Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9986 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 69

❊ ❊ ❊

Ban ngày Giang Nguyệt bẻ sai xương người ta, tối đến liền ôm chăn chạy đến trướng của Nhiếp Chiếu, nàng không học được thì sẽ không về ngủ.

Mọi người thấy là lệnh bài của Lưu tướng quân, lại thấy là đi đến chỗ Nhiếp Chiếu, liền biết nàng là muội muội của Nhiếp Chiếu, tất cả đều cho qua.

“Nhiếp tiểu tướng và muội muội của hắn tình cảm thật tốt.”

“Lớn thế rồi mà còn ngủ chung có phải không hợp không?”

“Ngươi đừng dùng cái suy nghĩ đen tối đó mà nghĩ về người ta, bên ngoài có nhiều người canh gác như thế, có thể làm được gì sao, người ta chỉ là do hôm nay lỡ tay giếc người nên sợ hãi, đến tìm ca ca mà thôi.”

“Thật không ngờ, muội muội hắn lại giếc được một tên gián điệp.”

“Nhưng Nhiếp tiểu tướng họ Nhiếp, tại sao muội muội hắn họ Giang nhỉ?”

“Chẳng lẽ mẹ của họ đã tái hôn?”

Mọi người rảnh rỗi bàn tán một hồi, cuối cùng kết luận rằng Nhiếp Chiếu và Giang Nguyệt là huynh muội cùng mẹ khác cha.

Giang Nguyệt nhẹ nhàng vén rèm, chỉ ló đầu vào, âm thầm quan sát bên trong, Nhiếp Chiếu nhìn thấy nàng, trong lòng mềm nhũn, cảm thấy thật đáng yêu, tiến lên kéo nàng vào từ bên ngoài.

“Tại sao lại mang chăn đến?” Dù nói vậy, nhưng hắn vẫn trải chăn lên giường.

“Ta cảm thấy tối nay sẽ không về, nên mang theo chăn để khỏi tranh giành với huynh.” Giang Nguyệt bước đến bàn của hắn, tùy tiện lật sách trên đó, sách về binh pháp, ngũ hành Dịch Kinh, địa lý, trên đó còn có ghi chú của Nhiếp Chiếu, nàng chưa từng thấy qua, cũng không hiểu, “Thì ra để hành quân đánh trận, phải đọc nhiều sách như vậy?”

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Nhiếp Chiếu trải ra bức vẽ khung xương đã chuẩn bị sẵn, dọn dẹp những cuốn sách còn lại: “Ôn cố tri tân, nhiều thứ là huynh trưởng đã dạy trước đây, bây giờ xem lại có cảm ngộ mới. Làm một tướng lĩnh biết xông pha trận mạc thì dễ, nhưng làm một tướng lĩnh có thể chỉ huy toàn quân thì không dễ. Muội có muốn học không?”

Giang Nguyệt gật đầu: “Muốn học!”

Đây là lĩnh vực nàng chưa từng tiếp xúc, nhưng nàng cũng tò mò: “Tam ca tương lai có cơ hội chỉ huy toàn quân không?”

Nhiếp Chiếu nói mơ hồ: “Lưu Tướng quân đã gần lục tuần, Ngưu tướng quân không phải là tài cầm quân, có lẽ sẽ có. Muội hỏi nhiều như vậy, đã xem hình chưa?”

Giang Nguyệt: “Đang xem rồi đây, Tam ca.”

“Muội chỉ nhìn thì có ích gì? Sờ thử đi.” Nhiếp Chiếu ngồi xuống bên cạnh nàng.

Giang Nguyệt nghe hắn nói sờ thử, liền đưa tay sờ lên mặt hắn, ngón tay của nàng ẩm ướt, mềm mại như giấc mộng đêm khuya, Nhiếp Chiếu bị nàng chạm đến rùng mình, bàn tay chống xuống đất mới không ngã xuống.

“Đây là xương hàm trên, tam ca nên cạo râu rồi…” Nàng hoàn toàn không để ý, vừa đánh giá, vừa cúi đầu nhìn sách, ngón tay trượt từ hàm trên xuống cằm hắn, lẩm bẩm, “Đây là hàm dưới.”

Ngón tay nàng vẫn tiếp tục trượt xuống, xuống thêm một tấc là đến yết hầu của hắn, Nhiếp Chiếu cuối cùng cũng tỉnh ra, nắm lấy tay nàng, đặt lên cổ nàng, thở hơi gấp: “Ta bảo muội sờ mình, muội sờ ta làm gì?”

Giang Nguyệt ngơ ngác, cứ tưởng hắn ngồi lại gần là muốn nàng sờ hắn, kết quả là hiểu sai ý.

“Ồ.” Nàng vội vàng sờ cổ mình, “Đây là đốt sống cổ thứ nhất, đây là đốt sống cổ thứ hai…”

Nhiếp Chiếu đứng lên rót hai cốc nước, một cốc cho nàng, một cốc cho mình, rồi chống cằm ngồi cách nàng hai bước, nhìn nàng sờ xương, thỉnh thoảng chỉ bảo một chút.

Giang Nguyệt lẩm bẩm nhiều, chưa bao lâu nước đã uống hết, nàng muốn đứng lên đi rót, Nhiếp Chiếu đẩy cốc của mình qua: “Của ta còn chưa uống, muội uống đi.”

Nàng ôm lấy uống một hơi lớn, Nhiếp Chiếu liền đi rót thêm một cốc nước nóng cho nàng làm nguội.

Quân doanh gần Phi Lệ quan, không oi bức, nhưng có nhiều muỗi, khi Giang Nguyệt sờ đến xương ngón tay, tiện tay đập c.h.ế.t một con muỗi, Nhiếp Chiếu lại bình tĩnh, nhờ người lấy cho nàng một hộp thuốc mỡ, bôi lên cổ tay và sau tai nàng.

Hắn hoàn toàn không bị quấy rầy, Giang Nguyệt càng thấy không công bằng: “Sao chúng chỉ đốt muội mà không đốt huynh?”

Nhiếp Chiếu vặn nắp hộp, thờ ơ: “Ta vốn không bị muỗi đốt, hồi nhỏ còn tưởng những thứ này không cắn người.”

Giang Nguyệt lại gần, ngửi cổ áo hắn: “Có phải do hương thơm trên người huynh không? Nhưng đây là hương liệu gì, đến bây giờ vẫn còn mùi, còn có thể xua đuổi muỗi nữa?”

Nàng chưa từng thấy Nhiếp Chiếu dùng hương liệu, chắc là khi còn ở kinh thành dùng? Vậy thì thấm vào da thịt rồi? Hẳn là hương liệu rất quý, Giang Nguyệt luôn thấy mùi thơm này dễ chịu, ngọt ngào, ấm áp.

Nhiếp Chiếu đẩy đầu nàng ra khỏi cổ mình: “Muội là loài chó cũng đừng như cún con mà ngửi tới ngửi lui như vậy, không phải hương liệu, là ta sinh ra đã có.” Hắn nghiêng đầu, vành tai có chút đỏ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »