Miêu Phủ

Lượt đọc: 11135 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 37
cậu tính "làm" luôn trên xe à?

❊ ❊ ❊

“Xuống xe.”

Con Đậu xuống rồi nhưng bên trong vẫn vang lên giọng nói khàn khàn lạnh lẽo, khiến người ta sợ phát khiếp. Thằng Bờm mếu máo: “Dượng nói con đấy ư?”

“Xuống.”

Một tiếng cuối cùng này giống như mất kiên nhẫn, vừa lạnh lùng vừa cục súc, làm thằng Bờm “oa” lên một tiếng nức nở, vội vã chui tuột xuống xe.

“A Phủ, là cậu đấy à? Thằng bé còn nhỏ, cậu nói nhẹ nhàng nó biết rồi mà…”

Còn chưa nói hết câu, trước mắt cô đã là một mảng tối đen. Một bóng đen phủ lên toàn bộ người cô, mỗi một cái động chạm đều làm cô giật mình lạnh cứng cả người. Lạnh quá, người của cậu lạnh quá… A Phủ tức giận gặm gặm môi Khao Miêu, lạnh lùng nói: “Đã bảo không khiến nhúng tay vào việc của tôi cơ mà.”

Cậu tức giận không chỉ vì mỗi lý do đó. Một là, cậu không cho phép cô nhúng tay vào chuyện ân oán giữa cậu với bất cứ ai, cô lại cứ liều lĩnh tìm đến những nơi nguy hiểm. Hai là, cái xe này là của ai, cô đang ngồi trên xe của ai, ngồi với ai hả? A Phủ bực lắm nhưng không chịu nói ra lý do thứ hai, không chịu thừa nhận mình đang ghen. Cậu trút hết sự tức giận lên đôi môi của cô, mãi sau về đến phòng rồi, Khao Miêu soi gương mới thấy môi mình sưng phù lên như vừa đi bơm môi về vậy.

“A Phủ… tôi xin cậu… cậu tính ‘làm’ luôn trên xe này đấy à?”

Thấy A Phủ mãi vẫn không chịu thả mình ra, Khao Miêu nhắm tịt mắt lại chắp hai tay cầu xin. Trò này ở hiện đại gọi là “xe chấn” đó, cậu tính làm thật đấy à? Bên ngoài còn có trẻ con đó, một đứa hai tuổi một đứa mười hai tuổi, cô ngượng đến chín cả mặt.

A Phủ thở gấp kiềm chế lại chính mình. Cậu ngồi ngay ngắn dậy, từ đâu móc ra một tập giấy đưa cho cô.

“Cái gì đây?”

Khao Miêu chỉnh lại quần áo xộc xệch, không dám đến gần sợ chọc A Phủ giận. Tay cô run run nhúp mấy mảnh giấy lên xem. Rất nhiều chữ ký, của rất nhiều người, ký vào tờ cáo trạng bà lớn ức hiếp dân lành, bức ép thai phụ vào đường cùng để buộc phải bán cái thai trong bụng cho bà ta.

Tờ tiếp theo là một công thức làm món canh thai nhi với rất nhiều dược liệu quý giá, và một thứ quan trọng nhất, cũng chính là nguyên liệu khiến người ta lạnh gáy nhất: bào thai.

Tờ cuối cùng là thư từ qua lại của bà lớn với anh trai mình là Văn lão gia. Số lượng bào thai bà lớn tự tìm được thì có hạn, bà ta phải nhờ anh trai tìm mình thêm giúp. Nét chữ của Văn lão gia là bằng chứng chí mạng nhất tố cáo hai anh em họ.

Khao Miêu nhìn tập giấy đó, hai mắt sáng lên. Cô không nghĩ ra phải cần đến những thứ này, cho dù có mách cho cô biết, cô cũng không biết làm sao mà thu thập được chúng.

A Phủ tinh ý như vậy, hẳn là cậu đã âm thầm làm những việc này từ rất lâu rồi. Thời gian qua cậu liên tục không có nhà, cô còn thắc mắc vì sao, bây giờ đã có câu trả lời rồi. Nói ít làm nhiều, tác phong của cậu.

Lại nói chuyện ở Nguyệt Quế Lầu. Ma ma vốn để dành cô gái đang mang thai cho Vũ phu nhân, nhưng chẳng hiểu sao chờ mãi bà ta không đến, lại chỉ thấy bà lớn đến. Đang trong phòng kín chuẩn bị rạch bụng cô gái, thì Trần Long dẫn theo quân lính bất ngờ ập vào, bắt hết từ người mua cho đến kẻ bán.

Không có nhà mẹ đẻ chống lưng, bà lớn lúc này mới hối hận vì đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Văn thì cũng đã quá muộn rồi… Sáng sớm ngày hôm sau.

Nhà họ Văn chìm trong một màu trắng tang tóc và những tiếng khóc thê lương. Bất ngờ có quan quân ập vào làm cả họ ngơ ngác nhìn.

“Có chuyện gì?”

Văn lão gia dù đã từ quan, nhưng vẫn theo thói quen dùng giọng điệu kẻ bề trên nói chuyện với quân lính. Khao Miêu đã đem bằng chứng giao cho Trần Long, bây giờ hắn đến để bắt Văn lão gia đi. Lão thầy pháp Tự lo sợ, âm thầm lủi đi nhưng rất nhanh đã bị tóm lại.

“Tội của nhà ngươi không có nhẹ đâu.” - Trần Long cười lạnh nhìn điệu bộ hèn mọn chạy trốn của lão.

Toàn bộ người nhà họ Văn kêu la thảm thiết, lão Tự bị bắt đi rồi, lấy ai giải trùng cho nhà họ đây? Lão Tự là thầy pháp có tiếng nhất ở kinh thành mà còn chưa giải được trùng này, biết đi đâu tìm được thầy cao tay hơn bây giờ?

Lão Tự bị trói như một con lợn giải đi, bịt kín mắt miệng, không kêu la cũng chẳng nhìn thấy được gì. Lão hận vợ chồng A Phủ vô cùng, nhất là Khao Miêu. Lão ta cảm thấy cô gái này từ khi chui từ quan tài ra, giống như mang trong mình một bí mật nào đó… “Bịch” một tiếng, lão Tự bị ném xuống đất như một cái bao tải rách. Một người đến gần, giật mạnh tấm vải che mắt và miếng giẻ nhét trong miệng lão ra. Lão run sợ nhìn người trước mắt mình, hắn ta ngồi trên một chiếc ghế, điệu bộ nhàn nhã, có vẻ như chuẩn bị tra khảo lão.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »