"Vương bát đản! Các ngươi to gan thật đấy! Dám vũ nhục Tổng Đạo Sư!”
"Đây là Thần Phủ của Chủ Thần giới! Vũ nhục Tổng Đạo Sư, các ngươi có biết hậu quả là gì không? Đừng quá ngông cuồng!"
"Tổng Đạo Sư, bọn chúng đang vũ nhục ngài, quá ngạo mạn rồi!"
Học sinh Thần Phủ Chủ Thần giới nhao nhao nổi giận, ai nấy đều tức tối chửi mắng, hận không thể xông lên cho đám học sinh các giới Thần Phủ một trận.
Mặc Huyền Thiên sắc mặt cũng lạnh băng, hận không thể xé rách miệng của đám học sinh kia.
"Ta cứ tưởng thiên tài Thần Phủ chúng ta đã đủ ngông cuồng rồi, không ngờ bọn chúng còn ngông cuồng hơn." Nạp Lan Không bất đắc dĩ lắc đầu.
"Bọn chúng căn bản không biết đắc tội ai đâu." Lãnh Vô Tuyệt mặt không biểu cảm nói.
"Lãnh Vô Tuyệt, người bên cạnh Tổng Đạo Sư kia, không phải Thiếu chủ Mặc Huyền Thiên của Thái Ất Huyền Môn sao?" Nạp Lan Không hỏi, nhìn kỹ hồi lâu mới dám chắc chắn.
"Ừ, đúng là hắn. Nghe nói hắn không thể tu luyện công pháp và pháp quyết, chỉ tu luyện thể thuật, là một thiên tài cực kỳ mạnh, thực lực e rằng không dưới ngươi." Lãnh Vô Tuyệt khẽ gật đầu.
"Nhiếp Hoàng kia là đệ tử của Tổng Đạo Sư, chẳng lẽ thằng nhóc này cũng vậy?" Nạp Lan Không thầm suy đoán.
Phong Võ Trần nhìn đám học sinh thiên tài trên quảng trường, sắc mặt không hề thay đổi, sau đó ra hiệu cho học sinh Thần Phủ bình tĩnh lại.
"Các ngươi là học sinh Thần Phủ các giới à? Đều là Luyện Thuật Sư cấp Thần Hoàng, quả không hổ danh là những thiên tài hàng đầu." Phong Vô Trần cười nhạt nói: "Cái vị trí Tổng Đạo Sư Thần Phủ này, là ta tốn không ít bảo bối mới có được đấy."
"Ha ha! Ta đã bảo rồi mà, ta chưa thấy Đạo sư Thần Phủ nào trẻ như vậy cả." Học sinh các giới Thần Phủ lại được dịp cười ồ lên.
"Này, làm Tổng Đạo Sư Thần Phủ, ngươi không thấy áp lực à? Không sợ các Đạo sư khác chê cười sao? Mà này, thân là Tổng Đạo Sư, không cho chúng ta xem thử ngươi có bản lĩnh gì à?" Một học sinh vẻ mặt khiêu khích hỏi.
"Các ngươi ai nấy cũng đều là thiên tài, ta cũng không có bản lĩnh lớn như các ngươi. Ta đã nói rồi mà? Cái chức Tổng Đạo Sư này ta tốn không ít bảo bối mới có được. Thôi được rồi, các ngươi cũng nên chuẩn bị cho tốt đi, ngày mai đại hội Luyện Thuật Sư nhất định sẽ rất đặc sắc, ta chờ mong màn trình diễn của các ngươi." Phong Vô Trần cười nói, chẳng muốn so đo với đám học sinh ngạo mạn cuồng vọng này.
Thấy Phong Võ Trần không có ý định so đo, học sinh Thần Phủ thất vọng vô cùng, không ít người thầm mắng Phong Võ Trần như nhược.
"Tổng Đạo Sư, bọn chúng quá đáng như vậy, ngài không dạy dỗ bọn chúng sao?" Tàn Vân thật sự không nhịn được hỏi.
"Không cần lãng phí thời gian vào bọn chúng. Ngày mai cứ để bọn chúng ngoan ngoãn câm miệng là được. Không được để lộ Linh Hồn Lực thật sự của con. Với thực lực hiện tại của con, đám học sinh này không phải đối thủ đâu. Cuồng vọng tự đại chính là nhược điểm của bọn chúng." Phong Vô Trần cười nhạt nói.
"Vâng! Tổng Đạo Sư! Con tuyệt đối sẽ không để ngài thất vọng!" Tàn Vân cung kính nói, ánh mắt tràn đầy tự tin và kiên định.
Nhưng đúng lúc Phong Vô Trần và Mặc Huyền Thiên quay người rời đi, bỗng nhiên có một học sinh cao lớn vạm vỡ như điện xẹt xông về phía Phong Vô Trần, khí thế hùng hồn.
Nhìn vào khí tức cường đại này, tu vi của học sinh này đã đạt tới cảnh giới Nhất Tỉnh Thần Đế, thực lực vô cùng mạnh mẽ.
"Tổng Đạo Sư, ngài giấu giếm bản lĩnh, cho chúng ta xem một chút đi, ngài xem thường chúng ta sao?" Tên học sinh ra tay lạnh lùng nói.
"Ngày mai là đại hội Luyện Thuật Sư, các ngươi không thể an phận một chút sao? Đừng gây chuyện nữa?" Phong Vô Trần cũng không quay đầu lại, hướng về phía đại môn Thần Phủ mà đi.
"Vút!"
"Oanh!"
"Phụt!”
Nhưng mà, còn chưa đợi tên học sinh Nhất Tinh Thần Đế kia tới gần Phong Vô Trần, Mặc Huyền Thiên đột ngột lách mình tới, một quyền đánh vào mặt của tên học sinh kia, một tiếng nổ vang, lực lượng cuồng bạo khiến hắn phun máu tươi, thân hình như đạn pháo bay ra.
"Sao có thể? Nhanh quá! Ta hoàn toàn không phát hiện!" Tên học sinh Nhất Tinh Thần Đế hoảng hốt trong lòng.
"Nhanh thật! Lực lượng cực kỳ đáng sợ! Một quyền có thể trọng thương Nhất Tinh Thần Đế!" Một học sinh Nhất Tinh Thần Đế kinh hãi nói, vẻ mặt khó tin.
"Đây là thân pháp gì? Tốc độ đáng sợ thật! Mặc Huyền Thiên còn chưa vận dụng Thần Nguyên, đã có lực lượng kinh người như vậy, thằng nhóc này thật đáng sợ!" Nạp Lan Không trợn mắt há mồm, kinh ngạc không thôi.
"Thực lực của Mặc Huyền Thiên đã vượt trên ngươi rồi! Tốc độ quá nhanh, ta căn bản không thấy hắn ra tay!" Lãnh Võ Tuyệt cũng đầy vẻ kinh ngạc.
"Tê..." Học sinh Thần Phủ cũng không khỏi hít sâu một hơi.
Trên quảng trường, đám học sinh thiên tài Thần Phủ các giới cũng bị thực lực siêu cường của Mặc Huyền Thiên làm cho chấn động.
"Chỉ là Luyện Thuật Sư cấp Thần Hoàng mà thôi, bớt ngông cuồng ở đây đi. Tốt nhất là ngậm cái miệng thối của các ngươi lại, nếu không ta không ngại phế bỏ hết, ngày mai đại hội Luyện Thuật Sư cũng không cần tham gia." Mặc Huyền Thiên lạnh lùng nói, ánh mắt băng giá quét về phía học sinh các giới Thần Phủ.
Nhất Tinh Thần Đế đã bị Mặc Huyền Thiên một quyền trọng thương, dù Mặc Huyền Thiên khinh thường bọn chúng, những học sinh khác đâu còn dám lên tiếng?
Dù bọn họ là thiên tài Luyện Thuật Sư, nhưng chung quy vẫn là trọng thực lực.
"Hắn... Hắn là Mặc Huyền Thiên! Thiếu chủ Thái Ất Huyền Môn của Minh Thần giới, một trong những thiên tài hàng đầu của Minh Thần giới!" Một học sinh Thần Phủ Minh Thần giới đột nhiên kinh hô, dường như bây giờ mới nhận ra thân phận của Mặc Huyền Thiên.
"Đúng vậy! Đúng là hắn! Mặc Huyền Thiên xuất quan khi nào vậy? Đã nhiều năm không gặp rồi, không ngờ thực lực lại càng ngày càng đáng sợ!" Một học sinh khác kinh ngạc nói, nhìn Mặc Huyền Thiên với ánh mắt đầy kiêng kỵ.
"Luyện Thuật Sư cấp Thần Hoàng thì có gì ghê gớm? Trong mắt sư tôn, các ngươi chẳng qua chỉ là mới nhập môn mà thôi, lại còn vọng tưởng để sư tôn ra tay? Các ngươi còn chưa đủ tư cách!" Mặc Huyền Thiên lạnh lùng nói.
"Sư tôn?" Nghe Mặc Huyền Thiên nói, tất cả học sinh ở đó lại được dịp trợn tròn mắt.
“Mặc Huyền Thiên quả nhiên cũng là đệ tử của Tổng Đạo Sư!" Nạp Lan Không trong lòng đâng lên sóng gió động trời.
"Ta không nghe lầm chứ? Thiếu chủ Thái Ất Huyền Môn, lại là đệ tử của Tổng Đạo Sư!" Tàn Vân và Triệu Thanh bọn người tròng mắt đều sắp rớt ra ngoài.
"Vút!"
Trong nháy mắt, thân ảnh Mặc Huyền Thiên đột ngột xuất hiện sau lưng Phong Vô Trần, đi theo Phong Vô Trần ra khỏi đại môn Thần Phủ.
Tốc độ khủng khiếp, thực lực khủng bố, hoàn toàn trấn áp đám học sinh Thần Phủ.
Mặc Huyền Thiên vẫn còn nương tay đấy, nếu không một quyền kia đủ để giết chết tên học sinh Nhất Tỉnh Thần Đế kia rồi.
Sự vũ nhục trần trụi của Mặc Huyền Thiên khiến học sinh các giới Thần Phủ tức giận vô cùng, nhưng lại không dám phát tác, chỉ có thể giấu trong lòng, đến mức mặt mũi đỏ bừng.
"Hừ! Ta không tin ngươi dám phế ta. Cái gì mà Tổng Đạo Sư chó má, chỉ biết núp sau lưng người khác, bản thân không dám ra tay, tính cái gì đàn ông? Bớt xem thường chúng ta đi, nói chúng ta chỉ mới nhập môn, không đủ tư cách, nhưng còn hơn cái loại rùa rụt cổ như ngươi! Ngươi chỉ là kẻ bất tài!" Một học sinh Luyện Thuật Sư cấp Thần Hoàng nghiến răng giận dữ nói.
"Hắn ngu ngốc à? Đến cái này cũng không nhìn ra, Tổng Đạo Sư khinh thường ra tay thôi. Còn dám ăn nói ngông cuồng!" Nạp Lan Không liếc nhìn tên học sinh kia như nhìn một thằng ngốc.