Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9921 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 5
trưởng huynh như phu

❊ ❊ ❊

Một câu của A Tư đẩy Giang Nguyệt lên đầu sóng ngọn gió.

Sự im lặng, là sự im lặng như tuyết rơi...

Tất cả ánh mắt đều quét qua lại giữa hai người.

Giang Nguyệt vẫn đang thở hổn hển, bẩn đến mức không nhìn rõ mặt, gầy đến khó coi, khiến người ta không thể đánh giá được.

Phản ứng đầu tiên của đám đông giống như A Tư, không thể tin nổi, thật không thể tin nổi! Đây là vị hôn thê của Nhiếp Chiếu?

Phản ứng thứ hai là đoán xem Nhiếp Chiếu sẽ giữ nàng lại hay đuổi nàng đi, Nhiếp Tam ở Chúc Thành nổi tiếng là người tính tình thất thường.

Nhân vật chính còn lại là Nhiếp Chiếu, theo ánh mắt của mọi người, nhìn về phía đứa trẻ đang cúi đầu ngồi xổm trên đất, như muốn thu mình lại thành một con sâu.

Trong mười sáu năm cuộc đời của Nhiếp Chiếu, hắn đã trải qua không ít chuyện, nhưng hiện tại cũng cảm thấy không thể nhìn thẳng.

Đứa trẻ nói là vị hôn thê của hắn, trên người không chút dáng vẻ con người, cổ tay bị trói chặt bằng sợi dây thừng thô, bị một bà tử thô kệch mặt mày hung dữ kéo đi, chẳng khác gì nô lệ bán ở chợ.

Lần đầu tiên bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, Giang Nguyệt không khỏi lo lắng hoảng sợ, đôi tay bị trói run rẩy, phải mất một lúc lâu mới lấy được tín vật từ trong lòng ra.

Càng lo lắng tay nàng càng run, may mà đối phương không mất kiên nhẫn bỏ đi như nàng lo sợ, nàng vội lau đi rồi hai tay dâng lên cho hắn.

Nhiếp Chiếu nhận lấy tín vật từ tay nàng, ánh mắt lướt qua cổ tay đầy vết thương của nàng, dừng lại trên người bà tử trói nàng một chút, nhướn mày, rồi mới nhìn vào tín vật - đúng là đồ của nhà họ Nhiếp.

Hắn biết mình có một vị hôn thê, nhà họ Giang ở Vân Đông Tán Châu đã từng có giao tình sinh tử với tổ phụ hắn, do đó hai nhà hẹn ước kết giao thông gia, chỉ tiếc đời trước không có ai thích hợp, nên hôn ước kéo dài đến đời họ.

Nhưng hắn không muốn có vị hôn thê nào cả, trước đây không muốn, hiện tại không muốn, tương lai càng không, tóm lại là không muốn gây thêm phiền phức cho mình.

Giang Nguyệt tưởng đối phương không tin, vội vàng lắp bắp giải thích.

Đám đông nghe vậy, trong lòng thở dài, ôi chao, hóa ra là một cô nàng lắp bắp.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Nhiếp Chiếu nhíu mày, ra hiệu nàng không cần nói nữa, nghe nàng tự xưng là "nô nô" khiến hắn chán ghét, hắn giơ tay chỉ thanh kiếm ngắn về phía bà tử sau lưng nàng, hỏi: "Bà ta đưa ngươi đến?"

Giang Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu, khó khăn nuốt nước bọt.

Ngay sau đó cổ tay nàng cảm thấy mát lạnh, má nóng lên, như bị tạt một chất lỏng nào đó.

Đám đông cùng kêu lên kinh ngạc: "Ồ!"

Động tác của Nhiếp Chiếu nhanh như chớp, như cắt dưa thái rau, mặt không đổi sắc, dân chúng dường như đã quen với cảnh tượng này.

Giang Nguyệt cúi đầu, thấy dây thừng trên cổ tay bị cắt đứt, rồi nghe thấy sau lưng có tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Nàng vô thức dùng mu bàn tay lau mặt...

Một vệt đỏ ẩm ướt, mùi tanh nồng.

Máu... là máu... Đinh ma ma c.h.ế.t rồi sao?

Mặc dù vừa rồi bà ta định kéo nàng đi, ngăn cản nàng nhận lại Nhiếp Chiếu, nhưng bà ta, cứ như thế mà c.h.ế.t sao?

Nhận thức được điều này, Giang Nguyệt đang ngồi xổm vì chân mềm nhũn, liền "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, từ góc độ này nàng chỉ có thể thấy mũi kiếm của Nhiếp Chiếu nhỏ máu, là loại kiếm ba cạnh.

Nhiếp Chiếu lùi hai bước, móc mảnh bạc mà trước đó đã nhét vào miệng Lương Vạn Tam ra, cùng tín vật ném xuống trước mặt Giang Nguyệt, nói: "Đi đi, hôn ước hủy bỏ, muốn đi đâu thì đi."

Nhà họ Giang từng có ơn với tổ phụ hắn, hắn giếc mụ già này coi như để cảm niệm tình nghĩa năm xưa.

Cùng với Giang Nguyệt quỳ rạp xuống đất còn có Lương Vạn Tam, hắn bị hành động của Nhiếp Chiếu làm cho sợ hãi, run lẩy bẩy, suýt nữa tưởng đối phương đổi ý định giếc hắn thêm một mạng.

Vốn nghĩ rằng việc Nhiếp Chiếu dọa c.h.ặ.t t.a.y hắn đã là đe dọa lớn lắm rồi, không ngờ đối phương thật sự có thể làm chuyện lấy mạng người mà không cần nói lý lẽ, gọn gàng dứt khoát, không nói một lời thừa thãi.

Lương Vạn Tam không khỏi sờ lên cổ mình, hắn đến Chúc Thành chưa lâu, mạnh rồng không áp được rắn địa phương. Chúc Thành không có luật lệ trả mạng cho mạng.

Đám người hầu của hắn vội vàng tiến lên đỡ hắn dậy, hắn nhìn Đinh ma ma đang chảy máu, c.h.ế.t không nhắm mắt, chân mềm nhũn không đứng lên nổi, hét to: "Thu xếp tiền! Nhanh thu xếp tiền! Mau trả tiền, đừng lo cho ta!"

Giang Nguyệt, với bộ não nhỏ như hạt óc chó, vừa mới hiểu ra Đinh ma ma đã bị Nhiếp Chiếu giết, vẫn chưa kịp nghĩ xem đối phương làm thế nào giếc người, vì sao giết, lúc nào giết, nàng không nhìn thấy hắn ra tay thế nào, chỉ kịp nhận ra rằng mình bị vị hôn phu chán ghét.

Bị nhà chồng ghét bỏ đồng nghĩa với cái chết.

Bị từ hôn đồng nghĩa với cái chết.

Bị nhà chồng ghét bỏ và từ hôn đồng nghĩa với việc phải chết.

Dù sau này có bị Nhiếp Chiếu đánh chết, cũng tốt hơn là bị từ hôn nhục nhã rồi c.h.ế.t ngay bây giờ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »