Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2886 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 21
chương 21: tâm ma.

❊ ❊ ❊

“Tuyết à?Tuyết…Tuyết…đã lâu rồi mình gần như quên mất cái tên này”.Minh Tiến trầm ngâm,Tuyết là tên nhân vật của hắn trong game.Lại một lần nữa cái bóng dáng của người con gái mà hắn vừa yêu vừa giận lại hiển hiện lên trước mắt.Haizz,hắn lắc đầu,hít vào một hơi rồi mở mắt. “Xem ra mình vẫn khó có thể hoàn toàn quên được cô ta!”Minh Tiến nhủ thầm,miệng vẫn lẩm nhẩm đọc lại từng câu trong Vô Thần.Đột nhiên mắt trái hắn đảo qua một bên,trong thâm tâm xuất hiện một thanh âm vừa quen lại vừa lạ,lập tức ngưng thần lắng nghe.

- Cứu mạng,cứu mạng…

Tiếng hô tuy nhỏ nhưng hắn vẫn có thể nghe thấy.Uống hồ tiếng hô này dường như có chút quen thuộc. “Là cô ta!” Hắn cau mày,khẽ nhảy qua cửa sổ mà phi thân xuống đường,tuyết đang rơi mau nên dấu chân trong chốc lát bị xóa sạch.Minh Tiến đành dùng thần thức đảo qua,quả nhiên có một đám người đang gấp rút chạy về phía khu rừng ngoại vi Độ Khẩu.Minh Tiến vội vàng tế ra Trúc Ngọc truy tung.

-Sư bá,liệu sư thúc tổ có truy tung theo chúng ta không?

Một nam nhân mặc hắc y che kín mặt truyền âm về phía khu rừng.Đi cùng y là năm hăc y nhân khác,tất cả đều là tu tiên giả.Một trong số đó đang ôm theo một nữ nhân áo lụa xanh,kia không phải là cô nương chủ khách điếm hay sao?

- Ngươi yên tâm,tuy tu vi vị sư thúc này không cao.Nhưng giác quan cùng thần thức thì không dưới ta chút nào đâu!Lát nữa các ngươi ra tay không cần phải câu nệ,tuy vị sư thúc này tu vi chỉ mới Luyện Khí hậu kỳ đỉnh phong,xong uy lực cũng không hề thấp đâu!

- Dạ,sư bá.Đệ tử hiểu!

Người vừa truyền âm với sáu gã hắc y đang chạy tới khu rừng là Hư Danh.Khác với vẻ nghiêm trang của một vị truyền công Nội đường của Thiên Hồng Tự,hôm nay lão mặc một bộ quần áo vải thô màu xám,đầu đội một cái mũ rơm lớn.Nếu có ai nhìn qua thì chỉ thấy lão giống một nông phu cao niên mà thôi.Nhưng một nông phu mà trong thời tiết giá lạnh chỉ mặc một bộ quần áo vải thô,lại đang tĩnh tọa trên một cành cây lớn đủ thấy tu vi của lão cao thâm khó nhận biết.

Quả nhiên,lão đoán không lầm.Từ phía nội trấn đã có một luồng lam quang xé gió lao tới,chỉ thấy đang phi hành trên Trúc Ngọc là một nam nhân khoảng chừng hai mươi tuổi,thân mặc một bộ bạch y sang trọng.Tay y vẫn đang cầm một cây quạt ngọc,dáng người mập mạp,có thể nói là một thiếu gia con nhà có thế lực.

- Các ngươi đứng lại!

Một giọng trầm từ trên không lan tới khiến cả sáu hắc y nhân kia hơi sững người. “Đây không phải là phật môn Sư Tử Hống hay sao?” Nam nhân lúc trước truyền âm với Hư Danh thoáng ngạc nhiên.Sư Tử Hống tại Thiên Hồng Tự chỉ truyền cho đệ tử có tu vi từ Kết Đan trở lên,những người tu vi thấp hơn nếu cố gắng tu luyện thường sẽ bị nội thương trầm trọng.Vậy mà vị sư thúc tổ này mới Luyện Khí Hậu kỳ đỉnh phong đã có thể sử dụng thành thạo,quả thật là kì tài hiếm có. “Thảo nào mà sư bá lại dặn ta nên thận trọng”. Y quay lại,lập tức cả năm hắc y nhân kia nhất nhất làm theo.Nhiệm vụ của họ được Hư Danh giao cho là thử thách vị sư thúc tổ trẻ tuổi này,không nên để lâu.

- Hừ,chỉ là một tên nhãi Luyện Khí kỳ mà có gan lớn nhỉ?Hay là ngươi đang chê mạng mình quá dài mà cả gan tới phá đám lão phu?

Hắc y nhân đứng đầu cất tiếng,Minh Tiến sớm đã dùng giác quan đảo qua sáu hắc y nhân nọ.Cả sáu gã đều là cao thủ đạt tới Kết Đan trung kỳ,tuy nhiên hắn cũng không quá chủ quan,cười nói.

-Sáu vị tiền bối,gan ta cũng như mọi người thôi,đâu có bị xơ gan mà to?Còn mạng tại hạ dài hay ngắn là do tại hạ quyết chứ các vị có quyền quyết thay tại hạ sao?

- Hoa ngôn xảo ngữ,có chuyện gì cứ nói ra.Sau đấy thì đừng trách ta không cảnh báo!

Hắc y nhân nọ dù không hiểu ý tứ trong lời nói của Minh Tiến,nhưng cũng không vì thế mà vội vã động thủ.Hư Danh vốn đã chỉ thị hắn phải gắng làm sao cho tâm ma của vị sư thúc tổ kia phải hiển hiện mới gọi là hoàn thành khảo thí.Minh Tiến cũng hơi ngạc nhiên,đa số những kẻ có ý đồ xấu khác đều đã động thủ rồi nhưng đám người này thì lại có vẻ trầm tĩnh hơn.Điều này làm hắn hơi chột dạ “Không lẽ đối phương còn có quỷ kế?”

-Tại hạ không dám hoa ngôn,chỉ mong sáu vị trao trả lại vị trưởng quỹ kia cho tại hạ.Tại hạ vốn ở khách điếm nọ cũng đã lâu,giờ các vị mang người đi thì tại hạ thanh toán với ai?

- Hắc hắc,ngươi muốn con nhỏ này sao?Đáng tiếc,đáng tiếc,lão nhân gia ta đã chấm nó trước ngươi rồi!

Hắc y nhân nọ làm ra vẻ khiêu khích,vẫy tay ôm lấy nữ nhân áo xanh,xé đi một mảnh vải nơi vai để lộ ra một làn da trắng ngần.Mắt y lại đầy ý dâm tà,nửa khiêu khích nhìn về phía Minh Tiến.Cả sáu gã hắc y đều là đệ tử nội đường của Thiên Hồng Tự,lần này trước khi đi đã được Hư Danh cho uống Tiêu Dục hoàn.Đan dược cộng với tu vi tịnh tu đương nhiên làm cho sáu gã nọ không hề có dục tâm,nhưng phải giả như là kẻ háo sắc thật sự mới có thể qua mặt Minh Tiến.Các gã còn lại thấy đầu lĩnh làm vậy,tuy khóe mắt có chút sợ hãi nhưng rất nhanh tiêu biến hết,qua lần này có lẽ họ phải tẩy tâm một phen.

Minh Tiến cũng không nói thêm lời nào,khẽ vỗ vỗ túi trữ vật lấy ra thanh hắc kiếm.Vật này vừa xuất ra đã lập tức phát ra những tiếng ông ông,hắn lại niệm thêm một hồi chú ngữ,lập tức hắc kiếm biến đổi,một làn ngân quang dần đần phủ lên thân hắc kiếm.Thanh kiếm lúc này đã hoàn toàn trở thành một màu ngân sắc,nơi chuôi kiếm viên nội đan nọ trong miệng rồng cũng đã biến đổi,lôi điện lẹt xẹt.Cả sáu hắc y nhân sắc mặt ngưng trọng thêm.Từ phía sâu trong khu rừng,Hư Danh khóe mắt cũng giật giật.

- Hắc Thiên Huyền Kim Mẫu!

Sáu gã hắc y nhân cũng không nói nhiều,từ túi trữ vật tung ra một thanh đao kèm theo mấy tấm phù chú.Gã đầu lĩnh sau khi đặt nữ nhân nọ ở một phiến đá cách đó một quãng thì cùng rút đạo mà quay lại trợ chiến.Minh Tiến hơi ngẩn người,hắn lờ mờ cảm nhận được trong những thanh đao kia có khí phách phật môn.Tuy nhiên khi thi triển Thấu Tâm thuật thì không tài nào kiểm tra được những người này,bất giác có cảm giác e ngại,sợ là đám hắc y nọ che giấu tu vi.Trên thực tế thì đám người nọ không có che giấu nội tâm,chỉ là đã được uống Thanh Tâm hoàn đặc dược của bổn môn,bằng không thì cho dù là lão quái Hóa Thần kỳ cũng khó lòng che giấu nội tâm trước Thấu Tâm thuật của phật tông.

Minh Tiến động thủ trước,tiên hạ thủ vi cường.Hắn khẽ vung kiếm,lập tức có sáu luồng lôi điện lao tới sáu gã hắc y nhân,chỉ thấy lôi điện nổ vang lên những tiếng ầm ầm.Sáu gã nọ vẫn bình chân như vại,trước mặt đã có một làn quang mang màu xanh cổ quái xuất hiện.

- Ô! Nhân linh phù!

Minh Tiến hô lên vẻ ngạc nhiên,Nhân linh phù tuy công kích kém hơn Địa linh phù,nhưng lực phòng ngự thì cao hơn một bậc.Hắc y cầm đầu cười lên một tràng đầy vẻ đắc ý.

- Hắc hắc,tên tiểu tử ngươi cũng có con mắt đấy.Tiếp Chiêu!

Lập tức năm gã hắc y phía sau kẻ vừa hô lao lên tấn công.Đao pháp của chúng phối hợp khá nhịp nhàng khiến cho Minh Tiến nhất thời luốn cuống tay chân.Hắc y nhân cầm đầu thì tranh thủ lúc Minh Tiến không để ý thì lôi ra năm cái cờ nho nhỏ đủ màu,tay vận chú quyết rồi phun lên chúng một ngụm tinh huyết.Lập tức mấy là cờ nọ như có phản ứng thông linh,rung lên khe khẽ.Vẻ mặt hắc y hiện lên sự hài lòng,tung các cây cờ bay đi về mấy phía.Các lá cờ nọ lao đi rồi chui vào lòng đất mà mất dạng,hắn khẽ truyền âm với năm tên đồng bọn rút lui.

Giao tranh một hồi,Minh Tiến cảm thấy những kẻ này được huấn luyện rất bài bản,phối hợp ăn ý vô cùng.Có lẽ nào chúng ở cùng một tông môn nào đó?Chợt thấy áp lực giảm xuống,năm kẻ nọ đã lui về thì ngạc nhiên,chợt thấy quanh mình đột nhiên xuất hiện sương mù dày đặc thì sợ hãi.Hắc y nhân thấy vậy cười nhạt.

- Tiểu tử,cho ngươi nếm thử uy lực của Thất Điên Bát Đảo Trận!

“ Trận pháp? Hỏng rồi!” Minh Tiến than thầm,bản thân Huệ Tuệ cũng đã nói sơ qua một chút về trận pháp cho hắn.Trận pháp là một cách bài trí vô cùng ảo diệu,lợi dụng uy lực của tự nhiên cũng như linh khí mà tạo thành tường đồng vách sắt.Trận pháp cũng có thể dùng để cố thủ,cũng có thể dùng để vây công.Muốn thoát trận cần phải am hiểu về thuộc tính trận pháp,về mặt này thì Huệ Tuệ không thông thạo.May thay là vẫn còn một cách khả dĩ có thể phá trận – Lấy cương đối cương,dùng sức mạnh công kích.

Minh Tiến rót chân lực vào hắc kiếm,lập tức nó hóa thành một con Lôi Long mang theo uy lực kinh thiên lao tới đám sương mù.Ầm!!! uy lực nọ bị đánh bật lại khiến hắn cả kinh,ánh chớp chói mắt khiến cho hắn nhất thời lóa mắt.Một hồi lâu sau hắn mở mắt ra thì há hốc miệng,trước mắt là phong cảnh của một biển hoa rộng lớn,thi thoảng gió thổi khiến đám hoa bay theo cơn gió mang theo một vẻ đẹp tuyệt mỹ.Minh Tiến điên cuồng dụi mắt,trước mắt hắn không phải là một map trong game hay sao?Đột nhiên từ phía xa xa có một bóng trắng đang chạy tới phía hắn,là một con Tam vĩ bạch hồ. “Kia là…không,lẽ nào lại là cô ta!”

Phía bên ngoài,Hư Danh đã xuất hiện,chăm chú quan sát nam tử phía trong trận pháp.Chỉ thấy y ngây người thì trong lòng có chút thỏa mãn,xem ra vị sư thúc này đang đối mặt với tâm ma của chính mình.

“Tuyết à?Tuyết…Tuyết…đã lâu rồi mình gần như quên mất cái tên này”.Minh Tiến trầm ngâm,Tuyết là tên nhân vật của hắn trong game.Lại một lần nữa cái bóng dáng của người con gái mà hắn vừa yêu vừa giận lại hiển hiện lên trước mắt.Haizz,hắn lắc đầu,hít vào một hơi rồi mở mắt. “Xem ra mình vẫn khó có thể hoàn toàn quên được cô ta!”Minh Tiến nhủ thầm,miệng vẫn lẩm nhẩm đọc lại từng câu trong Vô Thần.Đột nhiên mắt trái hắn đảo qua một bên,trong thâm tâm xuất hiện một thanh âm vừa quen lại vừa lạ,lập tức ngưng thần lắng nghe.

- Cứu mạng,cứu mạng…

Tiếng hô tuy nhỏ nhưng hắn vẫn có thể nghe thấy.Uống hồ tiếng hô này dường như có chút quen thuộc. “Là cô ta!” Hắn cau mày,khẽ nhảy qua cửa sổ mà phi thân xuống đường,tuyết đang rơi mau nên dấu chân trong chốc lát bị xóa sạch.Minh Tiến đành dùng thần thức đảo qua,quả nhiên có một đám người đang gấp rút chạy về phía khu rừng ngoại vi Độ Khẩu.Minh Tiến vội vàng tế ra Trúc Ngọc truy tung.

-Sư bá,liệu sư thúc tổ có truy tung theo chúng ta không?

Một nam nhân mặc hắc y che kín mặt truyền âm về phía khu rừng.Đi cùng y là năm hăc y nhân khác,tất cả đều là tu tiên giả.Một trong số đó đang ôm theo một nữ nhân áo lụa xanh,kia không phải là cô nương chủ khách điếm hay sao?

- Ngươi yên tâm,tuy tu vi vị sư thúc này không cao.Nhưng giác quan cùng thần thức thì không dưới ta chút nào đâu!Lát nữa các ngươi ra tay không cần phải câu nệ,tuy vị sư thúc này tu vi chỉ mới Luyện Khí hậu kỳ đỉnh phong,xong uy lực cũng không hề thấp đâu!

- Dạ,sư bá.Đệ tử hiểu!

Người vừa truyền âm với sáu gã hắc y đang chạy tới khu rừng là Hư Danh.Khác với vẻ nghiêm trang của một vị truyền công Nội đường của Thiên Hồng Tự,hôm nay lão mặc một bộ quần áo vải thô màu xám,đầu đội một cái mũ rơm lớn.Nếu có ai nhìn qua thì chỉ thấy lão giống một nông phu cao niên mà thôi.Nhưng một nông phu mà trong thời tiết giá lạnh chỉ mặc một bộ quần áo vải thô,lại đang tĩnh tọa trên một cành cây lớn đủ thấy tu vi của lão cao thâm khó nhận biết.

Quả nhiên,lão đoán không lầm.Từ phía nội trấn đã có một luồng lam quang xé gió lao tới,chỉ thấy đang phi hành trên Trúc Ngọc là một nam nhân khoảng chừng hai mươi tuổi,thân mặc một bộ bạch y sang trọng.Tay y vẫn đang cầm một cây quạt ngọc,dáng người mập mạp,có thể nói là một thiếu gia con nhà có thế lực.

- Các ngươi đứng lại!

Một giọng trầm từ trên không lan tới khiến cả sáu hắc y nhân kia hơi sững người. “Đây không phải là phật môn Sư Tử Hống hay sao?” Nam nhân lúc trước truyền âm với Hư Danh thoáng ngạc nhiên.Sư Tử Hống tại Thiên Hồng Tự chỉ truyền cho đệ tử có tu vi từ Kết Đan trở lên,những người tu vi thấp hơn nếu cố gắng tu luyện thường sẽ bị nội thương trầm trọng.Vậy mà vị sư thúc tổ này mới Luyện Khí Hậu kỳ đỉnh phong đã có thể sử dụng thành thạo,quả thật là kì tài hiếm có. “Thảo nào mà sư bá lại dặn ta nên thận trọng”. Y quay lại,lập tức cả năm hắc y nhân kia nhất nhất làm theo.Nhiệm vụ của họ được Hư Danh giao cho là thử thách vị sư thúc tổ trẻ tuổi này,không nên để lâu.

- Hừ,chỉ là một tên nhãi Luyện Khí kỳ mà có gan lớn nhỉ?Hay là ngươi đang chê mạng mình quá dài mà cả gan tới phá đám lão phu?

Hắc y nhân đứng đầu cất tiếng,Minh Tiến sớm đã dùng giác quan đảo qua sáu hắc y nhân nọ.Cả sáu gã đều là cao thủ đạt tới Kết Đan trung kỳ,tuy nhiên hắn cũng không quá chủ quan,cười nói.

-Sáu vị tiền bối,gan ta cũng như mọi người thôi,đâu có bị xơ gan mà to?Còn mạng tại hạ dài hay ngắn là do tại hạ quyết chứ các vị có quyền quyết thay tại hạ sao?

- Hoa ngôn xảo ngữ,có chuyện gì cứ nói ra.Sau đấy thì đừng trách ta không cảnh báo!

Hắc y nhân nọ dù không hiểu ý tứ trong lời nói của Minh Tiến,nhưng cũng không vì thế mà vội vã động thủ.Hư Danh vốn đã chỉ thị hắn phải gắng làm sao cho tâm ma của vị sư thúc tổ kia phải hiển hiện mới gọi là hoàn thành khảo thí.Minh Tiến cũng hơi ngạc nhiên,đa số những kẻ có ý đồ xấu khác đều đã động thủ rồi nhưng đám người này thì lại có vẻ trầm tĩnh hơn.Điều này làm hắn hơi chột dạ “Không lẽ đối phương còn có quỷ kế?”

-Tại hạ không dám hoa ngôn,chỉ mong sáu vị trao trả lại vị trưởng quỹ kia cho tại hạ.Tại hạ vốn ở khách điếm nọ cũng đã lâu,giờ các vị mang người đi thì tại hạ thanh toán với ai?

- Hắc hắc,ngươi muốn con nhỏ này sao?Đáng tiếc,đáng tiếc,lão nhân gia ta đã chấm nó trước ngươi rồi!

Hắc y nhân nọ làm ra vẻ khiêu khích,vẫy tay ôm lấy nữ nhân áo xanh,xé đi một mảnh vải nơi vai để lộ ra một làn da trắng ngần.Mắt y lại đầy ý dâm tà,nửa khiêu khích nhìn về phía Minh Tiến.Cả sáu gã hắc y đều là đệ tử nội đường của Thiên Hồng Tự,lần này trước khi đi đã được Hư Danh cho uống Tiêu Dục hoàn.Đan dược cộng với tu vi tịnh tu đương nhiên làm cho sáu gã nọ không hề có dục tâm,nhưng phải giả như là kẻ háo sắc thật sự mới có thể qua mặt Minh Tiến.Các gã còn lại thấy đầu lĩnh làm vậy,tuy khóe mắt có chút sợ hãi nhưng rất nhanh tiêu biến hết,qua lần này có lẽ họ phải tẩy tâm một phen.

Minh Tiến cũng không nói thêm lời nào,khẽ vỗ vỗ túi trữ vật lấy ra thanh hắc kiếm.Vật này vừa xuất ra đã lập tức phát ra những tiếng ông ông,hắn lại niệm thêm một hồi chú ngữ,lập tức hắc kiếm biến đổi,một làn ngân quang dần đần phủ lên thân hắc kiếm.Thanh kiếm lúc này đã hoàn toàn trở thành một màu ngân sắc,nơi chuôi kiếm viên nội đan nọ trong miệng rồng cũng đã biến đổi,lôi điện lẹt xẹt.Cả sáu hắc y nhân sắc mặt ngưng trọng thêm.Từ phía sâu trong khu rừng,Hư Danh khóe mắt cũng giật giật.

- Hắc Thiên Huyền Kim Mẫu!

Sáu gã hắc y nhân cũng không nói nhiều,từ túi trữ vật tung ra một thanh đao kèm theo mấy tấm phù chú.Gã đầu lĩnh sau khi đặt nữ nhân nọ ở một phiến đá cách đó một quãng thì cùng rút đạo mà quay lại trợ chiến.Minh Tiến hơi ngẩn người,hắn lờ mờ cảm nhận được trong những thanh đao kia có khí phách phật môn.Tuy nhiên khi thi triển Thấu Tâm thuật thì không tài nào kiểm tra được những người này,bất giác có cảm giác e ngại,sợ là đám hắc y nọ che giấu tu vi.Trên thực tế thì đám người nọ không có che giấu nội tâm,chỉ là đã được uống Thanh Tâm hoàn đặc dược của bổn môn,bằng không thì cho dù là lão quái Hóa Thần kỳ cũng khó lòng che giấu nội tâm trước Thấu Tâm thuật của phật tông.

Minh Tiến động thủ trước,tiên hạ thủ vi cường.Hắn khẽ vung kiếm,lập tức có sáu luồng lôi điện lao tới sáu gã hắc y nhân,chỉ thấy lôi điện nổ vang lên những tiếng ầm ầm.Sáu gã nọ vẫn bình chân như vại,trước mặt đã có một làn quang mang màu xanh cổ quái xuất hiện.

- Ô! Nhân linh phù!

Minh Tiến hô lên vẻ ngạc nhiên,Nhân linh phù tuy công kích kém hơn Địa linh phù,nhưng lực phòng ngự thì cao hơn một bậc.Hắc y cầm đầu cười lên một tràng đầy vẻ đắc ý.

- Hắc hắc,tên tiểu tử ngươi cũng có con mắt đấy.Tiếp Chiêu!

Lập tức năm gã hắc y phía sau kẻ vừa hô lao lên tấn công.Đao pháp của chúng phối hợp khá nhịp nhàng khiến cho Minh Tiến nhất thời luốn cuống tay chân.Hắc y nhân cầm đầu thì tranh thủ lúc Minh Tiến không để ý thì lôi ra năm cái cờ nho nhỏ đủ màu,tay vận chú quyết rồi phun lên chúng một ngụm tinh huyết.Lập tức mấy là cờ nọ như có phản ứng thông linh,rung lên khe khẽ.Vẻ mặt hắc y hiện lên sự hài lòng,tung các cây cờ bay đi về mấy phía.Các lá cờ nọ lao đi rồi chui vào lòng đất mà mất dạng,hắn khẽ truyền âm với năm tên đồng bọn rút lui.

Giao tranh một hồi,Minh Tiến cảm thấy những kẻ này được huấn luyện rất bài bản,phối hợp ăn ý vô cùng.Có lẽ nào chúng ở cùng một tông môn nào đó?Chợt thấy áp lực giảm xuống,năm kẻ nọ đã lui về thì ngạc nhiên,chợt thấy quanh mình đột nhiên xuất hiện sương mù dày đặc thì sợ hãi.Hắc y nhân thấy vậy cười nhạt.

- Tiểu tử,cho ngươi nếm thử uy lực của Thất Điên Bát Đảo Trận!

“ Trận pháp? Hỏng rồi!” Minh Tiến than thầm,bản thân Huệ Tuệ cũng đã nói sơ qua một chút về trận pháp cho hắn.Trận pháp là một cách bài trí vô cùng ảo diệu,lợi dụng uy lực của tự nhiên cũng như linh khí mà tạo thành tường đồng vách sắt.Trận pháp cũng có thể dùng để cố thủ,cũng có thể dùng để vây công.Muốn thoát trận cần phải am hiểu về thuộc tính trận pháp,về mặt này thì Huệ Tuệ không thông thạo.May thay là vẫn còn một cách khả dĩ có thể phá trận – Lấy cương đối cương,dùng sức mạnh công kích.

Minh Tiến rót chân lực vào hắc kiếm,lập tức nó hóa thành một con Lôi Long mang theo uy lực kinh thiên lao tới đám sương mù.Ầm!!! uy lực nọ bị đánh bật lại khiến hắn cả kinh,ánh chớp chói mắt khiến cho hắn nhất thời lóa mắt.Một hồi lâu sau hắn mở mắt ra thì há hốc miệng,trước mắt là phong cảnh của một biển hoa rộng lớn,thi thoảng gió thổi khiến đám hoa bay theo cơn gió mang theo một vẻ đẹp tuyệt mỹ.Minh Tiến điên cuồng dụi mắt,trước mắt hắn không phải là một map trong game hay sao?Đột nhiên từ phía xa xa có một bóng trắng đang chạy tới phía hắn,là một con Tam vĩ bạch hồ. “Kia là…không,lẽ nào lại là cô ta!”

Phía bên ngoài,Hư Danh đã xuất hiện,chăm chú quan sát nam tử phía trong trận pháp.Chỉ thấy y ngây người thì trong lòng có chút thỏa mãn,xem ra vị sư thúc này đang đối mặt với tâm ma của chính mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »