Miêu Phủ

Lượt đọc: 11133 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »
Chương 38
cậu tính "làm" luôn trên xe à? (2)

❊ ❊ ❊

“Cậu cả nhà họ Trần, chuyến này hai nhà Hà, Văn ngã ngựa, nhà họ Trần mấy người được lợi nhiều nhất đấy nhỉ.”

Thấy lão Tự mỉa mai mình, Trần Long chỉ hơi nâng ánh mắt, lập tức một tên lính gần đó bước lên vả đốp vào miệng lão Tự: “Láo xược!”

Lão Tự ngã lăn quay, nhận ra chỗ này không phải là trong ngục, chỉ là một căn phòng tối, không biết là đang ở chỗ nào. Lão lồm cồm bò dậy, thấy khuôn mặt Trần Long âm u như ác quỷ, nhìn chằm chằm vào lão nở nụ cười:

“Có muốn sống không?”

Lão Tự bất ngờ vô cùng, lập tức bắt lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất này: “Có, đương nhiên là có rồi!”

Tuy lão cùng hai anh em bà lớn làm hại nhiều mạng người, nhưng Trần Long vẫn tha cho lão một mạng để làm việc cho hắn. Hắn sẽ tạo ra một cái chết giả cho lão Tự, có điều suốt cuộc đời sau này lão phải sống ẩn nấp trốn tránh người đời.

Hà phủ.

Nhà họ Hà có bốn người con, ba trai một gái. Ngoài ba anh em A Phủ, còn có một cô ba đi lấy chồng xa. Cô ba hay tin nhà họ Văn bị trùng tang, nhưng cô đang bụng mang dạ chửa, chưa về được. Nay chính mẹ ruột mình bị bắt xử tội chết, cô ba đi cả ngày vượt đường xa về Hà phủ.

Văn phủ dính vào vụ án canh thai nhi, Hà phủ là thông gia cũng mất mặt không kém. Khao Miêu cùng mợ hai ra cửa đón cô ba, hai người chị dâu bị cô em chồng nhìn bằng ánh mắt sắc lẻm như dao cau.

Mợ hai mọi ngày cùng phe với bà lớn đối đầu với Khao Miêu, nhưng nay bà lớn đi rồi, mợ ta tự nhiên đon đả bắt chuyện với cô hơn trước. Bởi vì cô ba này tính tình rất đanh đá, hồi cô ta còn chưa lấy chồng, suốt ngày kiếm chuyện hạnh hoẹ với mợ.

“Cha tôi đâu?”

Hai chị dâu ra đón nhưng cô ba chẳng thèm chào ai, cứ thế hung hăng đi vào phủ. Trông thấy thằng Bờm đứng cạnh Khao Miêu, cô ta nhìn nó cười nhếch mép: “Trông cũng bụ bẫm trắng trẻo đấy, đáng tiếc không phải là con cháu ruột nhà họ Hà.”

Thằng Bờm nghe vậy hơi buồn bã cúi đầu, Khao Miêu đau lòng ôm nó vào lòng, nở nụ cười mỉa mai lại: “Cha không có trong phủ, không biết chừng đang đi tạo thêm một đứa em ruột cho cô ba đấy.”

Cô ba trước đó đã nghe ngóng được, người chị dâu cả này mồm miệng lanh lợi, đến mẹ cô còn nhiều lần bị chị ta chọc cho tức chết. Đã biết trước nhưng vẫn để mình bị chọc tức, cô ba chỉ biết trừng trừng mắt nhìn: “Chị dám!”

Vừa dứt lời, tiếng bánh xe lọc cọc vang lên, một cái xe ngựa chậm rãi đỗ trước cửa Hà phủ. Hà lão gia từ trên xe bước xuống, cẩn thận đỡ một cô gái trẻ, cỡ ngang tuổi đám Khao Miêu thôi.

“Con ba đấy à? Về khi nào vậy?”

Hà lão gia bất ngờ, bàn tay đỡ cô gái kia cũng hơi run rẩy vì chột dạ. Đây là cô vợ bé ông ta sắp cưới vào cửa, xui xẻo làm sao đúng hôm dẫn về lại đụng trúng con gái về thăm nhà.

“Cha! Con đàn bà này là sao? Mẹ con đang gặp nguy, mà cha không mảy may quan tâm tí nào?”

Hà lão gia vội kéo con gái vào trong, dúi đầu cô ta nói: “Đồ ngốc, mày nên biết ơn vì vụ của mẹ mày chưa liên luỵ đến nhà họ Hà đi!”

Vụ án canh thai nhi cùng lắm kéo theo Văn lão gia cùng chịu tội với bà lớn, nhưng vụ ăn chặn ngân sách xây đê thì ông ta không dám chắc, vì ông ta cũng có phần. Hà lão gia lúc này chỉ mong hai anh em bà lớn bị xử tội thật nhanh, đem theo bí mật đó chôn vùi luôn đi.

Cô ba ấm ức lườm cô vợ bé của cha mình, vừa cất hành lý xong cô lập tức đi thăm ngục mẹ và bác ruột. Cô ta đâu biết lúc này trong ngục đã nháo loạn cả lên.

Văn lão gia chết. Chết treo cổ t.ự t.ử trong ngục.

Đêm qua Văn lão gia ngồi trong ngục, ngửa đầu lên nhìn ánh trăng yếu ớt chiếu vào ngục qua khung cửa bé tí. Lòng tham làm lầm đường lạc lối, đi đến bước đường này, có hối hận cũng đã quá muộn… “Anh ơi.”

Văn lão gia nghe tiếng người gọi, thấy em gái mình được quản ngục dẫn tới. Trên người bà ta chi chít vết máu, vết roi đánh tím bầm. Đầu tóc bù xù như ma, khuôn mặt hốc hác như quỷ đói khiến ông ta suýt thì không nhận ra đó là em gái mình.

“Mày đi đi. Tao đã đoạn tuyệt quan hệ với mày rồi.”

Văn lão gia tức giận nói, tuy trong lòng vẫn thương người em này. Bà lớn khóc nức nở, run rẩy đặt vào tay Văn lão gia một cái khăn: “Trời lạnh lắm, em đan cho anh cái khăn này, anh đeo vào lên đường khỏi bị lạnh.”

Cả hai đều sắp bị đưa đi hành hình rồi, Văn lão gia không đành lòng từ chối nữa, ông ta cầm cái khăn quàng lên cổ, thấy thấp thoáng bóng dáng vợ mình lướt qua… Sáng hôm sau, quản ngục phát hiện Văn lão gia dùng hai sợi xích sắt, loại dùng để xích hai tay tù nhân, nối hai đoạn với nhau rồi treo cổ mình vào đó. Đêm qua bà lớn không hề được dẫn đến thăm anh trai mình, cũng chẳng có cái khăn ấm áp nào cả, cái ông ta đeo vào cổ chỉ là đoạn xích sắt lạnh lẽo…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143
Tiến »