Miêu Phủ

Lượt đọc: 11099 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 25
gia tộc này nghiệp rất nặng

❊ ❊ ❊

Bà lớn bất chấp mưa gió nguy hiểm, vẫn chạy về Văn phủ ngay trong đêm. Nhà họ Văn là gia tộc lớn mạnh nhất ở kinh thành, vốn vua mở yến hội mừng Văn Thượng thư về kinh, ai ngờ gặp phải chuyện tang thương này. Yến hội phải hoãn lại sang ngày khác.

Cậu cả nhà họ Văn nhập quan mới được ba ngày, vào đúng lễ khai mộ, trong giữa hàng người đông nghịt, cậu hai em trai cậu bỗng tự nhiên ộc máu mũi chết.

Khao Miêu không đến dự nhưng nghe kể lại, trong đầu thoáng hiện lên hai chữ “trùng tang”.

Nhà họ Văn âm thầm trong tối giúp bà lớn làm bao việc, gia tộc này chắc chắn mang nghiệp rất nặng.

Hai người con trai trụ cột lần lượt chết khiến cả nhà họ Văn suy sụp. Văn lão gia mời lão thầy pháp Tự xem, quả nhiên lão nói là bị trùng tang rồi.

“Cậu cả chết phạm phải giờ xấu, cậu hai là bị cậu cả về bắt đi theo.”

Già trẻ từ trên xuống dưới nhà họ Văn làm không ít việc ác, nghiệp tích nặng nề, trùng này có giải được không cũng khó mà nói. Lão Tự nghĩ thế nhưng không dám nói ra miệng, chỉ biết phối hợp cùng nhà họ Văn chuẩn bị đồ nghề làm lễ giải trùng.

Không chỉ bên phía nhà họ Văn, mà phía bà lớn cũng lo sốt vó. Bà ta cũng mang họ Văn mà, lại còn làm quá nhiều việc ác nhân. Cho nên, mấy ngày nay bà lớn mải lo liệu đồ lễ, nào còn tâm trí đâu để ý đến Khao Miêu.

Cô đều đặn cách ba ngày lại ra ngoài đi thăm thằng Bờm. Không dẫn con Đậu theo, lâu dần nó bắt đầu sinh nghi. Hôm nay, cô vừa sửa soạn chuẩn bị đi thì nó chạy tới giơ tay chắn đường:

“Mợ đi đâu vậy? Em đi theo được không?”

“Không được.” - Khao Miêu thẳng thừng từ chối.

Con Đậu khóc rống lên, nó giằng tay nải đựng đồ của cô ra: “Mợ không cần cậu nữa ư? Cho dù cậu chỉ là một hồn ma, nhưng cũng là cưới mợ vào cửa lễ nghi đàng hoàng. Mợ ra ngoài với người đàn ông khác, không hổ thẹn với vong linh cậu trên trời sao?”

Cô nghe nó nói mà hết cả hồn: “Em nói nhăng nói cuội cái gì thế! Mợ ra ngoài với người đàn ông khác khi nào?”

“Mợ đừng hòng chối! Tôi đã lén bám theo mợ mấy lần rồi!”

Khao Miêu bất lực thở dài, đúng là không thể giấu được mãi, cây kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra. Mà chuyện thằng Bờm là con cô A Phủ cũng biết rồi, thêm con Đậu biết cũng như nhau thôi. Cô đành kể cho nó nghe, nghe xong nó trợn tròn mắt, cứ run rẩy chỉ tay vào cô:

“Sao… sao có thể… mợ đừng hòng lừa tôi…”

“Tôi nói hết cho em hay rồi, cậu cả cũng biết rồi. Chuyện này không phải tôi cố ý, thằng bé có trước khi A Phủ cưới tôi, không thể nói là tôi gian díu người ngoài phản bội cậu. Tôi thề có trời đất chứng giám, tôi chỉ đến thăm con trai tôi, không có gian tình gì với Trần Long.”

Cú sốc đến quá bất ngờ, con Đậu ngồi ẹp xuống đất, ngơ ngẩn nhìn cô khoác tay nải đi. Rồi nó mím chặt môi, đổi ý đứng dậy chạy theo cô:

“Mợ phải để em đi theo! Em phải canh chừng, không cho phép mợ làm gì có lỗi với cậu!”

Lại nói bùa trấn yểm hồn phách mà lão Tự trấn mẹ A Phủ. Trong Hà phủ có một cái bồn non bộ, trong bồn có một cây si cảnh của Hà lão gia. Vị trí lá Huyết Phù lão dùng để trấn linh hồn của mẹ A Phủ, chính là ở chỗ cây si này. Bởi thế cây có một cái hốc, dán phù trong cái hốc này, không hé mắt vào soi thật kĩ, thì không thể nào phát hiện.

Mỗi tháng lão Tự phải đến nhỏ máu của mình lên phù để giữ uy lực trấn yểm, mà thời gian này lão bù đầu lo giải trùng cho nhà họ Văn, đã quên béng mất.

Đêm nay, Hà phủ đang chìm trong giấc ngủ im lìm.

Trời không có lấy một ngọn gió, nhưng cây si cảnh lại tự dưng rung cành rung tán cực mạnh. Bởi rễ của nó cắm sâu vào hòn non bộ, cả hòn non bộ cũng rung theo phát ra âm thanh “cục cục” lạ lùng giữa màn đêm… Một thân ảnh đen sì, tuy nhiên bị tách rời làm mười mảnh thân thể từ cây si thoát ra. Mấy ngày nay bà lớn cùng Hà lão gia về bên nhà họ Văn lo liệu lễ giải trùng, không có trong phủ. Bằng không người đầu tiên bóng đen này tìm tới bóp cổ chính là bà ta.

Khao Miêu đang ngủ đột nhiên thấy người mình lạnh toát như nằm trong hầm băng. “Két két” cánh cửa chầm chậm mở ra, nhiệt độ trong phòng lạnh đi nổi cả da gà. Một bóng đen đứng lù lù trước cửa, nhìn chòng chọc vào cô. Mảnh cánh tay bị tách rời hơi nâng lên giống như vẫy gọi cô đi theo mình… “Ai?”

Vừa lên tiếng cô đã nhận ra là mẹ A Phủ. Cô ngạc nhiên, bà đã thoát ra khỏi bùa trấn yểm của lão Tự từ khi nào? Mẹ A Phủ dẫn Khao Miêu đi tới chỗ hòn non bộ. Bà chỉ cho Khao Miêu cây si ở giữa: “Con mau bóc lá Huyết Phù trên cái cây này ra.”

Cái bồn nước non bộ này rất lớn, như một cái hồ nhỏ. Khao Miêu xắn quần áo lên, nhẹ nhàng lội vào trong.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »