Miêu Phủ

Lượt đọc: 11039 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 15
trấn yểm hồn phách

❊ ❊ ❊

Khổ nỗi, cô có biết tí gì chuyện quá khứ của thân thể này đâu, đành cười gượng: "Từ sau khi đội mồ sống dậy, con bị mất trí nhớ rồi..."

"A Phủ của ta, nó là đứa thông minh, văn võ song toàn. Khi còn chưa được đón về Hà phủ, nó đã được dân bản tôn làm tù trưởng, được đón về đây nó lại càng có cơ hội thể hiện tài năng. Con biết không, nó là võ tướng, từng cứu giá hoàng thượng, nhờ đó được ngài trọng dụng. Tuổi còn trẻ mà đường công danh đã rộng mở, trong triều còn nổi trội hơn cả cha nó."

Tiếng khóc rưng rức của bà vang lên văng vẳng trong đêm: "Nhưng nó lại chết khi đường công danh đang thăng tiến, nó chỉ mới hơn hai mươi tuổi đầu! Tại sao trời cao lại đố kỵ anh tài như vậy, nếu có thể đổi tuổi thọ của mình cho A Phủ, ta nguyện chết sớm hơn mười năm, hai mươi năm đổi lại tuổi thọ cho nó..."

Nhưng tuổi của bà khi chết cũng không được tính là thọ, Khao Miêu liền hỏi vào điểm mấu chốt: "Mẹ, có phải mẹ chết có uẩn khúc gì không? Có phải có kẻ hại mẹ?"

Mẹ A Phủ di chuyển đến bên hai gốc nhài, đôi mắt toàn lòng trắng dần chuyển thành màu đỏ thù hận: "A Phủ vừa mới chết, bà lớn đã g.iết ta, phân xác ta thành nhiều mảnh chôn khắp nơi trong Hà phủ này! Còn lừa tất cả người trong phủ, nói là ta bị ma nhập, tự rạch dao huỷ đi mặt của mình! Người nằm trong quan tài của ta chỉ là một con hầu thay thế, mặt bị huỷ rồi thì đâu biết được ai với ai đâu..."

"Lão gia chẳng lẽ không hay biết gì?"

"Lão ta thì biết cái gì? Luôn miệng nói yêu thương ta, nhưng chính miệng lão cũng ăn hũ mắm thịt của ta mà có biết gì đâu... ha ha..."

Thì ra, hũ mắm chứa cái sọ người cô đào được, chính là nguyên do đó. Khao Miêu choáng váng vì không tin một người lại có thể độc ác đến mức như vậy, cô ngã ngồi trên bộ bàn ghế ngồi uống trà cạnh đó, khuôn mặt thất thần.

Xác của mẹ A Phủ bị phân ra tổng cộng mười mảnh: đầu, mình, hai cánh tay, hai cẳng tay, hai cẳng chân, hai bắp đùi, chôn rải rác khắp nơi trong phủ. Thấy Khao Miêu thất thần, bà lên tiếng:

"Sao lại là mạo phạm hài cốt, ta phải cảm ơn con vì đã phá hỏng thuật trấn yểm hồn phách mới đúng."

Thuật trấn yểm hồn phách? Khao Miêu lục lọi trong trí nhớ của mình, thuật trấn yểm hồn phách là thuật trấn linh hồn của người chết, dùng bùa Phù Huyết trấn vong hồn vào một cái cây, một đồ vật, ... giữ cho họ không thể thoát ra đi báo thù hay đầu thai, lâu dần sẽ hồn bay phách tán.

"Thảo nào..."

Cô lẩm bẩm, thảo nào người trong Hà phủ này chỉ kinh sợ mỗi hồn ma cậu cả A Phủ, còn hồn ma mẹ cậu thì chẳng thấy ai nhắc đến bao giờ. Bởi vì bà bị trấn yểm hồn phách thì đâu thể thoát ra ngoài cho họ gặp. Hôm nay cô đào cái sọ của bà lên đưa đến vị trí khác, phá mất bố trí ban đầu mà tay thầy pháp nào đó khổ công tạo nên.

Mẹ A Phủ nói đến đây thì đột nhiên trợn trừng mắt, miệng nghẹn lại không nói được tiếp nữa. Thân ảnh bà mờ dần rồi tan biến mất, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ cầu xin.

Khao Miêu mờ bừng mắt tỉnh dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Thì ra mọi chuyện chỉ là một giấc mơ, nhưng nó lại chân thực đến đáng sợ. Xem ra vì cô đào cái sọ lên, phá mất bố trí ban đầu của các mảnh xác, nên uy lực trấn yểm tạm thời mất đi, mẹ A Phủ mới hiện hồn báo mộng được cho cô. Hẳn là tay thầy pháp đó đã phát hiện, kịp thời ứng phó nên hồn của bà lại bị thu vào chỗ dán bùa trấn yểm.

Tay thầy pháp đó... liệu có phải cùng một người với tay thầy pháp hôm qua tạo trận pháp nhốt A Phủ? Nếu bà lớn đã nghĩ đến phải trấn vong mẹ A Phủ, sao lại không trấn cả vong của cậu nhỉ? Nghĩ đến đây Khao Miêu lập tức có câu trả lời cho chính mình, vong cậu dữ quá, lại là võ tướng, trấn được cậu cũng không dễ dàng.

"Mợ ơi! Mợ tỉnh rồi à?"

Con Đậu từ bên ngoài hớt hải chạy vào, Khao Miêu ngủ một mạch từ buổi trưa đến giờ cơm tối vẫn chưa tỉnh, không biết mơ thấy gì mà cứ vã mồ hôi rồi lắc đầu, rồi lại van xin ai đó... làm nó sợ muốn chết. Nó cho người đi mời thầy lang, bản thân mình thì ngồi bên cạnh canh chừng cô. Lâu quá thầy lang chưa tới, nó mới ra ngoài xem chút thôi mà quay vào đã thấy Khao Miêu đã tỉnh dậy.

"Mợ thấy trong người sao rồi? Em đã mời thầy lang tới rồi, mợ cố chịu đựng chút nhé!"

Cô thở hắt một hơi, kỳ thực cô chỉ mộng thấy mẹ A Phủ thôi chứ không có bệnh gì. Nhớ lại giấc mơ vừa nãy, đột nhiên cô tóm chặt tay con Đậu kêu lên:

"Không được, không cho người ngoài vào viện! Thầy lang cũng không, mợ không có bệnh gì hết!"

Nói rồi không để nó kịp phản ứng gì, cô tức tốc xuống giường, đến giày cũng không kịp mang, chạy thục mạng ra cửa viện. Đúng lúc một ông già đang được một thằng hầu dẫn đường đi vào:

"Đến rồi ạ, con mời thầy vào. Ơ, sao mợ lại tự ra tận đây vậy? Mợ khoẻ rồi ư?"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »