Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 10198 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Nhiếp Chiếu tất nhiên hiểu rõ vẻ đẹp của tóc mây, nó làm cho người trông nhẹ nhàng thanh thoát và có thể che giấu khuyết điểm của gương mặt. Thứ này tốt thì tốt, nhưng vấn đề là hắn không biết chải...

Hắn chải cho Giang Nguyệt kiểu tóc song hoàn kế mà hắn sở trường.

Giang Nguyệt vốn có đôi mắt tròn tròn, giờ lại bị chải tóc tròn tròn, hai bên đầu còn có hai vòng tròn tròn, đi ra ngoài người ta tự nhiên nghĩ nàng tên là Viên Viên.

Giang Nguyệt đội đầu tròn tròn, cúi đầu ăn bánh bao tròn tròn, Nhiếp Chiếu lục trong hộp ra một đôi dải lụa đỏ, buộc vào hai vòng tròn tròn trên đầu nàng làm trang trí, rồi nâng đầu nàng lên ngắm nghía tứ phía, cuối cùng cảm thán: “Thật vui vẻ, tay ta sao khéo vậy.”

Hai năm nay Giang Nguyệt không cao lên nhiều, nhưng da dẻ trắng trẻo hồng hào, tươi tắn, mắt mày linh hoạt, đầu tóc không còn là mái tóc vàng của đứa bé, mà đã trở thành màu đen óng ả, Nhiếp Chiếu chăm nàng sinh động hơn, giờ nàng có thể chạy nhảy vui vẻ, đến tuổi nổi loạn, đôi khi còn dám cãi lại hắn vài câu, thấy hắn giận thì lại dỗ dành.

Nói chung, cuộc sống trước mười hai tuổi của nàng trở nên nhạt nhòa như nước, đôi khi nhớ lại, như chuyện của kiếp trước.

Nhiếp Chiếu dặn dò nàng chú ý trong kỳ thi, Giang Nguyệt nhét nốt miếng bánh bao cuối cùng vào miệng, gật đầu lia lịa.

Hắn búng vào trán nàng: “Muội đừng chỉ biết đồng ý, lần này mà lại được điểm C, ta sẽ đánh nát m.ô.n.g muội.”

Giang Nguyệt biết hắn không thực sự đánh mình, nhiều lắm là dọa dẫm, cười hề hề, lừa qua chuyện, nhét miếng bánh bao cuối cùng vào miệng, đứng lên đeo túi sách, chào tạm biệt hắn rồi chạy ra ngoài, hướng về phía trường học.

Nhiếp Chiếu đứng ở cửa gọi nàng: “muội chạy chậm thôi, vừa ăn no đã chạy, không sợ hỏng dạ dày à, tối qua mới có tuyết, đừng để gãy chân đấy.”

“Biết rồi biết rồi!” Giang Nguyệt cười quay đầu, vẫy tay chào hắn.

Nhiếp Chiếu như bao phụ huynh khác ở Chúc Thành, sau khi con cái ăn xong bữa sáng, rửa bát đĩa sạch sẽ, sắp xếp gọn gàng, dọn dẹp nhà cửa rồi mới ra ngoài làm việc.

Chỉ có điều công việc của hắn khác người thường, hôm nay hắn nhận lời ủy thác, đi xử lý vài tên du côn. "Xử lý" là từ khéo léo, chính xác là tiêu diệt.

Mấy tên du côn này mới đến Chúc Thành vài tháng, nhưng đã gây ra không ít chuyện. Nghe nói người đứng đầu phía đông thành là Nhiếp Chiếu tính tình tốt, liền nhắm thẳng vào hắn, muốn thay thế vị trí của hắn.

Trong hai năm qua, đối với người ngoài không hiểu chuyện, tính tình của Nhiếp Chiếu thực sự đã tốt lên nhiều, dù sao cũng phải nuôi con, làm gương cho nàng. Hắn từng suy nghĩ, vì mình không đàng hoàng, làm hư Giang Nguyệt, từ đó bắt đầu tu thân dưỡng tính, giảng đạo lý, cố gắng không dính đến máu, nếu không còn cách nào khác, giếc người cũng không cho Giang Nguyệt biết, dân chúng ở đông thành hiểu chuyện, đồng thanh nhất trí rằng Nhiếp đại nhân đã tin Phật hơn hai năm, không giếc người nữa.

Vì vậy ngoài kia đồn thổi hắn là quả hồng mềm, cũng là điều dễ hiểu.

A Tư đã bao năm không thăng chức, vẫn ở cổng thành đông trông cửa, làm đầy tớ cho Nhiếp Chiếu, Nhiếp Chiếu giếc người hắn phi tang, phân công rõ ràng.

Hắn chỉ huy người khiêng xác lên xe ngựa, kéo đi Phi Cáp Nhai, rồi chỉ huy dân chúng xung quanh múc nước rửa sạch vết m.á.u trên đất.

Nhiếp Chiếu tiện tay lau m.á.u trên kiếm ngắn bằng vạt áo của A Tư, A Tư đã quen, chỉ cười trừ, coi như không thấy.

“Triệu Tư, ta thật sự không nỡ để ngươi thăng chức, bao năm qua, chúng ta phối hợp ăn ý thế này, đổi người khác chắc không bằng ngươi, nhưng ngươi thì ta rất yên tâm, có lẽ cũng không thăng chức được.” Nhiếp Chiếu thu kiếm, khuỷu tay chống lên vai A Tư, nhai cọng cỏ khô nói với hắn.

“Ăn ý giếc người phi tang xác, không cần cũng được.”

Nhiếp Chiếu cười mỉm mắt cong, thu được hai mươi văn từ gia đình bị quấy rối, xem như tiền thù lao.

Khi đi qua quầy thịt, chủ quầy đưa tiền cho hắn, nhìn xung quanh thấy không có ai, mới thần bí gọi hắn: “Đại nhân, xin theo tiểu nhân ra phía sau.”

“Ta không nhận hối lộ.” Nhiếp Chiếu từ chối thẳng thắn, như nhớ ra điều gì, liền quay đầu bảo Triệu Tư, “Câu này ngươi nhớ truyền đạt đầy đủ cho Giang Nguyệt nghe.” Thật là một ví dụ giáo dục tốt, Giang Nguyệt chắc chắn sẽ trở nên chính trực và lương thiện dưới sự dạy dỗ của hắn.

Khóe miệng Triệu Tư giật liên tục.

“Không phải hối lộ!” Chủ quầy gấp gáp, nhanh chóng mang ra một thứ được che bằng vải đẫm máu, bí mật hé mở cho Nhiếp Chiếu xem, một mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi, Nhiếp Chiếu nhăn mày.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Chủ quầy hào hứng giới thiệu: “Đại nhân, nghe nói lần trước cô nương nhà ngài thi toán lại bị điểm C, đây là bảo bối bí mật tiểu nhân để dành cho ngài, chỉ cần ăn cái này, chắc chắn sẽ thi được điểm A!”

Nhiếp Chiếu khinh bỉ: “Ngươi mới là não heo… thật sự có tác dụng không?”

“Đại nhân, ngài không tin, một con heo chỉ có một cái não, tục ngữ nói lấy hình bổ hình, thiếu gì bổ nấy, ăn não heo chắc chắn bổ não!” Chủ quầy giơ ngón cái lên.

“Thế sao ngươi không ăn?”

“Ta ăn rồi!”

“Vẫn trông không thông minh cho lắm…”

“Đại nhân, sao ngài mắng người.”

Nhiếp Chiếu giơ tay ngắt lời: “Nó bao nhiêu tiền?” Biết đâu có tác dụng, ăn rồi thi được điểm A thì sao.

Giang Nguyệt trong phòng thi hắt xì một cái, nhìn lại bài thi lại ngơ ngác, gãi đầu, ba nhân ba là bao nhiêu nhỉ…

Sáu? Hình như là sáu, đúng rồi, là sáu.

Lời tác giả

Tiểu Nhiếp: Ngươi biết đấy, ta xưa nay không tin mấy thứ này... Bao nhiêu tiền, ta lấy hết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »