Túy Kim Triển

Lượt đọc: 7566 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 92
chính họ tằng đã hủy hoại tất cả của ngài!

❊ ❊ ❊

Một bát mì nóng hổi, Lục Chí ăn sạch không còn sót giọt nước súp nào.

Món nước luôn khiến người ta ấm lòng, Lục Chí chỉ cảm thấy gân cốt căng thẳng suốt nửa ngày nay dần giãn ra, cả người nhẹ nhõm hơn hẳn.

A Vi dọn dẹp bàn ăn, nói:

“Ngủ ngon một giấc đi, mai ta nấu chân giò hầm.”

Lục Chí rõ ràng không đồng tình với việc ví tay mình như chân giò, bèn đáp lại với vẻ không cam lòng.

Đợi A Vi rời đi, chàng sờ lên bụng căng tròn, nằm trở lại trên giường, bấy giờ mới chậm rãi hồi tưởng lại trận đánh nhau hôm nay.

Khi ra tay, khí huyết dồn lên đầu, nào là chiến thuật, chiến pháp, hắn vốn chưa từng học qua bài bản, đến lúc nguy cấp cũng chẳng kịp nghĩ tới, ra đòn hoàn toàn dựa vào bản năng.

Mà bản năng của hắn, phần lớn lại bắt chước từ mấy trận đá gà đã xem.

Tuy đá gà là một chọi một, gà dẫu bay không cao nhưng cũng biết vỗ cánh.

Lục Chí không có những kỹ năng ấy, chỉ nhớ được một chữ “hung” cùng với thân pháp linh hoạt, nhờ vóc dáng nhỏ nhắn mà lách qua lách lại giữa mấy đối thủ, cố gắng né tránh.

Ăn no rồi lại buồn ngủ, chẳng mấy chốc, mí mắt hắn đã trĩu xuống.

Ở một bên khác, ngoài viện thư phòng, A Vi gặp được Định Tây hầu đang vội vã đi tới.

Định Tây hầu đến gấp, thậm chí không mang theo đèn lồng, chỉ dựa vào ánh trăng lờ mờ phản chiếu trên nền tuyết để soi đường.

Vừa hay gặp ánh đèn lồng chập chờn phía trước, ông nheo mắt nhìn kỹ, thấy người cầm đèn là A Vi, lại chỉ có mình nàng, lông mày ông không khỏi nhíu chặt.

“Sao lại không dẫn theo người hầu?” Giọng Định Tây hầu không lớn nhưng đầy vẻ không hài lòng, “Đêm hôm khuya khoắt thế này, tối om tối mịt, dù có là trong phủ nhà mình cũng không thể tùy tiện như vậy.

Nhìn xung quanh xem, tuyết phủ đầy đất, nhỡ đâu trượt chân ngã, không chắc đã có người nghe thấy mà tới đỡ.

Nếu con bị thương, chẳng phải sẽ khiến mẫu thân con lo lắng sao?”

Những lời này xuất phát từ thiện ý, A Vi hiểu rõ nên không cãi bướng:

“Đúng là con suy nghĩ chưa chu toàn, lần sau nhất định sẽ dẫn người theo.”

Thấy nàng biết lắng nghe, Định Tây hầu cũng không lải nhải thêm, chỉ nói:

“Vậy con đợi ta một lát, ta vào xem A Chí, rồi sẽ đưa con về Xuân Huy viên.”

A Vi giơ chiếc hộp đồ ăn trong tay lên:

“A Chí vừa ăn xong một bát mì, vết thương trên mặt trông có vẻ nặng nhưng tinh thần đệ ấy rất tốt, còn nghe con kể chuyện cười nữa kìa.”

Định Tây hầu vô thức hỏi lại:

“Chuyện cười gì?”

“Con bảo lần sau đệ ấy đừng đơn thương độc mã nữa, gặp đối phương đông người thì cứ chạy,” A Vi đáp, “Chạy về gọi con, con mang đao đi đánh cùng đệ ấy.”

Định Tây hầu há miệng định nói gì đó, nhưng rồi không thốt ra lời, chỉ hít phải một ngụm gió lạnh, khiến cổ họng bị kích thích, ho dữ dội.

Vừa ho, ông vừa lẩm bẩm:

“Con với mẫu thân con, một tiểu tổ tông, một đại tổ tông, mở miệng ra là đòi cầm đao!”

“Cầm đao thì sao chứ?” A Vi bĩu môi, “Không ai chọc vào nhà ta, nhà ta cũng chẳng cần rút đao!”

Định Tây hầu ra hiệu cho nàng đi về phía thư phòng, tránh đứng ngoài gió lạnh:

“Ta nghe nói hôm nay là A Chí ra tay trước.”

A Vi hỏi thẳng:

“Ngài định mắng đệ ấy à?”

Định Tây hầu sững lại:

“Không có.”

“Vậy ngài muốn đệ ấy đi xin lỗi mấy kẻ lắm mồm nói năng xằng bậy kia à?” A Vi vừa hỏi xong đã nhanh chóng bước lên trước, giơ đèn lồng sát vào mặt Định Tây hầu, “Đệ ấy sẽ không xin lỗi đâu, ngài cũng đừng dàn hòa làm gì.

Tôn tôn của ngài ở thư viện đứng thẳng lưng, nếu ngài còn muốn hòa thuận, vỗ nhẹ hai bên một cái, thì người cúi lưng chẳng phải chỉ có ngài, mà còn là đệ ấy.”

Định Tây hầu không ngờ nàng lại đưa đèn lồng sát mặt mình như vậy, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa buồn cười dưới ánh đèn mờ ảo.

A Vi trừng mắt nhìn ông:

“Ngài trân trọng thể diện của mình, chẳng lẽ lại muốn dẫm nát mặt mũi nhỏ bé của A Chí sao?”

“Sao có thể chứ?” Định Tây hầu buột miệng đáp.

Ông chỉ nghe tin vội vã chạy tới xem tình hình của A Chí, là lo lắng cho thương thế chứ không có ý gì khác.

Vậy mà đối diện với A Vi, dù chưa từng bày tỏ chút thái độ tiêu cực nào về việc A Chí đánh nhau, lại bị nàng hiểu lầm như thế.

Buồn không?

Bị hiểu lầm, đương nhiên không thể không chạnh lòng.

Nhưng nguyên nhân của sự hiểu lầm này, suy cho cùng là vì A Vi không tin ông.

Hoặc có thể nói, trong lòng A Vi, đã sớm có một sự đánh giá nhất định về cách hành xử của ông.

Nàng cho rằng ông là kiểu người như vậy.

“Haiz.” Định Tây hầu thở dài, nhất thời cũng không biết phải giải thích thế nào, mà giải thích rồi cũng chẳng ích gì.

Trong mấy tháng gần đây, ông đã nếm trải cảm giác “nói không rõ”, “nói ra cũng chẳng ai tin” này không chỉ một lần.

Nghe tiếng gió rít qua khe cửa, Định Tây hầu tạm gác lại ý định phân bua, dặn A Vi đợi thêm một lát, rồi đẩy cửa vào gặp Lục Chí.

A Vi đứng nép bên cửa, tránh gió lạnh.

Vào trong nhà lại phải cởi áo khoác dày, lát nữa ra lại lạnh hơn, nàng lười phiền phức nên quyết định không vào.

Cửa phòng chỉ khép hờ, bên trong còn treo rèm dày, vốn dĩ không thể nghe rõ cuộc trò chuyện, nhưng Định Tây hầu dường như cố ý để nàng nghe thấy, giọng nói vang rõ:

“Đánh thì đánh rồi, đừng nghĩ ngợi nhiều.

Chuyện ngày mai xử lý thế nào, đã có ta và phụ mẫu con lo.”

“Làm sai thì mới cần suy ngẫm, con không sai, nghĩ gì chứ?

À, nghĩ là bản lĩnh đánh nhau của con kém à?”

“Trước tiên cứ tĩnh dưỡng vài hôm, đợi khỏe lại ta dạy con luyện công.”

“Sao lại không dạy được?

Tổ phụ chỉ là lớn tuổi thôi, chứ chưa già đến mức không dạy nổi!”

“Nói trước nhé, luyện công không tránh khỏi va chạm thương tích, có khi còn đau hơn hôm nay bị đánh đấy.”

“Được rồi, biết con có quyết tâm rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi, ta ra đưa biểu tỷ con về.”

Dù không nghe thấy lời Lục Chí đáp lại, chỉ nghe mỗi Định Tây hầu nói, A Vi cũng đoán được tám chín phần.

Dứt lời, Định Tây hầu nhanh chóng bước ra, sai người chuẩn bị thêm một chiếc đèn lồng, tự tay cầm dẫn đường:

“Đi thôi.”

A Vi im lặng đi theo sau.

Ban đầu Định Tây hầu sải bước nhanh, đi được một đoạn mới sực nhớ ra, bèn giảm tốc độ.

Hai ông cháu lặng lẽ đi về phía Xuân Huy viên, A Vi ngẩng đầu nhìn ánh đèn còn sáng trong phòng chính.

Dọc theo hành lang dài tới trước cửa, A Vi nói:

“Ngài muốn gặp mẫu thân con.”

Không phải câu hỏi, mà là khẳng định.

Nếu sợ nàng trượt ngã dọc đường, hoàn toàn có thể gọi người khác đưa nàng về, chứ không cần bảo nàng đợi ở chỗ Lục Chí.

“Ngài sợ trực tiếp đến đây sẽ bị mẫu thân con lạnh nhạt, nên lấy cớ đưa con về để lấy lòng bà ấy,” A Vi thẳng thắn vạch trần, “Nói thật nhé, nếu ngài không làm được điều bà ấy mong muốn, dù có khiêng con về Xuân Huy viên bằng kiệu bốn người, bà ấy không muốn để ý đến ngài thì vẫn chẳng thèm để ý.”

Định Tây hầu cười gượng, hạ giọng:

“Ta sợ nàng ấy lại phát bệnh.”

“Con cũng sợ,” A Vi đáp, “Con sợ hơn bất cứ ai.”

Bầu không khí chợt trở nên nặng nề.

Gió thổi làm cành khô lay động, những mảng tuyết đọng rơi xuống, phát ra tiếng “bộp” khẽ khàng, tung lên một làn bụi tuyết mỏng.

Từ trong phòng vang lên giọng của Lục Niệm:

“A Vi?

Về rồi sao còn đứng ngoài gió rét thế?”

A Vi vội vàng cất tiếng đáp lại.

Văn ma ma từ trong vén rèm lên, khẽ chào:

“Hầu gia.”

A Vi thu xếp lại đèn lồng, nghiêng người bước vào trong.

Định Tây hầu nhân cơ hội ấy cũng theo vào, ánh mắt dừng lại trên người Lục Niệm.

Nàng nằm tựa trên chiếc ghế lắc lớn, người đắp tấm chăn lông màu đỏ thẫm như trái lựu, tôn lên làn da tái nhợt càng khiến bà trông yếu ớt, bệnh trạng rõ rệt.

Chính điều này là nỗi lo lắng lớn nhất của Định Tây hầu.

Lục Niệm rõ ràng không hề chào đón ông.

Đôi mắt phượng hẹp dài khẽ liếc sang, giọng nhàn nhạthi:

“Hôm nay trong công đường, ngài có gặp Tằng Thái Bảo không?

Nhà họ Tằng bị đuổi ra trang trại, ngay cả lũ nhóc thối ở thư viện của A Chí cũng biết.

Tin tức nhà họ Tằng nhạy bén thế cơ mà, chẳng lẽ lại không hay?

Ngài có kể rõ đầu đuôi với Tằng Thái Bảo chưa?

Có bảo là ta đâm ba nhát vào nhà họ Tằng mà vẫn chưa hả giận chứ?

Nhà họ Tằng định cho ta một lời giải thích thế nào đây?”

Định Tây hầu ho khan vài tiếng để che đi sự bối rối, đáp:

“Hôm nay ông ấy bận hầu chỉ trước ngự tiền suốt…”

Lời còn chưa dứt đã bị Lục Niệm chặn lại:

“Thế sao ngài không vào cung cáo trạng luôn đi?”

Định Tây hầu: …

Lục Niệm ôm chăn ngồi dậy, nói tiếp:

“Ngài đến cũng tốt, ta nói cho ngài biết để khỏi bảo ta rảnh rỗi sinh nông nổi.

Cái tửu quán mà A Tuấn sang tên cho ta, dạo trước ta cho đóng cửa.

Ta định vài hôm nữa sẽ mở lại.

Ta chưa từng tự tay quản lý chuyện buôn bán bao giờ, nên muốn ra cửa hàng một chuyến, xem xét tình hình để chọn người quản lý cho vừa ý.”

Định Tây hầu khuyên nhủ:

“Trời lạnh thế này, cửa hàng đâu ấm áp như ở nhà, cẩn thận lại đổ bệnh.

Con thử nghĩ mà xem, con đi rồi thì A Vi kiểu gì cũng đi cùng.

Con bé từ nhỏ thể trạng yếu, không khéo lại bị cảm lạnh.

Nếu thật muốn bận rộn với cái tửu quán đó, hay là chờ đến xuân…”

“Chỉ tiện miệng nói với ngài một tiếng, chứ không phải để ngài góp ý.” Lục Niệm đi dép lê, đứng dậy rồi quay lưng bước thẳng vào phòng ngủ.

Định Tây hầu bị bỏ lại lúng túng giữa phòng.

Tính cách của A Niệm là cứng rắn, mềm mỏng đều vô dụng.

Ông đành quay sang khuyên A Vi:

“Còn hai mươi ngày nữa là đến Tết rồi, hay là để qua năm mới hãy tính?”

A Vi rót một chén trà, tự mình uống cạn, sau đó mới chậm rãi nói:

“Con lại thấy rằng, để mẫu thân bận rộn chút còn tốt hơn là để người ở nhà buồn bực.”

Định Tây hầu không hiểu:

“Nhà họ Tằng đâu còn trong phủ nữa, nàng ấy có gì mà phải buồn bực chứ?”

A Vi bật cười, tiếng cười lạnh lùng:

“Nhìn ngài, nhìn cữu cữu, chẳng phải cũng đủ bực rồi sao?

Trong cái phủ này, người mà mẫu thân con muốn thân thiết, nói cho cùng cũng chỉ có di nương và cữu mẫu.

Nhưng trong lòng bà ấy, một người giống như cô mẫu ruột, một người như tỷ muội, chứ chẳng phải thiếp của ngài hay phu nhân của cữu cữu.

Còn ngài với cữu cữu ấy à?

Chỉ khiến mẫu thân thêm phiền lòng thôi.”

Định Tây hầu đưa tay lên xoa trán, thở dài:

“A Vi…”

“Thật mệt mỏi, cũng thật bất đắc dĩ, đúng không?” A Vi dịu giọng đi một chút, rót thêm chén trà cho ông, “Vất vả lắm mới xong việc triều đình để về phủ, đã muộn thế này rồi, chắc còn chưa kịp ăn bữa cơm nóng nào, đã phải ghé thăm đứa cháu trai vừa đánh nhau, rồi lại sang chỗ đứa con gái cáu kỉnh để bị dằn mặt.

Đúng thật, ai mà chẳng thấy phiền.”

Định Tây hầu ngẩn ra.

Thái độ của A Vi đột nhiên thay đổi xoay một vòng lớn thế này khiến ông không kịp thích ứng.

Không dám chắc liệu trong lời nàng có ẩn ý gì không, ông lựa chọn im lặng, chỉ nhận lấy chén trà rồi nhấp một ngụm.

Là trà gừng.

Lần này cho không biết bao nhiêu gừng, vừa chạm môi đã cay xè, khiến ông phải hít một hồi thật sâu.

Nuốt xuống, mồ hôi lập tức túa ra trên trán.

Định Tây hầu không khỏi thắc mắc, rõ ràng vừa rồi A Vi cũng uống mà sắc mặt chẳng thay đổi chút nào, không lẽ nàng không cảm thấy cay?

A Vi bước đến bên chiếc ghế lắc, gấp gọn tấm chăn lại, rồi chậm rãi lên tiếng:

“Con biết ngài mong muốn điều gì.

Suy nghĩ của ngài rất đơn giản, cũng rất thực tế.”

“Một người vợ có thể quản lý gia sản của hầu phủ, không cần phải quá nồng nàn thắm thiết, nhưng chí ít phải hòa thuận, cùng nhau chăm sóc con cái, dạy dỗ chúng trưởng thành, làm chỗ dựa để ngài có thể an tâm vững bước nơi triều đình, không phải lo lắng chuyện hậu phương.”

“Dù là làm việc ở Thiên bộ lang hay ra biên cương trấn thủ nhiều năm vất vả, chỉ cần nội trạch yên ổn, không những không kéo chân ngài mà còn khiến đồng liêu nhìn ngài với con mắt khác, bởi chẳng ai muốn thân thiết với kẻ có nhà cửa bất an.”

“Sau những ngày mệt nhọc vì công vụ, trở về nhà, vợ hiền, con ngoan, con gái hiểu chuyện.

Ngài có thể thư giãn, nghe họ kể những chuyện vụn vặt trong cuộc sống thường ngày, trong nhà tràn ngập tiếng cười.

Ngài kể cho họ nghe những chuyện phong thổ nơi đóng quân, cùng bọn trẻ đùa vui một chút, bọn trẻ tôn kính ngài, yêu mến ngài.”

“Những yêu cầu đó có quá đáng không?”

“Công bằng mà nói, thật sự chẳng hề quá đáng.”

“Con nghĩ rằng, trên đời này, rất nhiều nam nhân, bất kể địa vị cao hay thấp, đều khao khát một cuộc sống ổn định và bình yên như vậy.

Đó chỉ là những ngày tháng bình thường giản dị.”

“Ngài đã mang đến cho gia đình một cuộc sống sung túc, địa vị vững chắc của hầu phủ.

Nhưng thời gian ngài dành cho gia đình lại có hạn, nên ngài hy vọng quãng thời gian ít ỏi ấy sẽ được dùng để tận hưởng sự ấm áp và yên bình, chứ không phải vướng vào những cuộc cãi vã không hồi kết hay phải đứng ra dàn xếp mâu thuẫn.”

Định Tây hầu lặng lẽ lắng nghe, ngón tay siết chặt lấy chén trà mà không hay biết.

Những lời của A Vi như đánh trúng vào tận sâu trong lòng ông.

So với những trận cãi vã như “giông tố” hôm qua, sự bình tĩnh của hôm nay lại để lại trong lòng ông một dấu ấn nặng nề chẳng kém.

Cuối cùng, ông không nhịn được, thở dài một hồi thật sâu.

A Vi dừng lại một chút, rồi hỏi:

“Vậy, ngài có từng nghĩ rằng… chính mẫu thân con đã hủy hoại cuộc sống mà ngài mong muốn không?”

“Ngài không cần phủ nhận đâu, phủ nhận cũng vô ích thôi.”

“Mẫu thân khiến hậu viện của ngài không yên ổn, khiến cho cái lý ‘tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ’ của ngài khuyết mất chữ ‘gia’.

Bà ấy khiến ngài mắc kẹt ở giữa, chẳng thể trọn vẹn niềm vui gia đình…”

A Vi hít sâu một hồi, đổi giọng, âm điệu trầm xuống đầy nặng nề:

“Nhưng con buộc phải nhắc nhở ngài, đây cũng chính là cuộc sống trong mộng tưởng của mẫu thân con.

Kẻ đã hủy hoại mọi thứ trong giấc mộng ấy không phải là mẫu thân con, mà là… Tằng thị!”

“Nếu không có Tằng thị hãm hại ngoại tổ mẫu, thì mọi thứ mà ngài khao khát, thậm chí không cần phải nói là dễ dàng có được, bởi vì… nó vốn dĩ đã thuộc về ngài rồi!”

“Ngài từng nói, ngài dành cho ngoại tổ mẫu sự chân thành và tình cảm.

Mẫu thân con kể rằng, ngoại tổ mẫu xuất thân thanh bạch, tính cách vui vẻ, giỏi việc quản gia.

Nếu bà ấy còn sống, tình mẫu tử vốn dĩ đã thân thiết, cữu cữu con dù có mềm yếu cũng chẳng thể kém cỏi hơn hiện giờ.”

“Với tính cách của ngoại tổ mẫu, khi ngài từ Đông Việt trở về, bà ấy sẽ không hiểu lầm chuyện giữa ngài và Liễu nương tử, thậm chí còn có thể tán thưởng sự kiên cường của bà ấy.

Vậy thì làm gì có chuyện ngày nay xuất hiện Liễu di nương hay Lục Cửu nương!”

“Ngài tự nghĩ xem, nếu ngoại tổ mẫu vẫn còn sống, hai người làm bạn với nhau suốt ba mươi năm, cuộc sống ấy sẽ là thế nào?

Sẽ đẹp đẽ ra sao?”

Cổ họng của Định Tây hầu khẽ chuyển động.

Ông chưa từng nghĩ tới điều đó.

Trong suy nghĩ của ông, từ trước tới nay, chuyện vợ cả đã mất, bản thân ông cũng đã tái hôn, nếu còn mải tưởng nhớ về “nếu như vợ cả còn sống” thì chẳng khác nào bất kính với người kế thất.

Cuộc sống mà, luôn phải hướng về phía trước.

Thế nhưng những lời của A Vi vang lên như những nhát dao sắc bén, lạnh lùng rạch toang lồng ngực ông, để lộ ra những vết sẹo chưa từng kịp lành.

“Chính Tằng thị đã hủy hoại tất cả của ngài!”

“Bà ta mang đến cho ngài gì chứ?

Một người vợ đầu đoản mệnh, một đứa con gái trái lòng, một đứa con trai trưởng ngu ngốc và yếu đuối, một gia sản bị rút ruột không đáy!”

“Bà ta có từng bồi thường cho ngài không?

Tằng Thái Bảo đã từng giành cho ngài cơ hội gì trước mặt Thánh thượng chưa?”

“Đúng, có thể Tằng Thái Bảo từng nói vài lời tốt cho ngài trước mặt Thánh thượng.

Nhưng thử hỏi xem, tiến cử một người thân bất tài thì có lợi gì cho ông ta?

Chính năng lực của ngài mới xứng đáng để ông ta tiến cử.”

“Nhưng nếu thiếu đi vài lời tâng bốc ấy, ngài có chắc là sẽ không lọt vào mắt Thánh thượng sao?”

“Quan trường đầy rẫy những lão thần và tân quý, muốn thăng tiến đâu phải chuyện dễ dàng.

Nhưng ngài là hầu gia!

Thánh thượng sớm đã để ý tới ngài rồi.

Dù có muộn hơn một chút, ngài vẫn sẽ được trọng dụng.”

“Ngài không phải là kẻ chỉ biết dựa vào thế tập ăn không ngồi rồi.

Sự sủng ái mà ngài có được ngày hôm nay là thành quả của bao năm nỗ lực, chứ chẳng phải nhờ vào mấy mối quan hệ thông gia!”

“Người dốc sức vì Thánh thượng là ngài.

Người đi dẹp loạn là ngài.

Người đóng quân ở Đông Việthi năm cũng là ngài.

Từng bước từng bước nhận được sự tín nhiệm của Thánh thượng, vẫn là do chính ngài!”

“Không có Tằng Thái Bảo, tệ nhất thì ngài chỉ vất vả thêm hai năm nữa thôi, rồi cũng sẽ thành công!”

“Hay là… ngài không có đủ tự tin vào bản thân mình?”

Định Tây hầu sững sờ.

Ánh đèn trên bàn dầu sáng rực, ông nhìn thấy trong đôi mắt của A Vi lấp lánh ánh lệ.

Không có sự mỉa mai, không có châm chọc, từng câu từng chữ đều chân thành, như tiếng sấm vang dội trong lòng ông.

Sự hỗ trợ từ thông gia, vốn dĩ không nên tính toán lời lỗ.

Một khi đã rơi vào vòng so đo, tranh luận xem ai được lợi hơn, thì chẳng còn ai giữ được sự bình thản nữa.

Ngay cả trên triều đình, chuyện cha vợ-con rể, huynh đệ họ trở mặt thành thù cũng chẳng hiếm gặp.

Nhưng điều khiến Định Tây hầu bối rối nhất lại là hai chữ “tự tin”.

Ông luôn tin tưởng vào bản thân mình.

Ông biết những năm qua, bản thân đã làm rất tốt, không phụ lòng tin của Thánh thượng.

Đó là trách nhiệm của một thần tử, là bổn phận khi ăn lộc vua ban.

Thế nhưng khi nghe những lời của A Vi, mọi thứ bỗng chốc trở nên sai lệch…

“Trời không còn sớm, ngoại tổ phụ về đi thôi.

Con phải hầu hạ mẫu thân nghỉ ngơi.” A Vi nói.

Định Tây hầu đành đứng dậy rời đi.

Trước khi ra khỏi cửa, ông do dự một hồi rồi vẫn dặn thêm một câu:

“Nếu muốn tới tửu quán thì cứ đi đi.

Dù sao cũng không xa, nhớ ngồi xe ngựa ra vào, đừng để lạnh quá.”

Văn ma ma tiễn ông ra ngoài, còn A Vi thì quay lại tìm Lục Niệm.

Lục Niệm đang ngồi trước bàn trang điểm bôi cao dưỡng da.

Nghe thấy tiếng bước chân, nàng quay đầu lại, trong ánh mắt nhìn A Vi tràn đầy ý cười:

“Ta không tin ông ta với Tằng Thái Bảo lại chẳng có chút khúc mắc gì.”

A Vi cầm lấy cây lược, bắt đầu chải tóc cho nàng:

“Ngoại tổ phụ không chủ động tìm Tằng Thái Bảo gây phiền phức, nhưng Tằng Thái Bảo cũng chẳng phải người chỉ biết ngồi tụng kinh niệm Phật đâu.

Thể diện của Định Tây hầu tuy đáng giá, nhưng mặt mũi của một Thái Bảo cũng đâu rẻ hơn chút nào.”

Sau buổi chầu, trên quảng trường trước điện, các quan lại lục tục rời đi từng nhóm nhỏ.

Định Tây hầu đi một mình, sải bước thật nhanh.

Chuyện của tiểu thiếp và con gái thứ mấy hôm trước đã bị bàn tán không ít.

Nay chuyện tái giá cũng chẳng phải điều hay ho gì, ông chẳng muốn lại trở thành đề tài cho người khác “thăm hỏi” thêm lần nữa.

Tránh được thì tránh.

Không ngờ, vừa đi được nửa đường thì bị Tằng Thái Bảo gọi giật lại.

Tằng Thái Bảo năm xưa từng bị thương khi cứu giá, giờ đã lớn tuổi nên đi lại không được nhanh nhẹn, nhất là vào mùa đông lạnh giá.

Đợi đến khi ông ta dừng hẳn, tay vẫn đút trong tay áo, ánh mắt đầy vẻ quan tâm pha chút trách móc:

“Ta nghe nói, ngươi đã đưa A Nghiên ra trang trại rồi?

Đừng bảo với ta là nàng ấy ra đó dưỡng bệnh nhé.

Ta đoán chắc lại có chuyện gì trong nhà rồi.

Ta biết ngươi khó xử, nhưng dù sao A Nghiên cũng là phu nhân của ngươi, chẳng có lý nào trưởng bối phải nhường chỗ cho vãn bối cả.

Vợ chồng trẻ rồi cũng thành bạn già, đến từng tuổi này rồi, còn cãi nhau làm gì?

Mau đưa người về đi.”

Mạch máu trên trán Định Tây hầu khẽ giật.

Giữa gió lạnh, ông hạ mắt xuống, giọng điệu bình thản nhưng lời nói sắc như dao:

“Nếu Thái Bảo đã nhắc đến, vậy ta cũng muốn cùng ngài bàn bạc một chút.

Tằng thị đúng là không phải đi dưỡng bệnh.

Nàng ta đã hại chết vị hôn phu trước kia của ta, rồi lại hại chết Bạch thị.

Hai mạng người, ta thật sự không thể làm ngơ.

Huống chi, Bạch thị còn để lại hai đứa con, bọn chúng không thể chấp nhận được việc giữ lại người đàn bà đã đầu độc mẫu thân ruột của mình trong phủ.

Liên quan tới mạng người, ngài nói xem, ta nên xử trí thế nào?”

Đôi mắt của Tằng Thái Bảo bỗng chốc tối sầm lại.

Bàn bạc?

Đây mà gọi là bàn bạc sao?!

Rõ ràng là muốn tính toán sòng phẳng!

Tằng Thái Bảo thầm mắng Tằng thị không ra gì.

Bảo bà ta che giấu mọi chuyện cho kỹ, vậy mà vẫn để lộ ra.

Chuyện đơn giản thế mà cũng không làm xong!

Đúng là vô dụng!

Đã thế còn không nhanh chóng báo tin cho ông ta biết, để giờ đây mất thế chủ động một cách vô ích.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »