"Ta có ngậm máu phun người hay không, trong lòng ngươi tự rõ." Phong Vô Trần nhún vai, vẻ mặt tươi cười đầy ẩn ý.
"Ngươi!" Sắc mặt Lý chưởng quỹ lập tức âm trầm xuống, muốn phản bác nhưng không nói nên lời.
"Vị đại ca này, huynh nói là, hắn tráo đổi Tiên Linh ngọc của gia gia ta?" Chàng thanh niên giật mình hỏi.
"Ừ." Phong Vô Trần khẽ gật đầu.
"Hèn hạ vô sỉ! Khinh người quá đáng!" Chàng thanh niên giận dữ, khuôn mặt non nớt trở nên dữ tợn, định xông lên.
"Tiểu tử, đừng nóng vội, ngươi không phải đối thủ của hắn." Bắc Đẩu Diễm vội ngăn chàng thanh niên lại.
Chàng thanh niên còn chưa bước vào cảnh giới Thần Vương, mà Lý chưởng quỹ đã là Bát Tinh Thần Quân, thực lực chênh lệch quá lớn.
"Yên tâm đi, ta sẽ giúp ngươi lấy lại cho gia gia ngươi." Phong Vô Trần cười nhạt, vỗ nhẹ vai chàng thanh niên.
"Thằng nhãi ranh, đừng có mà ăn nói hàm hồ ở đây! Cửa hàng Lý thị chúng ta xưa nay không lừa già gạt trẻ! Đừng có vu oan cho Lý chưởng quỹ!"
"Chỉ là Tiên Linh ngọc thôi, đáng giá mấy đồng chứ? Lý chưởng quỹ lại đi đánh tráo làm gì? Ta thấy ngươi cố tình đến gây sự thì có! Ta cho ngươi biết, đắc tội Lý chưởng quỹ, ngươi không có quả ngon mà ăn đâu, coi chừng mất mạng như chơi!"
"Thằng nhãi ranh, khôn hồn thì cút nhanh đi!"
Trong đám đông, vài tên đại hán gầm gừ về phía Phong Vô Trần, thái độ đầy đe dọa.
"Các ngươi to gan thật! Dám sỉ nhục chưởng quỹ của chúng ta! Chán sống rồi hả?" Một quản lý của cửa hàng phẫn nộ quát.
Phong Vô Trần bỏ ngoài tai những lời đe dọa của đám đại hán, mặt không đổi sắc nói: "Nơi này là Thương Hội Thành, bên cạnh không xa là trụ sở Thương Hội. Nếu đầu óc các ngươi không bị lừa đá, thì nên biết, lừa gạt khách nhân ở Thương Hội Thành sẽ có kết cục gì."
Nghe vậy, sắc mặt mấy tên đại hán đột nhiên biến đổi, thái độ hung hăng càn quấy lập tức biến mất, thay vào đó là hoảng sợ và rụt rè.
Sắc mặt Lý chưởng quỹ tái nhợt, da thịt khẽ co giật vài cái.
"Thằng nhãi ranh, ngươi nói ta đánh tráo Tiên Linh ngọc của lão nhân này, ngươi có chứng cứ không? Giữa thanh thiên bạch nhật ngươi vu oan cho ta, nếu không đưa ra được chứng cứ, ta sẽ giết ngươi!" Lý chưởng quỹ lạnh lùng nói, ánh mắt độc ác như rắn độc chằm chằm vào Phong Vô Trần.
"Trên bề mặt Tiên Linh ngọc có một tia đỏ ửng, còn có chút màu xanh nhạt. Loại ngọc có thể thai nghén ra đỏ ửng xanh nhạt như vậy, ít nhất cũng phải trên ngàn năm tuổi. Còn Tiên Linh ngọc mà lão tiên sinh đưa cho ngươi, trên bề mặt có một vết rạn." Phong Vô Trần thản nhiên nói.
Nói đến đây, Phong Vô Trần lấy Tiên Linh ngọc trong tay lão giả ra, nói: "Khối Tiên Linh ngọc này căn bản không có màu đỏ ửng xanh nhạt, ngươi nếu không đánh tráo, thì xin đem toàn bộ Tiên Linh ngọc trong nhẫn trữ vật của ngươi lấy ra, mọi người xem xét là biết ngay."
Nghe đến đó, sắc mặt Lý chưởng quỹ đại biến, âm thầm kinh hãi trước khả năng quan sát đáng sợ của Phong Vô Trần. Hắn vừa tráo đổi rất nhanh, những người đứng gần cũng không phát hiện ra, vậy mà Phong Vô Trần từ xa lại nhìn thấu.
"Sao thế, không nói gì nữa à? Vừa rồi còn uy phong lắm mà? Sao, không đám lấy ra à?" Liễu Thanh Dương khoanh tay trước ngực, vẻ mặt chế giễu hỏi.
"Ta thấy thằng nhãi kia có vẻ không phải nói bừa, chẳng lẽ thật sự là Lý chưởng quỹ tráo đổi?"
"Có khả năng đấy, nếu không sao thằng nhãi kia biết rõ Tiên Linh ngọc của lão nhân kia có vết rạn?"
"Không thể nào, trước giờ chưa từng nghe nói Lý chưởng quỹ lừa ai cả, ta nghĩ chắc là hiểu lầm thôi?"
Đám người xì xào bàn tán, không ít người bắt đầu nghi ngờ.
Chứng kiến ánh mắt nghỉ hoặc của đám đông, sắc mặt Lý chưởng quỹ càng trở nên khó coi, hận không thể xé xác Phong Vô Trần ba người thành trăm mảnh!
"Ngươi là cái thá gì? Ngươi nói xem là xem à? Ngươi có tư cách xem nhẫn trữ vật của ta? Không thèm hỏi xem ta là ai à? Thằng nhãi ranh, trước khi ta ra tay, cút ngay cho ta, nếu không ta phế đi các ngươi!" Lý chưởng quỹ âm trầm nói, sát khí lạnh lẽo tỏa ra.
Sát khí đáng sợ khiến đám người hoảng sợ lùi lại phía sau.
"Vô lại, tiểu nhân vô sỉ!" Liễu Thanh Dương chửi.
Bắc Đẩu Diễm cười lạnh nói: "Vậy là không dám rồi à? Chưa đánh đã khai, còn gì để nói nữa? Uy hiếp chúng ta thì có tác dụng gì?"
“Ngươi vừa tráo đổi Tiên Linh ngọc, mà ngươi lại luôn ở đây, ta tin chắc Tiên Linh ngọc của lão tiên sinh vẫn còn trên người ngươi." Phong Võ Trần khẽ cười, vô cùng tự tin.
"Lý chưởng quỹ, không ngờ ngươi lại là loại tiểu nhân vô sỉ này, mau trả Tiên Linh ngọc lại cho ta!" Lão giả phẫn nộ quát, ném thẳng Tiên Linh ngọc giả trong tay về phía Lý chưởng quỹ.
"Hừ! Muốn chết!" Lý chưởng quỹ nghiến răng giận dữ, không thể nhịn được nữa, lao về phía Phong Vô Trần, thế công hung mãnh vô tình.
Phong Vô Trần mặt không đổi sắc, cười lạnh nói: "Ngươi dám động thủ ở Thương Hội Thành, to gan thật đấy."
Lý Tây dám can đảm ra tay ở Thương Hội Thành, còn dám mở cửa hàng ngay cạnh trụ sở Thương Hội, hôm nay lại còn dám cuồng vọng như vậy, chắc chắn không đơn giản.
“Đừng nhiều lời! Dám vu oan cho tai Thì phải chết!” Lý Tây phẫn nộ quát.
Nhiều người như vậy đang nhìn, sau lưng lại là cửa hàng Lý thị, Lý chưởng quỹ không dám lấy ra cho Phong Vô Trần phân biệt, điều này càng khiến người ta nghi ngờ.
Nhưng nếu lấy ra phân biệt, Lý chưởng quỹ cũng đừng hòng lăn lộn ở Thương Hội Thành nữa.
Nhưng còn chưa kịp để Lý Tây hung mãnh tấn công đến gần Phong Vô Trần, Phong Vô Trần đã tung ra một cú đấm còn nhanh hơn, hơn nữa là một cú đấm cực mạnh.
"Oanh!"
"Phốc!”
Trong nháy mắt, trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, một tiếng nổ vang lên, chỉ thấy Lý Tây phun ra một ngụm máu tươi, thân hình bay thẳng vào trong cửa hàng, đâm đổ giá gỗ trưng bày vật phẩm.
"Sao có thể..." Lý Tây trong lòng hoảng sợ tột độ.
Lý Tây hoàn toàn không thấy rõ Phong Vô Trần ra tay như thế nào, càng không cảm nhận được chút lực lượng nào, chỉ trong chớp mắt, hắn đã bị trọng thương.
"Tê..."
Chứng kiến cảnh tượng này, đám đông vây xem đều kinh hãi hít vào một ngụm khí lạnh, trừng lớn mắt.
"Lợi hại thật..." Chàng thanh niên kinh ngạc đến trợn mắt há mồm, đứng đờ tại chỗ.
Liễu Thanh Dương tiến vào cửa hàng, tên quản lý kia sợ đến vãi cả đái, hốt hoảng chạy ra ngoài.
"Lý chưởng quỹ đúng không? Vừa rồi còn oai phong lắm mà?" Liễu Thanh Dương cười lạnh hỏi, xách Lý Tây trọng thương ra như xách một con gà con.
Lý Tây vừa giận vừa sợ, nghiến răng giận dữ nói: "Các ngươi... Các ngươi dám ra tay với ta, đừng hòng sống sót rời khỏi Thương Hội Thành, ta nhất định khiến các ngươi chết không có chỗ chôn!"
"Vậy sao? Ta chờ đây." Phong Võ Trần cười nhạt, sau đó cách không một trảo, nhẫn trữ vật của Lý Tây bay đến.
Nhận lấy nhẫn trữ vật, Phong Vô Trần cưỡng ép xóa đi Linh Hồn Ấn Ký của Lý Tây, xem xét qua loa rồi đổ hết Tiên Linh ngọc trong nhẫn ra.
Phong Vô Trần cầm một viên Tiên Linh ngọc lên, tỏa ra linh khí vô cùng mạnh mẽ, rồi nói: "Mọi người xem xem, viên Tiên Linh ngọc này, có giống với những gì ta vừa miêu tả không."
"Khốn kiếp!" Lý Tây giận dữ, khuôn mặt dữ tợn vô cùng.
Chứng kiến Phong Vô Trần cầm viên Tiên Linh ngọc kia trong tay, Lý Tây biết rằng hôm nay hắn nhất định thân bại danh liệt.
Ánh mắt hung ác chằm chằm vào Phong Vô Trần, Lý Tây nghiến răng giận dữ nói: "Thằng nhãi ranh, hôm nay nếu ngươi không giết ta, ta nhất định khiến các ngươi tan thành mây khói! Kể cả người nhà của các ngươi, đều phải chết!"