Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 71
chương 71: âm mưu.

❊ ❊ ❊

Các Hồ binh nhanh tróng dựng lán bạt,thật ra thì họ chỉ mang theo một bộ lán trại lớn cho Hồ Hậu dùng mà thôi.Còn họ thân đều là tráng sĩ Hồ tộc,ngủ ngoài trời là thói quen rồi.Nhìn ánh mắt ái ngại của đám Hồ nữ,nàng bật cười khanh khách,kéo tay bọn họ cùng vào trong lán.Đám tinh binh thì nhanh tróng chia nhau ra chấn thủ các nơi,hai ba người lập thành một nhóm,bắt đầu nhóm lửa.Hoàng hôn dần dần buông tấm màn đỏ ối lên toàn bộ khu rừng,như hòa cùng với ánh lửa hồng của đám tinh binh tạo ra.Thật yên bình,tĩnh lặng…

Đám Hồ nữ nhất nhất đòi nàng chỉ điểm về những khúc mắc chốn khuê phòng,Linh Trâm nghe vậy thì phì cười,sau đó cũng thì thầm to nhỏ với các nàng hồi lâu.Trong lán thi thoảng lại rộ lên những tiếng cười khúc khích,đán tinh binh bên ngoài tuy nghe nghóng nhưng cũng không dám lám phiền.Trong lòng họ,vị Hồ Hậu này quả thật không hề kém Hồ Hậu Nhan Hương năm nào.Nàng ta cũng hòa ái,cũng rất thoải mái với đồng tộc.Việc lôi kéo cả đám Hồ nữ vào lán khiến họ cảm thấy bội phục nàng vô cùng,xưa nay tôn ti thứ bậc trong Hồ tộc phải nói là vô cùng nghiêm khắc,ấy vậy mà vị Hồ Hậu này lại xem như không khiến đám tinh binh càng lúc càng kính phục,càng lúc càng cảm thấy tự hào.Họ tự hào vì là những người được nàng đích thân thống lĩnh…

Trăng đã lên,trong khu rừng nọ dẫn dần yên tĩnh hơn.Không gian chỉ còn tiếng lép bép của những đống lửa lớn hòa lẫn với tiếng côn trùng rả rich trong đêm,thi thoảng là những câu trao đổi nho nhỏ của đám tinh binh.Trong lán,những Hồ nữ kia đều đã say giấc,Linh Trâm nhìn tới họ mà mỉm cười.Cũng đúng thôi,liên tục di chuyển hơn một ngày khiến các nữ Hồ đều mệt mỏi,sức của họ đâu có thể so sánh với thể lực tinh binh và nàng được.Linh Trâm khẽ tháo bộ giáp trên người,cây cung cùng với bao tên cũng gác lại một góc,nàng vươn tay tháo bỏ cây trâm trên mái tóc,để nó buông xõa sau lưng,nhẹ nhàng bước ra khỏi lán.Đám tinh binh canh gác bên ngoài thấy động vội nhìn lại,sau đó cung kính cúi đầu.

- Vương H…

-Suỵt!

Linh Trâm khẽ đưa ngón trỏ lên miệng ra dấu im lặng,đám tinh binh nhất thời hiểu ý,không nói gì thêm mà lập tức cúi đầu.Nàng chỉ khe khẽ mỉm cười,nhón chân bước đi về phía thác nước cách đó không xa.Mái tóc trắng tinh,khuôn mặt kiều mị,thân hình câu tâm dẫn phách ấy uyển chuyển rời đi.Dưới ánh trăng đêm,nàng lại càng thêm tuyệt mỹ,một vẻ mị hoặc bí ẩn cùng kiêu sa khiến cho nhân tâm ngây ngốc.Đám tinh binh ai ai đều há miệng,chăm chú nhìn theo cái thân ảnh tuyệt mỹ ấy cho tới khi nó bị che khuất bởi tán cây rừng…

Vô Lệ uể oải nằm trên một cái chạc ba,hắn cảm thấy mệt mỏi vô cùng.Từ sau lần giao thủ thất bại với Minh Tiến tại dãy Phụng Hoàng,hắn thân thụ thương mà rời đi.Dọc đường không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà liên tiếp gặp mấy tông môn đang truy lùng hắn,trải qua quyết chiến liên miên,mấy lần gặp hiểm cảnh mới có thể chạy thoát.Hắn vươn cánh tay lên nhìn,dưới những tia sáng lờ mờ lọt qua tán lá,Vô Lệ cảm thấy một nỗi uất hận khó tả. “Minh Tiến,ta nhất định báo thù…nhất định ta sẽ báo thù…”.Vô Lệ cảm thấy đau đầu,hắn khẽ vươn vai tháo bỏ toàn bộ y phục,từ trạc cây nhảy ùm xuống hồ nước trước mặt.Nước mát khiến tâm thần hắn thư thái hơn,lập tức mặc kệ mọi thứ,nhắm mắt tận hưởng…

Linh Trâm đã tới cạnh hồ nước,phía xa xa là thác nước đang tung bọt trắng.Dưới ánh trăng đêm,thác nước lại càng thêm huyền ảo,từng đám bọt trắng này trở nên long lanh nhiều màu,ngân quang loang loáng.Linh Trâm khẽ vươn vai,dần dần cởi bỏ y phục bên ngoài,gấp gọn lại đặt lên một phiến đá.Thân hình người ngọc chậm rãi bước từng bước tới hồ nước.Làn nước mát lạnh dần dần ôm lấy thân thể nàng,tới đùi…tới bụng…tới cổ,lúc này nước trong hồ đã hoàn toàn ôm trọn lấy tấm thân mỹ miều ấy mà mát xa,mơn trớn.Linh Trâm khe khẽ cúi đầu,xõa mái tóc trắng dưới làn nước mát,nàng cảm thấy thư thái vô cùng,khe khẽ hát lên một khúc nhạc êm dịu trong đêm.

- Thiếp là Hồ ly ngàn năm tu luyện…tu luyện ngàn năm cô độc có ai hay?...Chỉ mong tìm được một kiếp chung tình…chỉ mong có thể bên chàng trọn đời trọn kiếp…

Tiếng hát du dương cất lên,dường như át đi cả tiếng ầm ào của thác nước.Thanh âm ấy như lan tỏa,luồn lách tới mọi ngõ ngách trong không gian,nó mơn trớn,ôm ấp toàn bộ khoảng không dưới ánh trăng mờ ảo…

Vô Lệ đang thả mình lập lờ trôi nổi trong làn nước mát,đột nhiên bị tiếng hát ấy đánh thức,hắn trong vô thức nhổm người lên nghe ngóng.Trong ánh trăng mờ ảo,Vô Lệ thấy cách chỗ hắn không xa có một bóng trắng thì hiếu kì,lẳng lặng mò tới gần.Linh Trâm lúc này hoàn toàn không đề phòng,vì thế cũng không hề nhận biết có một bóng người đang âm thầm tiến tới,nàng vẫn đang cất giọng oanh vàng mà hát,hai tay không ngừng vuốt lên mái tóc trắng của mình.Vô Lệ chậm chạp tiến tới,cho tới khi hắn nhìn rõ ràng trước mặt mình là một nữ nhân thì khựng lại.Hắn cảm thấy choáng váng vô cùng,chỉ thấy nữ nhân trước mặt có một vóc dáng vô cùng kiều mị,khuôn mặt dưới ánh trăng đêm vô cũng thanh tú mị nhãn.Nàng ta có một mái tóc trắng tinh,dưới ánh trăng mơ hồ nó có trở thành một màu ngân sắc lấp lánh.Vô Lệ đột nhiên nuốt nước bọt một cái khi nhìn tới cặp nhũ phong câu hồn của nàng vươn lên khỏi mặt nước,ánh mắt hắn như dính chết vào nơi ấy.Hắn dù trải qua nhiều phen huyết sát nhưng thân thể vẫn là xử nam,dưới sự khiêu khích như vậy nào có thê kiềm chế,Vô Lệ như một con thú hoang,ầm ầm lao tới.

Linh Trâm đang hát nên cũng không còn chú ý nữa,chỉ tới khi cảm nhận được một mùi lạ thì giật mình kinh hãi,chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị một cái miệng chặn lại.Bị tấn công bất ngờ khiến nàng ngẩn người,đột nhiên trước ngực cảm thấy bị một bàn tay thô nhám vuốt ve thì thân thể không tự chủ mà vặn vẹo.Sau đó lại đột ngột giật mình khi cảm nhận được một bàn tay đang không ngừng loạn động nơi hạ thể,nàng giãy dụa định thoát ra khỏi sự kiềm chế của kẻ lạ mặt,song thân thể dường như không còn tự chủ được nữa,miệng khe khẽ rên rỉ những thanh âm mê hồn.Vô Lệ chế ngự được nữ nhân thì hưng phấn vô cùng,hắn điên cuồng loạn động khiến nữ nhân như mềm nhũn ra,tiếng rên rỉ khiến hắn càng lúc càng phát cuồng,bế thốc nữ nhân nọ lên phiến đá,điên cuồng xâm nhập hạ thể nàng.Linh Trâm đột nhiên bị công kích thì toàn thân căng cứng,lưng ong cong cớn tiếp nhận xâm nhập,hai tay ôm cứng lấy thân thể nam nhân lạ mặt,nàng lúc này đàu óc trống rỗng,chỉ khẩn cầu mong muốn giao hoan.Nơi trán nàng,có một đốm lửa hồng đang phát quang nhàn nhạt – Dâm huyết ấn…

Nhớ lại tới đây,nàng không khỏi một phen đỏ mặt.Với Hồ nữ cùng Hồ tộc mà nói,việc hoan ái vốn chẳng có gì cần giấu diếm cả,Hồ tộc xưa nay không quá coi trọng nó,chỉ coi việc này như một lạc thú cần tận hưởng thôi.Các nữ Hồ đương nhiên có thể thảo luận cả ngày không chán,nhưng mà…Linh Trâm càng lúc càng cảm thấy mặt nóng ran,tối hôm đó nàng bị Vô Lệ cưỡng gian,ấy vậy mà nàng lại không hề phản kháng lấy một phần nhỏ.Đó là lần đầu tiên nàng cảm thấy hoàn toàn thỏa mãn,vừa tò mò lại vừa khoái hoạt.Nàng nhớ lại tối qua quần đảo với hắn,cái cảm giác ấy khiến nàng như mê đi,như say trong mộng…

Về lại trong điện,Linh Trâm đã thấy Vô Lệ nghiêm trang ngồi đó,ánh mắt nhìn nàng có chút hòa hoãn cùng xấu hổ,nàng thấy vậy thì cười hì hì,nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh hắn.Linh Trâm thấy mặt hắn có chút đỏ lên thì cười thầm,nhẹ nhàng ngồi vào trong lòng hắn mà thỏ thẻ.Giọng điệu đã thay đổi sang một tư thái khác.

- Chàng…đêm qua…khiến thiếp muốn chết…hi hi hi…

Linh Trâm uốn éo thân thể,khẽ dựa vào ngực Vô Lệ.Vô Lệ nghe vậy thì trong lòng chợt cảm thấy xấu hổ cùng tự trách bản thân đã không kháng lại được dục vọng,nhưng thật sự hắn thấy thích thú vô cùng,ham muốn vô cùng.Linh Trâm lại nhẹ nhàng vươn tay kéo cổ hắn,hơi thở thơm ngát ấy nhẹ nhàng phả lên tai khiến Vô Lệ rùng mình,Linh Trâm thì cười thầm,môi nàng áp sát tới môi hắn mà chiếm lấy.Vô Lệ lúc này cũng không gượng ép bản thân nữa,thả lỏng người hưởng thụ.Trong lòng hắn đã quyết rồi,cứ như vậy ân ái với Hồ nữ này,hắn vừa có thể lợi dụng nàng,vừa có thể thỏa mãn sự thèm khát của bản thân.Linh Trâm đột nhiên hô to một tiếng,hai má đỏ lựng nhảy ra khỏi lòng hắn mà nói.

- Chàng…chàng thật là xấu quá…

Nàng ngồi trong lòng hắn,đã cảm nhận thấy hạ thể hắn đang không ngừng lớn lên thì ngạc nhiên vô cùng.Đêm qua hắn đã khiến cho nàng như chết đi sống lại,ấy vậy mà giờ vẫn còn sức đứng lên thì sợ hãi,sau đó rất nhanh chuyển sang một nụ cười bí hiểm.Cười dâm mị mà nói.

- Chàng tối qua hành hạ thiếp tới vậy còn chưa thỏa mãn sao?Hay là vậy đi…để thiếp gọi hai Xử Nữ hồ tới hầu chàng vậy…hi hi hi…

Linh Trâm mau chóng bước ra ngoài,lát sau đưa tới hai Hồ nữ,hai Hồ nữ này cũng thuộc dạng có nhan sắc,lại dặn dò.

- Đây là khách của bổn hậu,hai người phải tiếp đãi y chu đáo!

- Vâng,thưa Vương Hậu!

Hai nữ Hồ nọ cung kính đáp,sau đó liếc mắt tính tứ với Vô Lệ.Linh Trâm thì phì cười,quay người ra đóng cửa rồi lập tức rời đi,trong lòng không khỏi cười thầm. “Xem ra y đã bị dâm ý mê hoặc rồi,cũng tốt.Sau này có thể mượn tay y báo thù,tốt quá rồi…”.Nàng đột nhiên cười lên ha hả,quay đầu bước đi,bỏ mặc khung cảnh xuân sắc dâm mị bên trong điện…

Vô Lệ sau một hồi quần đảo với hai nữ Hồ,lúc này hắn yên lặng nằm suy tính.Mây mưa đã tan từ lâu,hai Hồ nữ nọ như hai con mèo nhỏ nhu thuận nép vào hai bên cánh tay hắn,má ai cũng hây hây đỏ hồng.Đây là lần đầu tiên hai nàng ân ái,vậy mà bị nam nhân này công kích tới thân thể nhũn nhão ra như bùn,nhưng thật sự hai nàng cũng cảm thấy hưng phấn cực độ,trong lòng thầm cảm kích Hồ Hậu.Vô Lệ hai tay vẫn nhẹ nhàng vuốt ve đào tiên của hai Hồ nữ,trong lòng hắn thì hiện lên những suy tính. “Ta cứ vờ như đã trúng Dâm Huyết ấn của Linh Trâm,rồi thừa cơ lợi dụng nàng ta mà thu về lợi ích.Hắc hắc…vừa khoái hoạt,lại vừa có nơi tu tập tốt…hắc hắc…Minh Tiến,lần tới ta sẽ rút gân lột da ngươi…”…

Các Hồ binh nhanh tróng dựng lán bạt,thật ra thì họ chỉ mang theo một bộ lán trại lớn cho Hồ Hậu dùng mà thôi.Còn họ thân đều là tráng sĩ Hồ tộc,ngủ ngoài trời là thói quen rồi.Nhìn ánh mắt ái ngại của đám Hồ nữ,nàng bật cười khanh khách,kéo tay bọn họ cùng vào trong lán.Đám tinh binh thì nhanh tróng chia nhau ra chấn thủ các nơi,hai ba người lập thành một nhóm,bắt đầu nhóm lửa.Hoàng hôn dần dần buông tấm màn đỏ ối lên toàn bộ khu rừng,như hòa cùng với ánh lửa hồng của đám tinh binh tạo ra.Thật yên bình,tĩnh lặng…

Đám Hồ nữ nhất nhất đòi nàng chỉ điểm về những khúc mắc chốn khuê phòng,Linh Trâm nghe vậy thì phì cười,sau đó cũng thì thầm to nhỏ với các nàng hồi lâu.Trong lán thi thoảng lại rộ lên những tiếng cười khúc khích,đán tinh binh bên ngoài tuy nghe nghóng nhưng cũng không dám lám phiền.Trong lòng họ,vị Hồ Hậu này quả thật không hề kém Hồ Hậu Nhan Hương năm nào.Nàng ta cũng hòa ái,cũng rất thoải mái với đồng tộc.Việc lôi kéo cả đám Hồ nữ vào lán khiến họ cảm thấy bội phục nàng vô cùng,xưa nay tôn ti thứ bậc trong Hồ tộc phải nói là vô cùng nghiêm khắc,ấy vậy mà vị Hồ Hậu này lại xem như không khiến đám tinh binh càng lúc càng kính phục,càng lúc càng cảm thấy tự hào.Họ tự hào vì là những người được nàng đích thân thống lĩnh…

Trăng đã lên,trong khu rừng nọ dẫn dần yên tĩnh hơn.Không gian chỉ còn tiếng lép bép của những đống lửa lớn hòa lẫn với tiếng côn trùng rả rich trong đêm,thi thoảng là những câu trao đổi nho nhỏ của đám tinh binh.Trong lán,những Hồ nữ kia đều đã say giấc,Linh Trâm nhìn tới họ mà mỉm cười.Cũng đúng thôi,liên tục di chuyển hơn một ngày khiến các nữ Hồ đều mệt mỏi,sức của họ đâu có thể so sánh với thể lực tinh binh và nàng được.Linh Trâm khẽ tháo bộ giáp trên người,cây cung cùng với bao tên cũng gác lại một góc,nàng vươn tay tháo bỏ cây trâm trên mái tóc,để nó buông xõa sau lưng,nhẹ nhàng bước ra khỏi lán.Đám tinh binh canh gác bên ngoài thấy động vội nhìn lại,sau đó cung kính cúi đầu.

- Vương H…

-Suỵt!

Linh Trâm khẽ đưa ngón trỏ lên miệng ra dấu im lặng,đám tinh binh nhất thời hiểu ý,không nói gì thêm mà lập tức cúi đầu.Nàng chỉ khe khẽ mỉm cười,nhón chân bước đi về phía thác nước cách đó không xa.Mái tóc trắng tinh,khuôn mặt kiều mị,thân hình câu tâm dẫn phách ấy uyển chuyển rời đi.Dưới ánh trăng đêm,nàng lại càng thêm tuyệt mỹ,một vẻ mị hoặc bí ẩn cùng kiêu sa khiến cho nhân tâm ngây ngốc.Đám tinh binh ai ai đều há miệng,chăm chú nhìn theo cái thân ảnh tuyệt mỹ ấy cho tới khi nó bị che khuất bởi tán cây rừng…

Vô Lệ uể oải nằm trên một cái chạc ba,hắn cảm thấy mệt mỏi vô cùng.Từ sau lần giao thủ thất bại với Minh Tiến tại dãy Phụng Hoàng,hắn thân thụ thương mà rời đi.Dọc đường không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà liên tiếp gặp mấy tông môn đang truy lùng hắn,trải qua quyết chiến liên miên,mấy lần gặp hiểm cảnh mới có thể chạy thoát.Hắn vươn cánh tay lên nhìn,dưới những tia sáng lờ mờ lọt qua tán lá,Vô Lệ cảm thấy một nỗi uất hận khó tả. “Minh Tiến,ta nhất định báo thù…nhất định ta sẽ báo thù…”.Vô Lệ cảm thấy đau đầu,hắn khẽ vươn vai tháo bỏ toàn bộ y phục,từ trạc cây nhảy ùm xuống hồ nước trước mặt.Nước mát khiến tâm thần hắn thư thái hơn,lập tức mặc kệ mọi thứ,nhắm mắt tận hưởng…

Linh Trâm đã tới cạnh hồ nước,phía xa xa là thác nước đang tung bọt trắng.Dưới ánh trăng đêm,thác nước lại càng thêm huyền ảo,từng đám bọt trắng này trở nên long lanh nhiều màu,ngân quang loang loáng.Linh Trâm khẽ vươn vai,dần dần cởi bỏ y phục bên ngoài,gấp gọn lại đặt lên một phiến đá.Thân hình người ngọc chậm rãi bước từng bước tới hồ nước.Làn nước mát lạnh dần dần ôm lấy thân thể nàng,tới đùi…tới bụng…tới cổ,lúc này nước trong hồ đã hoàn toàn ôm trọn lấy tấm thân mỹ miều ấy mà mát xa,mơn trớn.Linh Trâm khe khẽ cúi đầu,xõa mái tóc trắng dưới làn nước mát,nàng cảm thấy thư thái vô cùng,khe khẽ hát lên một khúc nhạc êm dịu trong đêm.

- Thiếp là Hồ ly ngàn năm tu luyện…tu luyện ngàn năm cô độc có ai hay?...Chỉ mong tìm được một kiếp chung tình…chỉ mong có thể bên chàng trọn đời trọn kiếp…

Tiếng hát du dương cất lên,dường như át đi cả tiếng ầm ào của thác nước.Thanh âm ấy như lan tỏa,luồn lách tới mọi ngõ ngách trong không gian,nó mơn trớn,ôm ấp toàn bộ khoảng không dưới ánh trăng mờ ảo…

Vô Lệ đang thả mình lập lờ trôi nổi trong làn nước mát,đột nhiên bị tiếng hát ấy đánh thức,hắn trong vô thức nhổm người lên nghe ngóng.Trong ánh trăng mờ ảo,Vô Lệ thấy cách chỗ hắn không xa có một bóng trắng thì hiếu kì,lẳng lặng mò tới gần.Linh Trâm lúc này hoàn toàn không đề phòng,vì thế cũng không hề nhận biết có một bóng người đang âm thầm tiến tới,nàng vẫn đang cất giọng oanh vàng mà hát,hai tay không ngừng vuốt lên mái tóc trắng của mình.Vô Lệ chậm chạp tiến tới,cho tới khi hắn nhìn rõ ràng trước mặt mình là một nữ nhân thì khựng lại.Hắn cảm thấy choáng váng vô cùng,chỉ thấy nữ nhân trước mặt có một vóc dáng vô cùng kiều mị,khuôn mặt dưới ánh trăng đêm vô cũng thanh tú mị nhãn.Nàng ta có một mái tóc trắng tinh,dưới ánh trăng mơ hồ nó có trở thành một màu ngân sắc lấp lánh.Vô Lệ đột nhiên nuốt nước bọt một cái khi nhìn tới cặp nhũ phong câu hồn của nàng vươn lên khỏi mặt nước,ánh mắt hắn như dính chết vào nơi ấy.Hắn dù trải qua nhiều phen huyết sát nhưng thân thể vẫn là xử nam,dưới sự khiêu khích như vậy nào có thê kiềm chế,Vô Lệ như một con thú hoang,ầm ầm lao tới.

Linh Trâm đang hát nên cũng không còn chú ý nữa,chỉ tới khi cảm nhận được một mùi lạ thì giật mình kinh hãi,chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị một cái miệng chặn lại.Bị tấn công bất ngờ khiến nàng ngẩn người,đột nhiên trước ngực cảm thấy bị một bàn tay thô nhám vuốt ve thì thân thể không tự chủ mà vặn vẹo.Sau đó lại đột ngột giật mình khi cảm nhận được một bàn tay đang không ngừng loạn động nơi hạ thể,nàng giãy dụa định thoát ra khỏi sự kiềm chế của kẻ lạ mặt,song thân thể dường như không còn tự chủ được nữa,miệng khe khẽ rên rỉ những thanh âm mê hồn.Vô Lệ chế ngự được nữ nhân thì hưng phấn vô cùng,hắn điên cuồng loạn động khiến nữ nhân như mềm nhũn ra,tiếng rên rỉ khiến hắn càng lúc càng phát cuồng,bế thốc nữ nhân nọ lên phiến đá,điên cuồng xâm nhập hạ thể nàng.Linh Trâm đột nhiên bị công kích thì toàn thân căng cứng,lưng ong cong cớn tiếp nhận xâm nhập,hai tay ôm cứng lấy thân thể nam nhân lạ mặt,nàng lúc này đàu óc trống rỗng,chỉ khẩn cầu mong muốn giao hoan.Nơi trán nàng,có một đốm lửa hồng đang phát quang nhàn nhạt – Dâm huyết ấn…

Nhớ lại tới đây,nàng không khỏi một phen đỏ mặt.Với Hồ nữ cùng Hồ tộc mà nói,việc hoan ái vốn chẳng có gì cần giấu diếm cả,Hồ tộc xưa nay không quá coi trọng nó,chỉ coi việc này như một lạc thú cần tận hưởng thôi.Các nữ Hồ đương nhiên có thể thảo luận cả ngày không chán,nhưng mà…Linh Trâm càng lúc càng cảm thấy mặt nóng ran,tối hôm đó nàng bị Vô Lệ cưỡng gian,ấy vậy mà nàng lại không hề phản kháng lấy một phần nhỏ.Đó là lần đầu tiên nàng cảm thấy hoàn toàn thỏa mãn,vừa tò mò lại vừa khoái hoạt.Nàng nhớ lại tối qua quần đảo với hắn,cái cảm giác ấy khiến nàng như mê đi,như say trong mộng…

Về lại trong điện,Linh Trâm đã thấy Vô Lệ nghiêm trang ngồi đó,ánh mắt nhìn nàng có chút hòa hoãn cùng xấu hổ,nàng thấy vậy thì cười hì hì,nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh hắn.Linh Trâm thấy mặt hắn có chút đỏ lên thì cười thầm,nhẹ nhàng ngồi vào trong lòng hắn mà thỏ thẻ.Giọng điệu đã thay đổi sang một tư thái khác.

- Chàng…đêm qua…khiến thiếp muốn chết…hi hi hi…

Linh Trâm uốn éo thân thể,khẽ dựa vào ngực Vô Lệ.Vô Lệ nghe vậy thì trong lòng chợt cảm thấy xấu hổ cùng tự trách bản thân đã không kháng lại được dục vọng,nhưng thật sự hắn thấy thích thú vô cùng,ham muốn vô cùng.Linh Trâm lại nhẹ nhàng vươn tay kéo cổ hắn,hơi thở thơm ngát ấy nhẹ nhàng phả lên tai khiến Vô Lệ rùng mình,Linh Trâm thì cười thầm,môi nàng áp sát tới môi hắn mà chiếm lấy.Vô Lệ lúc này cũng không gượng ép bản thân nữa,thả lỏng người hưởng thụ.Trong lòng hắn đã quyết rồi,cứ như vậy ân ái với Hồ nữ này,hắn vừa có thể lợi dụng nàng,vừa có thể thỏa mãn sự thèm khát của bản thân.Linh Trâm đột nhiên hô to một tiếng,hai má đỏ lựng nhảy ra khỏi lòng hắn mà nói.

- Chàng…chàng thật là xấu quá…

Nàng ngồi trong lòng hắn,đã cảm nhận thấy hạ thể hắn đang không ngừng lớn lên thì ngạc nhiên vô cùng.Đêm qua hắn đã khiến cho nàng như chết đi sống lại,ấy vậy mà giờ vẫn còn sức đứng lên thì sợ hãi,sau đó rất nhanh chuyển sang một nụ cười bí hiểm.Cười dâm mị mà nói.

- Chàng tối qua hành hạ thiếp tới vậy còn chưa thỏa mãn sao?Hay là vậy đi…để thiếp gọi hai Xử Nữ hồ tới hầu chàng vậy…hi hi hi…

Linh Trâm mau chóng bước ra ngoài,lát sau đưa tới hai Hồ nữ,hai Hồ nữ này cũng thuộc dạng có nhan sắc,lại dặn dò.

- Đây là khách của bổn hậu,hai người phải tiếp đãi y chu đáo!

- Vâng,thưa Vương Hậu!

Hai nữ Hồ nọ cung kính đáp,sau đó liếc mắt tính tứ với Vô Lệ.Linh Trâm thì phì cười,quay người ra đóng cửa rồi lập tức rời đi,trong lòng không khỏi cười thầm. “Xem ra y đã bị dâm ý mê hoặc rồi,cũng tốt.Sau này có thể mượn tay y báo thù,tốt quá rồi…”.Nàng đột nhiên cười lên ha hả,quay đầu bước đi,bỏ mặc khung cảnh xuân sắc dâm mị bên trong điện…

Vô Lệ sau một hồi quần đảo với hai nữ Hồ,lúc này hắn yên lặng nằm suy tính.Mây mưa đã tan từ lâu,hai Hồ nữ nọ như hai con mèo nhỏ nhu thuận nép vào hai bên cánh tay hắn,má ai cũng hây hây đỏ hồng.Đây là lần đầu tiên hai nàng ân ái,vậy mà bị nam nhân này công kích tới thân thể nhũn nhão ra như bùn,nhưng thật sự hai nàng cũng cảm thấy hưng phấn cực độ,trong lòng thầm cảm kích Hồ Hậu.Vô Lệ hai tay vẫn nhẹ nhàng vuốt ve đào tiên của hai Hồ nữ,trong lòng hắn thì hiện lên những suy tính. “Ta cứ vờ như đã trúng Dâm Huyết ấn của Linh Trâm,rồi thừa cơ lợi dụng nàng ta mà thu về lợi ích.Hắc hắc…vừa khoái hoạt,lại vừa có nơi tu tập tốt…hắc hắc…Minh Tiến,lần tới ta sẽ rút gân lột da ngươi…”…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »