Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9984 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 62

❊ ❊ ❊

Mái tóc mềm mại của nàng lướt qua cổ Nhiếp Chiếu, khiến nhịp tim hắn vô thức tăng nhanh hơn một chút, nhưng hắn không nỡ đẩy nàng ra.

Giang Nguyệt vẫn nói: “Làm sao mà không nhớ huynh? Chính vì nhớ huynh nên muội mới ăn nhiều hơn đấy, để huynh không phải lo lắng, hơn nữa trời đất làm chứng, muội còn mua hẳn một cái lư hương, đặt ngay trong phòng khách, mỗi ngày thắp ba nén hương.”

“Cầu trời phù hộ cho ta bình an à?”

“Muội nhớ huynh thì nói chuyện với hương!”

Nhiếp Chiếu: ...

Đúng là hiếu thảo.

Đúng lúc đó, cửa bị “rầm” một tiếng đẩy ra, A Tứ cầm hộp cơm, vui vẻ xông vào, thấy Giang Nguyệt đang ôm Nhiếp Chiếu, hét lên một tiếng: “A—!!! Bắt quả tang tại giường!”

Nhiếp Chiếu cầm bát ném qua: “Đã nói với ngươi tám trăm lần rồi, không biết dùng thành ngữ thì đừng có dùng bậy, cái gì mà bắt quả tang tại giường?”

A Tứ với vẻ mặt “Thật không? Ta không tin”, nhưng mà vạt áo của ngươi đều bung ra rồi đấy!

Hắn sợ bị đánh nên không nói, lấy cơm canh trong hộp cơm ra: “Thái thú sợ hai người tối không có cơm ăn, đặc biệt bảo ta đưa cơm, tiện thể báo tin luôn, ở Thương Nam có người tạo phản.”

Giang Nguyệt: “Thương Nam và Ngọa Đông không phải ngày nào cũng có người tạo phản sao? Chuyện này có gì to tát?”

A Tứ lắc đầu: “Lần này không giống như trước, đối phương có uy vọng cực lớn trong dân chúng, nghe nói lần này hắn phá hủy hai con đê, để xả lũ, dân chúng rất ủng hộ hắn, trước đây hắn thường xuyên phát cháo cứu tế ở vùng Thương Nam, được dân chúng tôn xưng là Phật sống, người này quả thực có bản lĩnh, chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, mà đã khiến quân bảo vệ ba thành đều quy phục dưới trướng hắn…”

Nhiếp Chiếu hỏi: “Kẻ tạo phản là Dẫn Công tử?”

A Tứ vỗ tay: “Đúng đúng đúng, chính là hắn, ngươi thật thông tin nhanh nhạy, haiz, ta không thể nói nhiều với ngươi, trong kho còn có lương thảo cần mang đi, ta đi trước đây.” Nói xong, hắn xách hộp cơm rời đi.

“Tam ca có quen biết hắn không?” Sau khi A Tứ đi, Giang Nguyệt mới hỏi Nhiếp Chiếu.

Nhiếp Chiếu kể lại mọi chuyện ở Thương Nam: “Ta chưa từng gặp hắn, nhưng quân tử luận hành không luận tâm, hắn hẳn là một nghĩa sĩ.”

Giang Nguyệt không khỏi tò mò về vị Dẫn Công tử này, trong giọng nói mang ba phần ngưỡng mộ: “Lúc hắn lên kế hoạch phá hủy đê, hẳn là đã xác định sẽ tạo phản rồi, triều đình truy sát, hắn buộc phải phản kháng, nhưng người có thể xả thân cứu giúp bách tính như vậy, quả thực khiến người ta khâm phục.”

Nhiếp Chiếu nghe nàng khen ngợi người khác, trong lòng không thoải mái, ôm vai ho kịch liệt, cắt ngang lời khen không ngừng của nàng về Dẫn Công tử, ánh mắt Giang Nguyệt quả nhiên bị kéo trở lại về phía hắn, ân cần hỏi han.

Hắn vô tình để lộ một vết sẹo trên cánh tay cho nàng thấy, Giang Nguyệt còn chưa kịp hỏi, hắn đã lấp l.i.ế.m che lại bằng tay áo, nói: “Đây là lúc phá đê bị thương, không sao đâu.”

Giang Nguyệt kéo tay hắn lại, vén tay áo lên, thấy vết thương liền giật mình kinh ngạc: “A! Vết thương này cũng phải bôi thuốc nhanh lên! Không bôi thuốc sẽ lành mất!”

Nhiếp Chiếu trợn trắng mắt, rút tay ra, đồ sói mắt trắng.

Ăn cơm tối xong, Nhiếp Chiếu nói chuyện với nàng về việc rời khỏi thành: “Giờ đây Hạo Minh Ái đã chết, nhà họ Hạo chắc chắn sẽ dốc toàn lực tìm kiếm hung thủ, cũng sẽ trút giận lên Phương Tuần, Phương Tuần đã thấy muội giếc người, để lập công chuộc tội trước mặt Hạo Đình Vân, hắn chắc chắn sẽ gây bất lợi cho muội, vì vậy ta muốn muội cùng ta dọn đến doanh trại gần nơi đóng quân.

Giờ đây ta được thăng chức thành phó tướng, trong quân doanh cũng có nơi để sắp xếp gia quyến của mình, gia quyến của các tướng quân trong quân đội đều sống ở đó, canh phòng cẩn mật và gần ta nhất, muội dọn đến đó ta sẽ yên tâm hơn.

Trước đây không dẫn muội đi, một là không có chỗ sắp xếp muội, hai là học vấn của muội chưa xong, giờ Thanh Vân Thư Viện đều dùng để sắp xếp dân chạy nạn rồi, muội cũng không còn nơi nào để học nữa.”

Giang Nguyệt có chút do dự: “Vậy dân chạy nạn ở Chúc Thành…”

Nhiếp Chiếu gật đầu mỉm cười: “Dọn đến nơi ở mới, cũng không thiếu việc cho muội làm. Đã nói rồi, nơi này ở Chúc Thành, thiếu người, ai cũng không thể nhàn rỗi.”

Thái thú phu nhân và con gái phải quét dọn phủ thái thú, hai bà lão đốt lửa duy nhất trong nhà cũng phải vác bao tải, huống chi là quân đội.

Giang Nguyệt vui mừng khôn xiết, có thể ở gần tam ca hơn.

“Muội thật sự không cảm thấy tiếc nuối chút nào sao?” Nhiếp Chiếu còn tưởng nàng sẽ khóc nhè.

Giang Nguyệt lắc đầu: “Tam ca ở đâu, nơi đó chính là nhà.”

Lời này khiến Nhiếp Chiếu cảm thấy yên lòng, khẽ chạm vào chóp mũi nàng, hắn đứng dậy, lấy thanh kiếm của nàng ra, hai tay dâng lên nàng: “Kiếm đã giúp muội mài sắc rồi, trước kia cảm thấy muội không cần, giờ lại thấy muội cần nó.”

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Giang Nguyệt nhận lấy, rút ra, quả nhiên khác hẳn trước kia, mặc dù trước kia cũng là hàn quang lấp lánh, nhưng không có sự sắc bén và sát khí như thế này, nàng ngước nhìn Nhiếp Chiếu, nghiêm túc nói: “Sau này ta sẽ dùng nó để bảo vệ mình, cũng bảo vệ người mà ta muốn bảo vệ.”

Nhiếp Chiếu mỉm cười, vỗ nhẹ vào đầu nàng, ánh mắt trầm xuống: “Được, bảo vệ người mà muội muốn bảo vệ, nhất định phải bảo vệ tốt cho họ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »