Miêu Phủ

Lượt đọc: 11032 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 7
đường hầm bí ẩn

❊ ❊ ❊

"AAAA..."

Nếu đứng ở chỗ khác thì nó còn nghĩ đây là chảy máu cam, nhưng đây là viện của cậu cả, xưa nay vong cậu cả dữ như cọp, nào có tha cho ai tự tiện đi vào viện cậu bao giờ! Nếu không phải lệnh của bà lớn, còn lâu nó mới dám đặt chân bước vào nơi ma quái này!

Con hầu ôm mũi chạy mất dép, mặc cho Khao Miêu gọi với theo: "Có chuyện gì vậy? Ăn xong tôi qua đó liền!"

Cô không muốn qua đó nhìn bản mặt háo sắc đê tiện của cậu hai chút nào, bèn câu giờ ăn rất từ tốn thong thả. Nửa canh giờ sau cô mới dẫn theo con Đậu qua viện cậu hai, vừa bước chân qua bậc cửa đã có một chén trà nóng bỏng bay đến rơi ngay dưới chân cô, vỡ tan tành.

"Cuối cùng cũng chịu vác cái mặt qua!"

Bà lớn tức giận ném chén trà đến dưới chân Khao Miêu, bên trong là cậu hai với thân hình gầy tong teo, trên đầu và bàn tay phải được băng bó như khúc chân giò, máu đỏ tươi thấm qua lớp vải băng bó khiến người nhìn phải rùng mình. Ngồi bên giường cậu ta còn có một người phụ nữ, khuôn mặt tuy cũng thanh tú nhưng lại toát lên vẻ đanh đá chua ngoa.

"Đó là mợ hai." - Con Đậu nói nhỏ vào tai cô.

Khao Miêu thoáng bất an, đừng nói bà lớn gọi cô qua đây chịu trách nhiệm mấy vết thương không biết từ đâu ra của cậu hai đấy chứ? Rõ ràng lúc cô nói chuyện với cậu hai, cậu ta vẫn còn lành lặn.

Bà lớn hất cằm ra hiệu cho con hầu của mình và người hầu bưng đồ ăn cho Khao Miêu khi nãy nói: "Bẩm bà, bẩm hai mợ, chúng con chính mắt chứng kiến mợ cả lời qua tiếng lại với cậu hai."

Khao Miêu không thể hiểu nổi hỏi lại: "Vậy thì sao? Các người có tận mắt chứng kiến tôi đả thương cậu ta không?"

Hai con hầu nín thinh không dám nói gì, chúng nó sợ bà lớn, cũng sợ mợ cả Khao Miêu này nữa. Mợ ấy có cậu cả chống lưng, bản thân mợ cũng mồm miệng lanh lợi, bật lại bà lớn như cơm bữa, lúc nào mợ cũng có lý lẽ để bật lại khiến bà lớn tức nghẹn không phản bác được.

"Cô không cần giảo biện nữa, chúng mày đâu, nhốt nó vào từ đường, ở trong đó ăn năn sám hối đến khi nào thằng hai tỉnh thì thôi!"

Bà lớn quát to ra lệnh, trước khi thằng A Phủ kịp trở về, bà phải nhanh tay xử lý con nhỏ Khao Miêu này, nó đã biết quá nhiều chuyện không nên biết.

"Chờ đến lúc thằng A Phủ thoát được khỏi trận pháp thì con nhỏ Khao Miêu chỉ còn là một thi thể mà thôi. Nó có gây chuyện mấy bữa thì lại cưới cho nó con vợ khác là xong." - Bà lớn nghĩ bụng.

"Bà... bà ơi, nhất định phải g.iết mợ cả sao? Nhỡ cậu cả hỏi tội..."

Con hầu cầm trên tay dải lụa trắng, run rẩy hỏi. Nó bị bà lớn giao việc bí mật đi thắt cổ Khao Miêu, rồi dàn dựng thành một vụ treo cổ tự tử. Bà lớn bực mình dí dải lụa vào cổ nó:

"Mày không làm thì dải lụa này sẽ được dùng cho mày và cả nhà mày! Đừng quên tính mạng cả nhà mày đều đang nằm trong tay tao!"

Con hầu không dám cãi lời, tay cầm dải lụa trắng, chân run run đi về phía từ đường.

Lại nói Khao Miêu đang bị nhốt trong từ đường, trói chặt tay chân, miệng nhét giẻ. Nếu đã bắt cô vào đây ăn năn sám hối, thì sao phải trói cô như thế này? Chỉ có một khả năng, bà lớn muốn nhân cơ hội này thủ tiêu cô.

Khao Miêu nằm đó sợ hãi nhìn quanh, A Phủ đi đâu không biết, cô chỉ còn biết dựa vào chính bản thân mình thôi. Nhìn khắp từ đường, ánh mắt cô rơi vào những cây nến đang cháy, cố hết sức lê thân mình đến gần, giơ tay hơ sợi dây trói trên ngọn lửa.

Sợi dây từ từ nóng chảy cho đến khi đứt lìa, cô vội tháo giẻ nhét miệng và cởi dây trói chân. Đúng lúc này tiếng bước chân vang lên vọng vào tai, Khao Miêu tim đập bình bịch, vội nấp vào một góc nhìn theo.

Qua lớp giấy dán cửa, cô nhìn thấy một bóng người chầm chậm đi tới, khẽ đẩy cửa bước vào. Thôi xong, đừng nói đây là người bà lớn sai đến thủ tiêu cô đấy chứ?

Con hầu cầm dải lụa trắng bước vào trong, không thấy Khao Miêu đâu mà chỉ thấy miếng giẻ cùng dây thừng vứt lăn lóc, khuôn mặt nó lộ rõ vẻ hốt hoảng. Mợ cả sao lại biến đâu mất tiêu rồi? Đã bị trói rồi mà vẫn còn chạy trốn được?

Theo tình hình bên phía bà lớn, cậu cả vẫn chưa thoát ra khỏi trận pháp, làm gì có ai đến cứu mợ cả được chứ?

Con hầu còn đang đứng đó ngơ ngác thì "bụp" một tiếng ngã xuống ngất xỉu. Khao Miêu cầm một cái chân đèn từ đằng sau bổ lên đầu nó, tim cô đập loạn như đánh trống, đôi tay vẫn còn run run, đây là lần đầu tiên cô đả thương người khác.

Đám người này... sao cứ phải dồn cô vào chỗ chết như vậy? Nếu họ đã vô nhân tính, thì cũng đừng trách cô không nương tay.

Khao Miêu đóng vội cửa lại, dùng tốc độ thật nhanh trói con hầu và nhét giẻ vào miệng nó. Xong xuôi, cô nhìn quanh tính đường thoát thân, thì trong căn phòng im ắng tĩnh mịch, bỗng có một âm thanh "ruỳnh ruỳnh" vang lên, nghe như tiếng một vật bằng gỗ bị xê dịch.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »