Miêu Phủ

Lượt đọc: 11025 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 14
mẹ ruột của a phủ

❊ ❊ ❊

Thế thì không còn nghi ngờ gì nữa, kẻ hiểm ác chôn cái hũ nhỏ này dưới gốc nhài, mục đích chính là để mẹ ruột A Phủ ngày ngày hít phải xạ hương, khiến bà không thể có con nữa. Mà người nào thù oán với bà nhất, không muốn bà có con nhất, lại có thể một tay che trời trong phủ này? Bà lớn chính là mối nghi ngờ số một.

Cái hũ lớn mùi khó ngửi, để cái hũ nhỏ bên cạnh vừa át mùi vừa ngăn côn trùng, kiến bọ bò vào. Tuy nhiên ngửi nó nhiều có hại, Khao Miêu cẩn thận tìm một cái hộp thật lớn, bỏ cả hai cái hũ lớn nhỏ vào trong rồi cất kĩ trong góc phòng, cách xa giường ngủ.

Xong xuôi, cô mệt quá lên giường nằm ngủ thiếp đi. Giấc ngủ này cô nằm mê man suốt từ trưa đến tối.

"Két két" cánh cửa chầm chậm hé mở làm Khao Miêu bị đánh thức. Cô dụi mắt nhìn, trời đã tối từ bao giờ, trong phòng lại không thắp đèn, tĩnh lặng tối đen như mực. Chỉ có một chút ánh trăng từ bên ngoài chiếu vào qua khe cửa, cô ngẩng mặt lên hỏi:

"Ai vậy? Đậu à?"

Không có tiếng trả lời, người nọ chỉ là một cái bóng đen sì, chầm chậm đi vào, đi thẳng đến chỗ Khao Miêu. Cô thấy không ổn, cái bóng này không phải là người!

Đen sì từ đầu đến chân, kỳ quái hơn là các mảnh thân thể không hề nối liền mà bị phân chia rời rạc: đầu, mình, cánh tay, cẳng tay, cẳng chân, bắp đùi, tất cả đều rời rạc lủng lẳng mỗi cái một đường.

Khao Miêu biết mình gặp ma rồi, đành chắp tay lên trước ngực, thành khẩn cầu xin:

"Vong linh nơi nào, có điều gì căn dặn? Tôi không có gì trên người để lấy cả, cũng không làm gì khuất tất với ai."

Cái bóng đen sì từ đầu đến cuối vẫn không nói gì, chỉ thấy đi đến bên giường Khao Miêu, nhìn chòng chọc vào cô một hồi, rồi lại quay lại đi trở ra ngoài. Mà Khao Miêu, giây phút bóng đen nọ quay đi ra, thân thể cô cũng cứng ngắc đứng dậy, tự động bước xuống giường, lững thững bước từng bước đi theo!

Hồn ma này là ai? Tại sao lại tìm đến cô? Còn muốn dẫn cô đi đến đâu chứ?

Mẹ cô là thầy pháp nhưng bà không muốn cô đi theo con đường giống bà, không muốn cô ngày ngày phải tiếp xúc với quỷ thần, không truyền nghề cho cô. Những điều cô biết được chỉ là do ở cạnh mẹ nên biết được chút ít, chưa đủ để đối phó với hồn ma lai lịch không rõ này.

Miệng của cô cũng ngậm chặt không nói được nữa.

Khao Miêu lạnh sống lưng nhận ra cách thức điều khiển thân xác này, sao mà giống với cách A Phủ ngày đó dùng với cô thế? A Phủ cũng khống chế thân thể và giọng nói của cô y như thế này rồi kéo cô về tiền kiếp, chẳng lẽ bóng đen này chính là cậu? Không đúng, nếu là A Phủ thì cô đã nhận ra từ lâu! Hay là... hồn ma này có liên quan gì đến A Phủ?

Bóng đen dẫn Khao Miêu đi ra khỏi phòng, rồi đi ra ngoài vòng vèo đi đâu đó. Trên đường đi không thấy bóng một người hầu nào, ngay cả con Đậu tâm phúc của cô, cũng chẳng thấy bóng dáng đâu. Chẳng lẽ bóng đen này đã làm gì họ?

Bóng đen dẫn cô đi mãi cuối cùng cũng chịu dừng lại, cô nhận ra chỗ này, chính là hai gốc nhài mà ban sáng cô đã cùng con Đậu đào hai cái hũ lên. Thôi chết, không lẽ đây chính là... là... mẹ ruột của A Phủ!

Buổi chiều cô còn lo lắng liệu bà có tới tìm cô hỏi tội không, ai ngờ đúng là tới thật rồi đây!

Những mảnh thân thể bị tách rời của bóng đen cứ lủng liểng giữa không khí, rồi bất ngờ cái đầu di chuyển đến ngay trước mặt Khao Miêu. Giây phút đó sống lưng cô lạnh toát, khuôn mặt này trắng bệch, nhợt nhạt cùng với mái tóc dài xoã tung loà xoà trước mặt. Nhưng đường nét khuôn mặt lại giống A Phủ vô cùng.

"Con dâu xin ra mắt mẹ!"

Bóng đen hình như muốn Khao Miêu nói chuyện nên ngừng khống chế thân thể và giọng nói của cô. Vừa lấy lại được giọng nói, cô đã vội quỳ xuống, đánh liều xưng con dâu gọi mẹ chồng.

Cái đầu không có mở miệng nhưng giọng nói vẫn phát ra: "Đồ khôn lanh này."

Không phủ nhận, vậy thì đích thực là mẹ ruột của A Phủ rồi! Cô vẫn còn nghi vấn ai là chủ nhân của cái sọ bị đem làm mắm, thì lúc này trong lòng đã hoàn toàn sáng tỏ, chính là bà. Nhưng... cô mới chỉ tìm thấy cái sọ, còn phần thân thể khác của bà đang ở đâu? Cái chết của bà rốt cuộc phải kinh khủng đến mức nào chứ?

"Mẹ, xin mẹ thứ tội cho con dâu đã mạo phạm hài cốt của mẹ! Con chỉ muốn làm sáng tỏ nỗi uất ức mẹ phải chịu thôi..."

Cái đầu của mẹ A Phủ trở về đúng chỗ cùng với các bộ phận khác và cứ nhìn chòng chọc vào Khao Miêu: "Lâu ngày không gặp, con đã biến thành một người khác hoàn toàn."

Trước đây khi mẹ con A Phủ chưa được đón về, Khao Miêu lớn lên cùng cậu, là một cô gái ngốc. Từ sau khi cô xuyên đến nhập vào xác, cô gái Khao Miêu trong mắt mọi người trở thành một người lanh lợi trái ngược hoàn toàn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »