Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 4
chương 4: thân phận.

❊ ❊ ❊

Bạch lão gia là một lão trung niên đẫy đà khoảng trên dưới năm mươi,khuôn mặt to bè.Khi lão cười thì các thớ mỡ rung rung trông vô cùng hoạt kê.Lão đứng dậy phát biểu.

- Thay mặt Bạch gia,hôm nay lão phu xin kính công tử một ly.Trước là cảm tạ công tử tương trợ hài tử,sau là mừng công tử đã giúp Bạch gia ta trừ đi một mối họa!Cạn ly!

Tất cả mọi người đều nâng cốc,Minh Tiến lúc này đã thay một bộ y phục màu xám.Hắn vốn ưa màu tối vì nó có thể dễ dàng che giấu đi cái bụng béo của hắn,tươi cười nhận rượu.Sau đó lần lượt tới phu nhân,rồi Vu Thuần,Hai muội muội của hắn là Vu Nhan và Vu Hiên cũng tới chúc rượu.Nhìn hắn lúc này khá nổi bật,thân cao hơn 1m8 thêm với mái tóc ngắn,cặp kính cận gọng bạc khiến cho hai tiểu muội của Vu Thuần cùng với đám nữ nha hoàn cứ thì thào không thôi.Sau khi nghe Minh Tiến nói ra mình không phải là người nơi đây thì Bạch lão gia khá cao hứng,bắt hắn kể về thế giới của hắn.Minh Tiến cũng khá cảnh giác,không nói quá sâu,chỉ sơ qua là cách xây dựng,phong tục,lỗi sống khác nơi đây.Mọi việc cứ thế cho tới tận khuya,Minh Tiến vờ say xin về nghỉ.Vừa bước vào phong hắn đã đứng sững lại,trong phòng có một mùi thơm là lạ khiến hắn có cảm giác nguy hiểm. “Hoa thơm bao giờ cũng là cái bẫy chết người.”

Minh Tiến nhẹ nhàng lắp kính ngắm,rút từ sườn ra khẩu súng,chầm chậm tiến vào phòng.Phía trong có hai ngọn đèn lớn,đang bập bùng cháy,hắn cố bước chân thật nhẹ vào phòng.Một mắt vẫn nhìn về phía hai cái bấc đèn,một mắt khẽ liếc về phía trong,chỉ thấy có một bóng người sau lớp màn trắng.Tức thì bật kính ngắm,vươn tay bật đèn lazer mà tiến vào.

- Ai?

Lập tức từ trong giường tiến ra một thiếu nữ áo vàng,nàng ta nhẹ nhàng hành lễ sau đó mới ngẩng đầu lên nhỏ nhẹ nói.

- Nô tỳ là Liên Liên,được phu nhân cử tới hầu công tử tối nay!

“ Cái khỉ gì vậy?”Minh Tiến tròn mắt,trong lòng rung động.Nữ nhân trước mặt này quả thật có nhan sắc hơn người,khuôn mặt thanh thoát,cặp lông mày lá liễu,cặp mắt đen láy.Đặc biệt có lẽ là hai lúm đồng tiền xinh xinh.Thiếu nữ thấy hắn cứ ngẩn ra nhìn mình thì hai má đỏ lên.Minh Tiến thở dài,cất lại kính ngắm và súng vào hộp,quay ra ngoài chậm rãi ngồi xuống.

Liên Liên thấy hắn quay ra thì cũng quay ra theo,lại thấy hắn ngồi thì lập tức quay ra đi lấy trà.Minh Tiến chú ý bước chân nàng,chỉ thấy nó lay động rất nhẹ,không phát ra một thanh âm dù chỉ là nhỏ nhất,dường như là bay chứ không phải đi.Dưới chân lờ mờ có một tầng hào quang màu xanh lục. “Lẽ nào nàng ta là người tu tiên?”Minh Tiến nghi hoặc,lúc này Liên Liên đã quay lên mang theo một khay gỗ có ấm trà,tươi cười nói.

- Công tử,thỉnh người uống Thanh Tâm trà để giải rượu.

Minh Tiến đón lấy cái cốc từ bàn tay búp măng trắng muốt của nàng,sau đó hỏi ngay.

- Cô nương là người tu tiên?

Liên Liên thoáng trong mắt có sự ngạc nhiên,sau đó nhu thuận nói.

- Công tử quả thật có con mắt tinh tường,tiểu nữ quả thật đúng là người tu tiên.

- Vậy tại sao cô không chuyên tâm lo tu tập,mà tới đây làm gì?Tiên đạo vốn gian nan,phải dựa vào nỗ lực bản thân mà tiến bước.Chứ mới gặp chút khó khan đã trùn bước thì sao mong có thành công?

Liên Liên thoáng ra sự ngạc nhiên “Theo lời phu nhân thì vị công tử này không phải là người tu tiên.Vậy tại sao lại am hiểu về tiên đạo như vậy?” Sau đó rất nhanh ẩn đi,nhu thuận đứng một bên mà đáp.

- Công tử không biết đấy thôi,Tiểu nữ đã tu tập tiên đạo từ năm lên bảy.Đã 10 năm trôi qua vẫn chỉ là Khai quang sơ kỳ thôi,thật đáng hổ thẹn.

Minh tiến khẽ đưa cốc trà lên miệng sau đó nhấp lấy một ngụm.Lại ra hiệu ép nàng ngồi xuống rồi mới nói tiếp.

- Ta từng biết có một vị tu tiên giả,không có linh căn,cũng không hề có đan dược phụ trợ mà tiến tới Ly Hợp kỳ,phá toái hư không mà phi thăng lên tiên giới đấy!

- Ly Hợp kỳ?

- À,đó là cách gọi các thứ bậc tu tiên tại thế giới của ta.Nơi đây sắp xếp các bậc tu tập như thế nào?

Liên Liên lúc này mới hiểu ra,lập tức mỉm cười mà đáp.

- Công tử,U Châu chúng ta cách sắp xếp gồm tám cấp bậc sau: Khai Quang,Linh Động,Luyện Khí,Trúc Cơ,Kết Đan,Nguyên Anh,Ngưng Phong,Hóa Thần.

Minh Tiến sau khi nghe xong thì gật gù,mỉm cười nói.

- Vậy tu tiên giả kia có lẽ đã đạt tới Hóa Thần…

Sau đó hắn kể lại cho nàng nghe chuyện về Lâm Hiên “Xin lỗi ông nào viết ra bộ này nhé.”Minh Tiến nhủ thầm.Chừng một giờ thì hắn tóm tắt cho Liên Liên xong.Hắn lại nhìn vào mắt nàng,chỉ thấy ánh mắt ấy như đang tràn đầy nhiệt huyết thì mỉm cười. “Lâm Hiên tăng cấp tu vi do có Lam sắc tinh hải,đan dược như nước,nay ta đem cắt hết đi có lẽ là hơi quá may mắn cho hắn chăng?”.Minh Tiến không nói gì thêm,lặng lẽ uống trà.Liên Liên thì hào hứng.

- Công tử,vị Họ Lâm nọ quả thật là kì công khổ tu không linh căn,không đan dược sao?

- Cô nương,ta nói đùa cô làm gì?Ta đã từng có cơ may gặp ông ta.

- Công tử gặp,ở đâu chứ?

- Trước khi ta tới đây!

Minh Tiến khe khẽ cười. “Mình nói vậy đâu có sai đâu nhỉ?Tối qua còn gặp cả thằng Hàn Lập nữa cơ mà.”Liên Liên thì ánh mắt mơ màng,nghĩ tới một ngày mình có thể phi thăng linh giới như vị họ Lâm nọ.Lại nhìn hắn với vẻ hâm mộ khiến hắn chột dạ,vờ ngáp ngáp mấy cái.

- Công tử,để tiểu nữ phục thị ngài!

- Không cần!Cô nương nên về nghỉ ngơi đi,thoải mái,tĩnh tâm tự nhiên là sẽ đột phá bình cảnh.Tu tiên vốn không dành cho người không có ý chí,ta nói cô hiểu chứ?Nếu giờ đây cô mất đi nguyên âm,chẳng những sau này vô cũng khó khăn trong việc đả phá bình cảnh.Lại còn làm cho tâm ma càng dễ ngóc đầu lên,nguy cơ tẩu hỏa nhập ma rất cao.Cô nên đi nghỉ đi!

Minh Tiến nói xong bèn phẩy tay bước vào phòng trước ánh mắt kinh nghi bất định của Liên Liên.Nàng sững sờ hồi lâu rồi lập tức quỳ xuống mà bái tạ.Sau đó lùi ra ngoài.Minh Tiến cũng đâu ngờ những câu chắp vá trong mấy bộ truyện hắn đọc lại trở thành khai sáng cho Liên Liên,để sau này nàng có thể đạt tới Nguyên Anh.Đấy là chuyện của về sau này,còn giờ trở lại vấn đề chính đã.

Minh Tiến thấy người đã lui ra khỏi phòng thì thả lỏng mình,đặt lưng nằm xuống giường.Hắn cảm thấy khó ngủ,đây cũng là điều thường tình vì phản ứng tự nhiên của cơ thể là lạ nhà thì khó ngủ.Tuy biết vậy nhưng vẫn cố nhắm mắt dưỡng thần.Lại nói về Liên Liên,sau khi rời khỏi phòng thì không trở về nơi mình ở mà lại tới phòng của Bạch phu nhân.

- Nô tỳ bái kiến phu nhân,hai vị tiểu thư!

- Đứng lên đi!

Bạch phu nhân khẽ phất tay,sau đó kéo nàng ngồi xuống,ôn tồn hỏi han.Liên Liên cũng không hề giấu diếm gì cả,kể lại toàn bộ cho Bạch phu nhân cũng hai vị tiểu thư nghe.Lại kể lại cả câu chuyện về vị Lâm tiền bối nọ,Bạch phu nhân nghe xong thì hơi cau mày,còn hai vị tiểu thư thì cứ tròn mắt ra mà nhìn mẫu thân.Bạch phu nhân sau một thoáng trầm ngâm thì cho Liên Liên lui ra,sau đó dắt hai con gái tới thư phòng của Bạch Lão gia.

- Cái gì?Nàng không đùa ta đấy chứ?

Bạch lão gia lúc này mặt biến sắc,trên mặt lộ ra một vẻ cuồng nhiệt kèm với sửng sốt không thôi.Bạch phu nhân thì mỉm cười mà nói.

- Lão gia,Liên Liên là do ta nuôi dạy từ nhỏ.Tính nết của nó ta không lạ gì,hơn nữa cho dù là thông tuệ hơn người nhưng cũng không thể tùy tiện mà bịa đặt ra như vậy được.

Bạch lão gia cau mày,lộ ra vẻ đăm chiêu.

- Vị Tiến công tử này quả thật có thân phận khó nhận biết.Ta đã từng dùng Thấu Nhãn Thuật xem qua,nhưng không hề thấy khí tức tu chân.Nhưng nếu không phải là tu tiên giả,vậy tại sao người này lại có am hiểu về bình cảnh và mấu chốt tu luyện tu tiên giới như vậy được?Có lẽ nào y đang dùng Ẩn khí thuật không?

Nói tới đây thì cả hai người đều rơi vào trạng thái trầm ngâm,cứ như là lạc vào biển mây mù không thấy lối đi ra vậy.

Sáng sớm hôm sau,khi trời mới chỉ lớt phớt có ánh sáng xanh đầu ngày,Minh Tiến đã thức giấc.Khẽ vươn vai một cái,hắn ngáp một cái rõ to.

- Ngooooo…áp! Sáng rồi!

Minh Tiến ngồi hẳn dậy,lắc lắc cái cổ rồi đứng lên,hắn cảm thấy mắc tiểu vô cùng bèn đi tìm chỗ giải quyết.Sau đó lại quay về phòng,mở cửa đón không khí ngày mới vào. “Nơi hoang sơn này cũng có chút vi diệu.”Minh Tiến nhủ thầm,quả thật không khí nơi đây vô cùng trong lành,đã lâu lắm rồi hắn chưa được hít thở dưới loại không gian này.Trước đây,họa hoằn lắm một năm mới có vài lần trở về quê ngoại,ở đấy mới có kiểu không khí như thế này.

Hắn xách theo cái valy đen,tiến ra phía sân.Nơi đây có một bộ bàn ghế bằng đá xanh,khẽ lấy miệng thổi qua một lượt,hắn ngồi xuống.Bộ bàn ghế này qua cả đêm hấp thụ sương trở nên lành lạnh,lúc này đang tỏa ra một luồng hàn khí mãnh liệt.Đặt mông xuống một lát,Minh Tiến có thể cảm nhận rõ cái lạnh đang bốc lên ngấm vào da thịt.Không sao,bất quá hắn thích,cái luồng khí lành lạnh này giúp hắn hoàn toàn tỉnh táo.Mở cái valy,hắn quyết định xắp xếp lại một chút.

Hiện tại bình gas trong này chỉ còn 5 bình,một bình hắn đang dùng dở chưa biết còn bao nhiêu,số đạn kẽm còn lại hơn 350 viên.Minh Tiến hơi cau mày,một bình gas bắn với công xuất chuẩn được 5 băng đạn,với mức số như hiện nay là 15 viên/băng thì hắn còn có thể sử dụng vượt quá số đạn đang có.Tuy nhiên nếu mục tiêu quá xa thì gần như chỉ làm bị thương ngoài da chứ không gây đổ máu.Ngẫm nghĩ một hồi,hắn quyết định tháo thân súng,thay đổi nấc nén hơi của súng và bình Gas lên mức max.Mức tối đa này có thể tăng sức bắn lên gấp đôi,nhưng như vậy thì số lượng đạn giảm đi một nửa là 7 viên /1 băng.Như vậy chỉ còn tổng cộng 175 viên đạn,bình gas này ở đây quả thật không có thứ gì thay thế.Thở dài một hơi “Chỉ còn cách như vậy thôi,nếu không phải là quá khẩn cấp thì tuyệt đối không dùng tới.”

Bạch lão gia là một lão trung niên đẫy đà khoảng trên dưới năm mươi,khuôn mặt to bè.Khi lão cười thì các thớ mỡ rung rung trông vô cùng hoạt kê.Lão đứng dậy phát biểu.

- Thay mặt Bạch gia,hôm nay lão phu xin kính công tử một ly.Trước là cảm tạ công tử tương trợ hài tử,sau là mừng công tử đã giúp Bạch gia ta trừ đi một mối họa!Cạn ly!

Tất cả mọi người đều nâng cốc,Minh Tiến lúc này đã thay một bộ y phục màu xám.Hắn vốn ưa màu tối vì nó có thể dễ dàng che giấu đi cái bụng béo của hắn,tươi cười nhận rượu.Sau đó lần lượt tới phu nhân,rồi Vu Thuần,Hai muội muội của hắn là Vu Nhan và Vu Hiên cũng tới chúc rượu.Nhìn hắn lúc này khá nổi bật,thân cao hơn 1m8 thêm với mái tóc ngắn,cặp kính cận gọng bạc khiến cho hai tiểu muội của Vu Thuần cùng với đám nữ nha hoàn cứ thì thào không thôi.Sau khi nghe Minh Tiến nói ra mình không phải là người nơi đây thì Bạch lão gia khá cao hứng,bắt hắn kể về thế giới của hắn.Minh Tiến cũng khá cảnh giác,không nói quá sâu,chỉ sơ qua là cách xây dựng,phong tục,lỗi sống khác nơi đây.Mọi việc cứ thế cho tới tận khuya,Minh Tiến vờ say xin về nghỉ.Vừa bước vào phong hắn đã đứng sững lại,trong phòng có một mùi thơm là lạ khiến hắn có cảm giác nguy hiểm. “Hoa thơm bao giờ cũng là cái bẫy chết người.”

Minh Tiến nhẹ nhàng lắp kính ngắm,rút từ sườn ra khẩu súng,chầm chậm tiến vào phòng.Phía trong có hai ngọn đèn lớn,đang bập bùng cháy,hắn cố bước chân thật nhẹ vào phòng.Một mắt vẫn nhìn về phía hai cái bấc đèn,một mắt khẽ liếc về phía trong,chỉ thấy có một bóng người sau lớp màn trắng.Tức thì bật kính ngắm,vươn tay bật đèn lazer mà tiến vào.

- Ai?

Lập tức từ trong giường tiến ra một thiếu nữ áo vàng,nàng ta nhẹ nhàng hành lễ sau đó mới ngẩng đầu lên nhỏ nhẹ nói.

- Nô tỳ là Liên Liên,được phu nhân cử tới hầu công tử tối nay!

“ Cái khỉ gì vậy?”Minh Tiến tròn mắt,trong lòng rung động.Nữ nhân trước mặt này quả thật có nhan sắc hơn người,khuôn mặt thanh thoát,cặp lông mày lá liễu,cặp mắt đen láy.Đặc biệt có lẽ là hai lúm đồng tiền xinh xinh.Thiếu nữ thấy hắn cứ ngẩn ra nhìn mình thì hai má đỏ lên.Minh Tiến thở dài,cất lại kính ngắm và súng vào hộp,quay ra ngoài chậm rãi ngồi xuống.

Liên Liên thấy hắn quay ra thì cũng quay ra theo,lại thấy hắn ngồi thì lập tức quay ra đi lấy trà.Minh Tiến chú ý bước chân nàng,chỉ thấy nó lay động rất nhẹ,không phát ra một thanh âm dù chỉ là nhỏ nhất,dường như là bay chứ không phải đi.Dưới chân lờ mờ có một tầng hào quang màu xanh lục. “Lẽ nào nàng ta là người tu tiên?”Minh Tiến nghi hoặc,lúc này Liên Liên đã quay lên mang theo một khay gỗ có ấm trà,tươi cười nói.

- Công tử,thỉnh người uống Thanh Tâm trà để giải rượu.

Minh Tiến đón lấy cái cốc từ bàn tay búp măng trắng muốt của nàng,sau đó hỏi ngay.

- Cô nương là người tu tiên?

Liên Liên thoáng trong mắt có sự ngạc nhiên,sau đó nhu thuận nói.

- Công tử quả thật có con mắt tinh tường,tiểu nữ quả thật đúng là người tu tiên.

- Vậy tại sao cô không chuyên tâm lo tu tập,mà tới đây làm gì?Tiên đạo vốn gian nan,phải dựa vào nỗ lực bản thân mà tiến bước.Chứ mới gặp chút khó khan đã trùn bước thì sao mong có thành công?

Liên Liên thoáng ra sự ngạc nhiên “Theo lời phu nhân thì vị công tử này không phải là người tu tiên.Vậy tại sao lại am hiểu về tiên đạo như vậy?” Sau đó rất nhanh ẩn đi,nhu thuận đứng một bên mà đáp.

- Công tử không biết đấy thôi,Tiểu nữ đã tu tập tiên đạo từ năm lên bảy.Đã 10 năm trôi qua vẫn chỉ là Khai quang sơ kỳ thôi,thật đáng hổ thẹn.

Minh tiến khẽ đưa cốc trà lên miệng sau đó nhấp lấy một ngụm.Lại ra hiệu ép nàng ngồi xuống rồi mới nói tiếp.

- Ta từng biết có một vị tu tiên giả,không có linh căn,cũng không hề có đan dược phụ trợ mà tiến tới Ly Hợp kỳ,phá toái hư không mà phi thăng lên tiên giới đấy!

- Ly Hợp kỳ?

- À,đó là cách gọi các thứ bậc tu tiên tại thế giới của ta.Nơi đây sắp xếp các bậc tu tập như thế nào?

Liên Liên lúc này mới hiểu ra,lập tức mỉm cười mà đáp.

- Công tử,U Châu chúng ta cách sắp xếp gồm tám cấp bậc sau: Khai Quang,Linh Động,Luyện Khí,Trúc Cơ,Kết Đan,Nguyên Anh,Ngưng Phong,Hóa Thần.

Minh Tiến sau khi nghe xong thì gật gù,mỉm cười nói.

- Vậy tu tiên giả kia có lẽ đã đạt tới Hóa Thần…

Sau đó hắn kể lại cho nàng nghe chuyện về Lâm Hiên “Xin lỗi ông nào viết ra bộ này nhé.”Minh Tiến nhủ thầm.Chừng một giờ thì hắn tóm tắt cho Liên Liên xong.Hắn lại nhìn vào mắt nàng,chỉ thấy ánh mắt ấy như đang tràn đầy nhiệt huyết thì mỉm cười. “Lâm Hiên tăng cấp tu vi do có Lam sắc tinh hải,đan dược như nước,nay ta đem cắt hết đi có lẽ là hơi quá may mắn cho hắn chăng?”.Minh Tiến không nói gì thêm,lặng lẽ uống trà.Liên Liên thì hào hứng.

- Công tử,vị Họ Lâm nọ quả thật là kì công khổ tu không linh căn,không đan dược sao?

- Cô nương,ta nói đùa cô làm gì?Ta đã từng có cơ may gặp ông ta.

- Công tử gặp,ở đâu chứ?

- Trước khi ta tới đây!

Minh Tiến khe khẽ cười. “Mình nói vậy đâu có sai đâu nhỉ?Tối qua còn gặp cả thằng Hàn Lập nữa cơ mà.”Liên Liên thì ánh mắt mơ màng,nghĩ tới một ngày mình có thể phi thăng linh giới như vị họ Lâm nọ.Lại nhìn hắn với vẻ hâm mộ khiến hắn chột dạ,vờ ngáp ngáp mấy cái.

- Công tử,để tiểu nữ phục thị ngài!

- Không cần!Cô nương nên về nghỉ ngơi đi,thoải mái,tĩnh tâm tự nhiên là sẽ đột phá bình cảnh.Tu tiên vốn không dành cho người không có ý chí,ta nói cô hiểu chứ?Nếu giờ đây cô mất đi nguyên âm,chẳng những sau này vô cũng khó khăn trong việc đả phá bình cảnh.Lại còn làm cho tâm ma càng dễ ngóc đầu lên,nguy cơ tẩu hỏa nhập ma rất cao.Cô nên đi nghỉ đi!

Minh Tiến nói xong bèn phẩy tay bước vào phòng trước ánh mắt kinh nghi bất định của Liên Liên.Nàng sững sờ hồi lâu rồi lập tức quỳ xuống mà bái tạ.Sau đó lùi ra ngoài.Minh Tiến cũng đâu ngờ những câu chắp vá trong mấy bộ truyện hắn đọc lại trở thành khai sáng cho Liên Liên,để sau này nàng có thể đạt tới Nguyên Anh.Đấy là chuyện của về sau này,còn giờ trở lại vấn đề chính đã.

Minh Tiến thấy người đã lui ra khỏi phòng thì thả lỏng mình,đặt lưng nằm xuống giường.Hắn cảm thấy khó ngủ,đây cũng là điều thường tình vì phản ứng tự nhiên của cơ thể là lạ nhà thì khó ngủ.Tuy biết vậy nhưng vẫn cố nhắm mắt dưỡng thần.Lại nói về Liên Liên,sau khi rời khỏi phòng thì không trở về nơi mình ở mà lại tới phòng của Bạch phu nhân.

- Nô tỳ bái kiến phu nhân,hai vị tiểu thư!

- Đứng lên đi!

Bạch phu nhân khẽ phất tay,sau đó kéo nàng ngồi xuống,ôn tồn hỏi han.Liên Liên cũng không hề giấu diếm gì cả,kể lại toàn bộ cho Bạch phu nhân cũng hai vị tiểu thư nghe.Lại kể lại cả câu chuyện về vị Lâm tiền bối nọ,Bạch phu nhân nghe xong thì hơi cau mày,còn hai vị tiểu thư thì cứ tròn mắt ra mà nhìn mẫu thân.Bạch phu nhân sau một thoáng trầm ngâm thì cho Liên Liên lui ra,sau đó dắt hai con gái tới thư phòng của Bạch Lão gia.

- Cái gì?Nàng không đùa ta đấy chứ?

Bạch lão gia lúc này mặt biến sắc,trên mặt lộ ra một vẻ cuồng nhiệt kèm với sửng sốt không thôi.Bạch phu nhân thì mỉm cười mà nói.

- Lão gia,Liên Liên là do ta nuôi dạy từ nhỏ.Tính nết của nó ta không lạ gì,hơn nữa cho dù là thông tuệ hơn người nhưng cũng không thể tùy tiện mà bịa đặt ra như vậy được.

Bạch lão gia cau mày,lộ ra vẻ đăm chiêu.

- Vị Tiến công tử này quả thật có thân phận khó nhận biết.Ta đã từng dùng Thấu Nhãn Thuật xem qua,nhưng không hề thấy khí tức tu chân.Nhưng nếu không phải là tu tiên giả,vậy tại sao người này lại có am hiểu về bình cảnh và mấu chốt tu luyện tu tiên giới như vậy được?Có lẽ nào y đang dùng Ẩn khí thuật không?

Nói tới đây thì cả hai người đều rơi vào trạng thái trầm ngâm,cứ như là lạc vào biển mây mù không thấy lối đi ra vậy.

Sáng sớm hôm sau,khi trời mới chỉ lớt phớt có ánh sáng xanh đầu ngày,Minh Tiến đã thức giấc.Khẽ vươn vai một cái,hắn ngáp một cái rõ to.

- Ngooooo…áp! Sáng rồi!

Minh Tiến ngồi hẳn dậy,lắc lắc cái cổ rồi đứng lên,hắn cảm thấy mắc tiểu vô cùng bèn đi tìm chỗ giải quyết.Sau đó lại quay về phòng,mở cửa đón không khí ngày mới vào. “Nơi hoang sơn này cũng có chút vi diệu.”Minh Tiến nhủ thầm,quả thật không khí nơi đây vô cùng trong lành,đã lâu lắm rồi hắn chưa được hít thở dưới loại không gian này.Trước đây,họa hoằn lắm một năm mới có vài lần trở về quê ngoại,ở đấy mới có kiểu không khí như thế này.

Hắn xách theo cái valy đen,tiến ra phía sân.Nơi đây có một bộ bàn ghế bằng đá xanh,khẽ lấy miệng thổi qua một lượt,hắn ngồi xuống.Bộ bàn ghế này qua cả đêm hấp thụ sương trở nên lành lạnh,lúc này đang tỏa ra một luồng hàn khí mãnh liệt.Đặt mông xuống một lát,Minh Tiến có thể cảm nhận rõ cái lạnh đang bốc lên ngấm vào da thịt.Không sao,bất quá hắn thích,cái luồng khí lành lạnh này giúp hắn hoàn toàn tỉnh táo.Mở cái valy,hắn quyết định xắp xếp lại một chút.

Hiện tại bình gas trong này chỉ còn 5 bình,một bình hắn đang dùng dở chưa biết còn bao nhiêu,số đạn kẽm còn lại hơn 350 viên.Minh Tiến hơi cau mày,một bình gas bắn với công xuất chuẩn được 5 băng đạn,với mức số như hiện nay là 15 viên/băng thì hắn còn có thể sử dụng vượt quá số đạn đang có.Tuy nhiên nếu mục tiêu quá xa thì gần như chỉ làm bị thương ngoài da chứ không gây đổ máu.Ngẫm nghĩ một hồi,hắn quyết định tháo thân súng,thay đổi nấc nén hơi của súng và bình Gas lên mức max.Mức tối đa này có thể tăng sức bắn lên gấp đôi,nhưng như vậy thì số lượng đạn giảm đi một nửa là 7 viên /1 băng.Như vậy chỉ còn tổng cộng 175 viên đạn,bình gas này ở đây quả thật không có thứ gì thay thế.Thở dài một hơi “Chỉ còn cách như vậy thôi,nếu không phải là quá khẩn cấp thì tuyệt đối không dùng tới.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »