Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9943 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 46

❊ ❊ ❊

Dưa hấu thật ngọt, nàng không nhịn được nghĩ.

Nhiếp Chiếu xoa trán, cầm quạt quạt nhanh hơn vì bực mình, lại nhét thêm một miếng dưa hấu vào miệng nàng. Hắn thà trở lại doanh trại làm những việc vô vị còn hơn ngồi đây dạy toán cho Giang Nguyệt.

Trước đây còn nghĩ có cơ hội sẽ dạy nàng Hà Đồ Lạc Thư, giờ toán học còn học không nổi, học cái gì Hà Đồ Lạc Thư chứ?

Hắn giận dữ, cầm quạt quạt mạnh cho mình.

Ở doanh trại thì nhớ nàng, gặp rồi lại tức, từ khi bắt đầu dạy toán cho Giang Nguyệt, mối quan hệ của họ chỉ duy trì được sự hài hòa trong thời gian ngắn.

"Tam ca, ta có phải quá ngốc không? Ta có làm huynh thất vọng không? Huynh đừng giận..." Giang Nguyệt kéo dài giọng, đưa miếng dưa hấu đến bên miệng hắn.

Cảm giác dưa hấu mát lạnh ngọt ngào chạm vào môi, mọi lửa giận trong lòng Nhiếp Chiếu đều tan biến.

Cũng không trách nàng, vốn dĩ toán học đã khó, nàng lại học trễ, những thứ này học đúng là làm khó nàng, học không được cũng không phải lỗi của nàng.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Hắn thở dài, lại giảng bài toán gà thỏ cùng chuồng cho nàng.

Hắn thở dài có nghĩa là không giận nữa, Giang Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên lần nào cũng hiệu quả.

Sáng hôm sau, Nhiếp Chiếu đưa Giang Nguyệt đi học, từ phủ Thái thú truyền đến tin tức, nói rằng Lý Hộ khi đi thu hồi nợ lương thực ở Viễn Thành đã xảy ra xung đột với người dân, bị đánh đến đầu chảy m.á.u phải khiêng về.

Nguyên nhân là vì mấy năm trước Viễn Thành thu hoạch kém, Chúc Thành hào phóng cho vay lương thực mới, năm trước đã phải trả, chỉ tiếc Lý Hộ là người tốt bụng, luôn nhượng bộ, đến năm nay thấy tình hình không ổn mới quyết tâm thu hồi.

Viễn Thành trả lại một phần, mở ra thấy toàn là lương thực cũ bị mọt, Lý Hộ không phục, chạy đi lý luận thu hồi lại, không ngờ bị đánh.

Chúc Thành nghèo nàn yếu ớt, khó trách họ không xem Lý Hộ ra gì.

Khi Nhiếp Chiếu đến, Lý Hộ nằm trên giường đầu đầy máu, Hồ Ngọc Nương của phường Bắc Tứ, Long Đằng của phường Tây Cửu, Tôn Đại Đao của phường Nam Bát đều đã có mặt, Tôn Đại Đao phẫn nộ muốn dẫn người đi cướp, bị Hồ Ngọc Nương ngăn lại.

Lý Hộ ho khan vài tiếng, chậm rãi nói: "Không được, tân Đô đốc Phủ Tây là Hoắc Đình Vân là người của Hoàng Hiền, Thái thú Viễn Thành là Phương Hồi cũng là tay sai của Đô đốc Phủ Tây, thật sự không thể cứng rắn."

"Chẳng lẽ chúng ta phải chịu bị ức h.i.ế.p sao? Để ta không vặn cổ hắn xuống cho vào cúc hoa rồi cho hắn biết mặt trời mọc từ hướng nào!" Tôn Đại Đao kêu lên với Nhiếp Chiếu, "Ngươi đi không?"

"Phương Hồi không có trọng lượng, tưởng mình làm chó cho nhị lang thần thì không còn là chó nữa..." Nhiếp Chiếu còn chưa mắng xong, Lý Bảo Âm đã khóc chạy về từ học viện.

"Cha ơi! Cha không sao chứ?"

Lý Bảo Âm còn kéo theo Giang Nguyệt sợ nàng xảy ra chuyện.

Nhiếp Chiếu lập tức ngậm miệng.

Giang Nguyệt hỏi: "Tam ca huynh vừa nói gì?"

"Ta nói việc này phải dùng trí." Nhiếp Chiếu cười gượng.

Tôn Đại Đao trước đây đã nghe nói Nhiếp Chiếu có một muội muội, vô cùng cưng chiều, vì nàng mà gác kiếm rửa tay, vì nàng mà gia nhập quân ngũ, hôm nay gặp, quả nhiên danh bất hư truyền, mắng người cũng phải kiêng dè.

Nhiếp Chiếu lo lắng Giang Nguyệt học theo những suy nghĩ độc ác, hắn mong nàng sẽ cần dùng đến, lại mong nàng không cần dùng đến, cuối cùng vẫn để nàng ở lại nghe.

"Nếu chúng ta cố lấy lương thực, Phương Hồi người này da mặt dày, chắc chắn sẽ giả nghèo giả khổ, đến lúc đó Chúc Thành sẽ mang tiếng không nhân nghĩa, cho Hoắc Đình Vân cớ để đối phó Chúc Thành, Phương Hồi có một đứa con trai độc nhất là Phương Tuần, là kẻ ăn chơi trác táng, thích cờ b.ạ.c sắc đẹp, tự xưng là thần bài, ai hối lộ Phương Hồi đều cố ý thua bạc cho hắn, cha hắn đã nợ bạc Chúc Thành, thì để con trai hắn mang trả lại..."

Tôn Đại Đao gãi đầu: "Vòng vo quá, trực tiếp bắt cóc con hắn đòi không được sao?"

Giang Nguyệt lần này nghe hiểu, giơ tay: "Vì cờ b.ạ.c là chuyện riêng của Phương Tuần, không liên quan đến hai thành, không tính là chúng ta ép Viễn Thành trả nợ, tranh chấp dân gian Phương Hồi là Thái thú tất nhiên không thể làm mặt dày đi khóc lóc kêu oan, Phương Tuần nếu nợ bạc sòng bạc, truyền ra ngoài sẽ làm mất mặt nhà họ Phương, Phương Hồi vì danh tiếng chắc chắn sẽ trả nợ lương thực! Hơn nữa thắng bạc của Phương Tuần, chúng ta vẫn chưa tính sòng phẳng với Viễn Thành, đến lúc đó có thể đòi thêm lần nữa!"

Ngoài môn toán học không giỏi, các mặt khác đầu óc nàng vẫn rất linh hoạt, Nhiếp Chiếu vừa mừng vừa lo, sợ nàng bị ảnh hưởng xấu.

Hồ Ngọc Nương cười quyến rũ tiếp lời: "Vậy thì sòng bạc của ta có tác dụng rồi, nhưng chúng ta cần một gương mặt mới dẫn hắn vào cuộc. Cứ nói Chúc Thành xuất hiện một thần bài, lợi hại hơn hắn gấp trăm lần, đánh bại mọi đối thủ, hắn tự xưng là thần bài, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội thử sức."

Giang Nguyệt không biết mình có thể làm gì, chỉ nhẹ nhàng đề xuất: "Vậy để ta làm vị 'thần bài' này?"

Nhiếp Chiếu ấn đầu nàng xuống, cười xin lỗi mọi người, rồi nhỏ giọng cảnh báo bên tai nàng: "Muội ngoan ngoãn một chút, đừng có cố tỏ ra mạnh mẽ, ai mà làm 'thần bài' lại không tính nổi bài toán gà thỏ cùng chuồng?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »