Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9949 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 52

❊ ❊ ❊

Ông thật sự không hiểu, hạ du Thương Nam phong cảnh vừa đẹp vừa hiểm trở, giao thông không thuận tiện, cũng không phải nơi sản xuất lương thực, chỉ cần di dân số ít ỏi ở hạ du lên thượng du, mở cống xả lũ là có thể giải quyết vấn đề, vì sao lại tình nguyện tốn công tốn sức nâng cao đê mà không muốn xả lũ?

Bức thư được chuyển cho các tướng lĩnh xem, mọi người không suy nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy quận Xuyên Hạp nghĩa hiệp, quả thực họ nên đáp lại tấm chân tình này, chỉ là trong quân ai dẫn người tới Xuyên Hạp thì vẫn cần thương lượng thêm.

Nhiếp Chiếu xem xong thư, địa hình vùng Thương Nam thoáng qua trong đầu, hạ du...

Hắn bất giác nắm chặt tờ thư, ngẩng đầu lên: “Tướng quân, e rằng chúng ta không thể đợi viện quân từ quận Xuyên Hạp được nữa rồi.”

Lưu Phương Chí cả kinh: “Vì sao?”

“Cho dù quận Xuyên Hạp có lòng, nhưng thế này họ cũng khó lòng ứng cứu. Thương Nam chậm chạp không chịu xả lũ, vì hạ du tuy không có nhiều bách tính, nhưng vì địa hình độc đáo phong cảnh tuyệt đẹp hấp dẫn lòng người, nên có nhiều trang viên biệt thự của quyền quý, Hoàng Kim Cung của Hoàng Hiền cũng ở đó.

Họ đào núi dựng biệt thự trên vách núi, dưới biệt thự là dòng sông Đồ cuồn cuộn, cảnh sắc vô cùng tráng lệ, riêng trang viên của Hoàng Hiền đã có giá trị lên đến cả triệu lượng vàng. Trong đó quý nhất là bức tường làm bằng ngọc xà cừ Nam Hải, khi ánh nắng chiếu vào sẽ phát ra ánh sáng bảy màu rực rỡ, để xây dựng Hoàng Kim Cung, ngọc xà cừ Nam Hải đã bị tuyệt chủng, một khi xả lũ, tất cả các biệt thự sẽ bị cuốn trôi hết...” Nhiếp Chiếu nói bình thản nhưng nghe mà lạnh sống lưng, không khỏi hít thở không thông.

Nhưng làm sao họ lại không hiểu lòng dạ của bọn quyền quý? Từ xưa đến nay, sinh mạng của hàng vạn lê dân bách tính đều rẻ mạt như cỏ rác, mạng sống của trăm vạn lê dân sao có thể sánh bằng một Hoàng Kim Cung?

Họ biết chuyện này, các quan viên của Thương Nam cũng biết chuyện này, những ai có lương tâm đã bị tống vào ngục, kẻ không có lương tâm thì giúp kẻ ác làm việc xấu.

Khi mọi người đều cảm thấy lạnh lòng thì nghe Nhiếp Chiếu nói: “Ta nguyện xin lệnh, dẫn người ngựa âm thầm tới Xuyên Hạp.”

Hắn vén vạt áo, nửa quỳ hành lễ, ánh mắt sáng ngời, nhìn thẳng vào Lưu Phương Chí.

Lưu Phương Chí bất giác lui lại hai bước, ngồi phịch xuống ghế, ánh mắt thẫn thờ.

Trong khoảnh khắc, ông thấu hiểu ý định của Nhiếp Chiếu, hắn muốn phá hủy đê, dẫn nước tới hạ du Thương Nam, như vậy chính là hoàn toàn đắc tội Hoàng Hiền cùng các quyền quý khác.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Thương Nam có lẽ có người muốn làm chuyện này, nhưng triều đình đã không muốn xả lũ, tự nhiên sẽ phòng thủ nghiêm ngặt, họ tới làm chuyện này, ủy khuất không? Tất nhiên là ủy khuất.

Nhưng một cái động nhỏ có thể dẫn đến toàn bộ thân bị kéo theo, Thương Nam gặp nạn, Chúc Thành chắc chắn không thể yên ổn.

Các tướng lĩnh suy nghĩ thận trọng, vẫn khuyên can.

“Chúng ta tốt hơn hết vẫn nên giữ mình.”

“Chúc Thành đã lâm nguy, không thể gây chuyện.”

“Thương Nam không phải không có nghĩa sĩ, ta sẽ đi quan sát tình hình, cẩn thận hành động, nếu có trách nhiệm, ta sẽ một mình gánh vác.”

Các tướng lĩnh trầm mặc, không ngờ trong quân lại có người như vậy, hào hiệp trượng nghĩa, vì vậy cũng không khuyên can nữa.

Thực ra, đây là suy nghĩ sau khi đã cân nhắc kỹ của Nhiếp Chiếu, hắn có một số điều không hoàn toàn nói với Lưu tướng quân, trong lương thực Phương Tuần gửi đến, có một số vẫn chưa hoàn toàn xóa bỏ dấu ấn quan phủ, Phương Hồi có thể dưới mắt của Hoắc Đình Vân mà điều động nhiều lương thực như vậy, chắc chắn bọn chúng thông đồng với nhau, không chừng chuyện thiếu lương thực cũng có ý chỉ của Hoắc Đình Vân.

Tương lai Lạc Nhiên và Chúc Thành một khi giao chiến, tiền đồ khó mà lường trước được, giữ lại Thương Nam cũng là giữ lại một tia hy vọng. Một chức Bách hộ, đối với hắn mà nói không đủ, dân oán Thương Nam ngập trời, thiên hạ tất loạn, Tây Bắc hắn phải có một chỗ đứng, chuyến đi này nếu thành, lợi không một chỗ hại.

Lưu Phương Chí nhắm mắt lại, phất tay ra hiệu cho hắn rời đi, có ý ngầm đồng ý.

Nhiếp Chiếu đem lệnh bài trả lại cho ông: “Tướng quân, chuyến đi này của ta không liên quan gì tới Chúc Thành.”

Lưu Phương Chí thấy vậy, trong mắt không khỏi ngấn lệ, để không liên lụy Chúc Thành, vì bách tính, hắn thậm chí từ bỏ vị trí Bách hộ khó khăn lắm mới đạt được, lập tức nắm chặt, hứa hẹn: “Nếu ngươi thành công, chức Thiên hộ chắc chắn sẽ có phần ngươi.”

Ngưu Lực tiến lên, cũng cảm động đến rơi nước mắt ôm chặt lấy hắn, không thốt nên lời.

Hình tượng của Nhiếp Chiếu hiện nay, trong lòng họ vô cùng cao cả.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »