Túy Kim Triển

Lượt đọc: 7502 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »
Chương 36
hối hận là tốt!

❊ ❊ ❊

A Vi bước đi không nhanh không chậm, trên mặt đã không còn vẻ tức giận, chỉ còn lại một chút kiêu ngạo và bất cần.

Đi được nửa đường, nàng dừng lại, chỉ về phía hành lang bên cạnh:

“Đi theo con đường đó, rất nhanh sẽ đến viện của Hầu phu nhân.”

Từ phu nhân cũng dừng bước, theo hướng tay nàng chỉ mà nhìn, trong lòng nhất thời không đoán được dụng ý của A Vi.

Nếu nói là chỉ đường, thì chắc chắn không phải, vì Dư cô nương đã sớm không còn chút thiện ý nào với nàng ta.

Nhưng vừa rồi lại châm chọc nhắc đến Hầu phu nhân, nói không chừng là cố ý trào phúng hay gì đó…

Từ phu nhân không tiếp lời, chỉ nhìn người trước mặt, cảm thấy con người này trở mặt còn nhanh hơn lật sách.

A Vi đã cố tình châm dầu vào lửa, sao có thể để nàng ta được yên?

Nàng làm bộ như vừa sực nhớ ra, chợt “ồ” lên một tiếng, lơ đễnh nói:

“À đúng rồi, phu nhân trước kia ngày Tết đã đến bái phỏng Hầu phu nhân, chắc hẳn biết đường đến đó chứ gì.”

“Đã có giao tình từ trước, sao không tận dụng mà lại tìm đến ta?”

“Hay là… bà ta vốn không coi trọng phu nhân?”

Từ phu nhân vốn đã cố gắng nhẫn nhịn, lúc này gần như bóp nát khăn tay trong lòng bàn tay.

“Ta…”

A Vi căn bản không để nàng ta có cơ hội mở miệng, vừa đi về phía trước, vừa thấp giọng lẩm bẩm.

Chỉ là cái “lẩm bẩm” này lại không hề nhỏ chút nào, từng câu từng chữ đều như dao cứa vào lòng Từ phu nhân.

“Người cùng đường mà cũng khinh thường nhau?”

“Các phu nhân kế thực sự lương thiện, chân chính đức hạnh, khinh thường hạng người như các ngươi thì còn có lý, nhưng đến chính các ngươi mà cũng chia cấp bậc cao thấp sao?”

“Thật lạ lùng!”

A Vi cứ như vậy, tiễn nàng ta thẳng đến đại sảnh dành cho khách lên kiệu.

Thấy chiếc kiệu của mình, cảm xúc đang bốc cháy trong lòng Từ phu nhân mới dần dịu xuống.

Ở chỗ Dư cô nương nàng ta đã mất hết mặt mũi, nhưng chỉ cần rời khỏi nơi này, sau này sẽ không còn bất kỳ dây dưa nào với nàng ấy nữa.

Lần này coi như một cơn ác mộng…

Nhưng đúng lúc sắc mặt nàng ta vừa thả lỏng, A Vi chậm rãi lên tiếng:

“Phu nhân…”

“Phu nhân có phải hối hận rồi không?”

“Hối hận vì ngày đó đã kết giao với ta, cố ý đến gần ta?”

Từ phu nhân thua người nhưng không muốn thua khí thế, cố gắng hít sâu một hồi, nghiêm mặt nói:

“Dư cô nương nói vậy…”

A Vi vẫn như cũ, chỉ cho người khác bắt đầu nói, nhưng không để người ta nói hết câu.

“Thuyền đã lênh đênh trên nước, đổi thuyền nào có dễ dàng như vậy?”

“Ta nghe nói, phu nhân trước của Phùng đại nhân vốn là nữ nhi của Thái sư, hắn cũng đi con đường của Thái sư mà lên.”

“Thái sư sụp đổ, chuyện đã không thể cứu vãn.”

“Nhưng rồi hắn lại bái Tằng Thái Bảo làm sư phụ, làm sao có thể thuận lợi như vậy?”

“Đổi thuyền kiểu này, chẳng trách cứ lắc lư chao đảo!”

A Vi hơi nghiêng đầu, chậm rãi nói tiếp:

“Nhưng ta đã nhìn ra rồi, phu nhân cùng một loại người với Phùng đại nhân.”

“Nếu không, sao có thể khéo léo nghiêng trái ngả phải đến như vậy?”

“Hắn lợi dụng nữ nhi của Thái sư làm bậc thang, kẹt giữa nàng ta và thanh mai trúc mã của hắn.”

“Còn phu nhân thì lấy ta làm cầu nối, nhưng trong lòng lại hướng về Hầu phu nhân.”

“Thực sự là một chiêu cao minh!”

Từ phu nhân nhịn hết lần này đến lần khác, nhưng lúc này thực sự không thể nhịn được nữa.

Mặt trắng bệch, nhưng vì tức giận mà ánh lên một màu đỏ gay:

“Dư cô nương!”

A Vi cười rộ lên, khóe môi cong cong, nhưng trong mắt không hề có chút ý cười nào.

“Ta đang khen phu nhân và Phùng đại nhân thực sự xứng đôi, tình cảm sâu đậm, phu nhân làm gì mà kích động như thế?”

“Chính phu nhân không thật lòng kết giao, vậy còn trách ta không giữ mặt mũi cho phu nhân sao?”

“Thật thú vị!”

“Người à, hối hận là tốt!”

một hồi nghẹn lại trong cổ họng Từ phu nhân, suýt chút nữa không thở được.

Nhưng thế yếu hơn người, nàng ta chỉ có thể quay lưng rời đi, giận đến mức ngay cả khi đối diện với Lục Chí vừa trở về phủ, cũng không buồn hành lễ, vội vã lên kiệu rời khỏi.

Lục Chí vừa bước vào cổng, mơ hồ nghe thấy tiếng tranh cãi, nhưng không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Là trưởng tử của Hầu phủ, bất luận khách đến phủ có thân phận gì, hắn đều phải giữ lễ nghĩa.

Nhìn thấy nữ quyến trước mặt, hắn định lên tiếng chào một tiếng “phu nhân”, nhưng đối phương hoàn toàn phớt lờ hắn.

Hắn ngẩn người, chỉ có thể quay sang nhìn A Vi.

Biểu tỷ của hắn cao ngạo hất cằm, chẳng có chút lúng túng hay mất tự nhiên nào, mà ngược lại, vẻ mặt rất chính đáng ——

Tiễn khách!

Đợi đến khi chiếc kiệu khuất hẳn, Lục Chí mới hỏi:

Vì sao lại ầm ĩ như vậy?”

A Vi khẽ hừ một tiếng, cười lạnh:

“Thiếp thất được nâng lên chính thất của Lễ bộ Thị lang Phùng Chính Bân.”

Lục Chí: …

Ai lại đi giới thiệu hôn sự mà cứ nhấn mạnh chuyện “kế thất” ngay trước mặt thế chứ?

“Vậy nên, đây là đang giận cá chém thớt sao?”

Đối diện với A Vi, trong lòng Lục Chí ít nhiều có chút sợ hãi.

Hắn cẩn thận lựa lời: “Ta biết tính tình của cô mẫu, chuyện cô ấy mắng mỏ phu nhân của Phùng thị lang rồi đuổi đi cũng không có gì lạ.

Nhưng biểu tỷ, tỷ thì…”

“Lại thay ta lo lắng cho danh tiếng sao?”

A Vi hỏi, còn chưa để Lục Chí bật lại, nàng đã đặt một tay lên vai hắn, nhẹ giọng nói:

“Ngay cả mẫu thân ta còn chẳng thèm gặp bà ta, là bà ta lừa gạt ta trước.

Ta chỉ gọi đến mà mắng một trận thôi.

Ngươi nói đúng, ta thân là vãn bối không thể đến Thu Bích Viên chửi người, chỉ có thể trút lên vị phu nhân không biết điều kia.

Chỉ cây dâu mà mắng cây hòe?

Một mũi tên trúng hai con nhạn?

Dù sao thì, ta mắng xong thấy thoải mái là được rồi.”

Lục Chí tuy sợ, nhưng vẫn nhớ bát canh gà ngày trước, lại thêm mẫu thân hắn đã từng nói không ít lời tốt đẹp về biểu tỷ.

Dù sao cũng là người một nhà, hắn cũng không muốn cứ cãi nhau mãi, tự nhận là có lòng tốt mà khuyên:

“Tổ mẫu thực ra rất tốt, biểu tỷ, tỷ mới trở về, tất cả đều là nghe cô mẫu kể lại…”

Câu còn chưa dứt, hắn đã cảm thấy vai mình bị đè nặng, rồi cứ thế bị A Vi đẩy ra khỏi sảnh, một đường đi thẳng đến viện.

“Ta không nghe mẫu thân ta, chẳng lẽ phải nghe phụ thân ngươi?”

A Vi bĩu môi, rồi hừ nhẹ:

“Phụ thân ngươi vừa nhìn đã biết không có tâm tư linh hoạt bằng mẫu thân ta.”

Lục Chí bực mình: “Ta đang nói lý lẽ với tỷ, sao tỷ cứ như thể đang tìm người gây sự thế?”

“Ngươi nghe cho rõ đây,” A Vi xoay người hắn lại, ngữ khí nghiêm túc hơn nhiều, “Chính vì ngươi là nội tôn tử của ngoại tổ mẫu, ta mới nhẫn nại giảng đạo lý với ngươi.

Nếu đổi lại là người khác, cứ thử xem.”

Lời này vừa dứt, nỗi sợ trong lòng Lục Chí lại dâng lên.

Nhưng ngoài sợ hãi, hắn còn thấy rất không cam lòng.

Nhẫn nại chỗ nào chứ?

Lần trước còn cầm cả con dao dí sát mặt, đó mà là nhẫn nại sao?

Vậy nếu không nhẫn nại thì sao?

Trực tiếp vung dao chém à?

A Vi nhìn vẻ mặt hắn như muốn giận mà không dám nói, chỉ nhàn nhạt cười:

“Trước khi làm một hiền tôn, ngươi phải làm một hiếu tử trước đã.

Nếu ngươi không hiểu chuyện, đừng quên ngoại tổ phụ còn có hai cháu trai là Lục Miễn và Lục Mẫn.”

Lục Chí trợn tròn mắt: “Tam đệ mới có một tuổi!

Nhị đệ cũng chưa…”

“Ta biết bọn họ còn nhỏ, mà chuyện ân oán của bậc trưởng bối cũng không liên quan gì đến trẻ con.”

Giọng A Vi trầm xuống:

“Nhưng ai bảo ngươi không tranh khí (không có chí tiến thủ) chứ?

Nếu ngươi muốn làm một ca ca tốt, vậy thì cứ đứng vững vàng đi, chỉ cần ngươi đủ bản lĩnh, thì ai cũng không thể so bì được!”

Luận về đạo lý, dù là chính lý hay tà lý, Lục Chí đều không nói lại A Vi.

Luận về động thủ, Lục Chí tự nhận mình là công tử văn nhã, không chấp nhặt với nữ nhi gia, lần trước dù bị chĩa dao vào mặt, hắn cũng không hề ra tay.

Nhưng bảo hắn thừa nhận biểu tỷ nói đúng ư…

Mất mặt lắm!

Không nhắc đến thì thôi!

Vậy nên hắn dứt khoát đánh trống lảng: “Tỷ mắng phu nhân người ta bỏ chạy rồi, thực sự không sợ Phùng thị lang sao?”

A Vi liếc hắn một cái: “Lúc này lại quên mất ta là biểu cô nương của Định Tây Hầu phủ rồi?”

Nàng cười nhạt, nói tiếp:

“Yên tâm, bà ta có chỗ để trút giận.”

Dù là ai đi nữa, nếu bị mắng đến mức này, làm gì có chuyện hoàn toàn nuốt xuống?

Nếu không thì chẳng phải nàng mắng uổng phí rồi sao?

A Vi không thể công khai nhắc đến cô mẫu và Kim gia, chỉ có thể mượn chuyện “nguyên phối – kế thất” để gây náo loạn một phen.

Muốn làm rõ chuyện của cô mẫu, trước hết phải khiến đám người nhà Phùng thị ly tâm.

Mà cô mẫu… chính là thanh đao cắm thẳng vào tim Phùng gia.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 93 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246
Tiến »