Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2984 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 69
chương 69: thăm dò.

❊ ❊ ❊

- Truy đuổi?Ai truy đuổi?...À,ngươi không phải là xử nữ Hồ đấy chứ?Mà cũng không đúng nha,ngươi đã tu tới Thất Vỹ,sao còn sợ đám phường săn nữa nhỉ?...

- Không phải là phường săn,mà là kẻ tử thù…

- Ây da,sao ngươi không yên phận trong tộc của mình đi.Đi ra ngoài làm gì…mà để giờ phải đi trốn như thế này?

Thất Vỹ Hồ thở dài ảo não,vẻ mặt u sầu.

- Chính vì không muốn liên lụy cho tộc nhân mà ta mới rời đi.Cầu ngươi cho ta trốn ở đây,chỉ cần lát nữa những kẻ kia rời đi ta lập tức rời đi ngay,không làm liên lụy tới ngươi cùng chủ nhân ngươi đâu.Van cầu ngươi mà…!

Cặp mắt đen tròn thu hút ấy khẽ chớp chớp,xuất hiện những giọt lệ.Trong phòng tranh sáng tranh tối khiến cho nó trở nên lung linh huyền ảo,trong suốt như pha lê.Bạch Hổ nghe vậy thì khẽ gật đầu,nhưng ngay sau đó lại phản bác.

- Ta không phải là sủng thú!

- Thế người đó là gì với ngươi?Nếu không liên quan thì để ta dùng chân lực hấp thu Dương khí của hắn đi,dù sao ta cũng đang bị thương cần bồi bổ lại chân lực.

Nói rồi định nhảy tới ngực Minh Tiến,Bạch Hổ nghe vậy thì gầm lên.

- Ngươi mà động tới chàng ấy,ta lập tức xé xác ngươi!

- Chàng?...Không lẽ ngươi thích hắn?Hi hi hi…

Thất Vỹ Hồ thoáng giật mình,sau đó đột nhiên cười lên hi hi mà nhìn tới nam nhân nọ.Bạch Hổ cáu giận lại gào lên.

- Ngươi im miệng lại cho ta,nếu không ta lập tức đá ngươi ra khỏi đây.Lại hô hào người tới bắt ngươi ngay lập tức!

- Bằng vào sức ngươi sao?Ôi,ta sợ quá.Hi hi hi…

Thất Vỹ Hồ khẽ rùng mình,lập tức một làn tử quang chợt lóe lên.Lúc này một thanh y nữ nhân đã xuất hiện,nàng ta dùng khăn che mặt nên không rõ diện mục,chỉ thấy cặp mắt long lanh đầy mị hoặc.Bạch Hổ cáu giận,cũng khẽ xoay người một vòng,một làn quang mang ngân sắc chợt lóe lên.Lát sau để lộ ra một thiếu nữ trẻ tuổi.Nhìn chỉ khoảng mười lăm mười sáu,nàng ta đang vận một bộ áo lông thú trắng tinh.Khuôn mặt trái xoan cùng cặp mắt thanh tú,cặp lông mày cánh huyền cùng với đôi môi hồng phơn phớt đầy sức sống.Mái tóc đen búi gọn,để lộ ra hai cái tai hổ trên đầu,Bộ quần áo lông nọ chỉ che đi đôi nhũ phong căng tràn nhựa sống,kiều đồn đầy đặn cùng cái lưng ong.Còn cặp chân dài cùng eo thon thì phơi bày một cách tinh mỹ khiến cho bất cứ ai nhìn thấy cũng phải chẹp miệng.Hai tay nàng lúc này là hai bàn tay hổ,móng vuốt mọc dài ra sắc lạnh đã chĩa thẳng tới yết hầu nữ nhân thanh y.Cái đuôi trắng phía sau hơi cong lên,nhẹ nhàng đung đưa.

Thất Vỹ Hồ chết đứng người,nàng không ngờ Bạch Hổ nọ lại là một sủng vật có thể hóa hình.Tuy sợ hãi cực độ,lại cảm nhận luồng khí áp vương thú đang không ngừng từ phía bạch y nữ nhân nọ tỏa ra nhưng nàng cũng không loạn.Rất nhanh biến đổi thái độ,cười hì hì mà nói.

- Ân,ta đùa chút thôi mà.Hi hi hi,xem ngươi kìa,thật sự thích hắn tới mê muội nha!

- Ta thích thì sao,liên quan gì tới ngươi chứ?

Bạch Hổ cao giọng đáp lại,Thất Vỹ Hồ nghe vậy thì cười hì hì,lại tiếp.

- Ân,là chuyện của ngươi ta không dám xem vào.Nhưng mà ngươi có biết,đám nhân loại vô cùng háo sắc không?Có cần ta chỉ điểm cho ngươi vài bí kíp chốn khuê phòng để giữ chân hắn không?Về các phương diện khác thì ta không dám nói,nhưng về việc này thì chắc chắn nữ Hồ tộc chúng ta hơn hẳn những kẻ khác nha!

Bạch Hổ nghe vậy thì hai má đỏ bừng,lắc đầu nguầy nguậy mà nói.

- Không cần,ta không cần.Ta sẽ tự mình chiếm lấy tình cảm từ chàng chứ không cần những thứ thủ thuật ấy!

Nàng nói tới đây thì bất giác thu lại móng vuốt,ánh mắt ngượng ngùng cùng quan hoài nhìn tới nam nhân nằm trên giường.Sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh giường,bàn tay hổ nọ thu hết móng vuốt lại,mân mê vuốt lên má Minh Tiến.Thấy Bạch Hổ si mê vuốt ve như vậy,Thất Vỹ Hồ chỉ im lặng cười thầm,kỳ thật nàng ta đâu có bị ai truy đuổi.Mục đích của nàng ta khi cố tình chạy vào Minh Gia Trang này chỉ mà thăm dò mục tiêu mà thôi – và lúc này nàng đã đạt được mục đích.Mục tiêu đó đang nằm hôm mê ngay trước mặt nàng.

Thất Vỹ Hồ ở lại chừng cạn một tuần trà thì lập tức hóa lại thân thú mà rời đi.Bạch Hổ khẽ khép lại cánh cửa,sau đó nhẹ nhàng bước vào trong phòng,nàng gối đầu lên ngực nam nhân nọ,khẽ vòng tay ôm lấy người hắn.Bạch Hổ hai má hồng hồng,cứ nằm đó hồi lâu.Đột nhiên hai tai dựng đứng lên,nàng thấy những người kia sắp tới đây bèn vội vã ngồi bật dậy,liếc nhìn tới Minh Tiến rồi đánh bạo hôm trộm lên môi hắn một cái,sau đó mau mắn hóa lại hình tiểu hổ,vờ cuộn người nằm bên cạnh tay hắn.Trong lòng Bạch Hổ lúc này dâng lên một cảm giác hồi hộp cùng với thích thú,ngượng nghịu đan xen thật khó miêu tả cho rõ ràng…

Dãy Linh Sơn,cách Hiểu Vân hơn tám trăm dặm đường.Giờ đã là nửa đêm,ấy vậy mà trong một gian điện xa hoa vẫn còn sáng đèn,có hai người đang nói chuyện.

Vô Lệ trầm giọng nói.

- Tại sao người ngươi phái đi thăm dò tin tức lại lâu như vậy?Thật là quá mức vô dụng,hừ!

Một giọng nữ nhân kiều mị,ngọt ngào đáp lại.

- Ai da…ngươi thật nóng tính quá đi,tiểu muội muội của ta đi mới có ba bốn ngày mà ngươi đã cuống quýt lên rồi kìa.Thật là thiếu kiên nhẫn quá nha!

- Linh Trâm,ngươi đừng nhiều lời.Vô Lệ ta chịu hợp tác với hồ ly ngươi chỉ vì hiện tại ta cần một chỗ dưỡng thương mà thôi.Xong việc ai đi đường nấy,vì thế đừng nên dở Hồ Mị thuật ra với ta!

Vô Lệ nét mặt sa sầm nói,hắn lúc này đang ngồi trên một cái ghế đá,nhắm mắt dưỡng thần.Phía đối diện là một thân hình nữ nhân đầy nóng bỏng,sa y mỏng manh như không mặc gì cả.Thân thể mỹ miều ấy đang nằm trên một trường kỷ bạch ngọc mà hướng nhìn tới phía Vô Lệ đang ngồi.Nàng ta khẽ uốn éo thân hình câu tâm dẫn hồn ấy,vươn tay rồi ngẩng cao đầu lên nhìn.Cười ngọt mà nói.

- Hì hì,ta đâu có Hồ Mị ngươi đâu?Ta bản thân vốn có mị hoặc mà…Ai da,mỏi lưng quá nha…Vô Lê,giúp ta một chút đi…đi mà…Dù sao ta với ngươi cũng là liên thủ,giúp chút việc này cũng không được sao?Giúp rồi mai ta sẽ đưa ngươi tới Huyết Trì tu luyện!

Vô Lệ khóe mắt giật giật,nét mặt hắn cố giãn ra một chút rồi chậm chạp bước tới trường kỷ,trong lòng nủ thầm. “Nhẫn nhịn,đây là vì cơ hội phục thù.Phải cố nhẫn nhịn!” Hắn nhẹ nhàng tới ngồi cạnh mép trường kỷ,hai tay run run vươn tới tấm lưng ong trước mắt.Đột nhiên dừng lai,định đứng lên,hắn nói.

- Ngươi thân là Vương Hậu của Hồ tộc,chẳng lẽ không thể kiếm vài sủng nam Hồ hay sao mà còn phải nhờ ta?

- Ai da!...Ta không thích chúng,tên nào thấy ta cũng như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy,thật chán ghét a…!Trước giờ chỉ có ngươi không nhìn ta như vậy,thế nên ta tin tưởng ngươi.Ân,giúp ta đi mà…cầu ngươi mà…!

Giọng nói ngọt ngào khiến Vô Lệ không tài nào trấn tĩnh nổi,hắn lại nghĩ tới việc đánh bại Minh Tiến bèn quyết tâm. “Đành gắng chịu đựng một phen vậy!”. Bàn tay hắn nhè nhẹ xoa lên tấm lưng người ngọc,Linh Trâm tuy nằm sấp,mắt không nhìn thấy những biểu cảm trên nét mặt Vô Lệ nhưng nàng có thể đoán ra.Vì thế nhẹ nhàng dùng chân lực chấn nát hết sa y trên người,Vô Lệ kinh động thì lại nghe Linh Trâm nói.

- Giúp ta đi mà…mai ta sẽ đưa ngươi tới Huyết Trì.Đây là ta tin tưởng ngươi nha,chứ không phải có ý đồ gì khác đâu…đừng nghĩ bậy nha.Hồ nữ cũng có tiết hạnh của mình a!

Vô Lệ lắc lắc đầu,hắn nghe Hồ nữ nói vậy cũng có chút yên lòng,nhắm mắt mà vươn tay tới,nhè nhẹ xoa lên tấm lưng tuyệt mỹ ấy.Linh Trâm thì trong lòng cười thầm,nàng cảm nhận từng sợi lông tơ trên lưng thụ hưởng sự chăm sóc từ bàn tay săn chắc của Vô Lệ xoa tới khiến nàng thống khoái vô cùng.Không biết vô tình hay cố ý mà rên rỉ những thanh âm khe khẽ đầy mị nhĩ,thân thể nhẹ nhàng uốn éo theo bàn tay hắn.Vô Lệ lúc này cũng cảm thấy dục hỏa trong người nhen nhóm bốc lên,hắn cố ý dằn lòng xuống “Chịu đựng nào,không được ngã vào vòng tay Hồ nữ này thêm lần nữa!”.

- Truy đuổi?Ai truy đuổi?...À,ngươi không phải là xử nữ Hồ đấy chứ?Mà cũng không đúng nha,ngươi đã tu tới Thất Vỹ,sao còn sợ đám phường săn nữa nhỉ?...

- Không phải là phường săn,mà là kẻ tử thù…

- Ây da,sao ngươi không yên phận trong tộc của mình đi.Đi ra ngoài làm gì…mà để giờ phải đi trốn như thế này?

Thất Vỹ Hồ thở dài ảo não,vẻ mặt u sầu.

- Chính vì không muốn liên lụy cho tộc nhân mà ta mới rời đi.Cầu ngươi cho ta trốn ở đây,chỉ cần lát nữa những kẻ kia rời đi ta lập tức rời đi ngay,không làm liên lụy tới ngươi cùng chủ nhân ngươi đâu.Van cầu ngươi mà…!

Cặp mắt đen tròn thu hút ấy khẽ chớp chớp,xuất hiện những giọt lệ.Trong phòng tranh sáng tranh tối khiến cho nó trở nên lung linh huyền ảo,trong suốt như pha lê.Bạch Hổ nghe vậy thì khẽ gật đầu,nhưng ngay sau đó lại phản bác.

- Ta không phải là sủng thú!

- Thế người đó là gì với ngươi?Nếu không liên quan thì để ta dùng chân lực hấp thu Dương khí của hắn đi,dù sao ta cũng đang bị thương cần bồi bổ lại chân lực.

Nói rồi định nhảy tới ngực Minh Tiến,Bạch Hổ nghe vậy thì gầm lên.

- Ngươi mà động tới chàng ấy,ta lập tức xé xác ngươi!

- Chàng?...Không lẽ ngươi thích hắn?Hi hi hi…

Thất Vỹ Hồ thoáng giật mình,sau đó đột nhiên cười lên hi hi mà nhìn tới nam nhân nọ.Bạch Hổ cáu giận lại gào lên.

- Ngươi im miệng lại cho ta,nếu không ta lập tức đá ngươi ra khỏi đây.Lại hô hào người tới bắt ngươi ngay lập tức!

- Bằng vào sức ngươi sao?Ôi,ta sợ quá.Hi hi hi…

Thất Vỹ Hồ khẽ rùng mình,lập tức một làn tử quang chợt lóe lên.Lúc này một thanh y nữ nhân đã xuất hiện,nàng ta dùng khăn che mặt nên không rõ diện mục,chỉ thấy cặp mắt long lanh đầy mị hoặc.Bạch Hổ cáu giận,cũng khẽ xoay người một vòng,một làn quang mang ngân sắc chợt lóe lên.Lát sau để lộ ra một thiếu nữ trẻ tuổi.Nhìn chỉ khoảng mười lăm mười sáu,nàng ta đang vận một bộ áo lông thú trắng tinh.Khuôn mặt trái xoan cùng cặp mắt thanh tú,cặp lông mày cánh huyền cùng với đôi môi hồng phơn phớt đầy sức sống.Mái tóc đen búi gọn,để lộ ra hai cái tai hổ trên đầu,Bộ quần áo lông nọ chỉ che đi đôi nhũ phong căng tràn nhựa sống,kiều đồn đầy đặn cùng cái lưng ong.Còn cặp chân dài cùng eo thon thì phơi bày một cách tinh mỹ khiến cho bất cứ ai nhìn thấy cũng phải chẹp miệng.Hai tay nàng lúc này là hai bàn tay hổ,móng vuốt mọc dài ra sắc lạnh đã chĩa thẳng tới yết hầu nữ nhân thanh y.Cái đuôi trắng phía sau hơi cong lên,nhẹ nhàng đung đưa.

Thất Vỹ Hồ chết đứng người,nàng không ngờ Bạch Hổ nọ lại là một sủng vật có thể hóa hình.Tuy sợ hãi cực độ,lại cảm nhận luồng khí áp vương thú đang không ngừng từ phía bạch y nữ nhân nọ tỏa ra nhưng nàng cũng không loạn.Rất nhanh biến đổi thái độ,cười hì hì mà nói.

- Ân,ta đùa chút thôi mà.Hi hi hi,xem ngươi kìa,thật sự thích hắn tới mê muội nha!

- Ta thích thì sao,liên quan gì tới ngươi chứ?

Bạch Hổ cao giọng đáp lại,Thất Vỹ Hồ nghe vậy thì cười hì hì,lại tiếp.

- Ân,là chuyện của ngươi ta không dám xem vào.Nhưng mà ngươi có biết,đám nhân loại vô cùng háo sắc không?Có cần ta chỉ điểm cho ngươi vài bí kíp chốn khuê phòng để giữ chân hắn không?Về các phương diện khác thì ta không dám nói,nhưng về việc này thì chắc chắn nữ Hồ tộc chúng ta hơn hẳn những kẻ khác nha!

Bạch Hổ nghe vậy thì hai má đỏ bừng,lắc đầu nguầy nguậy mà nói.

- Không cần,ta không cần.Ta sẽ tự mình chiếm lấy tình cảm từ chàng chứ không cần những thứ thủ thuật ấy!

Nàng nói tới đây thì bất giác thu lại móng vuốt,ánh mắt ngượng ngùng cùng quan hoài nhìn tới nam nhân nằm trên giường.Sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh giường,bàn tay hổ nọ thu hết móng vuốt lại,mân mê vuốt lên má Minh Tiến.Thấy Bạch Hổ si mê vuốt ve như vậy,Thất Vỹ Hồ chỉ im lặng cười thầm,kỳ thật nàng ta đâu có bị ai truy đuổi.Mục đích của nàng ta khi cố tình chạy vào Minh Gia Trang này chỉ mà thăm dò mục tiêu mà thôi – và lúc này nàng đã đạt được mục đích.Mục tiêu đó đang nằm hôm mê ngay trước mặt nàng.

Thất Vỹ Hồ ở lại chừng cạn một tuần trà thì lập tức hóa lại thân thú mà rời đi.Bạch Hổ khẽ khép lại cánh cửa,sau đó nhẹ nhàng bước vào trong phòng,nàng gối đầu lên ngực nam nhân nọ,khẽ vòng tay ôm lấy người hắn.Bạch Hổ hai má hồng hồng,cứ nằm đó hồi lâu.Đột nhiên hai tai dựng đứng lên,nàng thấy những người kia sắp tới đây bèn vội vã ngồi bật dậy,liếc nhìn tới Minh Tiến rồi đánh bạo hôm trộm lên môi hắn một cái,sau đó mau mắn hóa lại hình tiểu hổ,vờ cuộn người nằm bên cạnh tay hắn.Trong lòng Bạch Hổ lúc này dâng lên một cảm giác hồi hộp cùng với thích thú,ngượng nghịu đan xen thật khó miêu tả cho rõ ràng…

Dãy Linh Sơn,cách Hiểu Vân hơn tám trăm dặm đường.Giờ đã là nửa đêm,ấy vậy mà trong một gian điện xa hoa vẫn còn sáng đèn,có hai người đang nói chuyện.

Vô Lệ trầm giọng nói.

- Tại sao người ngươi phái đi thăm dò tin tức lại lâu như vậy?Thật là quá mức vô dụng,hừ!

Một giọng nữ nhân kiều mị,ngọt ngào đáp lại.

- Ai da…ngươi thật nóng tính quá đi,tiểu muội muội của ta đi mới có ba bốn ngày mà ngươi đã cuống quýt lên rồi kìa.Thật là thiếu kiên nhẫn quá nha!

- Linh Trâm,ngươi đừng nhiều lời.Vô Lệ ta chịu hợp tác với hồ ly ngươi chỉ vì hiện tại ta cần một chỗ dưỡng thương mà thôi.Xong việc ai đi đường nấy,vì thế đừng nên dở Hồ Mị thuật ra với ta!

Vô Lệ nét mặt sa sầm nói,hắn lúc này đang ngồi trên một cái ghế đá,nhắm mắt dưỡng thần.Phía đối diện là một thân hình nữ nhân đầy nóng bỏng,sa y mỏng manh như không mặc gì cả.Thân thể mỹ miều ấy đang nằm trên một trường kỷ bạch ngọc mà hướng nhìn tới phía Vô Lệ đang ngồi.Nàng ta khẽ uốn éo thân hình câu tâm dẫn hồn ấy,vươn tay rồi ngẩng cao đầu lên nhìn.Cười ngọt mà nói.

- Hì hì,ta đâu có Hồ Mị ngươi đâu?Ta bản thân vốn có mị hoặc mà…Ai da,mỏi lưng quá nha…Vô Lê,giúp ta một chút đi…đi mà…Dù sao ta với ngươi cũng là liên thủ,giúp chút việc này cũng không được sao?Giúp rồi mai ta sẽ đưa ngươi tới Huyết Trì tu luyện!

Vô Lệ khóe mắt giật giật,nét mặt hắn cố giãn ra một chút rồi chậm chạp bước tới trường kỷ,trong lòng nủ thầm. “Nhẫn nhịn,đây là vì cơ hội phục thù.Phải cố nhẫn nhịn!” Hắn nhẹ nhàng tới ngồi cạnh mép trường kỷ,hai tay run run vươn tới tấm lưng ong trước mắt.Đột nhiên dừng lai,định đứng lên,hắn nói.

- Ngươi thân là Vương Hậu của Hồ tộc,chẳng lẽ không thể kiếm vài sủng nam Hồ hay sao mà còn phải nhờ ta?

- Ai da!...Ta không thích chúng,tên nào thấy ta cũng như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy,thật chán ghét a…!Trước giờ chỉ có ngươi không nhìn ta như vậy,thế nên ta tin tưởng ngươi.Ân,giúp ta đi mà…cầu ngươi mà…!

Giọng nói ngọt ngào khiến Vô Lệ không tài nào trấn tĩnh nổi,hắn lại nghĩ tới việc đánh bại Minh Tiến bèn quyết tâm. “Đành gắng chịu đựng một phen vậy!”. Bàn tay hắn nhè nhẹ xoa lên tấm lưng người ngọc,Linh Trâm tuy nằm sấp,mắt không nhìn thấy những biểu cảm trên nét mặt Vô Lệ nhưng nàng có thể đoán ra.Vì thế nhẹ nhàng dùng chân lực chấn nát hết sa y trên người,Vô Lệ kinh động thì lại nghe Linh Trâm nói.

- Giúp ta đi mà…mai ta sẽ đưa ngươi tới Huyết Trì.Đây là ta tin tưởng ngươi nha,chứ không phải có ý đồ gì khác đâu…đừng nghĩ bậy nha.Hồ nữ cũng có tiết hạnh của mình a!

Vô Lệ lắc lắc đầu,hắn nghe Hồ nữ nói vậy cũng có chút yên lòng,nhắm mắt mà vươn tay tới,nhè nhẹ xoa lên tấm lưng tuyệt mỹ ấy.Linh Trâm thì trong lòng cười thầm,nàng cảm nhận từng sợi lông tơ trên lưng thụ hưởng sự chăm sóc từ bàn tay săn chắc của Vô Lệ xoa tới khiến nàng thống khoái vô cùng.Không biết vô tình hay cố ý mà rên rỉ những thanh âm khe khẽ đầy mị nhĩ,thân thể nhẹ nhàng uốn éo theo bàn tay hắn.Vô Lệ lúc này cũng cảm thấy dục hỏa trong người nhen nhóm bốc lên,hắn cố ý dằn lòng xuống “Chịu đựng nào,không được ngã vào vòng tay Hồ nữ này thêm lần nữa!”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »