Mộng Tu Tiên

Lượt đọc: 2736 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 34
chương 34: qua ải.

❊ ❊ ❊

Lúc này đột nhiên cả ba người đều nhìn lên phía bắc,xa xa đang có một đạo lục quang đang xé gió lao tới.Minh Tiến trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút khẩn trương cũng bất ổn,hắn thả ra thần thức thì không khỏi kinh sợ - Nguyên Anh hậu kỳ!

Đạo lục quang nọ càng lúc càng bay tới gần tiểu đình,Minh Tiến cũng Như Như càng lúc càng cảm thấy một luồng uy áp lớn như thủy triều tràn tới,phủ lên không gian xung quanh tiểu đình.Như Như thân hình trở nên run rẩy,nàng dựa hẳn vào người hắn,hai chân như mềm nhũn.Minh Tiến thì âm thầm vận chân lực nên vẫn tạm thời có thể đứng vững.

Đạo lục quang hạ xuống dần,trong làn ánh sáng dần dần mờ nhạt xuất hiện một nam nhân thân hình cao lớn.Người này tuổi khoảng ngoài bốn mươi,nước da ngăm ngăm đỏ.Khuôn mặt chữ điền,cặp lông mày rậm cùng ánh mắt có thần,từ người y tỏa ra một luồng khí thế khó có thể miêu tả bằng lời.Y mặc một bộ y phục màu tím,thắt đai lưng bạch ngọc,nhẹ nhàng vẫy tay thu hồi phi hành có hình một cái khiên lớn vào túi trữ vật.Bàn tay to bè khẽ vuốt lên chòm râu đen,ánh mắt hướng tới ba người phía trước.Hách Thông vội vàng cung kính cúi đầu.

- Thuộc hạ tham kiến môn chủ!

- Ừm,người này là người vừa phá trận sao,tả hộ pháp?

- Vâng,chính là y thưa môn chủ!

Hách Thông cung kính nói,ánh mắt hướng về phía Minh Tiến như chỉ dẫn.Minh Tiến thấy vậy cũng cung kính bái lễ.

- Tham kiến tiền bối!

Nam nhân mới tới dường như không hề để ý là hắn vừa bái lễ,chỉ chăm chú quan sát hắn.Lão vuốt vuốt chòm râu đen,chăm chú nhìn hắn thật kĩ. “Chỉ là một thanh niên mới tu tập tới Trúc Cơ,sao lại có thể phá đi Huyễn Ảnh Niên Trận kia chứ?Xem ra hoặc y có thân phận đặc thù hoặc có pháp bảo gì đó cổ quái!” Lão âm thầm suy nghĩ,đột nhiên ánh mắt đều tập trung tới thanh băng kiếm mà nam nhân nọ cầm trên tay.Ánh mắt trở nên ngưng trọng hơn khi nhìn tới chuôi kiếm,trong lòng chợt chấn động. “Kia không phải nội đan của cổ thú Thiên Long hay sao?”.Lão lại nhìn sang phía nữ nhân đang dựa vào người nam nhân này,nhìn tới hỏa điểu đang đậu trên vai nàng ta thì thốt lên.

- Hoàng Yến?Các ngươi là thế nào với Lục Vô Danh?

Minh Tiến nhất thời ngẩn ra,chưa biết đáp ra sao.Như Như thì trong lòng lại có trấn động,hóa ra ngọc phiến này là của Lục Vô Danh hai trăm năm trước, y chỉ là một tán tu nhưng lại có thể tu tập tới Ngưng Phong trung kỳ,trở thành một huyền thoại trong giới tán tu.Trong cuộc chiến giành địa vị tại U Châu,y một mình đánh bại tám trong mười vị trưởng lão của Cửu Long Môn – môn phái danh bài hàng thứ năm trong cửu đại tông môn U Châu.Như Như vội truyền âm cho Minh Tiến,sau đó đứng cúi người mà bãi lễ với nam nhâm áo tím nọ.

- Tiền bối,tướng công tiểu bối là truyền nhân của Lục Vô Danh!

- Hắn là truyền nhân của lão Lục sao?Ha ha ha,tốt…tốt lắm.Quả nhiên lão Lục này có con mắt tinh đời!

Nam nhân áo tím chợt cười lên vui vẻ,tiếng cười của lão xóa tan đi u ám nơi đây.Hách Thông cùng Minh Tiến thì thầm thử phào,trong lòng trút được một tảng đá ngàn cân.Như Như lại khẽ truyền âm với hắn,sau đó hắn chắp tay lễ phép hỏi.

- Xin hỏi tiền bối với gia sư là…?

Nam nhân áo tím cười tươi,bước tới vỗ vỗ vai hắn vẻ vô cùng thân mật,nói.

- Ta với lão Lục là bạn cũ,nhưng tính cách lão Lục cổ quái chắc ngươi biết rồi,chắc chắn y chưa từng nhắc gì qua về ta đúng không?

Minh Tiến gật gật đầu,trong lòng lại thở ra nhẹ nhõm.Thật sự thì hắn có biết ai là Lục Vô Danh đâu,chẳng qua là làm theo lời Như Như mà thôi.Lúc đầu hắn cứ lo người áo tím này với ngọc phiến có hiểu biết,chỉ sợ là cừu nhân thì hôm nay mạng nhỏ của hắn và Như Như chắc xong.Rất nhanh hắn cung kính nói.

- Tiền bối,vậy xin tiền bối đưa ra khảo thí thứ ba cho vãn bối.Vãn bối từng khẩn cầu vị tiền bối kia nhưng y nói không đủ quyền quyết!

Nam nhân áo tím vui vẻ cười mà nói.

- Không cần,không cần.Ngươi là truyền nhân của lão Lục thì cũng coi như môn đồ của Bạch Thiết Hùng ta,không cần khảo thí nữa!

Minh Tiến nghe vậy thì thầm cảm thấy may mắn,không ngờ lần này lại thuận tiện như vậy.Nhưng trong lòng cũng lại đề cao cảnh giác thêm một lần,hắn không biết tán tu họ Lục nọ có thật là bằng hữu với Bạch Thiết Hùng này hay không hay y đang mưu đồ gì đó.Lợi dụng hắn mà moi thông tin hay tìm bảo vật mà tán tu họ Lục cất giấu.Việc này cần khẳng định thêm,theo truyện thì tu tiên giới vốn xảo trá vô cùng,đề phòng vẫn là hơn hết.Nam nhân áo tím mặt mày tươi cười,vội kéo hắn vào tiểu đình,phất tay cho Hách Thông đi chuẩn bị trà.Bạch Thiết Hùng nhìn Minh Tiến mà ôn tồn nói.

- Dị linh căn băng hệ,lại có thể tu tập tới Trúc Cơ sơ kỳ.Quả thật xưa nay hiếm có người đạt tới như ngươi.Ồ,nữ nhân này cùng không kém a,thân mang Hỏa linh căn.Mà vừa rồi cô ta gọi ngươi là tướng công,không lẽ ngươi còn trẻ như vậy đã kết hôn rồi sao?

Minh Tiến nhìn qua Như Như,chỉ thấy nàng cúi đầu e thẹn thì cười nói.

- Tiền bối,nàng là người có hôn ước với ta.Chúng ta thành thân vốn chỉ là chuyện sớm muộn thôi!

- Chưa thành thân,vậy hả?Tốt…tốt…

Bạch Thiết Hùng khẽ gật gật đầu.Minh Tiến thì quay qua Như Như,ánh mắt đầy khó hiểu.Như Như cũng cùng lúc nhìn tới hắn cũng với ánh mắt như muốn dò hỏi.Cả hai nhất thời không hiểu tại sao lão tự nhiên lại nói thế,lại còn mang vẻ mặt như vui mừng vô cùng sau khi nghe Minh Tiến đáp.Hách Thông mang trà lên,sau đó lặng lẽ cáo lui.Bạch Thiết Hùng sau đó ngồi trò chuyện với Minh Tiến vô cùng sảng khoái,hắn cũng vờ như thoái mái đối đáp,kì thật trong lòng chỉ sợ những điều mình ba hoa về họ Lục nọ bại lộ.Khoảng một giờ sau mới sai người dẫn hai người tới khách phòng,lão đứng nhìn theo hai bóng người tới khi chúng chìm vào làn sương mù,sao đó quay lại phía hồ sen,hắng giọng.

- Phụng Nhi,ngươi còn định lẩn trốn tới khi nào đây?Hắn đã đi rồi!

Từ trên một miếng lá sen chợt có sự rung động nhỏ,đám lá khẽ vặn vẹo uốn éo rôi hóa thân thành một nữ nhân áo hồng.Khuôn mặt trắng ngần cùng cặp mắt ươn ướt như vừa khóc,nàng chính là Bạch Phụng – Con gái cưng của Bạch Thiết Hùng và cũng là đà chủ của Mãn Hoa đường.Khẽ chớp chớp cặp mắt nọ,nàng cười hì hì.Bạch Thiết Hùng thấy vậy trong lòng chợt cảm thấy có chút u sầu,nhưng rất nhanh tan biến.

- Phụng Nhi,con càng lớn càng giống mẫu thân con đấy.Ài…con thấy nam nhân đó thế nào?Hắn mang trong mình dị linh căn băng hệ,lại đã tới Trúc Cơ sơ kỳ.Còn vị cô nương đi kèm kia có linh căn hỏa hệ,hai người đó có hôn ước nhưng chưa thành thân!

Bạch Phụng chỉ cúi đầu,hai má hồng lên,bẽn lẽn không đáp,Bạch Thiết Hùng thấy vậy thì chỉ cười mà nói tiếp.

- Phụng Nhi,hắn là truyền nhân của Lục Vô Danh,là một lão bằng hữu của ta.Như vậy danh phận với con cũng xem như môn đăng hộ đối,hắn với cô nương nọ chưa thành thân,vì vậy con chớ có lo sợ về thân phận.Con gái của Bạch Thiết Hùng ta đâu thể làm thiếp,nhất định phải là chính thất!

- Phụ thân,con không lo cái đó.Con chỉ lo…chỉ lo y có cô nương kia rồi…không để mắt tới con thôi!

Bạch Phụng cúi đầu nói vẻ sầu não,nàng đã ngắm Như Như hồi lâu,quả thật nàng ấy có điểm hơn nàng rất nhiều,không chỉ về nhan sắc mà còn cả về hình thể.Ngực cũng lớn hơn,eo cũng nhỏ hơn,da cũng trắng hơn khiến Bạch Phụng cảm thấy tự ti.Bạch Thiết Hùng thì mỉm cười mà mắng.

- Nha đầu này,ngươi lại tự ti về hình thể hay sao?Ngươi có cặp mắt của mẫu thân,sao không tận dụng nó?...

- Như Như,lần này muội và ta vạn lần phải luôn cảnh giác.Lão Bạch Thiết Hùng này tuy ngoài mặt thì đon đả,nhưng trong thâm tâm chắc không phải vậy!

Như Như nghe hắn truyền âm,nàng đang đi phía sau vội bước nhanh hơn,cho tới khi đi song song với hắn thì mới hỏi nhỏ.

- Ca ca,muội quan sát nét mặt người này cảm xúc không phải là giả dối.Sao huynh lại nói vậy,có quá oan uổng cho người ta không?

- Muội ngốc lắm,nếu chỉ dựa vào mình lão thì ta có lẽ cũng tin.Nhưng chắc muội không nhận ra,có kẻ núp trong hồ sen theo dõi chúng ta!

Minh Tiến khẽ cười,hắn đã phát hiện ra ngay từ lúc hai người còn đang mãi đối đáp với Bạch Thiết Hùng.Như Như đang định hỏi thêm thì hắn đã khoát tay,vừa lúc ấy hai nữ nhân dẫn đường tung ra hai tấm lệnh phù màu vàng vào làn sương mù trước mặt.Chỉ thấy đám sương tách ra hai bên,để lộ ra một dãy nhà xây dựa lưng vào vách núi,các căn nhà nối với nhau bởi một loạt các cây cầu gỗ uốn lượn,nom rất đẹp mắt.Minh Tiến đứng quan sát mà thầm thán phục,mỗi gian nhà này phải to gấp ba bốn lần nhà của hắn ở thế giới thực,mái ngói đỏ tươi,tường được làm hoàn toàn từ gỗ tạo nên một cảm giác ấm cúng.Hai người dẫn đường thấy vậy thì im lặng,lát sau mới tươi cười nói.

- Mời công tử cùng tiểu thư đi theo chúng ta!

Sau khi an trí cả hai trong một khách phòng lớn,hai nữ nhân dẫn đường cung kính thối lui.Minh Tiến lười nhác,lập tức quăng mình lên giường nằm,Như Như thì tò mò quan sát xung quanh.Quả thật khách phòng rất rộng,chia ra làm nhiều gian khác nhau.Toàn bộ đồ đạc đều được chế tác vô cũng tinh mỹ,có cả thư phòng và nơi tu luyện riêng,tất cả đều có cấm chế để tránh người ngoài quấy rầy.Như Như đi vòng quanh một hồi rồi mới trở lại gian phòng nơi Minh Tiến đang nằm,nàng cảm thán.

- Ca ca,nơi này quả thật rộng rãi vô cùng.Thậm chí còn lớn hơn cả sảnh đường của Gia viên chúng ta ở Độ Khẩu!

- Ừ,Phụng Hoàng Cung vốn chỉ là một tông môn cấp trung ở U Châu mà có thể bài trí một nơi tiếp khách xa hoa như thế này,tiềm lực không thể coi thường!

Lúc này đột nhiên cả ba người đều nhìn lên phía bắc,xa xa đang có một đạo lục quang đang xé gió lao tới.Minh Tiến trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút khẩn trương cũng bất ổn,hắn thả ra thần thức thì không khỏi kinh sợ - Nguyên Anh hậu kỳ!

Đạo lục quang nọ càng lúc càng bay tới gần tiểu đình,Minh Tiến cũng Như Như càng lúc càng cảm thấy một luồng uy áp lớn như thủy triều tràn tới,phủ lên không gian xung quanh tiểu đình.Như Như thân hình trở nên run rẩy,nàng dựa hẳn vào người hắn,hai chân như mềm nhũn.Minh Tiến thì âm thầm vận chân lực nên vẫn tạm thời có thể đứng vững.

Đạo lục quang hạ xuống dần,trong làn ánh sáng dần dần mờ nhạt xuất hiện một nam nhân thân hình cao lớn.Người này tuổi khoảng ngoài bốn mươi,nước da ngăm ngăm đỏ.Khuôn mặt chữ điền,cặp lông mày rậm cùng ánh mắt có thần,từ người y tỏa ra một luồng khí thế khó có thể miêu tả bằng lời.Y mặc một bộ y phục màu tím,thắt đai lưng bạch ngọc,nhẹ nhàng vẫy tay thu hồi phi hành có hình một cái khiên lớn vào túi trữ vật.Bàn tay to bè khẽ vuốt lên chòm râu đen,ánh mắt hướng tới ba người phía trước.Hách Thông vội vàng cung kính cúi đầu.

- Thuộc hạ tham kiến môn chủ!

- Ừm,người này là người vừa phá trận sao,tả hộ pháp?

- Vâng,chính là y thưa môn chủ!

Hách Thông cung kính nói,ánh mắt hướng về phía Minh Tiến như chỉ dẫn.Minh Tiến thấy vậy cũng cung kính bái lễ.

- Tham kiến tiền bối!

Nam nhân mới tới dường như không hề để ý là hắn vừa bái lễ,chỉ chăm chú quan sát hắn.Lão vuốt vuốt chòm râu đen,chăm chú nhìn hắn thật kĩ. “Chỉ là một thanh niên mới tu tập tới Trúc Cơ,sao lại có thể phá đi Huyễn Ảnh Niên Trận kia chứ?Xem ra hoặc y có thân phận đặc thù hoặc có pháp bảo gì đó cổ quái!” Lão âm thầm suy nghĩ,đột nhiên ánh mắt đều tập trung tới thanh băng kiếm mà nam nhân nọ cầm trên tay.Ánh mắt trở nên ngưng trọng hơn khi nhìn tới chuôi kiếm,trong lòng chợt chấn động. “Kia không phải nội đan của cổ thú Thiên Long hay sao?”.Lão lại nhìn sang phía nữ nhân đang dựa vào người nam nhân này,nhìn tới hỏa điểu đang đậu trên vai nàng ta thì thốt lên.

- Hoàng Yến?Các ngươi là thế nào với Lục Vô Danh?

Minh Tiến nhất thời ngẩn ra,chưa biết đáp ra sao.Như Như thì trong lòng lại có trấn động,hóa ra ngọc phiến này là của Lục Vô Danh hai trăm năm trước, y chỉ là một tán tu nhưng lại có thể tu tập tới Ngưng Phong trung kỳ,trở thành một huyền thoại trong giới tán tu.Trong cuộc chiến giành địa vị tại U Châu,y một mình đánh bại tám trong mười vị trưởng lão của Cửu Long Môn – môn phái danh bài hàng thứ năm trong cửu đại tông môn U Châu.Như Như vội truyền âm cho Minh Tiến,sau đó đứng cúi người mà bãi lễ với nam nhâm áo tím nọ.

- Tiền bối,tướng công tiểu bối là truyền nhân của Lục Vô Danh!

- Hắn là truyền nhân của lão Lục sao?Ha ha ha,tốt…tốt lắm.Quả nhiên lão Lục này có con mắt tinh đời!

Nam nhân áo tím chợt cười lên vui vẻ,tiếng cười của lão xóa tan đi u ám nơi đây.Hách Thông cùng Minh Tiến thì thầm thử phào,trong lòng trút được một tảng đá ngàn cân.Như Như lại khẽ truyền âm với hắn,sau đó hắn chắp tay lễ phép hỏi.

- Xin hỏi tiền bối với gia sư là…?

Nam nhân áo tím cười tươi,bước tới vỗ vỗ vai hắn vẻ vô cùng thân mật,nói.

- Ta với lão Lục là bạn cũ,nhưng tính cách lão Lục cổ quái chắc ngươi biết rồi,chắc chắn y chưa từng nhắc gì qua về ta đúng không?

Minh Tiến gật gật đầu,trong lòng lại thở ra nhẹ nhõm.Thật sự thì hắn có biết ai là Lục Vô Danh đâu,chẳng qua là làm theo lời Như Như mà thôi.Lúc đầu hắn cứ lo người áo tím này với ngọc phiến có hiểu biết,chỉ sợ là cừu nhân thì hôm nay mạng nhỏ của hắn và Như Như chắc xong.Rất nhanh hắn cung kính nói.

- Tiền bối,vậy xin tiền bối đưa ra khảo thí thứ ba cho vãn bối.Vãn bối từng khẩn cầu vị tiền bối kia nhưng y nói không đủ quyền quyết!

Nam nhân áo tím vui vẻ cười mà nói.

- Không cần,không cần.Ngươi là truyền nhân của lão Lục thì cũng coi như môn đồ của Bạch Thiết Hùng ta,không cần khảo thí nữa!

Minh Tiến nghe vậy thì thầm cảm thấy may mắn,không ngờ lần này lại thuận tiện như vậy.Nhưng trong lòng cũng lại đề cao cảnh giác thêm một lần,hắn không biết tán tu họ Lục nọ có thật là bằng hữu với Bạch Thiết Hùng này hay không hay y đang mưu đồ gì đó.Lợi dụng hắn mà moi thông tin hay tìm bảo vật mà tán tu họ Lục cất giấu.Việc này cần khẳng định thêm,theo truyện thì tu tiên giới vốn xảo trá vô cùng,đề phòng vẫn là hơn hết.Nam nhân áo tím mặt mày tươi cười,vội kéo hắn vào tiểu đình,phất tay cho Hách Thông đi chuẩn bị trà.Bạch Thiết Hùng nhìn Minh Tiến mà ôn tồn nói.

- Dị linh căn băng hệ,lại có thể tu tập tới Trúc Cơ sơ kỳ.Quả thật xưa nay hiếm có người đạt tới như ngươi.Ồ,nữ nhân này cùng không kém a,thân mang Hỏa linh căn.Mà vừa rồi cô ta gọi ngươi là tướng công,không lẽ ngươi còn trẻ như vậy đã kết hôn rồi sao?

Minh Tiến nhìn qua Như Như,chỉ thấy nàng cúi đầu e thẹn thì cười nói.

- Tiền bối,nàng là người có hôn ước với ta.Chúng ta thành thân vốn chỉ là chuyện sớm muộn thôi!

- Chưa thành thân,vậy hả?Tốt…tốt…

Bạch Thiết Hùng khẽ gật gật đầu.Minh Tiến thì quay qua Như Như,ánh mắt đầy khó hiểu.Như Như cũng cùng lúc nhìn tới hắn cũng với ánh mắt như muốn dò hỏi.Cả hai nhất thời không hiểu tại sao lão tự nhiên lại nói thế,lại còn mang vẻ mặt như vui mừng vô cùng sau khi nghe Minh Tiến đáp.Hách Thông mang trà lên,sau đó lặng lẽ cáo lui.Bạch Thiết Hùng sau đó ngồi trò chuyện với Minh Tiến vô cùng sảng khoái,hắn cũng vờ như thoái mái đối đáp,kì thật trong lòng chỉ sợ những điều mình ba hoa về họ Lục nọ bại lộ.Khoảng một giờ sau mới sai người dẫn hai người tới khách phòng,lão đứng nhìn theo hai bóng người tới khi chúng chìm vào làn sương mù,sao đó quay lại phía hồ sen,hắng giọng.

- Phụng Nhi,ngươi còn định lẩn trốn tới khi nào đây?Hắn đã đi rồi!

Từ trên một miếng lá sen chợt có sự rung động nhỏ,đám lá khẽ vặn vẹo uốn éo rôi hóa thân thành một nữ nhân áo hồng.Khuôn mặt trắng ngần cùng cặp mắt ươn ướt như vừa khóc,nàng chính là Bạch Phụng – Con gái cưng của Bạch Thiết Hùng và cũng là đà chủ của Mãn Hoa đường.Khẽ chớp chớp cặp mắt nọ,nàng cười hì hì.Bạch Thiết Hùng thấy vậy trong lòng chợt cảm thấy có chút u sầu,nhưng rất nhanh tan biến.

- Phụng Nhi,con càng lớn càng giống mẫu thân con đấy.Ài…con thấy nam nhân đó thế nào?Hắn mang trong mình dị linh căn băng hệ,lại đã tới Trúc Cơ sơ kỳ.Còn vị cô nương đi kèm kia có linh căn hỏa hệ,hai người đó có hôn ước nhưng chưa thành thân!

Bạch Phụng chỉ cúi đầu,hai má hồng lên,bẽn lẽn không đáp,Bạch Thiết Hùng thấy vậy thì chỉ cười mà nói tiếp.

- Phụng Nhi,hắn là truyền nhân của Lục Vô Danh,là một lão bằng hữu của ta.Như vậy danh phận với con cũng xem như môn đăng hộ đối,hắn với cô nương nọ chưa thành thân,vì vậy con chớ có lo sợ về thân phận.Con gái của Bạch Thiết Hùng ta đâu thể làm thiếp,nhất định phải là chính thất!

- Phụ thân,con không lo cái đó.Con chỉ lo…chỉ lo y có cô nương kia rồi…không để mắt tới con thôi!

Bạch Phụng cúi đầu nói vẻ sầu não,nàng đã ngắm Như Như hồi lâu,quả thật nàng ấy có điểm hơn nàng rất nhiều,không chỉ về nhan sắc mà còn cả về hình thể.Ngực cũng lớn hơn,eo cũng nhỏ hơn,da cũng trắng hơn khiến Bạch Phụng cảm thấy tự ti.Bạch Thiết Hùng thì mỉm cười mà mắng.

- Nha đầu này,ngươi lại tự ti về hình thể hay sao?Ngươi có cặp mắt của mẫu thân,sao không tận dụng nó?...

- Như Như,lần này muội và ta vạn lần phải luôn cảnh giác.Lão Bạch Thiết Hùng này tuy ngoài mặt thì đon đả,nhưng trong thâm tâm chắc không phải vậy!

Như Như nghe hắn truyền âm,nàng đang đi phía sau vội bước nhanh hơn,cho tới khi đi song song với hắn thì mới hỏi nhỏ.

- Ca ca,muội quan sát nét mặt người này cảm xúc không phải là giả dối.Sao huynh lại nói vậy,có quá oan uổng cho người ta không?

- Muội ngốc lắm,nếu chỉ dựa vào mình lão thì ta có lẽ cũng tin.Nhưng chắc muội không nhận ra,có kẻ núp trong hồ sen theo dõi chúng ta!

Minh Tiến khẽ cười,hắn đã phát hiện ra ngay từ lúc hai người còn đang mãi đối đáp với Bạch Thiết Hùng.Như Như đang định hỏi thêm thì hắn đã khoát tay,vừa lúc ấy hai nữ nhân dẫn đường tung ra hai tấm lệnh phù màu vàng vào làn sương mù trước mặt.Chỉ thấy đám sương tách ra hai bên,để lộ ra một dãy nhà xây dựa lưng vào vách núi,các căn nhà nối với nhau bởi một loạt các cây cầu gỗ uốn lượn,nom rất đẹp mắt.Minh Tiến đứng quan sát mà thầm thán phục,mỗi gian nhà này phải to gấp ba bốn lần nhà của hắn ở thế giới thực,mái ngói đỏ tươi,tường được làm hoàn toàn từ gỗ tạo nên một cảm giác ấm cúng.Hai người dẫn đường thấy vậy thì im lặng,lát sau mới tươi cười nói.

- Mời công tử cùng tiểu thư đi theo chúng ta!

Sau khi an trí cả hai trong một khách phòng lớn,hai nữ nhân dẫn đường cung kính thối lui.Minh Tiến lười nhác,lập tức quăng mình lên giường nằm,Như Như thì tò mò quan sát xung quanh.Quả thật khách phòng rất rộng,chia ra làm nhiều gian khác nhau.Toàn bộ đồ đạc đều được chế tác vô cũng tinh mỹ,có cả thư phòng và nơi tu luyện riêng,tất cả đều có cấm chế để tránh người ngoài quấy rầy.Như Như đi vòng quanh một hồi rồi mới trở lại gian phòng nơi Minh Tiến đang nằm,nàng cảm thán.

- Ca ca,nơi này quả thật rộng rãi vô cùng.Thậm chí còn lớn hơn cả sảnh đường của Gia viên chúng ta ở Độ Khẩu!

- Ừ,Phụng Hoàng Cung vốn chỉ là một tông môn cấp trung ở U Châu mà có thể bài trí một nơi tiếp khách xa hoa như thế này,tiềm lực không thể coi thường!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138-139. Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »