Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2880 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 86
chương 86: kết duyên.

❊ ❊ ❊

Trong sảnh dạo nọ,lúc này đã xuất hiện thêm một lão nhân già nua.Tuy râu tóc bạc trắng hết cả nhưng thân hình to lớn đầy cơ bắp khiến cho người ta nghi hoặc,có phải y đang giả trang hay không?Bạch y lão miêu nữ nọ chỉ tới Minh Tiến đang nằm trên cái phản được kê giữa sảnh mà nói.

- Phiền ngài vậy!

- Các người dảm bảo chắc chắn cho con cháu của ta chứ?

Lão nhân cơ bắp hỏi lại,bạch y nữ lão miêu gật đầu,Dùng ánh mắt chắc chắn như đinh đóng cột mà nhìn tới.Lão nhân cơ bắp thấy vậy thì gật gù,khẽ ngồi xuống bên cạnh cái phản mà lẩm nhẩm những thanh âm kì quái.

Nguyên lại lão già cơ bắp này chính là một Hùng yêu tu luyện tới Bát tầng,có thể hóa hình người.Vị Huyên cô cô nọ tốn công tới Hùng tộc cầu kiến,tìm kiếm những lão Hùng yêu sắp hết thọ nguyên để nhờ vả họ thi triển Yêu Hóa chú.Cuối cùng thì tìm được lão già này,chấp nhận cung cấp dược vật cũng như tiền bạc để con cháu ba đời của lão có thể tiến lên tới Ngũ tầng.

Trên người lão hùng yêu và Minh Tiến lúc này đều xuất hiện một làn sương khói mờ ảo màu vàng yếu ớt.Từ thân thể lão,từng luồng,từng luồng hắc khí theo thất khiếu mà rót vào thất khiếu của hắn.Thân thể lão rung lên,thân thể hắn cũng run rẩy.Đột nhiên lão già quát to một tiếng,nội đan yêu thú từ miệng lão phun ra,nó chui tọt vào trong miệng Minh Tiến.Quang mang dần dần mờ nhạt rồi tắt ngấm,lão già cũng thở ra hồng hộc,cố dùng chút hơi tàn nhìn lên Bạch y lão miêu nữ.

- Mong…mong ngươi…giữ…giữ lời…

Thân hình to lớn ấy ngã vật ra,dần dần hóa lại thành hình dáng mọt con gấu đen to lớn.Bạch y lão miêu nữ cho người khiêng xác gấu ra ngoài,nhìn tới Minh Tiến đang nằm đó mà thở phào.

- Cuối cùng cũng đã xong!...

Minh Tiến mơ màng cựa mình,hắn cảm thấy đau đầu khó tả.Hắn không nhớ gì,trong đầu kí ức chỉ là một vùng sáng trắng.Hắn cựa mình,gắng gượng ngồi dậy.Chỉ thấy mình đang nằm trong một căn phòng lớn,bài trí vô cùng tinh mỹ.Khắp nơi là bảo vật cùng ngọc ngà khiến hắn cứ ngây người ra mà nhìn.Hắn nhìn xuống hai bàn tay,rồi lại nhìn xuống dưới chân.Ngẩn ngơ tới mức xuất thần,hắn chỉ cảm thấy hình như hắn đang muốn tìm lại gì đó,đang muốn đi đâu đó mà hắn không tài nào nhớ ra nổi.Hắn chỉ nhó rằng có nhiều người đang chờ hắn,nhưng những người đó là ai thì hắn chịu.Bất lực,u uất dồn nén tâm trí khiến hắn như phát cuồng,điên đảo vò đấu bứt tóc. “Ta là ai?Tại sao ta lại ở đây?Ta đang muốn tìm kiếm một thứ gì đó,nhưng tại sao ta lại không nhớ đó là thứ gì?Ta chỉ nhớ có nhiều người đang chờ đợi ta về,nhưng rốt cục không nhớ đó là những ai?Ta…ta…”.

- Hùng lang,chàng tỉnh rồi à?

Một giọng nữ nhân xa lạ vang lên khiến hắn giật mình,ngước lên nhìn.Chỉ thấy cánh cửa phòng vừa mở ,nơi cửa có một nữ nhân mặc áo đỏ đang đứng đó mà mỉm cười với hắn.Hắn ngơ ngẩn hỏi.

- Cô,…cô gọi tôi à?

- Không gọi chàng thì gọi ai?

Giọng nữ nhân có vẻ hờn dỗi.Minh Tiến gãi gãi đầu,dùng ánh mắt mù mờ nhìn tới nàng ta.

- Ta là Hùng lang à?Sao ta không nhớ gì nhỉ?

- Chàng vì bảo vệ…bảo vệ người ta mà bị thương…chàng…

Nữ nhân áo đỏ khuôn mặt rơi lệ,xà vào lòng hắn mà nức nở.Minh Tiến đột nhiên thấy nàng ta khóc thì ngẩn ra,sau đó theo bản năng ôm lấy nàng mà vỗ về.Hắn không hề nhìn tới khuôn mặt nữ nhân nọ,chỉ dùng một ánh mắt mịt mờ hướng ra ngoài cửa nên không hề nhìn ra,trên khuôn mặt xinh đẹp kia xuất hiện một nụ cười đầy hoan hỷ.Hiểu Nga trong lòng cười lớn “Thành công rồi nha!”…

- Đi..chúng ta mau ra bái đường.Mọi người đã chờ lâu rồi!

- Bái đường?Ai bái đường thế?

- Trời ạ,còn ai vào đây nữa?Đương nhiên là của thiếp với chàng rồi…chàng không nhớ sao?

Hiểu Nga vùng vằng,ngúng nguẩy nhìn hắn mà nói.Trông bộ dạng giận giữ của nàng kìa,hai chân dậm dậm,hai má thì phị ra khiến hắn đột nhiên ngẩn ra nhìn.Mơ hồ,trong đâu đó của tiềm thức lại hiện về hình dáng ấy,không những một mà là hai người liền,chỉ là ngoài hai má phị ra kia,còn lại quần áo hay các bộ vị khác đều là một màu trắng xóa.Hiểu Nga nhìn vậy thì trong lòng giật thót,vội vàng đánh liều kéo cổ hắn xuống mà hôn chụt một cái lên má,nàng cười tươi như hoa mà nói.

- Thôi,đi nào!

Nàng kéo tay hắn mà đi,hai người cứ thế đi qua một đoạn hành lang dài,một bên là vách đá ột bên là rừng cây bị sương mù bao phủ.Lại vòng lại một quãng,họ đi qua một sơn cốc lớn,hai bên đường cơ man là trúc xanh mướt.Hắn lại thêm một lần nữa chấn động,hắn nhớ tới một nơi với vô số bóng trúc xanh,cũng nhiều như ở đây.Hiểu Nga thấy hắn đột nhiên dừng lại thì trong lòng lại cả kinh hơn.Qua lời của Mã Đại thúc,thân thể của nhân loại này vượt xa tu sĩ bình thường,vì vậy khi thi triển Yêu Hóa chú rất có thể có khả năng thất bại.Vì thế mà nàng khẩn trương hơn,mau mau lôi kéo hắn tới thành thân.Chỉ cần hắn là nam nhân của nàng,nàng lập tức có thể dùng năng lực của bản thân để áp bức trí nhớ của hắn.

Trong khoảng sân lát đá xanh rộng rãi ấy,đã có cơ man không biết bao nhiêu người đứng chờ hai người.Hắn chỉ thấy choáng ngợp,Hiểu Nga khi dẫn hắn tới nơi thì thầm ra hiệu cho tất cả.Vì thế mà mọi người ào ào tới chúc mừng,nhiều nam nhân vỗ vai hắn vẻ tán dương,nữ nhân thì cười hi hi mà nhìn tới hắn,các nàng vây kín bên cạnh Hiểu Nga.Hắn được đám nam nhân nọ lôi đi,Hiểu Nga cũng được đám nữ nhân nọ kéo về một hướng khác.Hắn được đám nam nhân đẩy vào một căn phòng,bên trong đã có ba bốn nữ nhân trẻ tuổi đang chờ sẵn.Họ nhanh tay lột bỏ y phục hắn đang mặc,sau đó mặc lên cho hắn một bộ y phục mà đỏ tươi.Bộ y phục này quá sức cầu kì,khắp thân áo còn vô số họa tiết được thêu bằng kim tuyến khiến cho nó trở nên quyền quý vô cùng.Mấy nàng kia thì nhìn hắn mà cười hì hì,dùng ánh mắt câu dẫn mà nhìn tới hắn.Đây đương nhiên là các nữ tỳ thân tín của Hiểu Nga,vì thế các nàng này đều rõ mục đích của nàng ta rồi.Nhân lúc không có chủ nhân,tranh thủ câu dẫn dâm tâm của nam nhân loại này một chút.Sau này chắc chắn không khó kiếm lợi ích nha!

Trong một gian phòng khác,Hiểu Nga cũng đang thay ra một bộ y phục màu đỏ.Nó được thêu còn cầu kỳ hơn cả trang phục của Minh Tiến.Nàng đang vươn tay để một nữ tỳ gấp nếp lại cho áo cưới.Bạch y lão miêu nữ nọ tay đang bê một cái mũ phượng lớn,kim quang lấp lóa,lại còn gắn vô số trân châu bên trên.Bà ta cười nói.

- Cung hỷ điệt nữ nha!

Hiểu Nga cười hì hì,sau đó đột nhiên trầm ngâm nói.

- Huyên cô cô,có bao giờ Yêu Chú hóa không thể làm mất đi kí ức của kẻ bị trúng yêu chú không?

- Tại sạo điệt nữ lại hỏi vậy?Theo ta biết thì chưa có ai thoát khỏi khống chế kí ức của Yêu Hóa chú cả!

- Là vì lúc trước,y có những hành vi rất lạ.Hiểu Nga chỉ sợ y vẫn còn nhớ kí ức của mình thôi!

- Ai da,điệt nữ không nên lo lắng quá a.Sau đêm động phòng…hì hì hì…chỉ sợ cho dù hắn nhớ cũng không muốn rời khỏi điệt nữ nha!

- Huyên cô cô…

Hiểu Nga hai má đỏ lựng gọi,nàng dù là miêu nữ hóa hình nhưng bản thân vẫn là xử nữ,đương nhiên hiểu ý của vị cô cô này.Miêu nữ tuy không thể mị hoặc,phong tình như Hồ nữ,nhưng bù lại ở phương diện giao hoan cũng không hề kém hơn là bao.Thêm nữa thanh âm giao hoan của Miêu nữ ẩn chứa mị tâm vô cùng mãnh liệt,nam nhân chỉ nghe một lần thì lập tức ăn sâu trong tiềm thức.Sau đó như một con nghiện,chỉ có thể quanh quẩn bên Miêu nữ đó như một vật nuôi trung thành mà thôi…

Hắn và Hiểu Nga được dẫn trở lại khoảnh sân lớn nọ.Nơi đây đã bài trí nhiều bàn tiệc,chính giữa là hương án,phía trước là bốn cái ghế thái sư được trạm trổ tinh sảo.Bốn vị lão miêu đang ngồi ở đó,hai người đúng theo nghi thức lạy ba lạy…

Một loạt các nghi lễ loằng ngoằng phức tạp được tuần tự diễn ra: Dâng trà,dâng rượu,kính lão,kính phu thê,rượu giao bôi,nhận lì xì...v…v…Hắn lúc này tay trong tay với Hiểu Nga,cầm ly đi từng bàn chúc rượu.Mọi người ai ai cũng cố ý bắt ép hắn uống thật nhiều,càng nhiều càng tốt.Hắn đương nhiên chỉ biết nghe theo,bàn nào cũng uống,bàn nào cũng nhận ly rượu,thế nhưng hắn không say khiến Hiểu Nga kinh tâm,chú ý quan sát.Nàng chỉ thấy hắn uống rất nhiều,ấy vậy mà bao nhiêu rượu đều ồ ồ chảy ra từ cổ tay hắn thì cả kinh.Vội vã truyền âm cầu cứu Huyên cô cô,vị cô cô này cũng giật mình kinh hãi.Vội tới gần quan sát cho kĩ,bà ta gợi ý cho Hiểu Nga gợi lại chuyện cũ.Nàng làm theo nhưng không có kết quả,hắn vẫn chỉ cho hắn là Hùng lang,là tướng công của nàng và hôm nay là ngày thành thân của hai người.Cả hai chỉ nhìn nhau mà lắc đầu,họ đâu biết xưa nay hắn hiếm khi đụng vào rượu,mà uống xong thì thường dùng chân lực thúc ép nó ra khỏi cơ thể,bây giờ hắn làm vậy cũng là theo bản năng mà thôi.

Trong sảnh dạo nọ,lúc này đã xuất hiện thêm một lão nhân già nua.Tuy râu tóc bạc trắng hết cả nhưng thân hình to lớn đầy cơ bắp khiến cho người ta nghi hoặc,có phải y đang giả trang hay không?Bạch y lão miêu nữ nọ chỉ tới Minh Tiến đang nằm trên cái phản được kê giữa sảnh mà nói.

- Phiền ngài vậy!

- Các người dảm bảo chắc chắn cho con cháu của ta chứ?

Lão nhân cơ bắp hỏi lại,bạch y nữ lão miêu gật đầu,Dùng ánh mắt chắc chắn như đinh đóng cột mà nhìn tới.Lão nhân cơ bắp thấy vậy thì gật gù,khẽ ngồi xuống bên cạnh cái phản mà lẩm nhẩm những thanh âm kì quái.

Nguyên lại lão già cơ bắp này chính là một Hùng yêu tu luyện tới Bát tầng,có thể hóa hình người.Vị Huyên cô cô nọ tốn công tới Hùng tộc cầu kiến,tìm kiếm những lão Hùng yêu sắp hết thọ nguyên để nhờ vả họ thi triển Yêu Hóa chú.Cuối cùng thì tìm được lão già này,chấp nhận cung cấp dược vật cũng như tiền bạc để con cháu ba đời của lão có thể tiến lên tới Ngũ tầng.

Trên người lão hùng yêu và Minh Tiến lúc này đều xuất hiện một làn sương khói mờ ảo màu vàng yếu ớt.Từ thân thể lão,từng luồng,từng luồng hắc khí theo thất khiếu mà rót vào thất khiếu của hắn.Thân thể lão rung lên,thân thể hắn cũng run rẩy.Đột nhiên lão già quát to một tiếng,nội đan yêu thú từ miệng lão phun ra,nó chui tọt vào trong miệng Minh Tiến.Quang mang dần dần mờ nhạt rồi tắt ngấm,lão già cũng thở ra hồng hộc,cố dùng chút hơi tàn nhìn lên Bạch y lão miêu nữ.

- Mong…mong ngươi…giữ…giữ lời…

Thân hình to lớn ấy ngã vật ra,dần dần hóa lại thành hình dáng mọt con gấu đen to lớn.Bạch y lão miêu nữ cho người khiêng xác gấu ra ngoài,nhìn tới Minh Tiến đang nằm đó mà thở phào.

- Cuối cùng cũng đã xong!...

Minh Tiến mơ màng cựa mình,hắn cảm thấy đau đầu khó tả.Hắn không nhớ gì,trong đầu kí ức chỉ là một vùng sáng trắng.Hắn cựa mình,gắng gượng ngồi dậy.Chỉ thấy mình đang nằm trong một căn phòng lớn,bài trí vô cùng tinh mỹ.Khắp nơi là bảo vật cùng ngọc ngà khiến hắn cứ ngây người ra mà nhìn.Hắn nhìn xuống hai bàn tay,rồi lại nhìn xuống dưới chân.Ngẩn ngơ tới mức xuất thần,hắn chỉ cảm thấy hình như hắn đang muốn tìm lại gì đó,đang muốn đi đâu đó mà hắn không tài nào nhớ ra nổi.Hắn chỉ nhó rằng có nhiều người đang chờ hắn,nhưng những người đó là ai thì hắn chịu.Bất lực,u uất dồn nén tâm trí khiến hắn như phát cuồng,điên đảo vò đấu bứt tóc. “Ta là ai?Tại sao ta lại ở đây?Ta đang muốn tìm kiếm một thứ gì đó,nhưng tại sao ta lại không nhớ đó là thứ gì?Ta chỉ nhớ có nhiều người đang chờ đợi ta về,nhưng rốt cục không nhớ đó là những ai?Ta…ta…”.

- Hùng lang,chàng tỉnh rồi à?

Một giọng nữ nhân xa lạ vang lên khiến hắn giật mình,ngước lên nhìn.Chỉ thấy cánh cửa phòng vừa mở ,nơi cửa có một nữ nhân mặc áo đỏ đang đứng đó mà mỉm cười với hắn.Hắn ngơ ngẩn hỏi.

- Cô,…cô gọi tôi à?

- Không gọi chàng thì gọi ai?

Giọng nữ nhân có vẻ hờn dỗi.Minh Tiến gãi gãi đầu,dùng ánh mắt mù mờ nhìn tới nàng ta.

- Ta là Hùng lang à?Sao ta không nhớ gì nhỉ?

- Chàng vì bảo vệ…bảo vệ người ta mà bị thương…chàng…

Nữ nhân áo đỏ khuôn mặt rơi lệ,xà vào lòng hắn mà nức nở.Minh Tiến đột nhiên thấy nàng ta khóc thì ngẩn ra,sau đó theo bản năng ôm lấy nàng mà vỗ về.Hắn không hề nhìn tới khuôn mặt nữ nhân nọ,chỉ dùng một ánh mắt mịt mờ hướng ra ngoài cửa nên không hề nhìn ra,trên khuôn mặt xinh đẹp kia xuất hiện một nụ cười đầy hoan hỷ.Hiểu Nga trong lòng cười lớn “Thành công rồi nha!”…

- Đi..chúng ta mau ra bái đường.Mọi người đã chờ lâu rồi!

- Bái đường?Ai bái đường thế?

- Trời ạ,còn ai vào đây nữa?Đương nhiên là của thiếp với chàng rồi…chàng không nhớ sao?

Hiểu Nga vùng vằng,ngúng nguẩy nhìn hắn mà nói.Trông bộ dạng giận giữ của nàng kìa,hai chân dậm dậm,hai má thì phị ra khiến hắn đột nhiên ngẩn ra nhìn.Mơ hồ,trong đâu đó của tiềm thức lại hiện về hình dáng ấy,không những một mà là hai người liền,chỉ là ngoài hai má phị ra kia,còn lại quần áo hay các bộ vị khác đều là một màu trắng xóa.Hiểu Nga nhìn vậy thì trong lòng giật thót,vội vàng đánh liều kéo cổ hắn xuống mà hôn chụt một cái lên má,nàng cười tươi như hoa mà nói.

- Thôi,đi nào!

Nàng kéo tay hắn mà đi,hai người cứ thế đi qua một đoạn hành lang dài,một bên là vách đá ột bên là rừng cây bị sương mù bao phủ.Lại vòng lại một quãng,họ đi qua một sơn cốc lớn,hai bên đường cơ man là trúc xanh mướt.Hắn lại thêm một lần nữa chấn động,hắn nhớ tới một nơi với vô số bóng trúc xanh,cũng nhiều như ở đây.Hiểu Nga thấy hắn đột nhiên dừng lại thì trong lòng lại cả kinh hơn.Qua lời của Mã Đại thúc,thân thể của nhân loại này vượt xa tu sĩ bình thường,vì vậy khi thi triển Yêu Hóa chú rất có thể có khả năng thất bại.Vì thế mà nàng khẩn trương hơn,mau mau lôi kéo hắn tới thành thân.Chỉ cần hắn là nam nhân của nàng,nàng lập tức có thể dùng năng lực của bản thân để áp bức trí nhớ của hắn.

Trong khoảng sân lát đá xanh rộng rãi ấy,đã có cơ man không biết bao nhiêu người đứng chờ hai người.Hắn chỉ thấy choáng ngợp,Hiểu Nga khi dẫn hắn tới nơi thì thầm ra hiệu cho tất cả.Vì thế mà mọi người ào ào tới chúc mừng,nhiều nam nhân vỗ vai hắn vẻ tán dương,nữ nhân thì cười hi hi mà nhìn tới hắn,các nàng vây kín bên cạnh Hiểu Nga.Hắn được đám nam nhân nọ lôi đi,Hiểu Nga cũng được đám nữ nhân nọ kéo về một hướng khác.Hắn được đám nam nhân đẩy vào một căn phòng,bên trong đã có ba bốn nữ nhân trẻ tuổi đang chờ sẵn.Họ nhanh tay lột bỏ y phục hắn đang mặc,sau đó mặc lên cho hắn một bộ y phục mà đỏ tươi.Bộ y phục này quá sức cầu kì,khắp thân áo còn vô số họa tiết được thêu bằng kim tuyến khiến cho nó trở nên quyền quý vô cùng.Mấy nàng kia thì nhìn hắn mà cười hì hì,dùng ánh mắt câu dẫn mà nhìn tới hắn.Đây đương nhiên là các nữ tỳ thân tín của Hiểu Nga,vì thế các nàng này đều rõ mục đích của nàng ta rồi.Nhân lúc không có chủ nhân,tranh thủ câu dẫn dâm tâm của nam nhân loại này một chút.Sau này chắc chắn không khó kiếm lợi ích nha!

Trong một gian phòng khác,Hiểu Nga cũng đang thay ra một bộ y phục màu đỏ.Nó được thêu còn cầu kỳ hơn cả trang phục của Minh Tiến.Nàng đang vươn tay để một nữ tỳ gấp nếp lại cho áo cưới.Bạch y lão miêu nữ nọ tay đang bê một cái mũ phượng lớn,kim quang lấp lóa,lại còn gắn vô số trân châu bên trên.Bà ta cười nói.

- Cung hỷ điệt nữ nha!

Hiểu Nga cười hì hì,sau đó đột nhiên trầm ngâm nói.

- Huyên cô cô,có bao giờ Yêu Chú hóa không thể làm mất đi kí ức của kẻ bị trúng yêu chú không?

- Tại sạo điệt nữ lại hỏi vậy?Theo ta biết thì chưa có ai thoát khỏi khống chế kí ức của Yêu Hóa chú cả!

- Là vì lúc trước,y có những hành vi rất lạ.Hiểu Nga chỉ sợ y vẫn còn nhớ kí ức của mình thôi!

- Ai da,điệt nữ không nên lo lắng quá a.Sau đêm động phòng…hì hì hì…chỉ sợ cho dù hắn nhớ cũng không muốn rời khỏi điệt nữ nha!

- Huyên cô cô…

Hiểu Nga hai má đỏ lựng gọi,nàng dù là miêu nữ hóa hình nhưng bản thân vẫn là xử nữ,đương nhiên hiểu ý của vị cô cô này.Miêu nữ tuy không thể mị hoặc,phong tình như Hồ nữ,nhưng bù lại ở phương diện giao hoan cũng không hề kém hơn là bao.Thêm nữa thanh âm giao hoan của Miêu nữ ẩn chứa mị tâm vô cùng mãnh liệt,nam nhân chỉ nghe một lần thì lập tức ăn sâu trong tiềm thức.Sau đó như một con nghiện,chỉ có thể quanh quẩn bên Miêu nữ đó như một vật nuôi trung thành mà thôi…

Hắn và Hiểu Nga được dẫn trở lại khoảnh sân lớn nọ.Nơi đây đã bài trí nhiều bàn tiệc,chính giữa là hương án,phía trước là bốn cái ghế thái sư được trạm trổ tinh sảo.Bốn vị lão miêu đang ngồi ở đó,hai người đúng theo nghi thức lạy ba lạy…

Một loạt các nghi lễ loằng ngoằng phức tạp được tuần tự diễn ra: Dâng trà,dâng rượu,kính lão,kính phu thê,rượu giao bôi,nhận lì xì...v…v…Hắn lúc này tay trong tay với Hiểu Nga,cầm ly đi từng bàn chúc rượu.Mọi người ai ai cũng cố ý bắt ép hắn uống thật nhiều,càng nhiều càng tốt.Hắn đương nhiên chỉ biết nghe theo,bàn nào cũng uống,bàn nào cũng nhận ly rượu,thế nhưng hắn không say khiến Hiểu Nga kinh tâm,chú ý quan sát.Nàng chỉ thấy hắn uống rất nhiều,ấy vậy mà bao nhiêu rượu đều ồ ồ chảy ra từ cổ tay hắn thì cả kinh.Vội vã truyền âm cầu cứu Huyên cô cô,vị cô cô này cũng giật mình kinh hãi.Vội tới gần quan sát cho kĩ,bà ta gợi ý cho Hiểu Nga gợi lại chuyện cũ.Nàng làm theo nhưng không có kết quả,hắn vẫn chỉ cho hắn là Hùng lang,là tướng công của nàng và hôm nay là ngày thành thân của hai người.Cả hai chỉ nhìn nhau mà lắc đầu,họ đâu biết xưa nay hắn hiếm khi đụng vào rượu,mà uống xong thì thường dùng chân lực thúc ép nó ra khỏi cơ thể,bây giờ hắn làm vậy cũng là theo bản năng mà thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »