Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9963 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 83

❊ ❊ ❊

Họ Hoắc đã chết, Phủ Tây tan rã, Ngưu Lực mang theo vài tiểu tướng vốn thuộc Phủ Tây quay về, một phen thuyết phục, không lâu sau đã bắt được Hoắc Minh Thừa trở về.

Nay binh mã Chúc Thành mạnh hơn xưa gấp nhiều lần, giữ thành tự nhiên dễ như trở bàn tay.

Liên tục ba ngày, đánh lui ba đợt địch Lạc Nhiên, sĩ khí Chúc Thành dâng cao, đối phương co cụm lại, lúc này Lạc Nhiên chắc chắn không dám manh động, phải tránh mũi nhọn của ta.

Chỉ có điều là Ban Nhược, bất kể phát bao nhiêu tín hiệu tiếp ứng, hắn đều chưa từng hồi đáp, cũng không hội hợp với bọn họ.

Trái lại có một lần, lúc hai bên giằng co, mọi người từ xa thấy hắn cưỡi ngựa bên cạnh Tiêu Luật Tề cười đến vui vẻ.

Có người mắng hắn quả không hổ danh là kẻ bán nam sắc, thật chẳng có chút khí tiết nào, thấy có cuộc sống tốt liền bám vào, hoàn toàn quên mất bản thân là con dân của Đại Ung.

Cũng có người nói rằng Ban Nhược chẳng qua chỉ là người bình thường, giờ chỉ muốn bảo vệ mạng sống của mình, không nên trách hắn quá nhiều.

Nhiếp Chiếu lặng lẽ cụp mắt, hỏi: “Mũi tên lệnh đâu? Mang ba cái lại đây.”

Hắn nhìn Ban Nhược phía đối diện, b.ắ.n ba phát lên trời.

Ban Nhược vẫn cười rạng rỡ, vẫy tay với hắn, như đang chào hỏi.

Nhiếp Chiếu không suy nghĩ gì thêm, ít nhất Ban Nhược đang an toàn, xem ra hắn đã làm cho Tiêu Luật Tề si mê, đại khái sẽ không dễ dàng bị giết, đến lúc đó đuổi bọn Lạc Nhiên này đi, cũng có thể cứu hắn về.

Hiện tại là thời điểm toàn quân xuất kích, nếu có thể một mạch đánh bại nhuệ khí của đối phương, ép chúng trở về quê hương Lạc Nhiên, thì Đại Ung có thể có vài năm yên bình, bọn họ chiếm cứ Phủ Tây, cũng giảm bớt mối nguy.

Nhưng người Chúc Thành cùng Phủ Tây, tổng cộng có bảy vạn, quân địch mười hai vạn binh mã, dù là xuất động toàn bộ, cũng chưa chắc khả thi.

Tuy nhiên hiện tại cũng không thể lo nhiều như vậy, trong quân vây quanh đống lửa, bày rượu, nấu canh cừu, bầu không khí nhất thời trở nên náo nhiệt.

Giang Nguyệt vẫn đang dưỡng thương, vết thương đóng vảy, vừa đau vừa ngứa, nàng không thể uống canh cừu loại phát nhiệt này, nhưng bị hấp dẫn đến ngứa ngáy trong lòng, vẫn theo Nhiếp Chiếu đến góp vui.

Phàm là người Chúc Thành đều biết việc Giang Nguyệt tự nguyện đến Phủ Tây, quả thực trượng nghĩa, cũng biết nàng kiên cường thế nào, dưới sự tấn công của hai con ch.ó hoang vẫn có thể cứng rắn chịu đựng đến khi Nhiếp Chiếu đến, bản lĩnh này, nghị lực này, quả thật đáng khâm phục.

Giang Nguyệt từ khi trở về không lộ diện, cho nên khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, mọi người phàm là đi ngang qua đều cầm rượu chào hỏi nàng.

“Vị này chính là nữ anh hùng tay không giếc c.h.ế.t hai con ch.ó hoang sao! Tại hạ Tuân Toàn Bưu, bội phục bội phục, ta cạn một ly, cô tùy ý.”

Giang Nguyệt mỉm cười gật đầu, tối nay cười đến cứng cả mặt: “Tuân tướng quân thật tốt.”

Nhiếp Chiếu thay nàng chạm chén với Tuân Toàn Bưu uống rượu.

Tuân Toàn Bưu vẫn còn chưa thỏa mãn, dứt khoát ngồi xuống, liên tục khen ngợi: “Tuổi còn nhỏ mà đã có bản lĩnh như vậy, quả thực là anh hùng xuất thiếu niên, thật không thể tin nổi, quá xuất sắc rồi!”

Giang Nguyệt không giỏi ứng phó những chuyện này, liền giả vờ e thẹn trốn sau lưng Nhiếp Chiếu, luôn giữ nụ cười thân thiện, dù sao cũng không biết nói gì, cứ cười là được.

May mắn là Nhiếp Chiếu không phải kiểu phụ huynh đáng ghét, kéo con ra khỏi lưng mà bắt con mô tả chi tiết tình hình lúc đó, hắn chỉ tỏ vẻ không để ý, giọng điệu thản nhiên gật đầu với Tuân Toàn Bưu: “Tuân tướng quân quá khen rồi, đâu có lợi hại như ngài nói, chẳng qua là hai con ch.ó hoang dài ba thước, răng dài một tấc, quen ăn xác người dưới Vực Phi Cửu thôi, không đáng để ngài ca tụng như vậy.”

“Ôi chao!” Tuân Toàn Bưu vội xua tay, mắt tròn xoe, cao giọng, “Ngươi nhìn ngươi nói gì kìa, nàng mới bao nhiêu tuổi, chưa đầy mười lăm, thật không thể tin nổi, ngươi hỏi mấy tên nhóc này mười lăm tuổi có thể làm gì? Ta mười lăm tuổi còn đang trong bếp chẻ bí đông.”

Nhiếp Chiếu không nói lời nào, chỉ nắm chén rượu không nhịn được cười, cằm cũng không kiềm được mà hơi nhấc lên.

Hắn ở đó trò chuyện với mọi người, nghe từng lời khen không ngớt dành cho Giang Nguyệt.

Lòng Giang Nguyệt sớm đã bay mất, bay vào trong nồi, mắt dán vào nồi canh cừu sôi sùng sục, những miếng lòng cừu nổi lên, hương thơm nồng nàn, thèm muốn không thôi.

Có lẽ là năm xưa ăn uống thanh đạm quá, nên thiếu vị, giờ thấy món ngon gì cũng muốn nếm thử.

Nhiếp Chiếu kén chọn, thịt cừu phải dùng gia vị át hết mùi hôi mới động đến một chút, giờ canh lòng cừu hắn càng không ăn, đưa đến bên môi nhấp một chút, không để bản thân trông quá đặc biệt, rồi đặt xuống đất.

Giờ hắn rất có triển vọng, chủ động đến bắt chuyện không ít, ngoài Tuân tướng quân, lại có mấy người vây quanh, Giang Nguyệt cười với họ, rồi liền tập trung vào nghĩ đến lúc uống canh cừu hẳn là nóng hổi thơm lừng.

Tiểu Oa nháy mắt ra hiệu, lén nháy mắt với nàng, ý là hắn sẽ giúp canh chừng Nhiếp Chiếu, để nàng nhân cơ hội uống vài ngụm.

Có người bao che, Giang Nguyệt quả thật không nhịn được, liếc nhìn Nhiếp Chiếu một cái, chậm rãi cúi đầu, khi cách bát chưa đầy một tấc, chỉ cảm thấy sau gáy bị siết chặt.

“Tôn tướng quân hà tất phải khiêm tốn, lệnh lang cũng rất dũng mãnh.” Nhiếp Chiếu cười nói với Tôn Truyền Gia tướng quân, ánh mắt không liếc nhìn nàng, tay lại nắm lấy cổ sau của Giang Nguyệt kéo người dậy.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Bị phát hiện rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »