Miêu Phủ

Lượt đọc: 11140 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 43
mẹ con cô khao miêu đã chế.t rồi

❊ ❊ ❊

Trần Long đi vào trong thư phòng của mình, tên thuộc hạ đã ở đó chờ sẵn.

“Cậu chủ, xin hãy nén đau thương. Mẹ con cô Khao Miêu đã… chế.t rồi…”

“Không thể nào!”

Trần Long không kìm được quát lên, khiến Vũ Nguyệt đứng bên ngoài nghe trộm cũng phải sợ run.

“Là thật thưa cậu! Hai mẹ con đều ch.ết cháy, thuộc hạ đã đưa xác về đây, đang để ở chỗ thầy Tự…”

Trần Long hai mắt đỏ ngầu như ác quỷ, hắn tức giận xô đổ mất mấy chồng sách. Vũ Nguyệt ở bên ngoài sợ quá chạy vội về phòng. Người tên Khao Miêu đó là ai? Có vẻ người đó rất quan trọng đối với Trần Long, làm cô ta không khỏi ghen tức trong lòng.

“Két két” cửa phòng bật mở, Trần Long quay về. Vũ Nguyệt vội giả vờ ngủ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Trên người hắn toả ra hơi thở lạnh lùng ch.ết chóc làm cô ta không dám hó hé động vào dù chỉ một cái.

Sáng hôm sau, sau khi dâng trà ra mắt cha mẹ chồng, Vũ Nguyệt trở về phòng, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Trần Long. Hắn phải lên triều, nên chưa có thời gian đến chỗ người tên Khao Miêu kia ngay được.

Nghĩ vậy nên Vũ Nguyệt sai con hầu lập tức về Vũ phủ, xin một tên thuộc hạ đi theo dõi Trần Long. Cô ta vẫn còn chút khôn khéo, không ngu ngốc đến mức tự liều mình đi theo dõi chồng.

Lại nói Trần Long sau khi bãi triều, không về nhà mà vội vã đi đến căn nhà hoang lão Tự đang ở. Hắn xồng xộc bước vào nhà, chỉ thấy hai cái quan tài lạnh lẽo, một lớn một nhỏ.

“Cậu Long đấy à. Cả hai cái xác đều đã cháy đen hết rồi.”

Lão Tự ban đầu nghe tin mẹ con Khao Miêu ch.ết thì hả hê lắm. Nhưng khi nhìn thấy hai cái xác cháy đen thui, không thể nhận dạng là ai thì bán tin bán nghi.

Tên thuộc hạ từ trong góc tối đi ra bẩm báo:

“Cậu chủ, đêm đó giặc đốt bản, dân bản phần lớn đều ch.ết cháy. Thuộc hạ mất thời gian rất lâu mới tìm thấy hai ngôi mộ của mẹ con cô Khao Miêu.”

Trần Long cứng ngắc bước đến như con rối, run rẩy mở nắp quan tài ra. Tuy hai cái xác đều đã cháy đen không thể nhận dạng, nhưng những món đồ trang sức trên cái xác này đúng là những món Khao Miêu hay đeo. Còn cái xác nhỏ trên cổ tay có đeo một cái khoá vàng trường thọ, để cầu bình an may mắn, cũng đúng là cái của thằng Bờm.

“Cậu chủ, cậu phải phấn chấn lên. Cậu cũng cưới mợ chủ vào cửa rồi, sẽ sớm có những đứa con khác mà…”

Tên thuộc hạ lên tiếng an ủi, Trần Long chỉ hằm hằm phun ra một chữ “Cút!” đuổi hết ra ngoài.

Đêm hôm đó, lão Tự đang ngồi bực bội trông hai cái xác. Tên Trần Long đáng ghét này, muốn đem đi đâu chôn thì đem luôn đi, đằng này cứ để ở đây chưa quyết định, bắt lão phải trông. Bỗng có tiếng gõ cửa, lão Tự ra mở cửa, kinh ngạc vì người đến không phải là Trần Long, cũng không phải thuộc hạ của hắn.

Một tên mặc đồ đen kít mít vừa thấy cửa mở ra đã lập tức xông tới dí dao vào cổ lão Tự. Lão sợ toát mồ hôi hột, sao lại có người biết lão đang trốn ở đây chứ? “Thầy Tự mạng lớn thật đấy, tôi cứ tưởng thầy ch.ết rồi cơ.”

Một người phụ nữ đi vào ngay sau tên mặc đồ đen, đội mũ trùm khăn kín mít. Lão Tự chưa nhận ra cô ta là ai, nhưng bản tính ham tiền nên lão ngay lập tức nhận ra người phụ nữ này thuộc tầng lớp quý tộc, lão có thể đeo bám kiếm lợi.

“Cô… cô là ai?”

Vũ Nguyệt đi vào trong nhà, con hầu theo sau cẩn thận nhìn ngó xung quanh rồi đóng cửa lại.

“Thì ra là cô cả nhà họ Vũ, à không, bây giờ cô đã là mợ cả nhà họ Trần rồi.” - Lão Tự lên tiếng nịnh nọt. - “Cô… bảo hắn bỏ con dao đi, từ từ nói chuyện được không…”

Vũ Nguyệt dùng đôi mắt sắc bén độc ác nhìn lão: “Khao Miêu là ai? Nói cho rõ ràng rồi hẵng mong bỏ dao xuống.”

Lão Tự khổ sở nói: “Khao Miêu là vợ của A Phủ, cậu cả nhà họ Hà đó…”

Vũ Nguyệt nghe đến đây đôi mắt càng trợn lên độc ác hơn: “Vợ của A Phủ? Đã có chồng rồi còn dám quyến rũ chồng tao?”

Đã quyến rũ Trần Long thì thôi đi, hoá ra lại còn là vợ A Phủ! Vũ Nguyệt nghe đến đây tức muốn ch.ết, con Khao Miêu này có bản lĩnh gì mà lại chiếm được trái tim cả hai người đàn ông trong mộng của cô ta!

Nguyệt hung dữ sai lão Tự mở nắp quan tài ra. Vừa nhìn thấy hai cái xác cháy đen, cô ta đã kinh hãi lùi lại, lấy tay bịt mũi.

“Đây chính là con Khao Miêu, và con của nó với chồng tao?”

Lão Tự thầm than trong lòng, con ả này điều tra biết hết chuyện rồi, còn phải hỏi lão làm gì nữa.

“Ừ thì phải, nhưng mẹ con nó cũng ch.ết rồi, cô còn muốn gì nữa!”

Vũ Nguyệt đảo cặp mắt hung ác hỏi: “Ông làm thế nào mà cho hồn mẹ con nó mãi vất vưởng không siêu thoát được không?”

Lão Tự nghe vậy giãy nảy lên: “Không được đâu! Cô không sợ chồng cô, nhưng tôi thì có đấy! Làm vậy hắn gi.ết tôi mất!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »