Miêu Phủ

Lượt đọc: 11116 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 32
mẹ cần con hơn

❊ ❊ ❊

Toàn bộ người có mặt đều nhận ra đây là điệu bộ thường thấy của cậu cả mỗi khi gọi hồn cậu, ai cũng cúi đầu chắp tay vái lia lịa. Hà lão gia kích động hỏi: “Thằng cả đấy hả con?”

“Cha.”

Thằng Tư nhìn thẳng vào Hà lão gia đáp gọn lỏn một tiếng, có vẻ A Phủ cũng không muốn nói chuyện nhiều với người cha này. Người cha mà khi mẹ con cậu còn sống, ông ta không đoái hoài quan tâm, đến khi mẹ con cậu lần lượt ra đi rồi, thì mới tỏ ra thương tiếc đau khổ.

Hà lão gia chỉ đại vào vài người hỏi tên tuổi, hỏi vài chuyện trong nhà, thằng Tư đều đáp lại đầy đủ chính xác. Hà lão gia mừng rỡ, muốn hỏi chuyện trùng tang bên nhà họ Văn liệu có liên luỵ sang nhà mình không.

A Phủ chưa kịp để ông ta hỏi đã nói: “Con nhận thằng Bờm làm con nuôi.”

Dứt lời, thằng Tư lại rung người bần bật. Vong A Phủ khoẻ làm nó phải ngồi ngất ngư mất một lúc rồi mới bình thường trở lại.

“Cha, cha đã nghe rồi đấy, con dâu không có bịa chuyện.”

Khao Miêu lay lay Hà lão gia vẫn còn đang thất thần, tiếc nuối vì không kịp hỏi thêm. Ông ta lơ đễnh đáp: “Nó đã đồng ý thì cứ thế mà làm lễ nhận con nuôi.”

Ông ta cứ ngồi bần thần như thế cho đến lúc có một thằng bé trắng trẻo mập mạp chạy qua: “Con chào ông ạ.”

Thằng Bờm khoanh tay lễ phép nói. Hà lão gia nhìn nó chua xót, giá mà ông cũng có đứa cháu ruột lanh lợi đáng yêu như thế này. Nhà họ Hà gần như đã tuyệt tử tuyệt tôn rồi, có lẽ ông ta phải tính đến chuyện tìm vợ bé bên ngoài… Đến lúc đi ngủ, thằng Bờm vui sướng leo lên giường quấn chặt lấy Khao Miêu.

“Từ nay về sau, hôm nào con cũng được ngủ cạnh mẹ rồi.”

Nó đang cười vui sướng đến tít mắt, thì chẳng hiểu làm sao tự dưng ngã cái oạch xuống đất. Nó ngơ ngác nhìn quanh một hồi, ấm ức nhìn con Đậu đứng gần đó:

“Đậu, sao lại kéo cậu ngã chứ?”

“Cậu nói gì lạ thế, oan em quá…”

Con Đậu nói đến đây liền cảm giác quanh người lạnh thật lạnh, còn thằng Bờm tự nhiên lại khóc ré lên.

“Đau… đau quá mẹ ơi, đau vai quá mẹ ơi…”

Nó không khóc vì ngã từ trên giường xuống đất, mà khóc vì tự nhiên hai vai bị cái gì rất nặng ghì chặt. Khao Miêu lo sợ lật áo con ra xem, thấy hai vai nó đỏ bầm trông mà xót.

“Buổi chiều cậu có nghịch ngợm gì không?”

Cô hỏi con Đậu, nó lại xanh mét mặt run rẩy đáp: “Không phải đâu mợ, là cậu cả về đó…”

Nó trải qua cảm giác này quá nhiều rồi nên hiểu. Mỗi khi cậu cả muốn ở riêng tư với mợ mà nó không kịp lui ra ngoài, cậu đều “ngồi” lên đầu lên cổ nó như thế. Cậu chủ nhỏ cứ quấn lấy mợ suốt, bảo sao… Khao Miêu không biết nói sao với tính tình khó ở này: “A Phủ, nó mới hai tuổi đầu, tuổi cậu gấp hơn mười lần nó đấy, còn chấp nhặt nó ư?”

Cô vừa nói xong, sức nặng đè lên vai thằng Bờm liền biến mất. Nhưng tất cả đèn trong phòng đều tắt phụt, im ắng đến đáng sợ… Con Đậu sợ quá bò lết ra ngoài, trốn khỏi bầu không khí lạnh lẽo này càng nhanh càng tốt. Còn thằng Bờm, nó cũng sợ lắm nhưng lại vòng đôi tay bé xíu ôm lấy đầu Khao Miêu:

“Mẹ đừng sợ…”

“Dượng ơi, đừng giận nữa mà…”

Trước khi đi, Trần Long đã dặn nó rất kĩ, phải gọi A Phủ là dượng, không được gọi là cha. Mà A Phủ nghe chữ “dượng” này, rất không vừa ý, mỗi lần nghe đều là một lần nhắc cho cậu rằng đây là con riêng của vợ, không phải con ruột của cậu.

Đèn sáng trở lại, làm hiện rõ một cái đầu to tướng in trên tường. Là một cái bóng khổng lồ, bên cạnh hai cái bóng nhỏ của mẹ con Khao Miêu. Nhưng cái bóng đỏ không phải màu đen như bình thường mà lại màu xanh lét, cứ lập loè loé loé như lửa ma chơi… Thằng Bờm hơi mếu máo vì sợ nhưng vẫn cố nhịn. Nó mà khóc thì ai bảo vệ mẹ Miêu của nó đây!

Thế nhưng cái bóng bất ngờ há miệng ra ngoạm lấy đầu cái bóng của thằng Bờm. Lúc này thì thằng bé không nhịn được nữa mà gào toáng lên khóc trông đến tội.

“A Phủ! Tôi xin cậu đấy!”

Khao Miêu bất lực kêu lên, doạ trẻ con vui đến vậy sao? Thằng Bờm khóc đã đời rồi cái bóng xanh lét trên tường mới chịu biến mất. Khao Miêu lấy khăn lau nước mắt nước mũi tùm lum trên mặt nó, thằng bé lại không chịu, tự mình cầm khăn đi đến trước gương, tự lau cho mình.

Ngay khoảnh khắc đó mặt gương từ từ hiện lên một khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt vô hồn cứ nhìn chòng chọc vào người đang soi gương. Thằng Bờm sợ hãi lùi lại, nhưng ngoảnh đằng sau thấy mẹ nó, nó cắn răng ngồi lại, lì lợm không chạy.

Đầu óc non nớt của nó nghĩ rằng, dượng cứ doạ nó để dụ nó khóc, khóc nhè thì mẹ không thích nó nữa. Nó cố giữ cho mình không khóc, còn hờn dỗi nhìn lại A Phủ trong gương.

Hai cái mặt lạnh như tiền lì lợm nhìn nhau.

“Con lau xong chưa? Đi ngủ thôi nào!”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »