Sự cung kính của Cửu Ù, kẻ ngốc cũng nhìn ra được.
Những kẻ ăn nói lỗ mãng, đến khi chứng kiến Cửu U cung kính như vậy mới phát hiện ra, phần lớn thế lực lớn và cường giả đỉnh cao từ lâu đã mang vẻ mặt cung kính.
Chưa nói đến các thế lực lớn khác ở Thí Thần Giới, chỉ riêng việc Cửu U cung kính hành lễ đã đủ chứng minh năng lượng của Phong Vô Trần vô cùng khủng bố.
Lý gia, trước mặt Thí Thần Giả, không khác gì con sâu cái kiến.
Thí Thần Giả đại thủ lĩnh còn phải cung kính nhân vật kia, Lý Mộc Huyền lại dám ngang nhiên châm chọc vũ nhục, quả thực là chán sống.
Tất cả cường giả của các thế lực lớn nhìn Lý Mộc Huyền bằng ánh mắt như nhìn một tên ngốc.
"Đại thủ lĩnh quá lời rồi, đại thọ của đại thủ lĩnh, sao có thể thiếu vãn bối được? Ngược lại là hạ lễ của vãn bối có chút sơ sài, mong đại thủ lĩnh bỏ qua cho." Phong Vô Trần khách khí cười nói, hoàn toàn không coi Lý Mộc Huyền ra gì.
Lần trước, Thí Thần Giả phái ra năm vạn cường giả trợ trận, bất kể là vì lý do gì, đó cũng tuyệt đối là liều mạng. Hôm nay là đại thọ của Cửu U, Phong Vô Trần sao có thể không đến?
Thêm vào đó, Phong Vô Trần và Thiên Sát có quan hệ, dù không được mời, Phong Vô Trần nhất định cũng sẽ đến.
Cửu U vui vẻ cười nói: "Trần thiếu nói đùa, hạ lễ quý trọng như vậy, quả thực là một kinh hỉ."
Nhìn một già một trẻ vui vẻ trò chuyện như bạn bè, Lý Mộc Huyền lần nữa ngơ ngác, vẫn đứng im như phống, trong lòng dâng lên sự bất an mãnh liệt.
Vừa rồi Lý Mộc Huyền còn nhờ Cửu U làm chủ giết Phong Vô Trần, những lời đại nghịch bất đạo như vậy cũng dám nói ra, hắn đã có thể tưởng tượng được kết cục của mình rồi.
"Lý thiếu chủ lần này chết chắc rồi, đại thủ lĩnh và các cường giả thế lực lớn đều cung kính hắn như vậy, địa vị nhất định phi thường khủng bố, nếu không làm sao có thể xuất ra 100 miếng Không Gian Giới gấp ba và Nghịch Thiên Thần Châu."
"Còn phải nói sao? Lý Mộc Huyền ngày thường ngang ngược càn rỡ quen rồi, ai cũng dám gây, hôm nay hắn không có quả ngon để ăn đâu, Lý gia chủ cũng không giữ được hắn, dù là Hoắc gia chủ cũng không thể."
"Đúng rồi, hôm nay không thấy người của Hoắc gia đâu cả."
"Xem ra các ngươi không biết rồi, người của Hoắc gia bị một cường giả thần bí huyết tẩy, không một ai sống sót, nghe nói là đắc tội với một nhân vật lớn."
"Cái gì? Bị huyết tẩy? Không một ai sống sót?"
Trong đám người, không ít người đều thấp giọng nghị luận, cuối cùng đều bị dọa đến hồn bay phách tán.
Tiếng bàn tán của đám người lọt vào tai Lý gia chủ, như những quả bom hạng nặng nổ bên tai.
Mặt Lý Mộc Huyền trắng bệch, hoảng sợ tột độ.
“Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?" Lý Mộc Huyền rưn rẩy hỏi trong cơn hoảng sợ.
"Ngươi đến Trần thiếu mà cũng không biết, còn dám nhảy ra châm chọc vũ nhục Trần thiếu, Lý Mộc Huyền, gan ngươi lớn thật đấy." Tuyệt Vân từng bước tiến đến, sắc mặt âm trầm, hắn đã chứng kiến hết việc Lý Mộc Huyền vừa rồi nhảy ra vũ nhục Phong Vô Trần.
Toàn thân Lý Mộc Huyền run lên, ánh mắt nhìn về phía Tuyệt Vân.
"Ta tin rằng ở đây không ít người không biết Trần thiếu, nhưng ta tin rằng tất cả mọi người đều đã nghe nói về khách khanh trưởng lão của Luyện Thuật Sư Thần Tháp." Tuyệt Vân lớn tiếng nói.
"Cái gì? Khách khanh trưởng lão của Luyện Thuật Sư Thần Tháp?"
"Hắn... chẳng lẽ hắn chính là người đã tạo ra Không Gian Giới gấp ba và Nghịch Thiên Thần Châu, người uy chấn Thất Thần Giới?"
"Khách khanh trưởng lão của Luyện Thuật Sư Thần Tháp! Ta nghe nói sau lưng khách khanh trưởng lão có một cường giả khủng bố, Đại Chủ Thần bị cường giả đó đánh trọng thương, bảy Đại Chủ Thần còn ra lệnh liều mạng, không ai được phép đắc tội khách khanh trưởng lão!"
"Lý Mộc Huyền dám đắc tội khách khanh trưởng lão, thật đáng khâm phục!"
Những thế lực và cường giả không biết thân phận của Phong Vô Trần giờ phút này đều kinh hô, không khỏi trợn mắt há hốc mồm, cảm giác như rơi xuống hầm băng, toàn thân lạnh toát.
Trận chiến đó, tin tức đã lan truyền khắp Thất Thần Giới, ai chẳng biết sau lưng Thần Tháp khách khanh trưởng lão có một Siêu cấp cường giả?
"Trần thiếu chính là người tạo ra Không Gian Giới gấp ba và Nghịch Thiên Thần Châu! Khách khanh trưởng lão của Luyện Thuật Sư Thần Tháp, Không Gian Giới gấp ba của Lý gia các ngươi cũng do Trần thiếu luyện chế." Tuyệt Vân quát lớn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lý Mộc Huyền.
"Khách khanh trưởng lão, Huyền Nhi không biết thân phận của khách khanh trưởng lão, kính xin khách khanh trưởng lão thứ tội, tiểu nhân thay mặt Lý gia tạ tội với khách khanh trưởng lão." Lý gia chủ vội vàng đứng ra xin lỗi.
"Bốp!"
Thấy Lý Mộc Huyền hoảng sợ đứng im như phỗng, Lý gia chủ tát mạnh một cái, giận dữ quát: "Súc sinh! Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau quỳ xuống xin lỗi khách khanh trưởng lão!"
Cái tát của Lý gia chủ đánh Lý Mộc Huyền tỉnh lại, hắn kinh hãi quỳ xuống, hoảng sợ nói: "Khách khanh trưởng lão, ta... ta sai rồi, khẩn cầu khách khanh trưởng lão tha... tha mạng..."
"Ngươi vừa nói ta vũ nhục Lý gia ngươi, ta muốn hỏi, ta vũ nhục Lý gia ngươi ở chỗ nào?" Phong Võ Trần lạnh lùng hỏi.
"..." Đầu óc Lý Mộc Huyền trống rỗng, ngoài sợ hãi và tuyệt vọng, không còn gì.
"Nếu ngươi không nói được, hoặc nói năng hồ đồ, Lý gia cũng không cần tồn tại nữa." Thấy Lý Mộc Huyền im lặng, giọng Phong Vô Trần lập tức lạnh xuống.
"Cái gì?" Lý gia chủ và Tam đại trưởng lão sợ đến hồn bay phách tán.
"Ngươi, tên súc sinh này! Ngươi rốt cuộc đã làm gì?" Lý gia chủ gào thét với Lý Mộc Huyền, hai mắt đỏ ngầu, hận không thể một chưởng đánh chết Lý Mộc Huyền.
"Ta... ta..." Lý Mộc Huyền không thể nói được, vì Phong Võ Trần căn bản không vũ nhục Lý gia, đó chỉ là do Lý Mộc Huyền bịa đặt.
"Lý gia chủ, để ta nói cho ông biết, khi chúng ta cùng Phong đại ca đi qua cửa hàng Lý thị ở Thương Hội Thành, vừa bắt gặp chưởng quầy đổi cho một lão tiên sinh Tiên Linh Ngọc giả, Phong đại ca vạch trần, Lý Tây không nuốt trôi cục tức này, về nhà mang người đến Lý gia báo thù, bỏ qua quy củ của Thương Hội Thành, ra tay với Phong đại ca, còn muốn giết Phong đại ca, kết quả bị Phong đại ca đánh bị thương, không giết hắn đã là nhân từ rồi." Liễu Thanh Dương lên tiếng.
"Cái gì?" Sắc mặt Lý gia chủ và Tam đại trưởng lão lại biến sắc.
"Ngươi, tên súc sinh này! Súc sinh! Ngươi muốn hại chết Lý gia sao?" Lý gia chủ lại gào thét với Lý Mộc Huyền, không thể nhịn được nữa mà đấm đá túi bụi.
Toàn bộ thế lực lớn, kể cả Cửu U, chỉ nhìn không nói, không ai tỏ vẻ đồng tình.
"Trần thiếu, xử lý Lý Mộc Huyền thế nào?" Tuyệt Vân cung kính hỏi.
"Cơ hội đã cho rồi, hắn không trân trọng thì giết, danh ngạch Không Gian Giới gấp ba của Lý gia, đem làm hạ lễ tặng cho Thí Thần Giả." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"..." Lý Mộc Huyền triệt để tuyệt vọng, thất thần ngồi bệt xuống đất, đôi mắt vô hồn.
"Khách khanh trưởng lão, không được, không được mà, kính xin khách khanh trưởng lão giơ cao đánh khẽ, tha cho Huyền Nhi lần này, tiểu nhân cam đoan sẽ không có lần sau." Lý gia chủ vội vàng quỳ xuống cầu xin.
"Con không dạy là lỗi của cha, con trai ngươi ngang ngược càn rỡ, ngươi có liên quan trực tiếp, con trai ngươi và Lý gia, ngươi chọn một." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
Lời Phong Vô Trần vừa dứt, như tiếng sét giữa trời quang giáng xuống bên tai Lý gia chủ.
Con trai và Lý gia, phải chọn thế nào đây?