"Tháp chủ, xử trí bọn chúng thế nào?”
Đấu La cung kính hỏi, lực lượng khủng bố bao vây chặt hai vị Đạo sư, chỉ cần hắn hơi dùng sức, hai người sẽ tan thành mây khói.
"Xử trí?" Nghe vậy, hai vị Đạo sư vừa sợ hãi vừa hoang mang, hoàn toàn không hiểu chuyện gì.
Công Tôn Đạo sư kinh hoàng hỏi: "Tháp chủ đại nhân, chúng ta đã làm gì sai?"
"Hôm nay ta cho các ngươi chết được rõ!" Diệt Đế giận dữ quát, đột ngột xuất hiện trước mặt hai vị Đạo sư, phẫn nộ nói: "Tổng Đạo Sư của Thần Phủ Chủ Thần giới là khách khanh trưởng lão của Thần Tháp! Các ngươi dám ngăn cản, đây là tội chết thứ nhất! Đắc tội khách khanh trưởng lão, đây là tội chết thứ hai! Vũ nhục khách khanh trưởng lão, đây là tội chết thứ ba!"
"Khách khanh trưởng lão..." Hai vị Đạo sư lập tức cảm thấy linh hồn như muốn la khỏi xác, tuyệt vọng bao trùm toàn thân.
Dù vắt óc suy nghĩ, họ cũng không thể ngờ được Phong Vô Trần trẻ tuổi như vậy lại có địa vị siêu nhiên đến thế, lại là khách khanh trưởng lão của Luyện Thuật Sư Thần Tháp.
"Ầm ầm!"
"Phụt phụt!"
Tiếng quát phẫn nộ vừa dứt, Diệt Đế giáng hai chưởng vào ngực hai người, lực lượng khủng bố khiến họ hộc máu tươi, thân hình bay ra khỏi điện.
Diệt Đế vung tay, đột nhiên cách không chụp lấy, mạnh mẽ rút linh hồn hai người ra khỏi thể xác, thân thể họ lập tức hóa thành tro tàn.
Ngọn lửa Thú Hỏa khủng bố ngưng tụ lại, trực tiếp hút linh hồn hai vị Đạo sư vào trong.
"A..."
Linh hồn bị Thú Hỏa khủng bố thôn phệ, hai vị Đạo sư phát ra tiếng kêu thảm thiết như tiếng lợn bị cắt tiết, ai cũng có thể cảm nhận được nỗi thống khổ tột cùng mà họ đang phải chịu đựng.
"Tháp chủ đại nhân tha mạng! Tha mạng a!" Hai vị Đạo sư sợ hãi, đau đớn cầu xin tha thứ.
Giờ khắc này, họ hối hận đến xanh cả ruột.
Đáng tiếc, trên đời không có thuốc hối hận, và cũng chẳng ai cho họ cơ hội để uống.
"Ực ực..." Các thiên tài học sinh của Thần Phủ các giới đều kinh hãi tột độ.
Nhớ lại những hành động ngông cuồng, khiêu khích và vũ nhục Phong Vô Trần ở Thần Phủ Chủ Thần giới, sự bất an và sợ hãi dâng lên trong lòng họ không ngừng.
Các cao tầng Thần Phủ các giới và các Luyện Thuật Sư có mặt đều bị thủ đoạn tàn nhẫn của Diệt Đế làm cho kinh hãi, trong lòng vô cùng kiêng kỵ.
Diệt Đế là nhân vật chỉ cần đậm chân một cái cũng khiến Thất Thần Giới rung chuyển ba hồi, sao họ dám không kiêng ky?
"Đáng đời! Đó là hậu quả của việc bất kính với Tổng Đạo Sư!" Tàn Vân lạnh lùng nói.
"Tự làm tự chịu!" Tả Thiên Thần mặt không biểu cảm nói.
Nhiếp Hoàng cười lạnh: "Chọc giận sư tôn, hậu quả nghiêm trọng lắm đấy."
"Khương phủ chủ, đây là Đạo sư của Thần Phủ các ngươi sao? Thần Phủ dạy dỗ học sinh kiểu gì vậy?" Diệt Nguyên nhìn về phía Khương phủ chủ của Minh Thần Thần Phủ, lạnh lùng hỏi.
"...” Khương phủ chủ á khẩu không trả lời được, Thần Phủ mất hết cả mặt mũi, đến đầu cũng không ngẩng lên nổi, chỉ hận không thể tìm một cái lỗ để chưi xuống, cả đời không bước ra.
"Diệt Đế tháp chủ, khách khanh trưởng lão là ai?" Một vị Phủ chủ tò mò hỏi.
Diệt Đế hừ lạnh: "Toàn bộ thế lực lớn nhỏ của Thất Thần Giới đều biết, chỉ có các ngươi là không biết sao? Chẳng lẽ Thần Phủ các giới không có chút thông tin nào sao?"
"..." Các cao tầng Thần Phủ các giới không thể phản bác, họ quả thật không biết thân phận của Phong Vô Trần là gì.
"Tàn Vân có được thực lực cường đại như ngày hôm nay là nhờ được khách khanh trưởng lão chỉ điểm. Chư vị chẳng phải rất hiếu kỳ về luyện đan chi pháp của Tàn Vân sao? Chính là do khách khanh trưởng lão truyền thụ." Hoàng Phủ Viêm nói thêm.
Lời Hoàng Phủ Viêm vừa nói ra, cả đại điện hoa lệ khí phái lập tức nổ tung, tất cả mọi người đều chấn động.
Tàn Vân tự hào nói: "Đại trưởng lão nói không sai, ta có được thành tựu ngày hôm nay, đoạt được đệ nhất danh trong đại hội Luyện Thuật Sư, tất cả đều là công lao của Tổng Đạo Sư. Nếu không có Tổng Đạo Sư, sẽ không có Tàn Vân của ngày hôm nay."
"Sao có thể... Hắn là Luyện Thuật Sư? Vì sao không cảm nhận được chút Linh Hồn Lực nào trong cơ thể hắn?" Các thiên tài Luyện Thuật Sư học sinh của Thần Phủ các giới đều ngơ ngác.
Đặc biệt là học sinh của Minh Thần Thần Phủ, suýt chút nữa thì ngất đi vì sợ hãi.
Nhìn những học sinh Minh Thần Thần Phủ hoảng sợ quỳ xuống, Tàn Vân và những người khác hả hê vô cùng, toàn thân sảng khoái tột độ.
"Toàn bộ Không Gian Giới gấp ba và Nghịch Thiên Thần Châu mà tất cả thế lực lớn nhỏ của Thất Thần Giới và Thần Phủ các giới đang sử dụng đều do khách khanh trưởng lão chế tạo. Toàn bộ Thất Thần Giới chỉ có khách khanh trưởng lão mới có thể luyện chế ra chúng. Các ngươi nói hắn là ai?" Diệt Đế phẫn nộ quát.
"Oanh!"
Lời Diệt Đế vừa dứt, đại điện lại một lần nữa như bị sét đánh giữa trời quang, giáng mạnh vào tai các cao tầng và học sinh Thần Phủ các giới, trong lòng họ lập tức nổi lên sóng to gió lớn.
"Không Gian Giới gấp ba và Nghịch Thiên Thần Châu là do Tổng Đạo Sư luyện chế sao?" Tàn Vân và các học sinh khác kinh hãi đến trợn mắt há hốc mồm.
"Xong rồi..." Khương phủ chủ và các cao tầng lập tức cảm thấy tuyệt vọng.
Các cao tầng Thần Phủ khác, dù không đắc tội Phong Vô Trần, nhưng trong lòng cũng bắt đầu lo lắng, bởi vì họ đều thấy rõ sự bối rối và hoảng sợ trên mặt học sinh của mình. Họ biết rõ học sinh của mình là loại người gì.
Kiêu ngạo đến không có thuốc chữa.
Diệt Nguyên lấy ra một vật rồi mở ra, một đạo kim quang bùng lên, hiện ra thân ảnh hư ảo của Phong Vô Trần.
Nhìn thấy thân ảnh hư ảo của Phong Vô Trần, các Luyện Thuật Sư Thần Tháp đều lộ vẻ cung kính.
“Diệt Nguyên đại trưởng lão, có chuyện gì sao? Ta đã thương lượng với hội trưởng Man và quyết định, đã cắt đứt nguồn cung Không Gian Giới gấp ba và Nghịch Thiên Thần Châu cho Minh Thần Thần Phủ. Các thế lực lớn nhỏ của Thất Thần Giới cũng đã bị cắt đứt, không thiếu Minh Thần Thần Phú." Phong Võ Trần vừa thưởng thức trà vừa nói.
Lúc này Phong Vô Trần đang uống trà với Man Chấn Thiên và ba vị trưởng lão.
"Cái gì?" Sắc mặt cao tầng Minh Thần Thần Phủ đại biến, sợ đến hồn phi phách tán, suýt chút nữa thì thổ huyết ba lít, hận không thể một chưởng đánh chết hai vị Đạo sư kia.
"Khách khanh trưởng lão, sự việc đã được điều tra rõ ràng. Hai vị Đạo sư của Minh Thần Thần Phủ đã bị tháp chủ hủy thân thể, do khách khanh trưởng lão xử trí." Diệt Nguyên cười nhạt nói.
"Bọn chúng còn chưa chết sao?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi.
"Khách khanh trưởng lão, giết bọn chúng đễ như trở bàn tay. Chỉ cần khách khanh trưởng lão một câu, ta sẽ lập tức giết bọn chúng, khiến bọn chúng tan thành mây khói." Diệt Đế cười nhạt nói.
"Khách khanh trưởng lão tha mạng a!" Hai vị Đạo sư cố nén đau đớn kêu xin tha thứ.
"Diệt Đế tháp chủ, thả bọn chúng ra. Muốn sống, hãy một bước một quỳ chín dập đầu từ Thần Tháp đến tổng hội, để Táng Khôi giám sát bọn chúng. Dừng một bước liền giết. Có thể sống sót hay không, xem vận mệnh của bọn chúng." Phong Vô Trần mặt không biểu cảm nói.
"Thuộc hạ tuân mệnh!" Trong đại điện vang lên tiếng Táng Khôi cung kính.
Diệt Đế vung tay lên, Thú Hồn biến mất, hai đạo linh hồn suy yếu xuất hiện trong đại điện.
Hai vị Đạo sư ngơ ngác, một bước một quỳ chín đập đầu, đây quả thực là muốn chết!
Các học sinh Thần Phủ các giới, giờ phút này mới chính thức ý thức được Phong Vô Trần đáng sợ đến nhường nào.
"Ta đã sớm nói, các ngươi bây giờ hối hận đã muộn rồi! Tự làm tự chịu!" Tả Thiên Thần cười lạnh nói.
"Còn không mau đi!" Diệt Đế phẫn nộ quát, uy áp khủng bố bùng nổ, khiến hai vị Đạo sư sợ hãi vội vàng xông ra khỏi điện.
Từ đại điện trở đi, ngay trước mặt mọi người, họ bắt đầu một bước một quỳ chín dập đầu.
Trong nháy mắt đó, tất cả kiêu ngạo, thành tựu và tôn nghiêm của họ đều tan nát.