“Hồi Thiên đại nhân!”
Thiên Hồn Đế và những người khác trợn tròn mắt, kinh hãi kêu lên.
Chứng kiến Hồi Thiên phun máu tươi, thân hình bay ngược ra ngoài, sáu người Thiên Hồn Đế kinh hãi tột độ, tựa như gặp quỷ, nỗi sợ hãi không cần nói cũng biết.
"Hồi Thiên đại nhân lại bị hắn một quyền đánh trọng thương, chuyện này sao có thể?" U Hồn Đế kinh hoàng nói, giọng run rẩy.
"Không thể nào! Chuyện đó không thể nào xảy ra! Thực lực của Hồi Thiên đại nhân đã đạt tới Ngũ Tinh Đại Chủ Thần cảnh giới, sao có thể bị hắn một quyền đả thương?" Thí Thần Đế kinh hãi ngây người, toàn thân run rẩy.
“Hồi Thiên đại nhân thậm chí còn không có cơ hội phản ứng, hơn nữa hắn còn chưa vận dụng lực lượng... Thất Thần giới từ khi nào lại xuất hiện một quái vật khủng khiếp như vậy?" Ảnh Hồn Đế sợ hãi tột độ, hồn vía lên mây.
"..." Diệt Đế cùng Diệt Nguyên và những cường giả đỉnh cao khác bị chấn nhiếp sâu sắc, sợ đến vỡ mật.
Ban đầu còn tưởng rằng Đơn Đồng không địch lại Hồi Thiên thống lĩnh, nhưng khi Đơn Đồng đỡ được một quyền của Hồi Thiên, Diệt Đế và những người khác cảm thấy thực lực của Đơn Đồng và Hồi Thiên tương đương.
Nhưng đến khi chứng kiến Hồi Thiên phun máu tươi, bọn hắn mới hiểu ra, thực lực của Đơn Đồng còn đáng sợ hơn Hồi Thiên rất nhiều.
Hồi Thiên sau khi bị đánh bay ra ngoài, bị thương vô cùng nghiêm trọng, sắc mặt tái nhợt, khí tức suy yếu đến cực điểm, vết quyền trên ngực khiến người ta kinh hãi.
"Vạn năm Hồn Cốt có thể so sánh với chiến giáp Định Cấp Thần Khí, cộng thêm phòng ngự của bản thân ta, mà vẫn để Hồn Cốt xuất hiện vết rách... Một quyền này lực lượng vô cùng bá đạo. Phóng nhãn Thất Thần giới, trong tình huống không vận dụng bất kỳ lực lượng nào, có thể một quyền trọng thương Bổn thống lĩnh chỉ đếm trên đầu ngón tay." Hồi Thiên kinh hãi trong lòng.
Bị thương nghiêm trọng, Hồi Thiên khó khăn ngẩng đầu nhìn Đơn Đồng đang nhanh chóng rời xa, hai chân cố hết sức ma sát hư không, trượt dài mấy chục thước mới miễn cưỡng dừng lại.
"Toàn thân không còn chút sức lực... Bổn thống lĩnh ở Thất Thần giới nhiều năm như vậy, chưa từng gặp đối thủ đáng sợ đến thế." Hồi Thiên khẽ cau mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Đơn Đồng, thân thể trọng thương chậm rãi hồi phục.
Đơn Đồng nhếch miệng cười, nói: "Bị ta đánh trúng một quyền mà vẫn đứng dậy được, thân thể coi như cường đại, đáng để ta công nhận thực lực của ngươi."
"Hồi Thiên đại nhân!" Sáu người Thiên Hồn Đế kinh hãi nhìn Hồi Thiên trọng thương.
Cố nén thương thế, Hồi Thiên nói: "Các hạ trong tình huống không vận dụng lực lượng mà có thể một quyền trọng thương Bổn thống lĩnh, nếu ta đoán không sai, tu vi của các hạ hẳn là đạt tới Thất Tỉnh Đại Chủ Thần cảnh giới. Với thực lực đó, Bổn thống lĩnh tự nhận không bằng."
Đơn Đồng vẻ mặt đắc ý, khoát tay nói: "Đã thua thì lui xuống đi."
Hồi Thiên hơi cau mày, nói: "Tuy Bổn thống lĩnh không biết các hạ là ai, nhưng các hạ vũ nhục Đại Chủ Thần đại nhân, đó là tội chết!"
"Vũ nhục? Còn tội chết?" Đơn Đồng nhếch miệng cười lạnh, hỏi: "Thế nào mới tính là vũ nhục? Khiêu chiến Đại Chủ Thần của Thất Thần giới là vũ nhục sao? Khiêu chiến tất cả Đại Chủ Thần cường giả của Thất Thần giới, vậy cũng là vũ nhục sao?"
"..." Hồi Thiên á khẩu không trả lời được.
"Cuồng vọng tự đại! Ngươi rõ ràng không xem Đại Chủ Thần ra gì! Đó là vũ nhục Đại Chủ Thần đại nhân!" U Hồn Đế phẫn nộ quát.
"Đúng vậy! Đại Chủ Thần đại nhân chính là bá chủ Thất Thần giới, khống chế toàn bộ Thất Thần giới, chỉ bằng ngươi mà dám khiêu chiến Đại Chủ Thần đại nhân?" Thí Thần Đế lập tức phẫn nộ quát theo.
Minh Thần Đế tiếp lời, phẫn nộ quát: "Đại Chủ Thần đại nhân là tồn tại mạnh nhất Thất Thần giới, ngươi dám khiêu chiến chính là vũ nhục!"
Đơn Đồng nhún vai, cười lạnh nói: "Vũ nhục thì sao? Chúng ta ở đây, các ngươi gọi hắn đến đi."
"Ngươi!" Thiên Hồn Đế tức giận đến ngũ tạng lục phủ muốn nổ tung, lập tức nói với Hồi Thiên: "Hồi Thiên đại nhân, kính xin triệu hoán Đại Chủ Thần đại nhân, giết tên cuồng vọng này!"
Hồi Thiên lại nhíu mày, chưa từng thấy người nào cuồng vọng đến vậy, nhưng sự cuồng vọng của Đơn Đồng không phải là khoác lác, Hồi Thiên không hề thấy chút kinh hoảng sợ hãi nào trong mắt Đơn Đồng.
"Hắn thực sự có thực lực khiêu chiến Đại Chủ Thần đại nhân sao? Không, tuyệt đối không thể nào, toàn bộ Thất Thần giới không ai là đối thủ của Đại Chủ Thần đại nhân, trừ phi là Đại Chủ Thần của Thời Không Thần Giới." Hồi Thiên nhíu mày thầm nghĩ, nhưng nhanh chóng bác bỏ ý nghĩ đó.
"Cưỡng từ đoạt lý! Ngang ngược bá đạo! Ỷ thế hiếp người!" Phong Vô Trần nhàn nhạt thốt ra mấy chữ, bất đắc dĩ lắc đầu.
"Xú tiểu tử, sắp chết đến nơi rồi mà còn dám ăn nói lung tung!" Thiên Hồn Đế phẫn nộ quát, ánh mắt hung ác quét về phía Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần mặt không biểu cảm nói: "Từ miệng các ngươi, ta đã nghe được đạo lý của thế giới này, cường giả vi tôn, thực lực chúa tể tất cả, đó là chân lý của thế giới này!"
"Phong lão đệ, thực lực vi tôn là chân lý của bất kỳ thế giới nào." Đơn Đồng cười khẽ nói.
"Phong lão đệ?" Hồi Thiên liếc nhìn Phong Vô Trần, lúc này mới đánh giá hắn.
Ban đầu, Hồi Thiên căn bản không thèm để ý đến Phong Vô Trần, cách xưng hô của Đơn Đồng mới khiến Hồi Thiên chú ý.
Phong Vô Trần khẽ lắc đầu, lạnh lùng nói: "Thực lực vi tôn là dành cho những kẻ không giảng đạo lý. Đã không giảng đạo lý, vậy cũng không cần lãng phí thời gian."
Nghe Phong Vô Trần nói vậy, Diệt Đế và những người khác chấn động mạnh, dường như đoán ra điều gì đó.
"Lời nói của Khách khanh trưởng lão có ẩn ý, chẳng lẽ Đơn Đồng tiền bối..." Diệt Đế kinh hãi lén nhìn Đơn Đồng.
"Người này có vẻ còn nghe theo tiểu tử kia." Hồi Thiên hơi cau mày, thầm nghĩ: "Lời của tiểu tử này, hình như là nói người này có thể một trận chiến với Đại Chủ Thần."
Ánh mắt nhìn Đơn Đồng, Phong Vô Trần nói: "Bọn chúng không triệu hoán Đại Chủ Thần đến, vậy tự ngươi triệu hoán đi. Đã thực lực chúa tể tất cả, vậy hãy để bọn chúng ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Bọn chúng muốn làm lớn chuyện, vậy ngươi cứ làm lớn hơn."
"Phong lão đệ, có những lời này của ngươi, lão ca ta nhất định sẽ làm cho ra trò!" Đơn Đồng cười nham hiểm, một cỗ khí thế mênh mông bỗng nhiên bộc phát.
"Ầm ầm!"
Cuộc đổi thoại đơn giản tựa như sấm sét giữa trời quang, nổ tung bên tai mọi người, kể cả Hồi Thiên, đều kinh hãi và khó tin.
Đơn Đồng vung tay lên, trên hư không mờ ảo, đột ngột xuất hiện một đạo màn sáng Kim sắc khổng lồ, bên trong hiển hiện một người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên đang bế quan tu luyện, dường như không hề hay biết.
"Trong toàn bộ Thất Thần giới, khí tức của hắn mạnh nhất, Cửu Tinh Đại Chủ Thần cảnh giới... Không biết có phải là vị Đại Chủ Thần mà các ngươi nói đến hay không?" Đơn Đồng cười lạnh hỏi.
"Đại... Đại Chủ Thần đại nhân!" Chứng kiến người đàn ông trong màn sáng, Thiên Hồn Đế và những Chủ Thần khác kinh hãi quỳ xuống.
Chiến Vô Cực cũng run rẩy toàn thân, kinh hãi nói: "Đại... Đại Chủ Thần đại nhân..."
"Đại Chủ Thần!" Diệt Đế và những người khác rung động đến mức không nói nên lời, không thể dùng ngôn ngữ diễn tả sự kinh hãi trong lòng.
Người đàn ông trung niên trong màn sáng chính là bá chủ Thất Thần giới, Đại Chủ Thần!
Đơn Đồng có thể lợi dụng pháp quyết thần kỳ nhìn thấy Đại Chủ Thần mà không để hắn phát hiện, điều này khủng bố đến mức nào?
"Hắn có thể tùy thời tùy chỗ nhìn thấy Đại Chủ Thần đại nhân! Rốt cuộc hắn là ai?" Hồi Thiên chấn động vô cùng, hoàn toàn mộng bức tại chỗ, mở to mắt nhìn Đơn Đồng.