Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2779 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 60
chương 60: huyền hồ thương pháp.

❊ ❊ ❊

Ngân Nguyệt vẫn thản nhiên nhìn nam nhân trước mặt,trong mắt nàng ánh lên vẻ coi thường.Chỉ thấy nam nhân nọ có thân hình vạm vỡ,nhưng khuôn mặt thì rỗ chằng chịt cùng với ánh mắt đầy dâm tà khiến nàng cảm thấy khó chịu vô cùng,nét mặt nghiêm lại,rút cây trường thương dưới đất lên mà hướng về phía hắn.

- Thắng ta đi rồi hãy hỏi!

Đoạn Hân tuy hỏi nhưng mắt lại chăm chú nhìn vào khuông mặt tuyệt mỹ kia,sau đó nhìn tới cặp nhũ phong câu hồn đoạt phách đang lẩn trốn dưới lớp hồng y ấy mà nuốt nước bọt,trong lòng âm thầm hô to. “Cực phẩm a,vưu vật hiếm có a!” Hắn cười đầy dâm ý,dường như đã quên mất cây trường thương nọ là do hồng y nữ nhân này ném tới,liếm liếm môi.Động tác này của hắn khiến Ngân Nguyệt cảm thấy khó chịu,cây trường thương trong tay nàng lao tới.Đinh một tiếng,Đoạn Hân lanh lẹ dùng mũi thương gat ra,tuy vậy hổ khẩu một phen trấn động.Hắn cảm thấy nữ hồng y này có võ kĩ cao thâm hơn mình nhiều,trong đầu xoay chuyển ý nghĩ không ngừng.Đoạn Hân lại vung tay xuất ra Hoan Lạc Đồ,lẩm nhẩm pháp quyết.Lần này thì hắn không kịp toại nguyện thì đã phát sinh dị biến.

Một đạo lôi điện đen ngòm từ phía trên không lao tới Hoan Lạc Đồ,thanh âm xé gió rít lên khiến Đoạn Hân kinh hãi vội thoái lui.Rất nhanh Hoan Lạc Đồ nọ bị chém ra làm hai,đạo hắc lôi hiện nguyên hình là một thanh trường kiếm,thân kiếm cắm sâu xuống nền đất chứng nỏ lực đạo ném đi vô cùng mạnh,cán kiếm vẫn rung lên phát ra những tiếng ông ông quỷ dị.Đoạn Hân thầm đổ mồ hôi,nếu nó không nhắm vào Hoan Lạc Đồ mà nhắm vào hắn thì khó lòng mà đỡ nổi.Phía bên này,lam quang trên không đã tan biến,dưới đất xuất là một nam nhân cao lớn,tóc ngắn mặc một bộ quần áo màu xám bằng lụa đang đứng chắp tay sau lưng,quay lưng về phía đoàn người Bạch gia.Bạch Phụng nhận ngay ra bộ y phục này,mừng rỡ chạy tới.

- Tướng công,là chàng sao?

Minh Tiến quay đầu lại,khẽ gật gật đầu nhằm hướng Bạch lão gia cùng Bạch Vu Thuần ý như chào hỏi,sau đó thì nhìn Bạch Phụng mà mỉm cười.

- Là ta đây,nàng vất vả một phen rồi!

- Không đâu mà!

Bạch Phụng chui vào lòng hắn mà thỏ thẻ,nhưng rất nhanh nàng cảm thấy trước mặt bao nhiêu người mà làm ra bộ dạng này thì không ổn.Lập tức cố nén vui mừng,nhu thuận đứng một bên mà ôm tay hắn.Nàng quan sát nữ nhân áo đỏ,lại nghe Minh Tiến nói.

- Ngân Nguyệt,cho nàng ba chiêu!

Nữ nhân áo đó quay lại,cười mà nói,giọng điệu vô cùng kiều mị.

- Ân,tướng công!

Bạch Phụng trong mắt đột nhiên bùng lên tia lửa ghen tuông,lại thấy nữ nhân trước mặt dung nhan tuyệt sắc,thân hình câu dẫn nam nhân thì trong lòng lại buồn rầu không tả,chỉ im lặng cúi đầu.Minh Tiến lúc này không để ý tới Ngân Nguyệt nữa,nhẹ nhàng ghé vào tai Bạch Phụng mà nói nhỏ.

- Nàng đang ghen đấy à?

- Hứ!Ai thèm ghen!...

Bạch Phụng ủy khuất nói,quả thực nàng thấy tự ti vô cùng.Như Như đã đẹp,nay Liên Liên lại còn đẹp hơn Như Như,giờ lại thấy Minh Tiến đưa theo một nữ nhân còn đẹp hơn cả Liên Liên nữa thì buồn vô hạn.Cuối cùng làm gì có chỗ ình nữa.Cặp mắt đã đầy nước,từng giọt lệ ủy khuất lăn dài trên má,dần dần rơi xuống.Minh Tiến lắc lắc đầu “Sao nữ nhân hay khóc vậy nhỉ?” Hắn mỉm cười,kéo nàng vào lòng mình,môi trùm lên môi nàng.Bạch Phụng lúc đầu còn cố giãy dụa,nhưng chốc lát lại im lặng,mặc kệ hắn hôn mình.Minh Tiến ôm xiết lấy nàng,sau đó thì thầm vào tai.

- Đừng có ghen nữa mà,nàng đừng tự ti như thế này nữa.Tinh cảm của nàng với ta ta rất rõ,có lẽ nào ta là hạng người xấu xa như vậy?

- Nhưng…nhưng mà…Như Như,Liên Liên…cả vị cô nương kia đều đẹp như vậy…chàng làm gì ..mà còn thời gian…quan tâm tới ta?...

Bạch Phụng nói giọng điệu đầy ủy khuất cùng thống khổ,thân thể nàng run lên từng chập như bị lạnh.Minh Tiến thấy vậy thì khẽ thở dài,sau đó ôn tồn nói.

- Bạch Phụng,Ngân Nguyệt là Cửu Vỹ Thiên Hồ - Huyền Hồ Nữ của Linh giới.Mà nàng thừa biết là Hồ nữ thì đều có nhan sắc mà,hơn nữa ta không phải kẻ quá coi trọng nhan sắc,cái ta quan trọng là nội tâm con người kìa.Thâm tâm mới là quan trọng,còn nhan sắc cùng lắm chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài mà thôi.Tình cảm của nàng dành cho ta so với các nàng ấy đâu có thua kém?Mau nín đi nào!

Bạch Phụng nghe thấy vậy thì cảm thấy ấm áp vô cùng,cứ dụi đầu vào ngực hắn nhất quyết không chịu rời ra.Minh Tiến vẫn để yên,nhẹ nhàng vuốt lên tóc nàng an ủi,mắt vẫn nhìn về nơi giao tranh phía trước.Vốn hắn đã chú ý quan sát Ngân Nguyệt xuất chiêu,hắn có thể thấy rõ rằng nàng đang nương tay rất nhiều với tên mặt rỗ nọ,vì thế không muốn kéo dài thêm.Lại thấy vẻ mặt khổ sở của Liên Liên gần đấy,trong lòng lại càng sốt ruột.Tuy vậy lúc này hắn đang an ủi Bạch Phụng nên không tiện đẩy nàng ra,chỉ âm thầm quan sát.

Đoạn Hân trừng mắt,hắn lại nghe nam nhân cao to,đầu tóc kì quặc phía xa nói với nữ nhân áo đỏ này,cho nàng ta ba chiêu thì nóng mắt.Hắn hô lên đầy tức tối.

- Ba chiêu?Các ngươi coi thường ta quá đấy!

- Với ngươi ta chỉ cần một chiêu thôi!

Ngân Nguyệt trên mặt hiện lên vẻ băng lãnh,ánh mắt xuất hiện sát ý.Đoạn Hân cũng không chậm trễ,khu động trường thương lao tới.Mũi thương liên tiếp điểm lên vô số linh ảnh màu đồng,mang theo thế công mãnh liệt,các điểm ngân quang nọ như sao sa,liên tiếp ào ào tràn tới nữ hồng y.Đây là chiêu thức mãnh liệt nhất trong thương pháp hắn có,công kích còn có thêm cả sức mạnh uy mãnh của thú hồn bên trong.Cuồng phong ào ào tràn tới,khí thế uy mãnh cùng linh khí ba động khiến cho những kẻ đứng gần run rẩy.Hắn hô lên giận giữ.

- Nếm thử chiêu Lưu Tinh Khai Hoa của ta đây!

- Tầm thường!

Ngân Nguyệt cười nhạt,tay cầm trường thương của nàng khẽ vẽ lên một vòng tròn trước mặt,rồi liến tiếp đâm ra chín thương.Chỉ là chín thương nhưng ai cũng thấy rõ nó uy mãnh hơn hàng loạt điểm thương của Đoạn Hân vừa rồi.Chỉ cần nghe tiếng gió rít cũng như tốc độ xuất chiêu thì ngay cả một người không hề biết võ kĩ cũng có thể dám chắc,Ngân Nguyệt cao tay hơn Đoạn Hân gấp mấy lần.Đoạn Hân rất nhanh cảm thấy một luồng kình phong ào ào phá tan khí thế của hắn,lại thấy Ngân Nguyệt xuất chiêu xong thì thản nhiên quay đi,dường như không thèm để mắt tới mình thì tức giận,hô lên.

- Ngươi!...

Hắn rất nhanh cảm thấy một cảm giác quái lạ vừa xuất hiện,sau đó rất nhanh tan biến.Vội vã xem xét thấy thân thể vẫn bình thường,lập tức trong lòng cười to.Vênh mặt mà nói.

- Ha ha ha,ta cứ tưởng cao nhân thế nào.Hóa ra chỉ là hư chiêu,ha ha ha…

Ngân Nguyệt vẫn bước về phía Liên Liên,không quay đầu lại nhìn.Nàng cười nói.

- Kẻ tầm thường như ngươi sao có thể nhận biết tinh hoa trong Huyền Hồ thương pháp?

Đoạn Hân ngẩn người ra,sau đó rất nhanh ngã gục xuống.Trên mặt vẫn còn sự kinh ngạc không thôi.Đám thủ hạ vội vã nhào tới,chỉ thấy trên thân thể hắn có chín cái lỗ,máu tươi từ đó không ngừng phun ra.Mi tâm,yết hầu,tim,bụng,hai khớp tay khớp chân đều bị chiêu nọ xuyên phá.Đám người Giao Nộ bang kinh hãi,bọn họ đều biết,thương pháp của Bang chủ thâm sâu,có thể coi vào hàng cao thủ,ấy vậy mà chỉ một chiêu đã bị hạ sát thì khiếp sợ,hơn nữa kẻ đánh bại y là một nữ nhân.Nhất thời đám bang chúng nhìn nhau,chưa ai dám ra quyết định gì.Phía bên này,vừa vặn Như Như quay lại,Nàng thấy Minh Tiến thì vui vẻ cực độ,ôm chầm lấy hắn mà cười.Minh Tiến chỉ gật gật đầu,sau đó cùng hai nàng tới chỗ Liên Liên.Minh Tiến dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Ngân Nguyệt khiến hai má nàng đỏ lên,sau đó hắn lại tới cái vòng bảo hộ nọ,khẽ vỗ lên đó một cái,lập tức nó tan biến.

Kiện cổ bảo này không phải trích huyết nhận chủ mà chỉ cần có đủ thực lực là có thể sử dụng.Vì thế hắn có thể dễ dàng thu hồi nó,phía trong Liên Liên quần áo đã xộc xệch,hai mắt nàng đỏ ngầu,khẽ liếc lên nhìn tới nam nhân nọ.Đột nhiên nàng lao tới,ôm chầm lấy Minh Tiến,môi nàng điên cuồng ngấu nghiến môi hắn,ánh mắt mờ dại đi.Hai bàn tay,móng tay cắm sâu vào lưng hắn,cặp chân dài quắp chặt lấy eo hắn,thân thể bắt đầu uốn éo di chuyển,miệng rên rỉ những thanh âm vô nghĩa.Minh Tiến cau mày,một mặt âm thầm vận dụng Vô Thần,mặt khác đưa tay lên khẽ đặt sau gáy nàng mà vận lực.Nhất thời Liên Liên buông lỏng tay,bất tỉnh.Như Như thấy vậy thì lắc đầu nói.

- Tên mặt rỗ này thật vô sỉ,hắn dùng xuân dược cùng với Xuân Cung Đồ để áp chế tỷ tỷ!

Nói tới đây thì hai má đỏ lên,liếc nhìn Bạch Phụng.Ngân Nguyệt thấy vậy thì che miệng cười hi hi,Minh Tiến bế Liên Liên lên,sau đó hướng tới phía Bạch gia mà đi tới.Từ phía sau bỗng vang lên tiếng hét giận dữ.

- Thả mãnh thú xuất trận!

Ngân Nguyệt vẫn thản nhiên nhìn nam nhân trước mặt,trong mắt nàng ánh lên vẻ coi thường.Chỉ thấy nam nhân nọ có thân hình vạm vỡ,nhưng khuôn mặt thì rỗ chằng chịt cùng với ánh mắt đầy dâm tà khiến nàng cảm thấy khó chịu vô cùng,nét mặt nghiêm lại,rút cây trường thương dưới đất lên mà hướng về phía hắn.

- Thắng ta đi rồi hãy hỏi!

Đoạn Hân tuy hỏi nhưng mắt lại chăm chú nhìn vào khuông mặt tuyệt mỹ kia,sau đó nhìn tới cặp nhũ phong câu hồn đoạt phách đang lẩn trốn dưới lớp hồng y ấy mà nuốt nước bọt,trong lòng âm thầm hô to. “Cực phẩm a,vưu vật hiếm có a!” Hắn cười đầy dâm ý,dường như đã quên mất cây trường thương nọ là do hồng y nữ nhân này ném tới,liếm liếm môi.Động tác này của hắn khiến Ngân Nguyệt cảm thấy khó chịu,cây trường thương trong tay nàng lao tới.Đinh một tiếng,Đoạn Hân lanh lẹ dùng mũi thương gat ra,tuy vậy hổ khẩu một phen trấn động.Hắn cảm thấy nữ hồng y này có võ kĩ cao thâm hơn mình nhiều,trong đầu xoay chuyển ý nghĩ không ngừng.Đoạn Hân lại vung tay xuất ra Hoan Lạc Đồ,lẩm nhẩm pháp quyết.Lần này thì hắn không kịp toại nguyện thì đã phát sinh dị biến.

Một đạo lôi điện đen ngòm từ phía trên không lao tới Hoan Lạc Đồ,thanh âm xé gió rít lên khiến Đoạn Hân kinh hãi vội thoái lui.Rất nhanh Hoan Lạc Đồ nọ bị chém ra làm hai,đạo hắc lôi hiện nguyên hình là một thanh trường kiếm,thân kiếm cắm sâu xuống nền đất chứng nỏ lực đạo ném đi vô cùng mạnh,cán kiếm vẫn rung lên phát ra những tiếng ông ông quỷ dị.Đoạn Hân thầm đổ mồ hôi,nếu nó không nhắm vào Hoan Lạc Đồ mà nhắm vào hắn thì khó lòng mà đỡ nổi.Phía bên này,lam quang trên không đã tan biến,dưới đất xuất là một nam nhân cao lớn,tóc ngắn mặc một bộ quần áo màu xám bằng lụa đang đứng chắp tay sau lưng,quay lưng về phía đoàn người Bạch gia.Bạch Phụng nhận ngay ra bộ y phục này,mừng rỡ chạy tới.

- Tướng công,là chàng sao?

Minh Tiến quay đầu lại,khẽ gật gật đầu nhằm hướng Bạch lão gia cùng Bạch Vu Thuần ý như chào hỏi,sau đó thì nhìn Bạch Phụng mà mỉm cười.

- Là ta đây,nàng vất vả một phen rồi!

- Không đâu mà!

Bạch Phụng chui vào lòng hắn mà thỏ thẻ,nhưng rất nhanh nàng cảm thấy trước mặt bao nhiêu người mà làm ra bộ dạng này thì không ổn.Lập tức cố nén vui mừng,nhu thuận đứng một bên mà ôm tay hắn.Nàng quan sát nữ nhân áo đỏ,lại nghe Minh Tiến nói.

- Ngân Nguyệt,cho nàng ba chiêu!

Nữ nhân áo đó quay lại,cười mà nói,giọng điệu vô cùng kiều mị.

- Ân,tướng công!

Bạch Phụng trong mắt đột nhiên bùng lên tia lửa ghen tuông,lại thấy nữ nhân trước mặt dung nhan tuyệt sắc,thân hình câu dẫn nam nhân thì trong lòng lại buồn rầu không tả,chỉ im lặng cúi đầu.Minh Tiến lúc này không để ý tới Ngân Nguyệt nữa,nhẹ nhàng ghé vào tai Bạch Phụng mà nói nhỏ.

- Nàng đang ghen đấy à?

- Hứ!Ai thèm ghen!...

Bạch Phụng ủy khuất nói,quả thực nàng thấy tự ti vô cùng.Như Như đã đẹp,nay Liên Liên lại còn đẹp hơn Như Như,giờ lại thấy Minh Tiến đưa theo một nữ nhân còn đẹp hơn cả Liên Liên nữa thì buồn vô hạn.Cuối cùng làm gì có chỗ ình nữa.Cặp mắt đã đầy nước,từng giọt lệ ủy khuất lăn dài trên má,dần dần rơi xuống.Minh Tiến lắc lắc đầu “Sao nữ nhân hay khóc vậy nhỉ?” Hắn mỉm cười,kéo nàng vào lòng mình,môi trùm lên môi nàng.Bạch Phụng lúc đầu còn cố giãy dụa,nhưng chốc lát lại im lặng,mặc kệ hắn hôn mình.Minh Tiến ôm xiết lấy nàng,sau đó thì thầm vào tai.

- Đừng có ghen nữa mà,nàng đừng tự ti như thế này nữa.Tinh cảm của nàng với ta ta rất rõ,có lẽ nào ta là hạng người xấu xa như vậy?

- Nhưng…nhưng mà…Như Như,Liên Liên…cả vị cô nương kia đều đẹp như vậy…chàng làm gì ..mà còn thời gian…quan tâm tới ta?...

Bạch Phụng nói giọng điệu đầy ủy khuất cùng thống khổ,thân thể nàng run lên từng chập như bị lạnh.Minh Tiến thấy vậy thì khẽ thở dài,sau đó ôn tồn nói.

- Bạch Phụng,Ngân Nguyệt là Cửu Vỹ Thiên Hồ - Huyền Hồ Nữ của Linh giới.Mà nàng thừa biết là Hồ nữ thì đều có nhan sắc mà,hơn nữa ta không phải kẻ quá coi trọng nhan sắc,cái ta quan trọng là nội tâm con người kìa.Thâm tâm mới là quan trọng,còn nhan sắc cùng lắm chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài mà thôi.Tình cảm của nàng dành cho ta so với các nàng ấy đâu có thua kém?Mau nín đi nào!

Bạch Phụng nghe thấy vậy thì cảm thấy ấm áp vô cùng,cứ dụi đầu vào ngực hắn nhất quyết không chịu rời ra.Minh Tiến vẫn để yên,nhẹ nhàng vuốt lên tóc nàng an ủi,mắt vẫn nhìn về nơi giao tranh phía trước.Vốn hắn đã chú ý quan sát Ngân Nguyệt xuất chiêu,hắn có thể thấy rõ rằng nàng đang nương tay rất nhiều với tên mặt rỗ nọ,vì thế không muốn kéo dài thêm.Lại thấy vẻ mặt khổ sở của Liên Liên gần đấy,trong lòng lại càng sốt ruột.Tuy vậy lúc này hắn đang an ủi Bạch Phụng nên không tiện đẩy nàng ra,chỉ âm thầm quan sát.

Đoạn Hân trừng mắt,hắn lại nghe nam nhân cao to,đầu tóc kì quặc phía xa nói với nữ nhân áo đỏ này,cho nàng ta ba chiêu thì nóng mắt.Hắn hô lên đầy tức tối.

- Ba chiêu?Các ngươi coi thường ta quá đấy!

- Với ngươi ta chỉ cần một chiêu thôi!

Ngân Nguyệt trên mặt hiện lên vẻ băng lãnh,ánh mắt xuất hiện sát ý.Đoạn Hân cũng không chậm trễ,khu động trường thương lao tới.Mũi thương liên tiếp điểm lên vô số linh ảnh màu đồng,mang theo thế công mãnh liệt,các điểm ngân quang nọ như sao sa,liên tiếp ào ào tràn tới nữ hồng y.Đây là chiêu thức mãnh liệt nhất trong thương pháp hắn có,công kích còn có thêm cả sức mạnh uy mãnh của thú hồn bên trong.Cuồng phong ào ào tràn tới,khí thế uy mãnh cùng linh khí ba động khiến cho những kẻ đứng gần run rẩy.Hắn hô lên giận giữ.

- Nếm thử chiêu Lưu Tinh Khai Hoa của ta đây!

- Tầm thường!

Ngân Nguyệt cười nhạt,tay cầm trường thương của nàng khẽ vẽ lên một vòng tròn trước mặt,rồi liến tiếp đâm ra chín thương.Chỉ là chín thương nhưng ai cũng thấy rõ nó uy mãnh hơn hàng loạt điểm thương của Đoạn Hân vừa rồi.Chỉ cần nghe tiếng gió rít cũng như tốc độ xuất chiêu thì ngay cả một người không hề biết võ kĩ cũng có thể dám chắc,Ngân Nguyệt cao tay hơn Đoạn Hân gấp mấy lần.Đoạn Hân rất nhanh cảm thấy một luồng kình phong ào ào phá tan khí thế của hắn,lại thấy Ngân Nguyệt xuất chiêu xong thì thản nhiên quay đi,dường như không thèm để mắt tới mình thì tức giận,hô lên.

- Ngươi!...

Hắn rất nhanh cảm thấy một cảm giác quái lạ vừa xuất hiện,sau đó rất nhanh tan biến.Vội vã xem xét thấy thân thể vẫn bình thường,lập tức trong lòng cười to.Vênh mặt mà nói.

- Ha ha ha,ta cứ tưởng cao nhân thế nào.Hóa ra chỉ là hư chiêu,ha ha ha…

Ngân Nguyệt vẫn bước về phía Liên Liên,không quay đầu lại nhìn.Nàng cười nói.

- Kẻ tầm thường như ngươi sao có thể nhận biết tinh hoa trong Huyền Hồ thương pháp?

Đoạn Hân ngẩn người ra,sau đó rất nhanh ngã gục xuống.Trên mặt vẫn còn sự kinh ngạc không thôi.Đám thủ hạ vội vã nhào tới,chỉ thấy trên thân thể hắn có chín cái lỗ,máu tươi từ đó không ngừng phun ra.Mi tâm,yết hầu,tim,bụng,hai khớp tay khớp chân đều bị chiêu nọ xuyên phá.Đám người Giao Nộ bang kinh hãi,bọn họ đều biết,thương pháp của Bang chủ thâm sâu,có thể coi vào hàng cao thủ,ấy vậy mà chỉ một chiêu đã bị hạ sát thì khiếp sợ,hơn nữa kẻ đánh bại y là một nữ nhân.Nhất thời đám bang chúng nhìn nhau,chưa ai dám ra quyết định gì.Phía bên này,vừa vặn Như Như quay lại,Nàng thấy Minh Tiến thì vui vẻ cực độ,ôm chầm lấy hắn mà cười.Minh Tiến chỉ gật gật đầu,sau đó cùng hai nàng tới chỗ Liên Liên.Minh Tiến dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Ngân Nguyệt khiến hai má nàng đỏ lên,sau đó hắn lại tới cái vòng bảo hộ nọ,khẽ vỗ lên đó một cái,lập tức nó tan biến.

Kiện cổ bảo này không phải trích huyết nhận chủ mà chỉ cần có đủ thực lực là có thể sử dụng.Vì thế hắn có thể dễ dàng thu hồi nó,phía trong Liên Liên quần áo đã xộc xệch,hai mắt nàng đỏ ngầu,khẽ liếc lên nhìn tới nam nhân nọ.Đột nhiên nàng lao tới,ôm chầm lấy Minh Tiến,môi nàng điên cuồng ngấu nghiến môi hắn,ánh mắt mờ dại đi.Hai bàn tay,móng tay cắm sâu vào lưng hắn,cặp chân dài quắp chặt lấy eo hắn,thân thể bắt đầu uốn éo di chuyển,miệng rên rỉ những thanh âm vô nghĩa.Minh Tiến cau mày,một mặt âm thầm vận dụng Vô Thần,mặt khác đưa tay lên khẽ đặt sau gáy nàng mà vận lực.Nhất thời Liên Liên buông lỏng tay,bất tỉnh.Như Như thấy vậy thì lắc đầu nói.

- Tên mặt rỗ này thật vô sỉ,hắn dùng xuân dược cùng với Xuân Cung Đồ để áp chế tỷ tỷ!

Nói tới đây thì hai má đỏ lên,liếc nhìn Bạch Phụng.Ngân Nguyệt thấy vậy thì che miệng cười hi hi,Minh Tiến bế Liên Liên lên,sau đó hướng tới phía Bạch gia mà đi tới.Từ phía sau bỗng vang lên tiếng hét giận dữ.

- Thả mãnh thú xuất trận!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »