“Đại ca, Phong Vô Trần không chết thật chứ? Lực lượng đáng sợ như vậy, sánh ngang Ngũ Tỉnh Thần Đế rồi!"
"Người này quả thật lợi hại, phòng ngự của Phong Vô Trần bị hắn đánh tan trong nháy mắt, e rằng lành ít dữ nhiều."
"Chúng ta không giúp được gì đâu. Nếu hắn chết thật, đợi sư tôn xuất quan sẽ báo lại, nhờ sư tôn báo thù cho hắn."
Ba vị đệ tử vừa sợ hãi vừa lo lắng, muốn giúp nhưng lực bất tòng tâm, thực lực của Sở Không quá đáng sợ.
"Vừa rồi cái luồng sáng vàng là gì?" Sở Không cau mày, mắt nhìn vào nơi vừa phát nổ, trong đầu hiện lên hình ảnh Phong Vô Trần toàn thân phát ra ánh vàng kim.
"Sở Không, làm tốt lắm!" Côn Vân hớn hở bay tới, mặt mày rạng rỡ.
"Đừng mừng vội, thằng nhãi đó không dễ chết vậy đâu." Sở Không nghiêm nghị nói.
Nghe vậy, Côn Vân ngớ người, kinh ngạc hỏi: "Lực lượng khủng khiếp như thế, hắn còn sống được sao? Ngươi cũng bị thương nặng rồi, không thể nào đỡ nổi sức mạnh đó."
"Thằng nhãi này không tầm thường đâu. Ngươi từng thấy Nhị Tinh Thần Đế nào mạnh đến vậy chưa? Hơn nữa, theo khí tức ban đầu của hắn, có vẻ như hắn vừa mới củng cố cảnh giới Nhị Tinh Thần Đế, nói cách khác, hắn vừa đột phá không lâu. Nếu hắn dễ chết như vậy, thì làm sao có thể mạnh đến thế? Ta cũng hy vọng hắn chết quách cho xong, đỡ rắc rối." Sở Không trầm giọng nói.
"Cái... Cái này không thể nào?" Côn Vân nghe xong sững sờ, ánh mắt khó tin nhìn về phía nơi vừa phát nổ.
Sức mạnh kia quả thực khủng bố, Côn Vân thấy thế nào cũng không tin Phong Vô Trần còn sống.
"Ngươi lui về sau chữa thương trước đi, ta cảm nhận được khí tức của hắn." Sở Không lại nhíu mày, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào nơi năng lượng đang dần tiêu tán.
"Cái gì? Hắn... hắn thật sự còn sống?" Côn Vân trợn tròn mắt.
Năng lượng đáng sợ dần tan biến, không gian mờ ảo dần khôi phục ánh sáng, bóng dáng Phong Vô Trần hiện ra trước mắt bọn hắn.
Phong Vô Trần bị thương nghiêm trọng, quần áo rách tả tơi, toàn thân đẫm máu, vô cùng suy yếu, rõ ràng đã là nỏ mạnh hết đà.
Nhưng điều kỳ lạ là, đa thịt bên ngoài cơ thể Phong Võ Trần đã biến thành màu vàng kim.
"Đây là hình thái gì?" Sở Không nghi hoặc.
"Sở Không! Mau ra tay! Hắn không trụ được nữa đâu!" Côn Vân đang lùi về phía xa đột nhiên hét lớn. Lúc trước còn e dè, giờ thấy Phong Vô Trần suy yếu như vậy, hắn lập tức gạt bỏ mọi lo lắng.
"Không thể để hắn có cơ hội lật ngược tình thế!" Sở Không nheo mắt, sát khí lạnh thấu xương bùng phát, tay cầm trường thương lao thẳng tới.
"Nhân Sinh Quyết!"
Phong Võ Trần khẽ quát một tiếng, ngay sau đó, vết thương của Phong Vô Trần hồi phục với tốc độ kinh hoàng, khí tức suy yếu đột ngột tăng vọt.
"Cái gì?" Sở Không đang lao tới đột nhiên dừng phắt lại, kinh hoàng nhìn Phong Vô Trần.
"Sao có thể... Vết thương của hắn rõ ràng đã hồi phục!" Côn Vân lại lần nữa trợn tròn mắt.
"Thương thế hồi phục nhanh quá! Ta không nhìn lầm chứ? Bị thương nặng như vậy, làm sao có thể hồi phục nhanh đến thế?" Ba vị đệ tử kia lại lần nữa ngây người, mắt như muốn rớt ra ngoài.
Chỉ trong chớp mắt, thương thế của Phong Vô Trần đã hoàn toàn bình phục, phảng phất như vừa được tái sinh, tràn đầy sức mạnh.
“Hồi phục hoàn toàn ngay lập tức! Điều này sao có thể? Đan được mạnh đến đâu cũng không thể hồi phục nhanh như vậy!" Sở Không kinh hãi thốt lên, sợ đến nỗi mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.
"Quái vật! Tuyệt đối là quái vật!" Côn Vân hoảng sợ nói.
Trong mắt Côn Vân, Phong Vô Trần lúc này chính là một con gián không thể giết chết!
"Đã lâu lắm rồi ta mới gặp được đối thủ cường đại như ngươi, cũng đã lâu lắm rồi ta mới bị thương nặng đến vậy. Thật là làm ta hưng phấn!" Phong Vô Trần nhếch mép cười nói, Diệt Thế Chi Lực bá đạo hùng hồn được thúc đẩy toàn lực, rồi rót vào Kiếm Thai.
"Ông ông!"
Ủy thế ngập trời bùng phát, sức mạnh cực kỳ bá đạo từ Kiếm Thai lan tỏa ra, khí kình cường hoành ngưng tụ thành bão táp, không gian xung quanh chấn động kịch hệt, khiến. người ta kinh hồn bạt vía.
Ai cũng có thể cảm nhận được, Phong Vô Trần sắp tung ra đòn sát thủ.
"Hắn muốn tung ra tuyệt kỹ ẩn giấu rồi!" Sở Không cau mày nói, sắc mặt càng lúc càng ngưng trọng.
"Thương thế của hắn đã hồi phục hoàn toàn, nhưng lực lượng cũng tiêu hao không ít. Không thể để hắn có cơ hội ngưng tụ lực lượng, phải tiên hạ thủ vi cường!"
Sở Không rất rõ tình cảnh hiện tại của Phong Vô Trần. Dù cho đã hồi phục hoàn toàn, nhưng trận chiến khốc liệt vừa rồi đã tiêu hao của Phong Vô Trần không ít lực lượng. Hắn cũng vậy, nhưng Sở Không vẫn có ưu thế, hắn tuyệt đối không thể để Phong Vô Trần lật ngược thế cờ.
"Ông ông!"
Sở Không điên cuồng thúc dục toàn thân Thần Nguyên lực lượng, toàn bộ lực lượng đều rót vào trường thương, không gian xung quanh kịch liệt rung chuyển, khí thế bàng bạc cuồng quyển.
"Nhãi ranh, với cảnh giới Nhị Tinh Thần Đế mà ngươi có thể chống cự đến tận đây, còn khiến ta phải dốc toàn lực, dưới Ngũ Tinh Thần Đế, tuyệt không ai là đối thủ của ngươi. Ngươi đủ để tự hào rồi!" Sở Không quát lớn, hai tay nhanh chóng múa trường thương.
"Thần Quyết! Luân Hồi Ma Thiên Trảm!"
Sở Không chợt quát một tiếng, hai tay nắm chặt trường thương, cách không vung ngang, khí thế ngập trời, thế công mãnh liệt, khiến người ta có cảm giác không thể địch nổi.
"Ông ông!"
Thương mang màu tím khổng lồ vạn trượng bắn ra, nơi nó đi qua, những khe nứt đen kịt nổ ra, xé toạc theo quỹ đạo của thương mang.
"Thánh Quyết! Hỗn Độn Quỷ Ảnh Kiếm!"
Sau khi dồn toàn bộ lực lượng vào Kiếm Thai, Phong Vô Trần khẽ quát một tiếng, lực lượng của Kiếm Thai lập tức tăng gấp đôi, kiếm khí khủng bố hình thành khí nhận chém ngang ra, bá đạo vô cùng, khí tức bá đạo càng phát ra đáng sợ, như hữu hình, khiến người ta tràn ngập cảm giác áp bức.
“Khí thế thật đáng sợi Đây là pháp quyết gì?" Cảm nhận được khí thế cực độ đáng sợ này của Phong Vô Trần, trong lòng Sở Không dâng lên một tia kiêng ky.
"Hưu!"
Phong Vô Trần chậm rãi giơ Kiếm Thai lên, rồi hung hăng bổ xuống, một đạo kiếm quang cực kỳ khủng bố bắn ra, mang theo uy thế cường vô địch, âm thanh xé gió chói tai.
"Ầm ầm!"
Ngay khi Phong Vô Trần bổ kiếm xuống, thương mang của Sở Không lập tức bị chém làm đôi, nổ tung tại chỗ, hoàn toàn không nhìn thấy kiếm quang của Phong Vô Trần.
Đúng vậy! Không nhìn thấy kiếm quang!
"Xùy!"
Sở Không còn chưa kịp phản ứng, sắc mặt hắn đột nhiên chấn động, con mắt lập tức phóng đại đến cực hạn, cánh tay phải đang nắm chặt trường thương, lại bị chém đứt rồi!
Trong nháy mắt đó, Sở Không hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, chỉ thấy cánh tay đã bay ra ngoài.
"Tay của ta... Chuyện gì xảy ra? Ta không phát hiện ra gì cả!" Trong lòng Sở Không hoảng sợ đến cực điểm.
nề `
"Ông ông!"
Ngay khi Sở Không bị đứt tay, ngọn tiên sơn vạn trượng lơ lửng trên không trung phía sau cách đó không xa, đột ngột bị chém làm đôi, ngay sau đó nổ tung, trực tiếp bị tạc thành bột phấn.
Toàn thân Sở Không chấn động, gian nan quay đầu nhìn lại.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn, hắn sợ đến hồn phi phách tán.
" “Rầm rầm rầml!
Những ngọn tiên sơn lơ lửng phía sau liên tiếp nổ tung, sức mạnh khủng bố vô cùng.
"Đây là kiếm quyết gì..." Sở Không trực tiếp bị dọa choáng váng.