Hoàng Ảnh không thể ngờ rằng Cổ Thiên Dương lại ẩn giấu tu vi thật sự.
Đến khi bị miểu sát, Hoàng Ảnh mới hối hận không kịp.
Cổ Thiên Dương chậm rãi thu tay lại, máu tươi từ trong cơ thể Hoàng Ảnh phun trào, sau đó hắn rơi xuống đất.
"Bất cứ lúc nào, tuyệt đối không được khinh thường bất kỳ đối thủ nào, bởi vì ngươi không biết họ giấu bao nhiêu bản lĩnh. Ta thường khuyên học sinh không được kiêu ngạo tự mãn, khinh địch. Hoàng Ảnh, ngươi quá tự phụ, quá khinh địch." Cổ Thiên Dương lạnh nhạt nói khi nhìn Hoàng Ảnh ngã xuống.
Ngoại trừ Hoàng Phủ Viêm và ba vị trưởng lão, mấy trăm cường giả của Thần Phủ, bao gồm cả Đạo sư, đều kinh ngạc nhìn Cổ Thiên Dương, mắt không chớp.
"Khách khanh trưởng lão, ngươi không sao chứ?" Cổ Thiên Dương hỏi Phong Vô Trần, đồng thời thi triển vô thượng giam cầm áp chế tu vi.
Phong Vô Trần cười nhạt: "Thần Phủ thực lực cường đại như vậy, ta làm sao có thể gặp chuyện được?"
"Phủ chủ đấu với Hoàng Ảnh mà pháp bảo cũng chưa dùng đến, lực chiến đấu của hắn có thể sánh ngang Lục Tinh Chủ Thần, Phủ chủ đã ẩn giấu hai sao tu vi, thật khó tin." Phong Vô Trần thầm suy đoán.
"Chủ nhân, thời cơ đến rồi!" Kiếm Thai hưng phấn truyền âm.
"Đi!" Phong Vô Trần vung tay, Kiếm Thai bay ra, điên cuồng tham lam thôn phệ máu huyết của cường giả đã chết.
Kiếm Thai hóa thành ánh sáng đỏ như máu, lóe lên nhanh chóng. Chưa đầy một phút, máu huyết của mấy trăm cường giả đã bị cắn nuốt gần hết.
"Chủ nhân, tinh huyết lực lượng phi thường khổng lồ, sau khi luyện hóa hoàn toàn, nhất định có thể tấn cấp sơ phẩm Thánh khí." Kiếm Thai truyền đến âm thanh hưng phấn.
"Chỉ mong là vậy." Phong Vô Trần cười nhạt, trong lòng rất mong chờ.
Nếu Kiếm Thai tấn cấp sơ phẩm Thánh khí, sức chiến đấu của Phong Vô Trần chắc chắn tăng lên nhiều.
"Hưu!"
Phong Vô Trần thúc giục Ô Hỏa, vung tay lên, mấy trăm đạo Hỏa Diễm màu đen bay ra, trong nháy mắt, thi thể cường giả Chủ Thần Điện bị thiêu rụi hoàn toàn.
"Dưỡng kiếm sao? Huyết Kiếm của Khách khanh trưởng lão rất không tầm thường, khí tức khát máu khủng bố như vậy, không phải Thần Khí có được, chắc chắn là Thánh khí, chẳng lẽ là Kiếm Thai vạn người không có một?" Cổ Thiên Dương suy đoán, chính hắn cũng không thể tin vào kết quả này.
"Phủ chủ, những người bị thương này xử trí thế nào?" Hồn Táng cung kính hỏi.
"Phủ chủ tha mạng! Chúng ta chỉ là phụng mệnh làm việc, không dám kháng lệnh!" Một vị cường giả Thần Tôn trọng thương hoảng sợ cầu xin tha thứ.
"Phủ chủ tha mạng! Phủ chủ tha mạng!" Những cường giả bị thương đều hoảng sợ cầu xin tha thứ.
"Thương vong quá nhiều vô nghĩa, đại chiến chỉ khiến nhiều người chết hơn. Hãy để họ ở lại Thần Phủ chữa thương, khi nào hồi phục thì rời đi." Cổ Thiên Dương thở dài, thật sự không đành lòng, có thể nói là Bồ Tát tâm địa.
Nếu là Phong Vô Trần, những người này không ai sống sót. Chỉ cần là địch nhân, Phong Vô Trần tuyệt đối không hạ thủ lưu tình.
"Vâng! Phủ chủ!" Hồn Táng cung kính nói, không hề phản bác.
"Đa tạ phủ chủ! Đa tạ phủ chủ!" Hơn 100 cường giả bị thương cảm kích dập đầu tạ ơn, hoàn toàn yên tâm.
"Các ngươi có biết Hoàng Ảnh phụng mệnh ai không?" Phong Vô Trần hỏi một vị Thần Tôn.
"Chúng ta không biết, Hoàng Ảnh Tôn Giả chỉ nói là mệnh lệnh của Chủ Thần đại nhân." Cường giả Thần Tôn vội vàng trả lời, không đám chần chữ.
"Hoàng Ảnh thân là Tôn Giả của Chủ Thần Điện, không thể không biết sự tồn tại của Đơn Đồng, người mà bảy Đại Chủ Thần nghe tên đã sợ mất mật. Hoàng Ảnh không dám dẫn người đến? Chiến Vô Cực càng không thể phái người của Chủ Thần Điện ra ngoài. Rốt cuộc vì sao Hoàng Ảnh lại liều mạng tìm đến cái chết như vậy?" Phong Vô Trần thầm nghĩ, không hiểu lý do.
"Chủ nhân, còn có một khả năng, biết rõ không thể làm mà vẫn làm, tạo ra sự phức tạp cho địch nhân, đây cũng là một loại chiến thuật." Thần nhãn truyền âm.
Phong Vô Trần hơi cau mày, truyền âm: "Đoán ta không nghi ngờ hắn, mà Chiến Vô Cực lại làm vậy? Nếu ngươi không nói, ta đã không để ý điểm này, Chiến Vô Cực này đúng là một con cáo già."
"Ai ra lệnh không quan trọng, dẫn bọn họ đi đi." Cổ Thiên Dương phất tay.
"Chiến Đế đã ra tay, các giới Chủ Thần chắc chắn sẽ liên tục phái người đối phó chúng ta, tiếp theo có lẽ là những kẻ địch mạnh hơn. Không được chủ quan. Khách khanh trưởng lão, vì sự an toàn của ngươi, Thần Phủ sẽ phái người âm thầm bảo vệ Long Thần Điện." Hoàng Phú Viêm ngưng trọng nói.
"Không cần đâu." Phong Vô Trần cười nhạt: "Truyền Tống Trận chắc không bao lâu nữa sẽ hoàn thành."
Người của Long Thần Điện là người thân, huynh đệ, bằng hữu mà Phong Vô Trần quan tâm nhất. Nếu bảy Đại Chủ Thần dám phái người vây công Long Thần Điện, Phong Vô Trần sẽ để Đơn Đồng tiêu diệt hết bọn chúng.
Đương nhiên, nếu không phải tình huống đặc biệt, Phong Vô Trần sẽ không để Đơn Đồng nhúng tay.
"Có Đơn Đồng tiền bối tương trợ, cũng không cần lo lắng cho Long Thần Điện." Cổ Thiên Dương gật đầu, sau đó ngưng trọng nói: "Hồn Táng, lập tức truyền tin đến Thần Tháp, Tổng hội và Thần Hầu tộc, bảo họ cẩn thận."
"Vâng!" Hồn Táng cung kính nói, lập tức biến mất.
"Phủ chủ, nếu không có gì khác, ta xin phép về trước. Tàn Vân nhờ Phủ chủ và trưởng lão đốc thúc tu luyện, nếu không có gì bất ngờ, trong vài ngày tới, Tàn Vân chắc chắn đột phá Thần Hoàng cấp Luyện Thuật Sư. Đại hội Luyện Thuật Sư ta nhất định sẽ đến." Phong Vô Trần nói, sốt ruột về xem tình hình tu luyện của mọi người ở Long Thần Điện.
Kiếm Thai cắn nuốt nhiều máu huyết cường đại như vậy, Phong Vô Trần cũng hy vọng Kiếm Thai sớm tấn cấp Thánh khí, có thêm một phần thực lực là có thêm một phần cơ hội bảo vệ tính mạng.
"Khách khanh trưởng lão vất vả, khách khanh trưởng lão cẩn thận." Cổ Thiên Dương khẽ gật đầu.
"Yên tâm đi." Phong Vô Trần cười nhạt, rồi rời đi.
Phong Võ Trần vừa đi, Cổ Thiên Dương nói: "Cho các học sinh ra đi."
Chỉ lát sau, Tả Thiên Thần và Tàn Vân vội vã chạy ra.
"Phủ chủ, Tổng Đạo Sư thế nào?" Tàn Vân lo lắng hỏi, rất quan tâm đến sự an nguy của Phong Vô Trần.
"Yên tâm đi, Tổng Đạo Sư không sao, đã về rồi." Cổ Thiên Dương cười nhạt.
"Tốt quá!" Tàn Vân và mọi người hoàn toàn yên tâm, mặt lộ vẻ tươi cười.
“Đại hội Luyện Thuật Sư, ta nhất định sẽ chứng mình cho ngươi thấy, ta tuyệt đối không thua kém học sinh của ngươi!” Tả Thiên Thần nắm chặt nắm đấm, rồi xoay người về cung điện của mình.
...
Trên một đỉnh núi gần Thần Phủ, Quỷ Ảnh lặng lẽ xuất hiện.
"Không ngờ Cổ Thiên Dương lão già kia lại giấu thực lực cường đại như vậy, ta đã tính sai, cũng xem thường Thần Phủ." Quỷ Ảnh cười lạnh âm trầm.
"Ngược lại là Phong Vô Trần, tốc độ phát triển vượt quá tưởng tượng của ta. Chưa đầy nửa tháng đã đột phá Nhị Tinh Thần Đế, nếu liều mạng, Ngũ Tinh Thần Đế chưa chắc thắng được hắn!" Quỷ Ảnh thầm nói, đây là điều hắn để ý nhất.
“Nếu không sớm điệt trừ Phong Võ Trần, chỉ sợ chưa đến hai năm, hắn có thể đột phá Thần Tôn cảnh giới!" Đôi mắt Quỷ Ảnh hiện lên sát khí âm tàn.