Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2912 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 5
chương 5: tao ngộ.

❊ ❊ ❊

Đập đá? Ở thế giới của Minh Tiến nếu công an tóm được chắc chắn là vào ngồi trại cải tạo rồi. Nhưng mà đừng có nhầm nhé,đập đá ở đây hoàn toàn đơn thuần là theo nghĩa đen. Vốn là sau khi thử thay đổi mức nén của súng, Minh Tiến muốn thử uy lực của nó. Cùng lúc ấy là Vu Thuần tới thăm hắn. Đang rảnh rỗi nên hắn cũng không có ý từ chối,vui vẻ theo Vu Thuần đi thăm quan toàn bộ Bạch gia trang.Khuôn viên Bạch gia cũng khá rộng rãi,lại còn có cả một khoảng sân lớn dùng để luyện tập cho toàn bộ đệ tử cũng như người trong trang.Chợt thấy có một đám người tay vác cuốc,xẻng cùng bao bố đi ngang qua sân thì hiếu kì,quay đầu hỏi Vu Thuần.

- Thuần đệ,mấy người kia đi đâu vậy?Lại còn mang theo cả cuốc xẻng,không lẽ nhà đệ đang định xây thêm dinh thự sao?

Vu Thuần chỉ cười mà đáp.

- Tiến ca,không phải đi xây nhà đâu,họ ra mỏ đập đá đấy.

- Đập đá?Không xây nhà thì cần đá làm gì?Không lẽ trong đá có khoáng vật nào đấy mà Bạch gia đang cần?

Vu Thuần thoáng ngẩn người,hắn cũng hơi bất ngờ vì kiến thức hơn người của vị đại ca mới quen này.Tại U Châu này,khi khai quặng chủ yếu là đào trúng mỏ quặng rồi lấy lên,cách làm của Bạch gia trang vốn là rất ít nguời biết,không ngờ là Minh Tiến lại nhìn sơ qua mà có thể đoán ra khiến hắn phần nào thêm phục vị đại ca này.Lại nói về Minh Tiến,hắn vốn sống ở thời hiện đại hơn bây giờ cả ngàn lần,hơn nữa nghề nghiệp của hắn là Xây dựng,mấy cái thứ vật liệu này thì có gì lạ với hắn đâu.

- Tiến ca quả thật có nhãn quan hơn người,nhưng không phải khoáng vật mà là linh thạch.

Vu Thuần nói tới đây không khỏi có chút đắc ý trong lời nói,Minh tiến cũng cảm thấy ý này nhưng chỉ cười mà hỏi tiếp.

- Rốt cuộc linh thạch là thứ gì?Nó quý lắm sao?

Vu Thuần hơi ngẩn người,sau đó hỏi lại.

- Tiến ca,chẳng lẽ ngay cả linh thạch mà huynh cũng không biết?Vậy ở nơi huynh ở thì cái gì có giá trị nhất?

- Ở chỗ ta thì Vàng bạc,Bạch kim,kim cương,Đô…à nhầm ngân phiếu mới là quý giá.

Vu Thuần thì mỉm cười,lắc đầu nói.

- Mấy thứ như huynh nói chỉ dành cho phàm nhân thôi,còn với gia tộc tu tiên ta cũng như toàn bộ tu tiên giới thì linh thạch mới là thứ có giá trị nhất.

Lại nói về linh thạch,Vu Thuần vừa dẫn hắn ra bãi đá,vừa giảng giải cho hắn.Linh thạch vốn là khoáng thạch ngưng tụ trong lòng đất,trong nó mang theo một lượng linh khí nhất định.Không phải nơi nào cũng có linh thạch,đôi khi có mỏ nhưng lấy lên thì chỉ là đá quý mà thôi,không hề có linh khí bên trong.Linh thạch dựa theo màu sắc và linh khí bên trong có thể chia làm 5 loại chính là Kim-Mộc-Thủy-Hỏa-Thổ,ngoài ra từ năm loại cơ bản này theo thời gian mà biến dị ra các loại dị tính khác như Phong,Lôi …Để phân biệt linh thạch,ngoài ra người ta còn có thể phân loại theo cấp bậc linh khí bên trong.Linh thạch thông thường,trung phẩm linh thạch,cao giai linh thạch,ngoài ra còn một loại linh thạch chỉ tồn tại trong cổ sách là cực phẩm linh thạch.Một trung phẩm linh thạch có thể đổi lấy mười linh thạch thông thường,một cao giai linh thạch có thể đổi lấy một trăm linh thạch thường nhưng có trong tay cả trăm linh thạch thông thường cũng khó có thể đổi lấy một cao giai linh thạch do đây là vật phẩm hiếm,chỉ có thể có duyên mà không thể cưỡng cầu.Cực phẩm linh thạch vốn chỉ còn trong sách cổ,hiện chưa thấy ai có nó.

Minh Tiến nghe thế thì gật gù,lại thấy Vu Thuần giơ ra trước mặt cho hắn xem một viên đá màu vàng nhạt,xung quanh lờ mờ có một làn quang mang màu nâu,cười nói.

- Tiến ca nhìn đi,đây là một linh thạch thổ thuộc tính.Đệ có linh căn thổ thuộc tính,những lúc tu luyện nếu thiếu linh lực có thể mang nó ra hấp thụ bổ xung.

Minh Tiến gật đầu,phóng tầm mắt ra xa.Nơi đây là một cườn núi đá,dường như đã bị khoét lõm đi mất một phần,lại thấy xa xa lố nhố người đang vác búa đập lên những phiến đá nho nhỏ.Khu vực này được sắp xếp khá tốt,một bên là đống đá vụn vô dụng,nơi giữa là vỉa đá đang tách ra từ vách núi,bên kia là đống đá chờ đập.Vu Thuần đứng bên cạnh,cũng phóng tầm mắt ra xa.Đột nhiên hắn quay lại kéo tay Minh Tiến.

- Tiến ca,theo đệ.Hình như mấy người kia có phát hiện gì rồi.

Minh Tiến cũng cảm thấy có chút thú vị với nơi này,chạy theo sau Vu Thuần tới gần sát vỉa đá.quả nhiên nơi này đang tụ tập một đám người,khi thấy Vu Thuần tới thì lâp tức cúi đầu,một câu thiếu gia,hai câu thiếu gia mà dứng lùi cả lại một bên.Vu Thuần nhìn lên bức vách vừa mới được vỉa ra,bất ngờ ngây người sững sờ,Minh Tiến cũng ngó theo ánh mắt hắn,chỉ thấy trên vách đá kia lộ ra một đường dài cỡ một cánh tay người màu xanh biếc. “Linh thạch” Minh Tiến nhủ thầm,lại lấy Vu Thuần mừng rỡ mà kêu lên.

- Trung phẩm linh thạch thuộc tính Mộc!

Khi hắn và đám nguời còn đang mừng rõ không thôi thì Minh Tiến lại chú ý tới một cục đá tròn tựa quả trứng ngỗng rơi lăn lốc dưới vỉa đá.Hình dáng ngộ nghĩnh của nó khiến hắn bật cười,cúi đầu lấy tay lượm lên.Cầm nắm một hồi lâu,chỉ thấy nó nhẹ hơn so với hình dáng bên ngoài thì hiếu kì,mượn một cây búa nhỏ của một nguời gần đó mà gõ nhẹ.Vị tráng hán cho hắn mượn búa là người làm lâu năm ở đây,lại thấy Minh Tiến đi cùng thiếu chủ thì lập tức lễ phép đưa búa cho hắn mượn.

Bách bách vài cái,cục đá ngộ nghĩnh nọ vỡ ra,để lộ ra trong ruột là một cục khoáng màu đỏ rực,tỏa ra hồng quang nhàn nhạt,cỡ nắm tay đứa bé.Tráng hán kia kinh ngạc hô lên.

- Linh thạch hỏa thuộc tính!

Vu Thuần lúc này cũng đảo mắt nhìn qua,chỉ thấy linh thạch phát ra linh khí quá nhạt nên không chú ý gì tới nữa,mắt hắn lúc này chỉ hung phấn nhìn về phía mạch linh thạch trung phẩm kia.Minh Tiến trên mặt cũng không lộ ra vẻ gì,lẳng lặng ôm theo cây búa đi tìm các cục đá tròn khác.Đám đông mải mê vào mạch linh thạch kia nên không chú ý gì tới hắn nữa.Minh Tiến lại càng thoải mái,cứ đi quanh bãi đá,gặp cục nào tròn tròn là lấy búa ra đập.Cho tới gần trưa thì những viên đá tròn của cả vỉa đá đã bị hắn đập bằng sạch,thu hoạch cũng thật sự quá ít ỏi,hơn 200 cục đá mà chỉ thu về có 13 viên linh thạch đủ loại,ngoài 10 viên thuộc 5 hệ cơ bản,hắn còn có một viên dị tính phong hệ,lôi hệ và quang hệ.Minh Tiến hưng phấn ôm đống đá kia về chỗ giữa bãi đá.Lúc này Vu thuần cùng đám người cũng vừa vặn tách linh mạch kia ra khỏi vách đá,hắn liếc mắt thấy trên tay Minh Tiến có một đống linh thạch khá đẹp mắt,nhưng phẩm chất quá thấp,thậm chí có thể nói là bỏ đi.Lại nghe Minh Tiến nói.

- Thuần đệ,mấy viên đá này có thể cho ta không?

- Được chứ,Tiến ca mất công tìm ra chúng kia mà.

Vu Thuần cười vui vẻ,mấy viên đá này đúng là đồ bỏ đi,cho không ai lấy.Minh Tiến thấy hắn vui vẻ nói vậy thì cũng mỉm cười,nhưng trong lòng lại cười thầm,hôm nay hắn đã chiếm tiện nghi rất lớn của Bạch gia rồi.

Mấy cục linh thạch tưởng như vứt bỏ này có lai lịch rất lớn,hắn đã từng đọc qua đoạn Lâm Hiên trao đổi Cực phẩm linh thạch trong đấu giá hội.Vốn cũng chỉ là một linh thạch tưởng như là bỏ đi giống như thế này,Minh Tiến cười thầm “Hy vọng mình không đoán nhầm.”

Sau đó hắn theo đám người quay về sơn trang,sau bữa trưa thì Minh Tiến viện cớ mệt mỏi,bỏ về phòng riêng.Đặt đống linh thạch kia lên bàn,hắn ngắm đi ngắm lại không thôi,cũng không hề để ý Liên Liên đã đứng từ bên cạnh lúc nào.Nàng tới đây cũng đã được một nén nhang mà chỉ thấy công tử chăm chú ngắm nhìn vài viên linh thạch trên bàn.Nói về đống linh thạch này,nàng thấy chúng chỉ là đồ bỏ đi,chỉ có cái vẻ bề ngoài khá đẹp mắt.Đột nhiên thấy hắn quay người lại thì giật mình đánh thót.Minh Tiến cũng giật mình không kém.

- A! Liên Liên,cô làm ta hết cả hồn.Phù!

Liên Liên che miệng cười hi hi khiến Minh Tiến đỏ mặt,khẽ quay lưng về phía nàng,đột nhiên hắn nói.

-Liên Liên,cô có Khống Chế phù không?

Khống Chế Phù là loại phù chú sơ cấp,sử dụng để khống chế linh khí hay dị khí tỏa ra.Minh Tiến hỏi câu này hơi thừa,vì tu tiên giả nào dù chỉ là cấp thấp nhất cũng có thể có hàng đống phù dạng này.Chỉ là hắn không muốn sơ xuất mà thôi.Liên Liên khẽ gật đầu,từ túi vải bên sườn nàng lôi ra một tấm phù chú màu vàng ố,phía trên là vô số hoa văn giun dế kì quái.

- Liên Liên,linh căn của cô thuộc hệ nào?

- Công tử,Liên Liên tu tập theo Thủy hệ,không có linh căn.

Nói tới đây,cặp môi hồng khẽ mím lại,Minh Tiến sao lại không nhìn thấy chứ?Không có linh căn tu luyện sau này quả thật không có cơ hội tiến giai.Bất quá hắn chỉ mỉm cười mà với tay lên bàn,lôi ra một cục linh thạch màu xanh lam đưa ra,miệng nói.

- Cái này cho cô!

- Cái này?

- Sao,linh khí quá ít hả?Đừng xem thường nó nhé!

Minh Tiến sao lại không hiểu ý nghĩ của nàng,chỉ mỉm cười rồi rút cây súng ra,nhắm vào bề mặt khối linh thạch mà bắn.Bang,bang,bang,bang bốn tiếng.Bên ngoài linh thạch có những vết nứt lớn,từ đó tỏa ra linh khí nồng đậm khiến Liên Liên cứ tròn mắt,hắn lại dùng sức bửa ra.Bên trong chỉ có một khối nhỏ cỡ đốt tay nhưng linh khí tinh thuần vô cùng.

- Trung cấp linh thạch?

Liên Liên mơ hồ nói,trong mắt ánh lên một tia mờ mịt.Minh Tiến thì vui vẻ vô cùng,vậy là hắn phỏng đoán không sai chút nào.Trong lòng hắn lại dấy lên một tia nghi hoặc “Liệu tác giả của mấy bộ tu tiên này có liên quan gì tới tu tiên giới không mà lại có thể viết ra chính xác như vậy?Hay bản thân mấy người này là tu tiên giả?” sau đó tự trấn an,cười mà nói.

- Sai! Đây là cực phẩm linh thạch!

“Cực phẩm!” Trong mắt Liên Liên ánh lên sự kinh nghi bất định,hết nhìn viên linh thạch nhỏ xíu nọ lại tới nhìn Minh Tiến.Cặp mắt đen láy chớp động không ngừng,chỉ tới khí hắn tới sát,dúi vào tay nàng viên linh thạch thì nàng mới như giật mình bừng tỉnh.

- Mau dùng Khống Chế Phù đi!

Liên Liên mau mắn dùng Khống Chế phù bọc lấy viên linh thạch,sau đó dập đầu bái tạ không thôi,minh tiến vội đưa tay ra đỡ nàng,chỉ thấy cặp mắt ấy đã ngấn lệ.Liên Liên run run nói.

- Đa ta công tử,ơn này với Liên Liên thật sự không bao giờ trả hết.Xin nguyện làm thân trâu ngựa để đền đáp ơn này!

- Thôi khỏi,ta ghét nhất là mấy câu thề thốt kiểu này.Đây là cô có duyên với nó,ta không có làm gì giúp cô đâu.Chỉ cần cô nhớ kĩ câu này,có viên linh thạch này tốc độ tu tập sẽ tăng lên rất nhiều nhưng cũng có thể gây họa sát thân,mong cô nương hết sức cẩn thận!

- Liên Liên xin lĩnh ý!

Minh Tiến mỉm cười,thong thả ngồi lại bàn.Liên Liên thì cứ mải mê ngắm viên linh thạch trong tay tới mức ngây ngốc.Hắn thấy vật thì mỉm cười,lấy cái valy nhỏ ra trút số linh thạch còn lại vào trong “Sau này sẽ có lúc cần,giờ chưa đến lúc.”

Đập đá? Ở thế giới của Minh Tiến nếu công an tóm được chắc chắn là vào ngồi trại cải tạo rồi. Nhưng mà đừng có nhầm nhé,đập đá ở đây hoàn toàn đơn thuần là theo nghĩa đen. Vốn là sau khi thử thay đổi mức nén của súng, Minh Tiến muốn thử uy lực của nó. Cùng lúc ấy là Vu Thuần tới thăm hắn. Đang rảnh rỗi nên hắn cũng không có ý từ chối,vui vẻ theo Vu Thuần đi thăm quan toàn bộ Bạch gia trang.Khuôn viên Bạch gia cũng khá rộng rãi,lại còn có cả một khoảng sân lớn dùng để luyện tập cho toàn bộ đệ tử cũng như người trong trang.Chợt thấy có một đám người tay vác cuốc,xẻng cùng bao bố đi ngang qua sân thì hiếu kì,quay đầu hỏi Vu Thuần.

- Thuần đệ,mấy người kia đi đâu vậy?Lại còn mang theo cả cuốc xẻng,không lẽ nhà đệ đang định xây thêm dinh thự sao?

Vu Thuần chỉ cười mà đáp.

- Tiến ca,không phải đi xây nhà đâu,họ ra mỏ đập đá đấy.

- Đập đá?Không xây nhà thì cần đá làm gì?Không lẽ trong đá có khoáng vật nào đấy mà Bạch gia đang cần?

Vu Thuần thoáng ngẩn người,hắn cũng hơi bất ngờ vì kiến thức hơn người của vị đại ca mới quen này.Tại U Châu này,khi khai quặng chủ yếu là đào trúng mỏ quặng rồi lấy lên,cách làm của Bạch gia trang vốn là rất ít nguời biết,không ngờ là Minh Tiến lại nhìn sơ qua mà có thể đoán ra khiến hắn phần nào thêm phục vị đại ca này.Lại nói về Minh Tiến,hắn vốn sống ở thời hiện đại hơn bây giờ cả ngàn lần,hơn nữa nghề nghiệp của hắn là Xây dựng,mấy cái thứ vật liệu này thì có gì lạ với hắn đâu.

- Tiến ca quả thật có nhãn quan hơn người,nhưng không phải khoáng vật mà là linh thạch.

Vu Thuần nói tới đây không khỏi có chút đắc ý trong lời nói,Minh tiến cũng cảm thấy ý này nhưng chỉ cười mà hỏi tiếp.

- Rốt cuộc linh thạch là thứ gì?Nó quý lắm sao?

Vu Thuần hơi ngẩn người,sau đó hỏi lại.

- Tiến ca,chẳng lẽ ngay cả linh thạch mà huynh cũng không biết?Vậy ở nơi huynh ở thì cái gì có giá trị nhất?

- Ở chỗ ta thì Vàng bạc,Bạch kim,kim cương,Đô…à nhầm ngân phiếu mới là quý giá.

Vu Thuần thì mỉm cười,lắc đầu nói.

- Mấy thứ như huynh nói chỉ dành cho phàm nhân thôi,còn với gia tộc tu tiên ta cũng như toàn bộ tu tiên giới thì linh thạch mới là thứ có giá trị nhất.

Lại nói về linh thạch,Vu Thuần vừa dẫn hắn ra bãi đá,vừa giảng giải cho hắn.Linh thạch vốn là khoáng thạch ngưng tụ trong lòng đất,trong nó mang theo một lượng linh khí nhất định.Không phải nơi nào cũng có linh thạch,đôi khi có mỏ nhưng lấy lên thì chỉ là đá quý mà thôi,không hề có linh khí bên trong.Linh thạch dựa theo màu sắc và linh khí bên trong có thể chia làm 5 loại chính là Kim-Mộc-Thủy-Hỏa-Thổ,ngoài ra từ năm loại cơ bản này theo thời gian mà biến dị ra các loại dị tính khác như Phong,Lôi …Để phân biệt linh thạch,ngoài ra người ta còn có thể phân loại theo cấp bậc linh khí bên trong.Linh thạch thông thường,trung phẩm linh thạch,cao giai linh thạch,ngoài ra còn một loại linh thạch chỉ tồn tại trong cổ sách là cực phẩm linh thạch.Một trung phẩm linh thạch có thể đổi lấy mười linh thạch thông thường,một cao giai linh thạch có thể đổi lấy một trăm linh thạch thường nhưng có trong tay cả trăm linh thạch thông thường cũng khó có thể đổi lấy một cao giai linh thạch do đây là vật phẩm hiếm,chỉ có thể có duyên mà không thể cưỡng cầu.Cực phẩm linh thạch vốn chỉ còn trong sách cổ,hiện chưa thấy ai có nó.

Minh Tiến nghe thế thì gật gù,lại thấy Vu Thuần giơ ra trước mặt cho hắn xem một viên đá màu vàng nhạt,xung quanh lờ mờ có một làn quang mang màu nâu,cười nói.

- Tiến ca nhìn đi,đây là một linh thạch thổ thuộc tính.Đệ có linh căn thổ thuộc tính,những lúc tu luyện nếu thiếu linh lực có thể mang nó ra hấp thụ bổ xung.

Minh Tiến gật đầu,phóng tầm mắt ra xa.Nơi đây là một cườn núi đá,dường như đã bị khoét lõm đi mất một phần,lại thấy xa xa lố nhố người đang vác búa đập lên những phiến đá nho nhỏ.Khu vực này được sắp xếp khá tốt,một bên là đống đá vụn vô dụng,nơi giữa là vỉa đá đang tách ra từ vách núi,bên kia là đống đá chờ đập.Vu Thuần đứng bên cạnh,cũng phóng tầm mắt ra xa.Đột nhiên hắn quay lại kéo tay Minh Tiến.

- Tiến ca,theo đệ.Hình như mấy người kia có phát hiện gì rồi.

Minh Tiến cũng cảm thấy có chút thú vị với nơi này,chạy theo sau Vu Thuần tới gần sát vỉa đá.quả nhiên nơi này đang tụ tập một đám người,khi thấy Vu Thuần tới thì lâp tức cúi đầu,một câu thiếu gia,hai câu thiếu gia mà dứng lùi cả lại một bên.Vu Thuần nhìn lên bức vách vừa mới được vỉa ra,bất ngờ ngây người sững sờ,Minh Tiến cũng ngó theo ánh mắt hắn,chỉ thấy trên vách đá kia lộ ra một đường dài cỡ một cánh tay người màu xanh biếc. “Linh thạch” Minh Tiến nhủ thầm,lại lấy Vu Thuần mừng rỡ mà kêu lên.

- Trung phẩm linh thạch thuộc tính Mộc!

Khi hắn và đám nguời còn đang mừng rõ không thôi thì Minh Tiến lại chú ý tới một cục đá tròn tựa quả trứng ngỗng rơi lăn lốc dưới vỉa đá.Hình dáng ngộ nghĩnh của nó khiến hắn bật cười,cúi đầu lấy tay lượm lên.Cầm nắm một hồi lâu,chỉ thấy nó nhẹ hơn so với hình dáng bên ngoài thì hiếu kì,mượn một cây búa nhỏ của một nguời gần đó mà gõ nhẹ.Vị tráng hán cho hắn mượn búa là người làm lâu năm ở đây,lại thấy Minh Tiến đi cùng thiếu chủ thì lập tức lễ phép đưa búa cho hắn mượn.

Bách bách vài cái,cục đá ngộ nghĩnh nọ vỡ ra,để lộ ra trong ruột là một cục khoáng màu đỏ rực,tỏa ra hồng quang nhàn nhạt,cỡ nắm tay đứa bé.Tráng hán kia kinh ngạc hô lên.

- Linh thạch hỏa thuộc tính!

Vu Thuần lúc này cũng đảo mắt nhìn qua,chỉ thấy linh thạch phát ra linh khí quá nhạt nên không chú ý gì tới nữa,mắt hắn lúc này chỉ hung phấn nhìn về phía mạch linh thạch trung phẩm kia.Minh Tiến trên mặt cũng không lộ ra vẻ gì,lẳng lặng ôm theo cây búa đi tìm các cục đá tròn khác.Đám đông mải mê vào mạch linh thạch kia nên không chú ý gì tới hắn nữa.Minh Tiến lại càng thoải mái,cứ đi quanh bãi đá,gặp cục nào tròn tròn là lấy búa ra đập.Cho tới gần trưa thì những viên đá tròn của cả vỉa đá đã bị hắn đập bằng sạch,thu hoạch cũng thật sự quá ít ỏi,hơn 200 cục đá mà chỉ thu về có 13 viên linh thạch đủ loại,ngoài 10 viên thuộc 5 hệ cơ bản,hắn còn có một viên dị tính phong hệ,lôi hệ và quang hệ.Minh Tiến hưng phấn ôm đống đá kia về chỗ giữa bãi đá.Lúc này Vu thuần cùng đám người cũng vừa vặn tách linh mạch kia ra khỏi vách đá,hắn liếc mắt thấy trên tay Minh Tiến có một đống linh thạch khá đẹp mắt,nhưng phẩm chất quá thấp,thậm chí có thể nói là bỏ đi.Lại nghe Minh Tiến nói.

- Thuần đệ,mấy viên đá này có thể cho ta không?

- Được chứ,Tiến ca mất công tìm ra chúng kia mà.

Vu Thuần cười vui vẻ,mấy viên đá này đúng là đồ bỏ đi,cho không ai lấy.Minh Tiến thấy hắn vui vẻ nói vậy thì cũng mỉm cười,nhưng trong lòng lại cười thầm,hôm nay hắn đã chiếm tiện nghi rất lớn của Bạch gia rồi.

Mấy cục linh thạch tưởng như vứt bỏ này có lai lịch rất lớn,hắn đã từng đọc qua đoạn Lâm Hiên trao đổi Cực phẩm linh thạch trong đấu giá hội.Vốn cũng chỉ là một linh thạch tưởng như là bỏ đi giống như thế này,Minh Tiến cười thầm “Hy vọng mình không đoán nhầm.”

Sau đó hắn theo đám người quay về sơn trang,sau bữa trưa thì Minh Tiến viện cớ mệt mỏi,bỏ về phòng riêng.Đặt đống linh thạch kia lên bàn,hắn ngắm đi ngắm lại không thôi,cũng không hề để ý Liên Liên đã đứng từ bên cạnh lúc nào.Nàng tới đây cũng đã được một nén nhang mà chỉ thấy công tử chăm chú ngắm nhìn vài viên linh thạch trên bàn.Nói về đống linh thạch này,nàng thấy chúng chỉ là đồ bỏ đi,chỉ có cái vẻ bề ngoài khá đẹp mắt.Đột nhiên thấy hắn quay người lại thì giật mình đánh thót.Minh Tiến cũng giật mình không kém.

- A! Liên Liên,cô làm ta hết cả hồn.Phù!

Liên Liên che miệng cười hi hi khiến Minh Tiến đỏ mặt,khẽ quay lưng về phía nàng,đột nhiên hắn nói.

-Liên Liên,cô có Khống Chế phù không?

Khống Chế Phù là loại phù chú sơ cấp,sử dụng để khống chế linh khí hay dị khí tỏa ra.Minh Tiến hỏi câu này hơi thừa,vì tu tiên giả nào dù chỉ là cấp thấp nhất cũng có thể có hàng đống phù dạng này.Chỉ là hắn không muốn sơ xuất mà thôi.Liên Liên khẽ gật đầu,từ túi vải bên sườn nàng lôi ra một tấm phù chú màu vàng ố,phía trên là vô số hoa văn giun dế kì quái.

- Liên Liên,linh căn của cô thuộc hệ nào?

- Công tử,Liên Liên tu tập theo Thủy hệ,không có linh căn.

Nói tới đây,cặp môi hồng khẽ mím lại,Minh Tiến sao lại không nhìn thấy chứ?Không có linh căn tu luyện sau này quả thật không có cơ hội tiến giai.Bất quá hắn chỉ mỉm cười mà với tay lên bàn,lôi ra một cục linh thạch màu xanh lam đưa ra,miệng nói.

- Cái này cho cô!

- Cái này?

- Sao,linh khí quá ít hả?Đừng xem thường nó nhé!

Minh Tiến sao lại không hiểu ý nghĩ của nàng,chỉ mỉm cười rồi rút cây súng ra,nhắm vào bề mặt khối linh thạch mà bắn.Bang,bang,bang,bang bốn tiếng.Bên ngoài linh thạch có những vết nứt lớn,từ đó tỏa ra linh khí nồng đậm khiến Liên Liên cứ tròn mắt,hắn lại dùng sức bửa ra.Bên trong chỉ có một khối nhỏ cỡ đốt tay nhưng linh khí tinh thuần vô cùng.

- Trung cấp linh thạch?

Liên Liên mơ hồ nói,trong mắt ánh lên một tia mờ mịt.Minh Tiến thì vui vẻ vô cùng,vậy là hắn phỏng đoán không sai chút nào.Trong lòng hắn lại dấy lên một tia nghi hoặc “Liệu tác giả của mấy bộ tu tiên này có liên quan gì tới tu tiên giới không mà lại có thể viết ra chính xác như vậy?Hay bản thân mấy người này là tu tiên giả?” sau đó tự trấn an,cười mà nói.

- Sai! Đây là cực phẩm linh thạch!

“Cực phẩm!” Trong mắt Liên Liên ánh lên sự kinh nghi bất định,hết nhìn viên linh thạch nhỏ xíu nọ lại tới nhìn Minh Tiến.Cặp mắt đen láy chớp động không ngừng,chỉ tới khí hắn tới sát,dúi vào tay nàng viên linh thạch thì nàng mới như giật mình bừng tỉnh.

- Mau dùng Khống Chế Phù đi!

Liên Liên mau mắn dùng Khống Chế phù bọc lấy viên linh thạch,sau đó dập đầu bái tạ không thôi,minh tiến vội đưa tay ra đỡ nàng,chỉ thấy cặp mắt ấy đã ngấn lệ.Liên Liên run run nói.

- Đa ta công tử,ơn này với Liên Liên thật sự không bao giờ trả hết.Xin nguyện làm thân trâu ngựa để đền đáp ơn này!

- Thôi khỏi,ta ghét nhất là mấy câu thề thốt kiểu này.Đây là cô có duyên với nó,ta không có làm gì giúp cô đâu.Chỉ cần cô nhớ kĩ câu này,có viên linh thạch này tốc độ tu tập sẽ tăng lên rất nhiều nhưng cũng có thể gây họa sát thân,mong cô nương hết sức cẩn thận!

- Liên Liên xin lĩnh ý!

Minh Tiến mỉm cười,thong thả ngồi lại bàn.Liên Liên thì cứ mải mê ngắm viên linh thạch trong tay tới mức ngây ngốc.Hắn thấy vật thì mỉm cười,lấy cái valy nhỏ ra trút số linh thạch còn lại vào trong “Sau này sẽ có lúc cần,giờ chưa đến lúc.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »