Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2715 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 32
chương 32: phá trận (2).

❊ ❊ ❊

Minh Tiến và Như Như lúc này vẫn chưa hề biết hai người đã lọt vào lần khảo thí thứ hai,vẫn thản nhiên thưởng trà.Trong cái khay nọ,có nhiều loại bánh mứt lạ mắt,mùi thơm dụ người khiến hắn tò mò nếm thử.

- Rất ngon!

Hắn gật gù,Như Như thấy thế thì cười khúc khích,vội giảng giải.

- Ca ca ngốc,đây toàn là bánh mứt thượng hạng,lại làm từ nguyên liệu cao cấp nên đương nhiên là ngon rồi.Ví như miếng mứt Lan Hoa này…

Nàng cứ như vậy miêu tả ra một lượt từ cách chế biến tới cách bảo quản của từng loại mứt khiến Minh Tiến được một phen mở rộng tầm mắt.Hắn vốn chỉ nghĩ rằng,hai cha con nàng chỉ giỏi về dược vật,nhưng không ngờ về phương diện ẩm thực cũng là cao thủ.Minh Tiến không biết,Hiên Hiên phu nhân – mẹ của nàng chính là một trong tam đại đầu bếp của tu tiên giới.Thế nên Như Như qua bản Trù vị ký của mẫu thân mà biết rất nhiều món ăn,thậm chí là các món cực kì hiếm có cũng biết tới.Tuy chưa được nếm thử nhưng trong sách mẫu thân lưu lại có miêu tả rất rõ ràng,vì vậy để nhận diện món ăn với nàng là không khó.Mẫu thân nàng lại truyền lại,nhắn nhủ với con gái “Đường đi tới trái tim của nam nhân là qua cái bụng,vì vậy chỉ cần nấu nướng khiến y vui thích là đã chiếm được trái tim y rồi!” nên Như Như những năm qua ngoài đọc nhiều các ngọc giản về dược vật,cũng không có bỏ bê Trù vị ký của mẫu thân nàng.

Như Như sau khi giảng giải một hồi,lại nhìn tới mặt Minh Tiến thì che miệng cười khúc khích.Nàng chỉ thấy nam nhân trước mặt nàng cứ ngây ngốc ra mà nhìn tới mấy cái bánh,sau đó lại nhìn tới nàng thì buồn cười vô cùng,tay ngọc khẽ che miệng mà cười.Minh Tiến nghe thế thì bừng tỉnh,nét mặt có thêm phần xấu hổ.Hắn cũng hơi bất ngờ vì chỉ là một miếng mứt mà công phu để làm ra cũng cầu kì như thế .Trước giờ hắn chỉ quan tâm ăn cho no bụng là được,cũng đâu để ý là nấu ăn cũng là một phương diện cần đầu tư nhiều tinh lực như vậy.Thầm cảm thán một hồi,hắn chậm chạp rót thêm trà vào cốc cho Như Như rồi rót ình,phóng tầm mắt ra phía hồ sen.Như Như cũng y như hắn,nàng cũng bị vẻ đẹp của cái hồ thu hút,lẳng lặng mà ngắm nhìn.

Từ phía bụi hoa xa xa,tám đạo ánh sáng đã dừng lại,nhẹ nhàng thu hồi khí lực mà đáp xuống.Tám cặp mắt dò xét đều phóng tới cái tiểu đình nọ,sau đó tất cả đều thu hồi nhãn quang.Nữ tử áo đỏ nói.

- Các muội muội,đã nhìn rõ mục tiêu chưa?

Nữ tử áo vàng cười hì hì mà nói.

- Tỷ tỷ à,chỉ là một nam nhân thôi mà.Cho dù y có là tu tiên giả cấp cao cũng khó lòng thoát khỏi Mị công của chúng ta.Uống hồ hắn mới chỉ là một tên Trúc Cơ,chỉ cần hì hì hì...

Nàng ta khẽ vung tay,lập tức y phục màu vàng trở nên gần như trong suốt.Nổi bật lên làn da trắng ngần như tuyết,cái yếm màu vàng gắt gao ôm lấy cặp nhũ phong căng tràn sức sống.Ẩn hiện dưới lớp y phục,cái eo thon thon khẽ đung đưa.Trên khuôn mặt vô cùng thu hút ấy,cái miệng hồng hồng khẽ nhả ra cái lưỡi ươn ướt,liếm liếm trên môi.Nam nhân chỉ thấy cảnh này chắc chắn sẽ phát cuồng mà lao tới,trừ khi đó là kẻ già không còn khả năng hoặc là tiểu ấu nam.Nữ tử áo đỏ dường như đã quen nên cũng không phản ứng,nàng hé miệng phun ra một đám khí màu hồng tới phía tiểu đình,nét mặt có chút ngưng trọng.

- Các muội muội,vạn lần không nên khinh xuất,tránh bị tổn thương.Chúng ta đi!

Các nữ nhân còn lại đều gật đầu,lập tức sa y của tất cả biến đổi giống như nữ tử áo vàng.Nom người nào cũng một vẻ mị hoặc kinh người,trên mặt mỗi nàng lại mang một vẻ thu hút riêng.Bạch hồ vốn mị lực trời sinh,trong việc nam nữ lại có điểm hơn người nên thường bị đám tu tiên giả săn đón,tìm cách bắt về thu phục hoặc mua về làm tiểu thiếp.Song tu với Bạch hồ hoặc tu luyện thải âm bổ dương với chúng đều có lợi,hơn nữa thể chất Bạch hồ đặc thù,sau một thời gian có thể hồi phục.Không như nữ nhân nhân loại,do đó rất được các môn phái song tu,yêu tu coi trọng.Đã có lúc giá của xử nữ hồ lên tới cả vài chục vạn linh thạch.Tám tiểu hồ này là do Hách Thông cứu ra từ một hoa lâu nên cảm kích mà nhận y làm chủ,đã theo y ngót hai trăm năm.

Đám khí nọ bay tới gần phía tiểu đình rồi tản mát ra mà tiêu thất như chưa hề tồn tại.Minh Tiến cùng Như Như vẫn thản nhiên ngồi thưởng trà,đột nhiên Như Như che miệng ngáp,sau đó quay qua nói với hắn.

- Ca ca.muội thấy hơi mệt!

- Vậy muội ngủ một chút đi!

Minh Tiến cười mà nói,nàng đi chung với hắn,lại trải qua những lúc dốc sức vừa rồi,giờ cảm thấy mệt mỏi cũng là chuyện bình thưởng.Ngay cả bản thân hắn cũng có chút mệt mỏi,nơi đây lại thanh tĩnh mát mẻ như vậy,đả tọa một chút cũng tốt.Như Như cũng không có phản ứng gì mà gục ngủ ngay tại bàn,hắn cũng chỉ mỉm cười,nhẹ nhàng cởi trường bào khoác lên người nàng rồi chậm rãi về ghế của mình mà đả tọa.Thần thức cùng giác quan cơ hồ sau một hồi bình an thì thu hết lại,hắn không hề biết đang có tám bóng nữ nhân lờ mờ áp sát lấy hắn.

Trong căn nhà tre cách đó không xa,Hách Thông khẽ mỉm cười.

- Xem ra đám tiểu hồ đã hành động rồi!

Lão cũng không hề chậm trễ mà lẩm nhẩm một hồi chú quyết,tay khẽ khu động đám cờ lệnh nọ khiến chúng rung lên,ánh bạch quang dần đàn sáng rực.

Phía ngoài tiểu đình,không gian dần dần biến đổi,thời tiết đang mang hơi lạnh của mùa đông đột nhiên biến đổi ra cảnh xuân sắc của mùa xuân.Đám hoa trong hồ lần lượt thi nhau nở,từ các bông hoa tỏa ra các làn sương đủ màu sắc,mang theo hương thơm khiến con người ta ngây ngất.Minh Tiến vốn đang đả tọa,ngửi thấy mùi thơm ấy thì trong đầu không khỏi dấy lên sự hiếu kì,mở mắt quan sát.Trước mắt hắn chỉ thấy toàn bộ hoa trong hồ đang đua nhau nở rộ,mùi hoa man mác ngây ngất lòng người.Hắn khong khỏi ngạc nhiên,vội đứng dậy tiến sát ra thành tiểu đình để nhìn cho rõ.Đột nhiên mắt hắn giật giật,vội vã quay mặt vào phía trong.

Nơi hồ nước,bờ bên kia có bóng dáng ba thiếu nữ đang nô đùa,té nước lên nhau.Ba thiếu nữ này chỉ độ mười sáu mười bảy,họ đang nô đùa bên cạnh hồ,dường như không hề để ý bên tiểu đình đang có người.Cởi bỏ y phục bên ngoài,chỉ còn mặc một lớp sa y mỏng mà nhảy hẳn xuống hồ,đang cười đùa vui vẻ.Minh Tiến bất ngờ đến ngẩn ra,nhưng lí trí vội vàng đưa y trở lại hiện thực.Vừa mới quay đầu lại thì hắn không khỏi giật mình tới cứng đơ người.Trước mặt hắn lúc này là năm nữ nhân vô cùng xinh đẹp vừa vặn tiến vào trong tiểu đình,cả năm nàng đều ăn mặc vô cùng “mát mẻ” khiến hắn cứ trợn mắt mà nhìn.Các nữ nhân này cũng không hề nói lời nào mà chỉ nhìn hắn rồi khúc khích cười,nữ nhân áo đỏ thì nhẹ nhàng tiến tới sát hắn.minh Tiến đột nhiên ngửi thấy một mùi hương thơm ngát thì nhất thời như mê đi,đầu óc mụ mị không tự chủ mà ngồi phịch xuống thành tiểu đình.Đột nhiên trong đầu hắn lí trí bộc phát,vội vàng nhắm mắt hít một hơi dài,lẩm nhẩm đọc lại Vô Thần.Sau đó mở mắt ra mà vung tay bái lễ nói.

- Các cô nương,nam nữ thụ thụ bất tương thân.Kính mong các cô nương rời đi cho,tránh gây tiếng xấu cho bản thân mình!

Nữ nhân áo đỏ vốn tưởng rằng chỉ với Tình dược mà nàng tung ra đã có thể đắc thủ,nay lại thấy người này chỉ chốc lát mà thoát ra khỏi dược vật thì cũng hơi bất ngờ.Nữ nhân áo xanh cười hi hi rồi nói.

- Công tử,nơi đây là nhà của chúng ta.Công tử nói vậy thì mấy tỷ muội chúng ta phải đi đâu đây?

- Ồ,ra vậy.Thật sự xin lỗi,tại hạ xin được rời đi ngay!

Minh Tiến chắp tay nói,hắn nhẹ nhàng tới bên Như Như lay khẽ.Chung quy vẫn chỉ thấy nàng không có phản ứng thì thất kinh,vội vàng giơ tay thử.Chỉ thấy hơi thở đều đều như đang ngủ say thì thầm thở pháo,định bụng bế nàng rời đi.Nữ nhân áo đỏ thấy vậy thì ánh mắt có chút khẩn trương,khe khẽ liếc mắt nhìn nàng áo vàng,nữ nhân áo vàng thoáng gật đầu.Nàng là tiểu hồ trẻ tuổi nhất trong tám người,đương nhiên là người có sức hút nhất,vội vàng nghĩ ra một kế.Nàng ta ôm bụng rồi đột nhiên rên rỉ.

- Ui da…đau…đau quá!

Bốn người còn lại đương nhiên hiểu rõ đây là mưu kế,nên vội vàng chạy tới.Nữ nhân áo vàng rên rỉ,vẻ mặt vô cũng thống khổ,trên khuôn mặt mồ hôi vã ra,khóe mắt rơi lệ.Ba nữ nhân còn lại cũng từ bên kia hồ vội vã chạy tới gần,mái tóc ba nàng vẫn ướt nước,vội vã chen vào mấy người kia.Nữ nhân áo đỏ sợ hãi gọi.

- Tiểu muội,tiểu muội…

Những người khác trên mặt cũng đầy vẻ lo lắng,dường như đang tận tình với nàng áo vàng.Nhưng thật sự lại âm thầm quan sát nam nhân nọ,chỉ thấy hắn vẫn chỉ đứng đó thì không khỏi có điểm bất ngờ.Phàm là nam nhân,ai lại thấy nữ nhân gặp nạn mà không hề tỏ thái độ hay ra tay,uống hồ lại là mỹ nữ thì nhất định sẽ ra tay tương trợ.Nam nhân trên thế gian ai lại không có tính sĩ diện?Không có ước mơ một lần được ra tay cứu mỹ nhân?Cho dù y không phải kẻ háo sắc nhưng nữ nhân gặp nạn cũng không thể làm ngơ,nào ngờ nam nhân này thì lại không như vậy khiến cho họ bất ngờ.Đột nhiên có hai người trong số họ vội vàng bám lấy tay hắn,cả hai thân thể kiểu diễm áp vào người hắn mà van vỉ.

- Công tử,xin cứu giúp muội muội của ta…

- Công tử,van cầu người…

Hai cặp mắt đẹp nọ chợt có biến hóa,ánh bạch quang trong con ngươi chợt lóe lên rồi tan biến.Minh Tiến vỗn đã phân tích tình hình,các cô nương này có thể tự do tới đây,hẳn là người của Phụng Hoàng Cung,cung chủ lại không thu nhận phàm nhân nên chắc chắn họ đều là tu tiên giả.Nếu vậy chắc hẳn có ý đồ gì đó,vì thế nên cũng không vội mà chỉ chậm chạp nói.

- Các vị cô nương đều là tu tiên giả,sao lại không biết cách cứu cô nương ấy?

- Chúng ta vì ham chơi,không có mang theo túi trữ vật.Nếu giờ quay lại nhà chắc không khịp mất.Nếu công tử không tin…

Minh Tiến và Như Như lúc này vẫn chưa hề biết hai người đã lọt vào lần khảo thí thứ hai,vẫn thản nhiên thưởng trà.Trong cái khay nọ,có nhiều loại bánh mứt lạ mắt,mùi thơm dụ người khiến hắn tò mò nếm thử.

- Rất ngon!

Hắn gật gù,Như Như thấy thế thì cười khúc khích,vội giảng giải.

- Ca ca ngốc,đây toàn là bánh mứt thượng hạng,lại làm từ nguyên liệu cao cấp nên đương nhiên là ngon rồi.Ví như miếng mứt Lan Hoa này…

Nàng cứ như vậy miêu tả ra một lượt từ cách chế biến tới cách bảo quản của từng loại mứt khiến Minh Tiến được một phen mở rộng tầm mắt.Hắn vốn chỉ nghĩ rằng,hai cha con nàng chỉ giỏi về dược vật,nhưng không ngờ về phương diện ẩm thực cũng là cao thủ.Minh Tiến không biết,Hiên Hiên phu nhân – mẹ của nàng chính là một trong tam đại đầu bếp của tu tiên giới.Thế nên Như Như qua bản Trù vị ký của mẫu thân mà biết rất nhiều món ăn,thậm chí là các món cực kì hiếm có cũng biết tới.Tuy chưa được nếm thử nhưng trong sách mẫu thân lưu lại có miêu tả rất rõ ràng,vì vậy để nhận diện món ăn với nàng là không khó.Mẫu thân nàng lại truyền lại,nhắn nhủ với con gái “Đường đi tới trái tim của nam nhân là qua cái bụng,vì vậy chỉ cần nấu nướng khiến y vui thích là đã chiếm được trái tim y rồi!” nên Như Như những năm qua ngoài đọc nhiều các ngọc giản về dược vật,cũng không có bỏ bê Trù vị ký của mẫu thân nàng.

Như Như sau khi giảng giải một hồi,lại nhìn tới mặt Minh Tiến thì che miệng cười khúc khích.Nàng chỉ thấy nam nhân trước mặt nàng cứ ngây ngốc ra mà nhìn tới mấy cái bánh,sau đó lại nhìn tới nàng thì buồn cười vô cùng,tay ngọc khẽ che miệng mà cười.Minh Tiến nghe thế thì bừng tỉnh,nét mặt có thêm phần xấu hổ.Hắn cũng hơi bất ngờ vì chỉ là một miếng mứt mà công phu để làm ra cũng cầu kì như thế .Trước giờ hắn chỉ quan tâm ăn cho no bụng là được,cũng đâu để ý là nấu ăn cũng là một phương diện cần đầu tư nhiều tinh lực như vậy.Thầm cảm thán một hồi,hắn chậm chạp rót thêm trà vào cốc cho Như Như rồi rót ình,phóng tầm mắt ra phía hồ sen.Như Như cũng y như hắn,nàng cũng bị vẻ đẹp của cái hồ thu hút,lẳng lặng mà ngắm nhìn.

Từ phía bụi hoa xa xa,tám đạo ánh sáng đã dừng lại,nhẹ nhàng thu hồi khí lực mà đáp xuống.Tám cặp mắt dò xét đều phóng tới cái tiểu đình nọ,sau đó tất cả đều thu hồi nhãn quang.Nữ tử áo đỏ nói.

- Các muội muội,đã nhìn rõ mục tiêu chưa?

Nữ tử áo vàng cười hì hì mà nói.

- Tỷ tỷ à,chỉ là một nam nhân thôi mà.Cho dù y có là tu tiên giả cấp cao cũng khó lòng thoát khỏi Mị công của chúng ta.Uống hồ hắn mới chỉ là một tên Trúc Cơ,chỉ cần hì hì hì...

Nàng ta khẽ vung tay,lập tức y phục màu vàng trở nên gần như trong suốt.Nổi bật lên làn da trắng ngần như tuyết,cái yếm màu vàng gắt gao ôm lấy cặp nhũ phong căng tràn sức sống.Ẩn hiện dưới lớp y phục,cái eo thon thon khẽ đung đưa.Trên khuôn mặt vô cùng thu hút ấy,cái miệng hồng hồng khẽ nhả ra cái lưỡi ươn ướt,liếm liếm trên môi.Nam nhân chỉ thấy cảnh này chắc chắn sẽ phát cuồng mà lao tới,trừ khi đó là kẻ già không còn khả năng hoặc là tiểu ấu nam.Nữ tử áo đỏ dường như đã quen nên cũng không phản ứng,nàng hé miệng phun ra một đám khí màu hồng tới phía tiểu đình,nét mặt có chút ngưng trọng.

- Các muội muội,vạn lần không nên khinh xuất,tránh bị tổn thương.Chúng ta đi!

Các nữ nhân còn lại đều gật đầu,lập tức sa y của tất cả biến đổi giống như nữ tử áo vàng.Nom người nào cũng một vẻ mị hoặc kinh người,trên mặt mỗi nàng lại mang một vẻ thu hút riêng.Bạch hồ vốn mị lực trời sinh,trong việc nam nữ lại có điểm hơn người nên thường bị đám tu tiên giả săn đón,tìm cách bắt về thu phục hoặc mua về làm tiểu thiếp.Song tu với Bạch hồ hoặc tu luyện thải âm bổ dương với chúng đều có lợi,hơn nữa thể chất Bạch hồ đặc thù,sau một thời gian có thể hồi phục.Không như nữ nhân nhân loại,do đó rất được các môn phái song tu,yêu tu coi trọng.Đã có lúc giá của xử nữ hồ lên tới cả vài chục vạn linh thạch.Tám tiểu hồ này là do Hách Thông cứu ra từ một hoa lâu nên cảm kích mà nhận y làm chủ,đã theo y ngót hai trăm năm.

Đám khí nọ bay tới gần phía tiểu đình rồi tản mát ra mà tiêu thất như chưa hề tồn tại.Minh Tiến cùng Như Như vẫn thản nhiên ngồi thưởng trà,đột nhiên Như Như che miệng ngáp,sau đó quay qua nói với hắn.

- Ca ca.muội thấy hơi mệt!

- Vậy muội ngủ một chút đi!

Minh Tiến cười mà nói,nàng đi chung với hắn,lại trải qua những lúc dốc sức vừa rồi,giờ cảm thấy mệt mỏi cũng là chuyện bình thưởng.Ngay cả bản thân hắn cũng có chút mệt mỏi,nơi đây lại thanh tĩnh mát mẻ như vậy,đả tọa một chút cũng tốt.Như Như cũng không có phản ứng gì mà gục ngủ ngay tại bàn,hắn cũng chỉ mỉm cười,nhẹ nhàng cởi trường bào khoác lên người nàng rồi chậm rãi về ghế của mình mà đả tọa.Thần thức cùng giác quan cơ hồ sau một hồi bình an thì thu hết lại,hắn không hề biết đang có tám bóng nữ nhân lờ mờ áp sát lấy hắn.

Trong căn nhà tre cách đó không xa,Hách Thông khẽ mỉm cười.

- Xem ra đám tiểu hồ đã hành động rồi!

Lão cũng không hề chậm trễ mà lẩm nhẩm một hồi chú quyết,tay khẽ khu động đám cờ lệnh nọ khiến chúng rung lên,ánh bạch quang dần đàn sáng rực.

Phía ngoài tiểu đình,không gian dần dần biến đổi,thời tiết đang mang hơi lạnh của mùa đông đột nhiên biến đổi ra cảnh xuân sắc của mùa xuân.Đám hoa trong hồ lần lượt thi nhau nở,từ các bông hoa tỏa ra các làn sương đủ màu sắc,mang theo hương thơm khiến con người ta ngây ngất.Minh Tiến vốn đang đả tọa,ngửi thấy mùi thơm ấy thì trong đầu không khỏi dấy lên sự hiếu kì,mở mắt quan sát.Trước mắt hắn chỉ thấy toàn bộ hoa trong hồ đang đua nhau nở rộ,mùi hoa man mác ngây ngất lòng người.Hắn khong khỏi ngạc nhiên,vội đứng dậy tiến sát ra thành tiểu đình để nhìn cho rõ.Đột nhiên mắt hắn giật giật,vội vã quay mặt vào phía trong.

Nơi hồ nước,bờ bên kia có bóng dáng ba thiếu nữ đang nô đùa,té nước lên nhau.Ba thiếu nữ này chỉ độ mười sáu mười bảy,họ đang nô đùa bên cạnh hồ,dường như không hề để ý bên tiểu đình đang có người.Cởi bỏ y phục bên ngoài,chỉ còn mặc một lớp sa y mỏng mà nhảy hẳn xuống hồ,đang cười đùa vui vẻ.Minh Tiến bất ngờ đến ngẩn ra,nhưng lí trí vội vàng đưa y trở lại hiện thực.Vừa mới quay đầu lại thì hắn không khỏi giật mình tới cứng đơ người.Trước mặt hắn lúc này là năm nữ nhân vô cùng xinh đẹp vừa vặn tiến vào trong tiểu đình,cả năm nàng đều ăn mặc vô cùng “mát mẻ” khiến hắn cứ trợn mắt mà nhìn.Các nữ nhân này cũng không hề nói lời nào mà chỉ nhìn hắn rồi khúc khích cười,nữ nhân áo đỏ thì nhẹ nhàng tiến tới sát hắn.minh Tiến đột nhiên ngửi thấy một mùi hương thơm ngát thì nhất thời như mê đi,đầu óc mụ mị không tự chủ mà ngồi phịch xuống thành tiểu đình.Đột nhiên trong đầu hắn lí trí bộc phát,vội vàng nhắm mắt hít một hơi dài,lẩm nhẩm đọc lại Vô Thần.Sau đó mở mắt ra mà vung tay bái lễ nói.

- Các cô nương,nam nữ thụ thụ bất tương thân.Kính mong các cô nương rời đi cho,tránh gây tiếng xấu cho bản thân mình!

Nữ nhân áo đỏ vốn tưởng rằng chỉ với Tình dược mà nàng tung ra đã có thể đắc thủ,nay lại thấy người này chỉ chốc lát mà thoát ra khỏi dược vật thì cũng hơi bất ngờ.Nữ nhân áo xanh cười hi hi rồi nói.

- Công tử,nơi đây là nhà của chúng ta.Công tử nói vậy thì mấy tỷ muội chúng ta phải đi đâu đây?

- Ồ,ra vậy.Thật sự xin lỗi,tại hạ xin được rời đi ngay!

Minh Tiến chắp tay nói,hắn nhẹ nhàng tới bên Như Như lay khẽ.Chung quy vẫn chỉ thấy nàng không có phản ứng thì thất kinh,vội vàng giơ tay thử.Chỉ thấy hơi thở đều đều như đang ngủ say thì thầm thở pháo,định bụng bế nàng rời đi.Nữ nhân áo đỏ thấy vậy thì ánh mắt có chút khẩn trương,khe khẽ liếc mắt nhìn nàng áo vàng,nữ nhân áo vàng thoáng gật đầu.Nàng là tiểu hồ trẻ tuổi nhất trong tám người,đương nhiên là người có sức hút nhất,vội vàng nghĩ ra một kế.Nàng ta ôm bụng rồi đột nhiên rên rỉ.

- Ui da…đau…đau quá!

Bốn người còn lại đương nhiên hiểu rõ đây là mưu kế,nên vội vàng chạy tới.Nữ nhân áo vàng rên rỉ,vẻ mặt vô cũng thống khổ,trên khuôn mặt mồ hôi vã ra,khóe mắt rơi lệ.Ba nữ nhân còn lại cũng từ bên kia hồ vội vã chạy tới gần,mái tóc ba nàng vẫn ướt nước,vội vã chen vào mấy người kia.Nữ nhân áo đỏ sợ hãi gọi.

- Tiểu muội,tiểu muội…

Những người khác trên mặt cũng đầy vẻ lo lắng,dường như đang tận tình với nàng áo vàng.Nhưng thật sự lại âm thầm quan sát nam nhân nọ,chỉ thấy hắn vẫn chỉ đứng đó thì không khỏi có điểm bất ngờ.Phàm là nam nhân,ai lại thấy nữ nhân gặp nạn mà không hề tỏ thái độ hay ra tay,uống hồ lại là mỹ nữ thì nhất định sẽ ra tay tương trợ.Nam nhân trên thế gian ai lại không có tính sĩ diện?Không có ước mơ một lần được ra tay cứu mỹ nhân?Cho dù y không phải kẻ háo sắc nhưng nữ nhân gặp nạn cũng không thể làm ngơ,nào ngờ nam nhân này thì lại không như vậy khiến cho họ bất ngờ.Đột nhiên có hai người trong số họ vội vàng bám lấy tay hắn,cả hai thân thể kiểu diễm áp vào người hắn mà van vỉ.

- Công tử,xin cứu giúp muội muội của ta…

- Công tử,van cầu người…

Hai cặp mắt đẹp nọ chợt có biến hóa,ánh bạch quang trong con ngươi chợt lóe lên rồi tan biến.Minh Tiến vỗn đã phân tích tình hình,các cô nương này có thể tự do tới đây,hẳn là người của Phụng Hoàng Cung,cung chủ lại không thu nhận phàm nhân nên chắc chắn họ đều là tu tiên giả.Nếu vậy chắc hẳn có ý đồ gì đó,vì thế nên cũng không vội mà chỉ chậm chạp nói.

- Các vị cô nương đều là tu tiên giả,sao lại không biết cách cứu cô nương ấy?

- Chúng ta vì ham chơi,không có mang theo túi trữ vật.Nếu giờ quay lại nhà chắc không khịp mất.Nếu công tử không tin…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »