Miêu Phủ

Lượt đọc: 11141 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 41
miếu thần rừng

❊ ❊ ❊

Nhờ đó thuyền của Trần Long đưa tù nhân đến nơi an toàn. Công việc áp giải đã xong, hắn phải trở về nhưng vẫn luyến tiếc, cố khuyên Khao Miêu quay về. Hắn không hiểu nổi tại sao cô lại lựa chọn bỏ kinh thành tấp nập để về nơi rừng núi hoang sơ này.

Những người nhà họ Văn tưởng chừng đã thoát được nạn trùng tang, họ không biết khi nãy chỉ là uy phong của tướng sĩ làm thần trùng sợ lúc đó thôi. Mười mấy người nhà họ Văn bị đày đi khổ sai khai khẩn đất hoang sát vùng biên giới, người bị thú rừng ăn thịt, người bị núi lở vùi xác, người bị lạc mất xác trong rừng thiêng nước độc,… trong vòng một tháng không còn ai sống sót… Miếu của A Phủ được xây lên, dân bản vùng đó truyền tai nhau gọi là miếu thần rừng.

Năm xưa A Phủ là công thần cứu giá vua, được thưởng cho mấy chục mẫu đất.

Xây xong miếu cho cậu vẫn còn dư ra bạt ngàn đất, Khao Miêu bỗng chốc lên chức vợ của địa chủ. Trước khi rời khỏi Hà phủ, cô đã theo chỉ dẫn của mẹ A Phủ, đào đủ mười mảnh thân thể bị phân chia chôn khắp nơi của bà lên, đưa về đây chôn cất cẩn thận.

Trần Long trở về đến kinh thành, nghe tin Hà phủ gặp chuyện. Vụ tham ô đã tra đến tên Hà lão gia rồi. Hà phủ bị tịch thu hết tài sản, kết cục cũng giống như Văn phủ ngày trước. Hà lão gia bị xử trảm, những người còn lại bị đày đi khổ sai khai khẩn đất hoang vùng biên giới.

“Cậu hai với cậu út đều ch.ết rồi?”

Khao Miêu gặp lại mợ hai với cô ba, cả hai đều người ngợm bẩn thỉu, mặt mũi xơ xác. Hỏi ra mới biết Hà phủ bị cháy lớn, cậu hai với cậu út không chạy được nên đã chôn thây trong biển lửa.

Cô ba bị bên nhà chồng viết thư bỏ vợ, sau vụ cháy lớn đó cái thai trong bụng cô ta cũng không giữ được.

“Cháy lớn, nguyên do từ đâu?”

“Chị dâu, có kẻ phóng hoả đốt cả nhà chúng ta đó! Chính mắt con hầu của em nhìn thấy, đáng tiếc nó ch.ết cháy rồi, không còn ai làm chứng nữa…”

Mợ hai khóc nức nở nói, mợ ta ra sức lấy lòng Khao Miêu mong được nương nhờ chỗ cô. Còn cô ba thì mặt mày ủ rũ, thà chịu khổ sở cũng nhất quyết không lấy lòng cô. Khao Miêu đã nhìn thấu lòng dạ của cả hai người này nên cũng mặc kệ. Tù nhân bị đày khổ sai, tự có quân lính cai quản, không đến lượt cô can thiệp.

Nhưng mà, nhìn điệu bộ của mợ hai không giống kẻ nói dối. Hà phủ gây thù chuốc oán với ai mà lại bị phóng hoả đốt sạch cả nhà chứ? Kẻ phóng hoả đó có thể là ai? Nơi đây rừng núi hoang sơ, có nhiều thú dữ, dân bản thường đến miếu của A Phủ để cầu bình an. Ngay cả những người lính làm công việc cai quản tù nhân cũng thường xuyên ghé qua, ai cũng kính trọng vợ chồng A Phủ.

Cứ một tháng những người lính lại đổi phiên cho tốp lính khác đến thay, nhờ đó Khao Miêu nghe được một tin chấn động từ kinh thành: Trần Long sắp cưới vợ.

“Thế à?”

Cô bảo con Đậu dẫn thằng Bờm đi chỗ khác chơi, tránh cho nó nghe được cha ruột cưới vợ mà đau lòng. Cô đâu biết thật ra trong lòng nó chẳng có gì buồn cả. Vì vốn dĩ trước giờ Trần Long cũng không quá quan tâm nó, đối với nó người cha này rất mờ nhạt.

Còn chẳng bằng dượng A Phủ, tuy hay trêu với doạ nó sợ, nhưng lại tìm thầy dạy văn võ đầy đủ cho nó.

“Trần Long cưới ai? Chắc là thân phận quyền quý lắm nhỉ?” - Khao Miêu nói chuyện với mấy người lính.

Trần Long bây giờ lập công trạng chẳng khác A Phủ năm xưa là bao. Với địa vị bây giờ của hắn, có khi cưới công chúa con vua còn được ấy chứ.

“Là cô cả nhà nhà họ Vũ - Vũ Nguyệt đấy ạ.”

“Ra vậy…”

Là nhà họ Vũ mà lần đó suýt bị tóm trong vụ án canh thai nhi. Trần Long lấy vợ cũng tốt, có cô vợ quản lại, đỡ cho hắn cứ suốt ngày tìm cô đòi nối lại tình xưa. Cô càng lúc càng không nhìn thấu nổi con người của Trần Long, ngày trước cứ một mực chèo kéo cô, ngoắt một cái đã đi cưới người con gái khác được.

Đêm nay, Khao Miêu đang nằm ngủ bỗng bị đánh thức bởi tiếng tù và inh ỏi. Những người trai bản thổi tù và đánh thức toàn bộ dân bản dậy, cô nghe tiếng bước chân chạy rầm rầm bên ngoài, và cả tiếng người la hét.

Theo trí nhớ của cô, vùng biên giới phía tây của Đại Việt giáp với nước Lan Xang (Lào). Quan hệ giữa hai nước vốn không mấy hoà hảo. Bên đó thường cho quân sang đánh phá biên giới Đại Việt. Sau này xảy ra chiến tranh Đại Việt - Lan Xang, tuy Đại Việt chiến thắng nhưng cũng tổn thất không ít mạng người.

Dân bản kéo nhau chạy đến miếu A Phủ, quân lính hai bên đánh nhau nguyên một đêm. Trong tình cảnh lộn xộn, Khao Miêu bỗng cảm nhận có một ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào mình, lẫn trong đám người dân bản đang chạy nháo nhác.

Gần sáng quân địch rút lui, quân ta cấp tốc báo tin về kinh thành. Vua cho tăng cường lực lượng bảo vệ biên giới, ròng rã một tháng quân địch luôn đem quân đánh phá nhưng đều bị quân ta đánh lui.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »