Thời Gian chỉ lực lập tức được thúc giục. Phong Võ Trần vung tay, Thời Gian chỉ lực khủng bố và bá đạo cuồng quyển mọi thứ.
"Đây là... Thời gian thần lực!" Trong lòng Hỗn Độn Huyết Ma rung động mạnh khi Phong Vô Trần thúc giục Thời Gian chi lực, thầm nghĩ: "Không đúng, so với thời gian thần lực, cỗ lực lượng này kém xa, nhưng có thể cải biến tốc độ thời gian, hiển nhiên là thời gian thần lực."
Thời Gian chi lực cuồng quyển, năm vị Thần Đế cường giả bị hất văng xa, thân thể bị vây khốn, hành động chậm chạp.
"Không tốt! Đây là lực lượng gì, ta... ta không nhúc nhích được nữa rồi..."
"Sao lại đột nhiên chậm lại? Thân thể không bị khống chế!"
"Xong rồi! Chạy không thoát! Đây là lực lượng gì? Thân thể đần mất đi tri giác!”
Năm vị Thần Đế cực độ sợ hãi, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.
"Bang!"
Phong Vô Trần vung tay, Kiếm Thai hiện ra giữa không trung, sát khí lạnh băng khiến người kinh hãi.
"Đã đến lúc để người Thất Thần giới thấy thủ đoạn của ta rồi." Khóe miệng Phong Vô Trần hơi nhếch lên, ngạo khí cuồng ngạo không bị trói buộc, một loại ngạo khí từ trong cốt tủy.
“Hưửu hưu hưu!”
"Xoẹt xoẹt xoẹt!"
Phong Vô Trần cầm Kiếm Thai hóa thành tia chớp màu vàng bắn ra, kiếm quang chớp động, năm vị Thần Đế cường giả, đầu lìa khỏi cổ!
"Nhãi ranh, thế nào? Có được lực lượng cường đại ngay lập tức có phải rất hưng phấn không?" Hỗn Độn Huyết Ma truyền đến tiếng cười đắc ý.
Phong Vô Trần hất máu trên thân kiếm, cười lạnh nói: "Không chỉ hưng phấn, còn rất thoải mái, cảm giác thống khoái giết địch bằng một kiếm, đã lâu rồi không cảm thấy."
Dứt lời, Hỗn Độn Thần lực đần biến mất.
"Đã không còn lực lượng của bổn tọa, cảm giác thế nào?" Hỗn Độn Huyết Ma trêu tức hỏi.
Phong Vô Trần nhún vai cười: "Không có cảm giác gì, ta từng có được lực lượng cường đại ngay lập tức rồi, không phải lần đầu."
"..." Hỗn Độn Huyết Ma cực kỳ xấu hổ.
"Hỗn Độn Huyết Ma rất kiêng kỵ Ma La phong ấn. Đơn Đồng truyền cho ta phong ấn này, mục đích là trấn áp Hỗn Độn Huyết Ma, giúp ta cướp đoạt Hỗn Độn Thần lực. Súc sinh này nguyện ý cho ta lực lượng, xem ra Ma La phong ấn còn có thứ nó sợ hơn." Phong Vô Trần thầm cười lạnh.
“Nhãi ranh, ngươi cười lạnh là có ý gì? Xem thường lực lượng của bổn tọa sao?” Hốn Độn Huyết Ma phẫn nộ quát.
"Ngươi nghĩ nhiều." Phong Vô Trần giang tay ra, rồi lách mình đi cướp nhẫn trữ vật của năm vị Thần Đế.
Phong Vô Trần vung tay, một luồng lực lượng cường đại hóa thành dây thừng trói chặt thi thể năm vị Thần Đế, treo lơ lửng trên không.
"Thấy chưa? Đây là kết cục khi đối đầu với ta!" Phong Vô Trần cười lạnh với hư không, rồi phi thân rời đi, trở về Long Thần Điện.
Không lâu sau khi Phong Vô Trần rời đi, một người lách mình xuất hiện trên không trung.
Không ai khác, chính là Quỷ Ảnh.
Phong Vô Trần ở đâu, Quỷ Ảnh đều biết, cho thấy Quỷ Ảnh vẫn luôn lợi dụng thân pháp quỷ dị, âm thầm giám thị Phong Vô Trần.
"Đồ phế vật!" Quỷ Ảnh lạnh lùng nói, vung tay, một ngọn lửa thiêu rụi thi thể năm vị Thần Đế.
"Vừa rồi cỗ lực lượng cổ xưa kinh khủng kia là gì? Hoàn toàn không giống với lực lượng cổ xưa Phong Vô Trần dùng trước đây. Hắn lấy đâu ra nhiều lực lượng cổ xưa thần bí như vậy? Chẳng lẽ là Đơn Đồng?" Quỷ Ảnh nghi hoặc, lại vô cùng tò mò.
"Hoang Vân thủ tịch, hiện thân đi, ta biết ngươi ở đây, ta cũng biết ngươi vẫn luôn âm thầm bảo vệ Phong Vô Trần." Quỷ Ảnh đột nhiên lạnh lùng nói.
"Tu vi bị ta phế, ngươi lại hồi phục nhanh như vậy, còn đột phá Bát Tỉnh Thần Tôn, thật khiến ta kinh ngạc." Giọng Hoang Vân lạnh lùng vang lên, thân ảnh hiện ra.
Ánh mắt âm lãnh quét về phía Hoang Vân, Quỷ Ảnh cười lạnh: "Nói ra, còn phải cảm ơn ngươi. Nếu ngươi không phế tu vi của ta, ta cũng không có cơ hội đột phá Bát Tinh Thần Tôn."
"Mấy người này là ngươi phái đến giết Trần thiếu à? Thật vô sỉ, lại mua chuộc người khác để đối phó Trần thiếu, ngươi không sợ ta lại phế ngươi, hoặc giết ngươi sao?" Hoang Vân lạnh lùng nói, đôi mắt lóe lên sát khí.
Quỷ Ảnh lắc ngón tay, cười lạnh: "Hoang Vân thủ tịch, nói thẳng, ngươi không dám giết ta. Nếu không, với thực lực Chủ Thần của ngươi, đã sớm ra tay. Ngươi phế ta, ta tùy thời có thể hồi phục, thậm chí còn mạnh hơn."
Hoang Vân hơi cau mày, đúng như Quỷ Ảnh nói, Hoang Vân thật sự không dám giết hắn.
Quỷ Ảnh là Đại tướng đắc lực của Đại trưởng lão Chủ Thần Điện. Giết Quỷ Ảnh bây giờ, chắc chắn chọc giận Chủ Thần Điện, sợ rằng sẽ khiến đại chiến bùng nổ sớm.
Khi chưa có bất kỳ chỉ thị nào, Hoang Vân không dám tùy tiện ra tay.
Thấy Hoang Vân im lặng, Quỷ Ảnh lại cười lạnh: "Hoang Vân thủ tịch, nhắc ngươi một câu, Thất Thần giới không phải Đại Chủ Thần mạnh nhất. Ngươi thật cho rằng Đại Chủ Thần và bảy Đại Chủ Thần sợ Đơn Đồng sao? Đơn Đồng chỉ là một người, cho dù Thần Tháp, Thần Phủ và Thần Hầu tộc đều đứng về phía Phong Vô Trần, thì không nghi ngờ gì là đối đầu với toàn bộ Thất Thần giới. Hy vọng Man Chấn Thiên suy nghĩ kỹ càng."
"Ngươi luôn âm thầm bảo vệ Phong Vô Trần, có phải có nghĩa là Đơn Đồng không thể luôn ở bên Phong Vô Trần? Nói cách khác, chúng ta tùy thời có thể ra tay với Phong Vô Trần. Hắn có thể thoát kiếp này, không biết có thoát được kiếp sau không. Ngươi luôn âm thầm bảo vệ hắn, có lẽ ngươi cũng sẽ chết." Quỷ Ảnh cười lạnh hỏi.
Nói xong, Quỷ Ảnh biến mất, Hoang Vân không ngăn cản.
"Quỷ Ảnh chỉ hắn sao?" Hoang Vân cau mày, trong mắt hiện lên vẻ kiêng ky.
...
Long Thần Điện.
"Hưu!"
Phong Vô Trần bay đến, lách mình xuất hiện trên quảng trường.
Mọi người Long Thần Điện đã xuất quan, Long Thần Điện vô cùng náo nhiệt, còn có tiếng đánh nhau.
"Thần Vương cảnh giới?" Phong Vô Trần kinh ngạc nhìn về phía quảng trường.
Liếc nhìn, tu vi mọi người Long Thần Điện đều đã bước vào Thần Vương cảnh giới, rõ ràng là nhờ công hiệu của Nghịch Thiên Thần Châu.
"Nhị Tinh Thần Vương! Tiêu Tiêu thiên phú thật đáng sợ." Phong Vô Trần nhìn về phía Lăng Tiêu Tiêu.
"Minh chủ về rồi!"
"Phong ca cai”
"Phong đại ca!"
Mọi người vui mừng, Trương Quân Lan và Bắc Đẩu Diễm cũng dừng chiến đấu.
"Xem ra không lâu nữa có thể đột phá Thần Quân cảnh giới!" Nhìn mọi người vây quanh, Phong Vô Trần cười nói.
Lăng Tiêu Tiêu vội nói: "Phong ca ca, vừa rồi có bốn người đến Long Thần Điện, nói là Phong ca ca bảo họ đến, không biết là ai."
“Họ là người của tổ chức Thí Thần Giả, họ đang ở đâu?” Phong Vô Trần hỏi.
"Phong đại ca, ta thấy một người bị thương, nên dẫn họ đi nghỉ ngơi, ở trong cung điện của ta." Liễu Thanh Dương nói.
Phong Thiên Dương nói tiếp: "Tình hình cô bé kia có vẻ rất nghiêm trọng, kinh mạch toàn thân bị hủy hơn nửa, trong cơ thể cô bé dường như có thứ gì đó đáng sợ."
"Đại trưởng lão nói đúng, mau dẫn ta qua đó." Phong Vô Trần gật đầu.