Miêu Phủ

Lượt đọc: 11105 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 30
mẹ cần con hơn

❊ ❊ ❊

Cái gọi là trùng tang này, nhẹ thì ứng lên toàn bộ những người chung dòng máu trong gia tộc đó, nặng thì liên luỵ sang cả những gia tộc thông gia. Nhà họ Hà cũng có nguy cơ bị liên luỵ.

Kinh thành có tứ đại gia tộc thì đến hai nhà Hà, Văn đang gặp nguy rồi. Thời cơ trở mình của nhà họ Trần đã tới. Thế nhưng… nếu trùng tang thật sự liên luỵ đến nhà họ Hà, thì Khao Miêu phải làm sao đây? Cả thằng bé này nữa, phải làm sao đây? Hắn vuốt ve khuôn mặt búng ra sữa của thằng Bờm nghĩ.

Sáng tinh mơ ngày hôm sau, Trần Long đã thấy Khao Miêu tới. Hắn kinh ngạc, cứ ba ngày cô mới đến đây một lần mà. Vừa hôm qua tới rồi, hôm nay sao lại đến nữa, còn đến sớm như vậy.

Khao Miêu vui quá, vừa xuống xe ngựa cô đã chạy như bay vào nhà. Đêm qua đã được A Phủ cho phép đón thằng Bờm về nuôi, cô hồi hộp cả đêm, chỉ mong trời mau sáng để đi đón nó.

“Chào anh, thằng Bờm đã dậy chưa?”

Trần Long toan trả lời “chưa”, khó khăn lắm mới có lúc thằng Bờm không có mặt để hắn được nói chuyện riêng với cô. Thì từ trong nhà đã có một cục tròn trắng trẻo mập mạp chạy ra túm lấy chân Khao Miêu: “Mẹ đến rồi, tuyệt quá đi!”

Đúng là khi nãy nó còn chưa dậy, nhưng mới nghe tiếng Khao Miêu, nó đã bật dậy chạy vèo ra cửa tìm cô. Hai mẹ con quấn quýt một hồi, rồi cô bảo nó đi vệ sinh chuẩn bị ăn sáng, còn cô nói chuyện riêng với Trần Long.

Trần Long vui mừng nhưng rất nhanh đã nhìn ra vẻ do dự trong mắt cô, hắn khẽ thở dài, dường như đã đoán ra cô muốn nói gì.

“Tôi biết mình nói ra việc này có phần quá đáng. Nhưng… anh có thể đồng ý với tôi một thỉnh cầu được không? Tôi có thể… đón thằng Bờm về Hà phủ được không?”

“Tôi xin thề có trời đất chứng giám, về Hà phủ nó sẽ không phải chịu sự bạc đãi nào! Anh cũng biết A Phủ chết rồi, không thể cùng tôi sinh đứa bé khác, nên tuyệt đối không có chuyện tôi có đứa bé khác mà bỏ rơi nó đâu!”

Trần Long im lặng nghe cô nói hết rồi chỉ ảm đạm hỏi lại một câu: “Tại sao em không nghĩ có cách khác giải quyết ổn thoả hơn? Cha con anh lúc nào cũng sẵn sàng…”

“Tôi không thể!”

Trần Long chưa kịp nói hết câu cô đã kiên quyết từ chối. Hắn giấu đi hai bàn tay đã bóp chặt thành nắm đấm, rất không cam tâm nhưng trên mặt vẫn là vẻ điềm đạm nho nhã:

“Nếu đó là quyết định khiến em hạnh phúc, tôi đồng ý.”

Khao Miêu còn chưa kịp nói cảm tạ thì hắn đã tiếp lời: “Nhưng tôi có một điều kiện.”

Quả nhiên đúng như lời A Phủ nói, cô nghĩ thầm. Cô căng thẳng nhìn hắn, mong điều kiện của hắn không quá đáng.

“Điều kiện của tôi là, em và Quàng A Phủ phải hợp tác với tôi diệt hai nhà Hà, Văn.”

Trần Long vừa dứt lời, Khao Miêu giật mình một cái.

Bởi A Phủ nói không sai tí nào, đoán trúng kiểu gì Trần Long cũng ra điều kiện thì thôi, ngay cả điều kiện đó là gì cũng đoán trúng nốt. A Phủ và Trần Long, giữa hai người họ dường như có mối quan hệ không được bình thường.

Giống như là kẻ thù không đội trời chung vậy. Dẫu biết hai nhà Hà, Trần trước giờ luôn đối đầu nhau, nhưng riêng A Phủ và Trần Long có vẻ còn thù địch nhau nhiều hơn thế.

“Được, chúng tôi đồng ý.”

“Em dám thay Quàng A Phủ tự quyết định luôn ư?” - Trần Long kinh ngạc hỏi.

“Đây là quyết định của cả hai chúng tôi.”

Cô bỏ lại một câu rồi chạy qua đỡ thằng Bờm. Nó vừa ăn sáng xong đã lập tức chạy lại chỗ cô, có vẻ thằng nhóc không muốn bỏ lỡ một giây một khắc nào ở bên mẹ Miêu của nó. Cô vừa lau lau chút đồ ăn còn dính bên miệng nó vừa hỏi:

“Bờm có muốn đến chỗ mẹ ở không?”

“Muốn ạ.”

Thằng bé trả lời không chút do dự làm cả cô và Trần Long đều kinh ngạc. Nhất là Trần Long, thằng nhóc phũ phàng giống như một cái tát vào mặt hắn. Hắn nuôi nó từ lúc sinh ra cho đến bây giờ, thời gian ở cạnh nó lâu hơn cô, nó lại chẳng luyến tiếc gì mà gạt phắt hắn đi, chỉ biết có mẹ.

Thằng Bờm rúc đầu vào lòng Khao Miêu, hơi hé mắt nhìn Trần Long. Có vẻ nó mới nhận ra mình đã làm cha buồn. Nhưng với đầu óc non nớt của một đứa trẻ, nó thích Khao Miêu và có cảm tình với cô hơn.

Trước đây cha một tháng mới qua thăm nó một lần, tự nhiên dạo gần đây mẹ xuất hiện, cha mới siêng đến thăm nó hơn.

Trần Long kéo thằng Bờm qua bên mình: “Con không thương cha à? Nói đi là đi liền vậy?”

Thằng Bờm nghĩ nghĩ rồi nói: “Cha cao lớn khoẻ mạnh, không cần con bảo vệ. Mẹ cần con bảo vệ hơn.”

Khao Miêu biết mình mang thằng Bờm đi thì có lỗi với Trần Long, nên nói cáo từ và ra xe ngồi chờ trước, để hai cha con nói chuyện riêng tâm sự một lúc. Cô lên xe, lật mở cuộn tranh đặt trên chỗ ngồi ra. Đó chính là bức chân dung của A Phủ.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »