Tiếng của Phong Võ Trần vừa dứt, đại sảnh thương hội lập tức trở nên tĩnh mịch.
Liễu Vô Cực và ba vị trưởng lão Hoắc Chính Lâm khẩn trương đến cực điểm, nín thở theo dõi.
Trong đại sảnh, tất cả mọi người đứng im như tượng đá.
Một bóng người lặng lẽ xuất hiện sau lưng Hoắc Chính Nam, ngoại trừ Hoắc Chính Nam và Hoắc Thiên ra, tất cả mọi người trong đại sảnh đều thấy rõ.
Chứng kiến bóng người kia, mọi người kinh hãi kêu lên, bởi vì Hoắc Chính Nam hoàn toàn không hề hay biết.
Hoắc Chính Lâm muốn nhắc nhở, nhưng không đám.
"Hóa ra Phong Vô Trần còn có người khác!" Liễu Thanh Dương và Bắc Đẩu Diễm nhìn nhau, đều thấy sự kinh hãi trong mắt đối phương.
"Hậu quả đâu?" Hoắc Chính Nam cười lạnh hỏi.
"Rắc!"
"A!"
Hoắc Chính Nam vừa dứt lời, bóng người phía sau đột nhiên nắm lấy hai cánh tay hắn, dùng sức bẻ mạnh. Rắc một tiếng, hai cánh tay bị bẻ gãy làa ra, Hoắc Chính Nam hít sâu một hơi, rồi thảm thiết kêu lên, máu tươi phun ra.
Một cường giả Bát Tinh Thần Tôn lại không phát hiện ra có người phía sau, hơn nữa hoàn toàn không có sức chống cự.
Sau khi bẻ gãy hai tay Hoắc Chính Nam, vị cường giả thần bí kia lại biến mất không dấu vết, như chưa từng xuất hiện.
"Cha! Cha!"
"Gia chủ!"
Biến cố đột ngột khiến Hoắc Thiên và ba vị trưởng lão kinh hãi tột độ.
"Rốt cuộc là ai? Dám đánh lén ta!" Hoắc Chính Nam cố nén đau đớn gào thét, sát khí ngút trời.
Có thể tránh được cảm giác của Bát Tinh Thần Tôn, có thể thấy thực lực người này khủng bố đến mức nào, ít nhất cũng là cường giả cấp Chủ Thần.
"Cường giả thật đáng sợ, hoàn toàn không nhìn ra tu vi, một chút khí tức cũng không có, ít nhất là Chủ Thần cảnh giới!" Liễu Vô Cực kinh hãi trong lòng.
"Đan Đồng tìm người, quả nhiên không khiến ta thất vọng." Phong Vô Trần thầm nghĩ, vô cùng hài lòng.
"Giờ biết hậu quả chưa?" Thanh âm của Phong Vô Trần rất trầm, vọng vào tai Hoắc Chính Nam và Hoắc Thiên như một thứ âm luật kinh khủng nhất trên đời, khiến bọn hắn cảm thấy tâm thần run rẩy.
"Ngươi... Ngươi là ai?" Hoắc Chính Nam mang theo vài phần hoảng sợ hỏi.
Hoắc Chính Nam thân là gia chủ Hoắc gia, lại là cường giả Bát Tinh Thần Tôn, trong tình huống hoàn toàn không hay biết, bị cường giả thần bí bẻ gãy hai tay, hắn đã ý thức được thân phận Phong Vô Trần không đơn giản.
Nếu không, Phong Vô Trần dám ngông cuồng trước mặt hắn sao?
Phong Vô Trần lạnh lùng nhìn Hoắc Chính Nam và Hoắc Thiên, nói: "Không phân tốt xấu, không hỏi nguyên nhân sự việc, đã vội che chở con trai, khó trách con ngươi ngang ngược càn rỡ."
Thứ âm luật khủng bố như ma quỷ lại vang lên, tất cả mọi người trong đại sảnh thương hội đều không khỏi rùng mình.
"Ực..."
Mọi người trong đại sảnh, kể cả Hội trưởng và Tam đại trưởng lão, đều kinh hãi nuốt nước bọt, không ai dám lên tiếng.
Phong Vô Trần tùy tiện phất tay, đã có cường giả khủng bố vô thanh vô tức ra tay, ai dám trêu chọc?
"Hắn rốt cuộc là ai? Hội trưởng có biết thân phận hắn không?" Thanh Dao hoảng sợ nghĩ, nhớ lại việc vừa đắc tội Phong Vô Trần, nàng giờ phút này đã thấy tuyệt vọng.
Phong Võ Trần vươn tay, tóm lấy Hồoắc Thiên, bóp chặt cổ họng hắn. Hoắc Thiên vô lực giãy giụa, mọi cố gắng đều vô ích.
"Tam Tinh Thần Đế!" Mọi người kinh hô.
"Dừng tay! Mau dừng tay!" Hoắc Chính Nam kinh hoảng gào thét, nhưng không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ cường giả kia lại ra tay.
"Ngươi... Ngươi muốn làm gì?" Hoắc Thiên hoảng sợ tột độ, tuyệt vọng hỏi, giờ phút này hắn đã hối hận đến xanh ruột.
Phong Vô Trần lạnh lùng nói: "Chuyện vừa xảy ra, người của thương hội và những người khác đều thấy rõ ràng, ta không cần phải giải thích."
Nhiều người chứng kiến như vậy, Phong Vô Trần căn bản không cần giải thích.
Dứt lời, Phong Vô Trần đột nhiên siết chặt tay, nắm chặt cổ họng Hoắc Thiên.
"Dừng tay! Hoắc gia ta có Thí Thần Giả làm chỗ dựa, ngươi dám giết ta, Thí Thần Giả sẽ không tha cho ngươi!" Hoắc Thiên hoảng sợ hét lên, trong cơn tuyệt vọng, lập tức lôi Thí Thần Giả ra, hy vọng có thể trấn áp Phong Vô Trần.
"Thí Thần Giả!" Mọi người nghe xong, đều kinh hãi run rẩy, hiển nhiên vô cùng kiêng kị Thí Thần Giả.
"Thí Thần Giả sao?" Phong Vô Trần nhếch miệng cười, không chút do dự bẻ gãy cổ Hoắc Thiên.
Phong Vô Trần vừa buông tay, Hoắc Thiên ngã xuống đất, tắt thở.
Hoắc Thiên bị giết!
Mọi người trong đại sảnh đều kinh hồn bạt vía, thủ đoạn của Phong Vô Trần vô cùng tàn nhẫn, dứt khoát, không chút do dự.
"Thiên Nhi! Thiên Nhi!" Hoắc Chính Nam bi thống gào thét.
"Thiếu chủ!" Tam đại trưởng lão kinh hãi.
"...” Hoắc Chính Lâm cũng bị thống nhắm mắt lại, bất lực.
"Thằng nhãi ranh, ngươi dám giết con ta, ta muốn ngươi phải chết!" Ánh mắt đỏ ngầu của Hoắc Chính Nam tràn ngập sát khí, lực lượng khủng bố điên cuồng bộc phát.
Khi Hoắc Chính Nam định xông về phía Phong Vô Trần, một bóng người lặng lẽ xuất hiện, kiếm chỉ đã kề vào mi tâm Hoắc Chính Nam, chỉ cần Hoắc Chính Nam khẽ động, chắc chắn mất mạng.
Hoắc Chính Nam sợ hãi tột độ, không dám nhúc nhích.
"Đại trưởng lão, mau thông báo cho thủ lĩnh Thí Thần Giả!" Hoắc Chính Nam cố nén sợ hãi, giận dữ hét.
"Vâng!" Đại trưởng lão lập tức kết ấn, truyền tin đến Thí Thần Giả.
Phong Vô Trần phất tay, cường giả thần bí biến mất, như chưa từng xuất hiện.
Liễu Thanh Dương và Bắc Đẩu Diễm lộ ra vẻ chế giễu.
"Thằng nhãi ranh, ngươi dám giết con ta, đợi thủ lĩnh Thí Thần Giả đến, dù là ai vừa ra tay, cũng phải chết, ngươi yên tâm, bọn chúng đến nhanh thôi." Hoắc Chính Nam dữ tợn gào thét, điên cuồng trút giận vì mất con.
Liễu Vô Cực và những người khác nghe vậy, đều lắc đầu.
Hoắc Chính Nam không biết thân phận Phong Võ Trần, còn muốn đựa vào Thí Thần Giả đối phó Phong Vô Trần, Hoắc Chính Nam hoàn toàn không biết mối quan hệ giữa Phong Võ Trần và Thí Thần Giả.
Trận chiến này, Thí Thần Giả có thể vì Phong Vô Trần mà phái ra năm vạn cường giả ấy chứ, Hoắc gia là gì trong mắt bọn chúng?
"Vút vút vút!"
Chỉ chốc lát sau, bên ngoài thương hội, vài vị cường giả xuất hiện, trên người đều tỏa ra khí tức cực kỳ mạnh mẽ.
Người dẫn đầu là một lão giả, tu vi đã đạt Nhất Tinh Chủ Thần, ba người phía sau đều là Cửu Tinh Thần Tôn.
Mấy cỗ khí tức kinh khủng lan tỏa, vẻ mặt mọi người trong đại sảnh thương hội biến sắc, sợ hãi ngã xuống đất.
"Gia chủ, bọn họ đến rồi!" Đại trưởng lão vội nói.
"Thằng nhãi ranh, gọi người của ngươi ra đây, để bọn chúng cùng chết, chôn cùng cho con ta!" Hoắc Chính Nam phẫn nộ quát.
"Ngươi chắc chứ?" Phong Vô Trần cười lạnh hỏi.
Vừa dứt lời, cường giả thần bí vừa biến mất lại xuất hiện, như Quỷ Mị.
Lúc này, bốn cường giả của Thí Thần Giả bước vào đại sảnh thương hội.
"Tham kiến ba vị trưởng lão." Hoắc Chính Nam và các trưởng lão Hoắc gia cung kính hành lễ.
"Là ai to gan như vậy, dám đối phó với Hoắc gia?" Lão giả áo bào đen dẫn đầu lạnh lùng nói, đôi mắt băng giá quét qua tất cả mọi người trong đại sảnh.