Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 10042 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 65
không khách sáo

❊ ❊ ❊

Giang Nguyệt nướng sáu cái bánh, khi mang đến thì Nhiếp Chiêu cảm thấy muốn chết. Hắn thực sự không biết vì sao nàng nướng nhiều như vậy, một cái tượng trưng là đủ rồi.

Bánh nhìn bên ngoài vàng ươm, nhưng độ dày của chúng vượt quá một tấc, lại không có nhiều dầu. Theo kinh nghiệm làm bếp của Nhiếp Chiêu nhiều năm cho Giang Nguyệt, hắn cảm thấy mấy cái bánh này đều chưa chín.

“Muội không tự nếm thử trước à?” Nhiếp Chiêu hỏi một cách chân thành.

Giang Nguyệt: “Tiết Phu nhân bảo muội ăn cái bà làm, cái muội làm giữ lại, đợi huynh về cho huynh ăn.”

Nhiếp Chiêu không tin Tiết phu nhân không nhìn ra bánh chưa chín, chắc bà không muốn làm giảm nhiệt tình của Giang Nguyệt nên đẩy hắn ra chịu trận. Tử đạo hữu bất tử bần đạo*.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

(*) Tử đạo hữu bất tử bần đạo: Câu này ý nói là chỉ cần mình sống là được, đạo hữu (cách gọi bạn bè của người tu đạo) sống c.h.ế.t không quan trọng, tương tự câu “Sống c.h.ế.t mặc bay tiền thầy bỏ túi”

Hắn cẩn thận cắn một miếng, rất kỳ diệu. Nhiếp Chiêu đã nhiều lần dùng từ kỳ diệu để miêu tả tài nghệ nấu ăn của Giang Nguyệt.

Lớp vỏ vàng giòn bên ngoài còn có một lớp vỏ khác, nhưng đã cháy đen như than. Rõ ràng là bánh ban đầu đã bị cháy, để cứu chữa, nàng đã bọc thêm một lớp vỏ mới bên ngoài.

Bên trong bọc nhân thịt bò băm nhuyễn và rau mùi, quả thực chưa chín, thịt bò còn đang rỉ máu, một miếng ăn vào có cảm giác phong phú, hắn không nghĩ ra từ nào khác để miêu tả, chỉ có thể nghĩ đến từ kỳ diệu.

Thực ra nếu thịt bò tươi mềm thì tái một chút cũng không sao, nhưng rau mùi thì...

Giang Nguyệt trông đợi nhìn hắn, nói: "Tam ca, rau mùi rất quý phải không? Nên huynh ở nhà chưa bao giờ mua. Trong bếp quân đội có rau mùi, muội đã cố ý cho thêm một ít."

Không phải là hắn không mua, mà là hắn hoàn toàn không thích ăn rau mùi!

Tại sao các bậc cha mẹ không kén ăn? Bởi vì họ là người đi chợ và nấu ăn, đương nhiên sẽ không mua những món mà mình ghét, và Nhiếp Chiếu cũng thế, làm sao hắn mua rau mùi được?

Cho nên Giang Nguyệt sống cùng hắn, chưa bao giờ ăn rau mùi, giờ lại làm cho nàng hiểu lầm rằng hắn không dám mua.

Nhiếp Chiếu vừa nói với Giang Nguyệt, "Người nhà không thương muội, huynh là người thương muội nhất", bây giờ Giang Nguyệt lại dùng chuyện này để thử thách hắn.

Hắn có phải là người chịu không nổi thử thách không?

Giang Nguyệt vẫn đang tha thiết nhìn hắn, Nhiếp Chiếu nghĩ vậy, cắn răng ăn liền hai miếng. Mùi rau mùi nồng nặc xộc thẳng lên đầu, Giang Nguyệt lại cho quá nhiều muối, thịt bò không được ướp trước, còn tái nên rất tanh, hòa với vị đắng của vỏ bánh cháy, quả thật là cực hình.

Hắn trắng bệch mặt mày, đóng hộp lại, cố nén ghê tởm, nói: "Ta ăn no rồi, tối nay đã dùng bữa tại quân doanh, để lại mai ăn."

Giang Nguyệt không chút nghi ngờ, sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, đã bị Nhiếp Chiếu cưỡng ép lôi dậy.

Nàng mắt nhắm mắt mở dựa vào người hắn hỏi: "Chuyện gì vậy?"

Nhiếp Chiếu vỗ má nàng: "Dậy đi, đừng ngủ nữa, để ta chải tóc cho muội."

Đã lâu lắm rồi không chải tóc cho Giang Nguyệt, Nhiếp Chiếu cảm thấy bứt rứt, như thể thiếu cái gì đó. Sáng nay mặc đồ xong bỗng nhiên lại cảm thấy thèm, cuối cùng quyết định đánh thức Giang Nguyệt dậy, thể hiện một chút tình thương.

Giang Nguyệt không ngờ Nhiếp Chiếu lại sốt ruột gọi nàng dậy chỉ để chải đầu, nàng ngã vật xuống giường: "Không cần đâu, chút nữa muội tự chải."

Nhiếp Chiếu tiếp tục vỗ mặt nàng, kéo nàng dậy, Giang Nguyệt ôm cột giường không chịu buông: "Tam ca, muội thực sự mệt, thực sự mệt, huynh đừng gọi muội nữa!"

Kháng cự vô ích, Nhiếp Chiếu bế nàng lên, ngồi trước gương, Giang Nguyệt mệt mỏi đến độ ngồi cũng ngủ gật.

Nhiếp Chiếu lại vô cùng hào hứng, chải cho nàng một kiểu tóc song hoàn kế, trước đây hắn dùng ngân lượng quân lương làm một đôi liên bồng nhỏ bằng bạc cỡ ngón tay cái, hắn xỏ chúng vào dây lụa đỏ tươi, buộc hai bên tóc song hoàn của nàng, để ngân liên bồng rủ xuống dưới dây lụa, trông rất tinh tế.

Hắn chạm vào má nàng, lại dùng phấn của Tiết phu nhân tặng để chấm một nốt đỏ trên trán nàng.

Thật đáng yêu, Nhiếp Chiếu nghiến răng, không kiềm được, cắn một cái lên má trắng nõn của nàng, rồi bế nàng về giường tiếp tục ngủ, rồi hân hoan đi tập luyện ở quân doanh.

Giang Nguyệt tỉnh dậy, lăn một vòng trên giường, cảm giác có thứ gì lạnh buốt chạm vào má. Nàng sờ thử, phát hiện đó là liên bồng bạc được cột vào dây lụa, và không chỉ có một.

Trong nồi còn đang nóng món canh bánh lá do Nhiếp Chiếu nấu cho nàng. Vừa sờ vào liên bồng bạc, nàng vừa dùng thìa khuấy canh, cảm giác có gì đó quen thuộc.

Thịt bò băm nhỏ, rau mùi, vỏ bánh xé nhỏ và một ít vụn bánh cháy...

Sao giống như là nguyên liệu làm bánh hôm qua của nàng thế nhỉ?

Giang Nguyệt tìm kiếm, cuối cùng xác định rằng Nhiếp Chiếu đã băm nhỏ bánh hôm qua chưa ăn hết để nấu canh cho nàng!

Kẻ lừa đảo, rõ ràng nói để lại cho bữa sáng mai mình ăn, cuối cùng lại băm nhỏ thành canh để lừa nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »