Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 10047 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 77

❊ ❊ ❊

“Phi quang phi quang, khuyên ngươi một chén rượu.

Ta không biết trời xanh cao, đất vàng dày.

Chỉ thấy trăng lạnh ngày ấm, đến dần mòn tuổi thọ người…”

Phó tướng đến đưa y phục, vừa vào trướng, thấy Ban Nhược xõa tóc chân trần, trong trướng điên cuồng hát xoay vòng, uống rượu trong tay, rượu chảy theo cằm gầy xuống vạt áo xộc xệch, phó tướng vô cùng kinh ngạc, nhất thời không thể cử động.

Ban Nhược quay mấy vòng, cuối cùng phát hiện ra hắn, tiếp tục hát lớn: “Ta sẽ c.h.ặ.t c.h.â.n rồng, nhai thịt rồng, làm cho chúng ngày không thể trở về, đêm không thể nghỉ ngơi…” Quay đến bên cạnh phó tướng, cánh tay móc lấy cổ hắn hỏi, “Là tướng quân à?”

Phó tướng không nói một lời, trong lòng nghi ngờ một người như vậy liệu có thể đảm nhiệm được việc này không? Hắn nên đi báo cáo với tướng quân, tìm người khác đi đến đại doanh Lạc Nhiên.

Đầu ngón tay Ban Nhược đầu phóng túng điểm lên n.g.ự.c hắn, hàng mi nhếch lên như cái móc: “Ta đoán tướng quân đang nghĩ liệu một người như ta có làm hỏng việc không? Ngài yên tâm, thần trí ta rất tỉnh táo, huống hồ chính là ta thế này mới khiến bọn họ tin rằng chúng ta thực lòng muốn hàng mà~ Nghe nói nhị hoàng tử Lạc Nhiên là Tiêu Luật Tề có sở thích nam sắc, ta không đi thì ai đi? Tướng quân ngài đi?”

Hắn đưa mắt nhìn phó tướng từ trên xuống dưới, rồi đẩy mạnh hắn ra, tự mình ngã xuống tấm thảm: “Tướng quân đừng đùa nữa, ngài có dám mạo hiểm không?”

Phó tướng thấy hắn như vậy, vừa xấu hổ vừa thấy hắn nói có lý, nhưng vẫn chân thành thở dài: “Ngươi là người bị lưu đày đến Chúc Thành, dù sao cũng là con cháu của phạm quan, hà cớ gì lại hủy hoại bản thân như thế này?”

Ban Nhược ngẩng đầu, cười lớn mấy tiếng, sau đó che mặt, thì thầm nhỏ giọng: “Đúng rồi, ta sẽ nói nhỏ cho ngài biết, ông nội ta là thái phó thái tử, còn được phong Quang Lộc đại phu, nhạc phụ ta là chính ngũ phẩm hàn lâm đại học sĩ…”

Giọng điệu hắn quá đỗi ngông nghênh, phó tướng lắc đầu, cảm thấy Ban Nhược lại đang điên cuồng nói nhảm, liền đặt y phục xuống: “Lưu tướng quân nói, đợi Nhiếp tướng quân quay về, dùng pháo hoa làm hiệu, chúng ta sẽ nhân cơ hội gây rối trong doanh trại Lặc Nhiên, lúc đó ngươi tự tìm cách thoát ra, chúng ta chỉ có thể làm đến thế.”

Hắn đứng dậy rời đi, vẫn cảm thấy nên tìm Lưu tướng quân để nói, đổi người khác thì hơn.

Ban Nhược dường như đã say nằm trên đất, miệng vẫn lẩm bẩm, phó tướng đã nghe không rõ hắn nói gì.

Lưu tướng quân nghe phó tướng khuyên, có ý định thay thế Ban Nhược, nhưng cuối cùng vẫn là thái thú Lý Hộ hết lòng tiến cử Ban Nhược, nói rằng tuy hắn phóng túng hình hài, nhưng lâm nguy không loạn, trong lòng có mưu lược, nếu không cũng sẽ không mời hắn làm mưu sĩ.

Lý Hộ là người trung thực, không biết nói dối, Lưu Phương Chí suy nghĩ một lát, vẫn theo kế hoạch ban đầu, để Ban Nhược đi.

Chúc Thành từ trước đến nay là khúc xương cứng, nhiều năm không hề tỏ ra yếu thế trước Lạc Nhiên, giờ đây đột ngột cầu hòa, lại khiến người ta thấy kỳ quặc.

Một phía người Lạc Nhiên nghi ngờ Chúc Thành đã cạn kiệt đạn dược, đang đứng trước cửa tử, nên phải cầu hòa, chủ trương tổng lực công thành; một phía khác cho rằng đây là mưu kế của người Đại Ung, bọn họ đã tấn công thành nhiều ngày, đối phương liên tục tỏ ra yếu thế, giờ lại muốn cầu hòa, Trục Thành chính là nơi yếu hại, Đại Ung làm sao lại để cho yếu nhược, hẳn là muốn dụ dỗ bọn họ, khiến họ mất cảnh giác, để làm một cuộc bắt rùa trong rọ.

Cuối cùng nhị hoàng tử Tiêu Luật Tề vung tay ngăn cản cuộc tranh cãi của họ, thân hình cao lớn, hùng tráng anh dũng, mắt sâu mũi cao, trong từng cử chỉ có một loại khí chất quý phái tàn bạo: “Trước hết xem tình hình rồi hãy nói.” Nói xong ra lệnh tuyên triệu sứ giả Đại Ung diện kiến.

Từng lớp thông báo truyền đi, cánh cửa lớn của doanh trại lần lượt mở ra, các võ sĩ cầm vũ khí rèn luyện kỹ càng lùi lại hai bước, một bóng hình thanh thoát, gọn gàng từ từ bước vào, trên người y phục đơn sơ, tóc búi nửa, cố định bằng trâm gỗ, miệng cười nhè nhẹ, cúi người hành lễ với Tiêu Luật Tề.

Tiêu Luật Tề đang cầm chiếc xâu làm từ xương người thì tay bỗng ngừng lại, hô hấp cũng ngừng lại trong giây lát.

“Ta cũng là lễ vật của ngài, thưa nhị hoàng tử.”

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

“Ta là Thái thú Viễn Thành, có việc quan trọng cần báo với Đô đốc, xin hãy mau chóng thông báo.”

Người canh cổng xác minh thân phận của hắn xong, liền cho hắn và thuộc hạ đi cùng vào.

Mười một người thuận lợi vào được Phủ Tây trước khi trời sáng, đi sát phía sau Phương Hồi là một người đội mũ sa, lông mày đen như than, đôi mắt lá răm, da khô ráp, môi nhợt nhạt, cằm và môi mọc râu lún phún, hơi cúi người, ánh mắt cúi thấp, tay ôm một chiếc hộp sơn mài, dáng vẻ trung thực.

Đến Đô đốc phủ, người hầu thông báo, quay lại nói: “Đô đốc vẫn đang ở trong vườn thú, mời Thái thú vào thưởng ngoạn.”

Vườn thú và thưởng ngoạn, bốn chữ ghép lại với nhau luôn khiến người ta có dự cảm không lành, Phương Hồi không nhịn được liếc ra phía sau một cái, rồi lập tức thu hồi, tóc mai đẫm mồ hôi, hắn lau mồ hôi, gật đầu: “Được, xin hãy mau chóng đưa ta đi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »