Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3589 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 2 - Chương 98
thần tiên

❊ ❊ ❊

Từ sau khi ta và TônSách hoàn toàn bình phục, mỗi ngày đều chỉ biết ăn chơi. Đương nhiên, ta vẫn thường xuyên đến dược điếm nghe chiến báo từ phương bắc ở chỗ bọntiểu nhị. Tào Tháo đã tới Quan Độ, đại quân Viên Thiệu vẫn đang chậm rìhành quân về phía đó, hai bên còn một thời gian nữa mới chạm mặt, tintức Tào Hồng diệt Hàn Tuần đã đến. Nhữ Nam còn đang loạn, Tào Nhân vẫnchưa giải quyết được uy hiếp từ Lưu Bị. Điều duy nhất trong lòng ta lolắng chính là: Vân ca ca có thể giết Tào Nhân không? Ngẫm lại, khả năngkhông lớn lắm, như Vũ ca ca từng nói: Vân ca ca không được Lưu Bị trọngdụng, chỉ đi tập hậu phía sau, nên chắc sẽ không đối trận với Tào Nhân.Ôi, kiên nhẫn chờ tin tức vậy!

Hôm nay, Tôn Sách lại mang đám chúng ta tới Đức Dụ tửu lâu. Rượu của ta rất dễ uống, lại có thểthỏa mãn khẩu vị khác nhau của kẻ có tiền. Chu Du thích Bách Hoa Mật,Tôn Sách lại thích Thấm Xuân tửu, kiếm tiền rất tiện. Lúc này, chúng tađang ngồi bên cửa sổ, nhìn người đi lại dưới lầu, uống rượu nói chuyệnphiếm rất tự tại, chẳng qua ta và Chu Du trong lòng còn chút vướng mắc,không dám tận hứng.

Đúng vào lúc uống rượu vui vẻ nhất,đột nhiên thấy tiếng ồn ào dưới lầu, chúng ta xuống nhìn, thấy một người khoác áo dài trắng, ba sợi râu dài phiêu phiêu trước ngực. Khuôn mặtsáng sủa, khóe miệng khẽ cười, gật đầu chào hỏi mọi người đang chen chúc xung quanh, thật sự có bộ dạng thế ngoại cao nhân. Mà bên đường thật sự có rất nhiều người quỳ bái ông ta, cực kỳ thành tín. Nhìn dáng vẻ, ôngta có lẽ chính là thần tiên Vu Cát. Ta quay đầu nhìn trong phòng, quảnhiên người đi mất một nửa, sắc mặt Tôn Sách bắt đầu tối tăm.

Thấy chỗ ngồi đã trống mất phân nửa, lại nhìn phía dưới mọi người quỳ bái Vu Cát, Tôn Sách cuối cùng không nhịn được, cả giận nói: “Ở dưới là yêunhân phương nào? Mau bắt cho ta!” Tùy tùng đi theo vội nói: “Người nàyhọ Vu, tên Cát, ngụ ở phía đông, thường lui tới đất Ngô, thi hành phápthuật, cứu người bách bệnh, không bệnh nào không trừ được. Bình thườngđược gọi là thần tiên, không thể coi thường.” Bọn họ nói chưa dứt lời,Tôn Sách nổi giận thét lên: “Nhanh chóng bắt giữ! Ai kháng lệnh chém!”Ta nhìn Chu Du một cái ra hiệu. Chu Du tiến lên cười nói: “Bá Phù tội gì tức giận vì kẻ này, chẳng qua là ngu dân không biết lễ nghĩa thôi.Chúng ta uống rượu, đừng để ý nữa.” Tôn Sách lắc đầu: “Người như thếdùng mấy chuyện hư vô lường gạt mọi người, nhẹ thì giả thần giả quỷ lừatiền, nặng sẽ khiến mọi người coi mình là trung tâm, tới lúc thuận tiệnsẽ lập thành tà giáo, trong loạn thế hồ ngôn loạn ngữ. Chính là thủ đoạn của bọn giặc Hoàng Cân. Sao có thể dung túng?”

Bọn tùytùng bất đắc dĩ, đành phải xuống lầu giải Vu Cát lên. Tôn Sách quát lớn: “Cuồng đạo sao dám mê hoặc lòng người!” Vu Cát bái lạy nói: “Bần đạo là đạo sĩ cung Lang Gia, thời Thuận Đế từng vào núi hái thuốc, lấy đượcsách thần trong suối Dương Khúc, tên gọi “Thái bình thanh lĩnh đạo”,toàn bộ đều là thuật trị bệnh. Bần đạo được sách, chỉ biết thay trờihành đạo, phổ cứu vạn người, chưa từng lấy ai tài vật, sao lại nói mêhoặc lòng người?” Tôn Sách hừ một tiếng: “Ngươi chưa từng lấy tài vậtcủa ai, vậy y phục ăn uống từ đâu mà có? Nếu không lấy đồ của ngườikhác, chính là cách làm của Trương Giác, nay nếu không trừ tất sinh hậuhoạn!” Liền lệnh tả hữu dắt xuống dưới lầu chém ngay lập tức.

Trương Chiêu vội đứng dậy can gián: “Vu đạo nhân ở đất Giang Đông đã mấy chụcnăm, chưa từng phạm pháp, không thể sát hại.” Tôn Sách hừ lạnh: “Yêunhân như thế, ta giết hắn có khác gì giết heo giết chó!” Chúng quan đềukhổ can, Tôn Sách giận nói: “Các người đều là trí giả, vì sao không đểý? Chuyện thứ sử Giao Châu Trương Tân, vì tin tà giáo, đánh trống đốthương, thường lấy khăn hồng quấn đầu, tự cho rằng có thể hỗ trợ quân uy, sau vẫn bị địch quân giết chết. Chuyện vô ích như thế, chư vị tự mìnhđều biết. Ta muốn giết Vu Cát, chính là cấm tà diệt mê thôi.” Ta cùngChu Du nhìn nhau, đều không nói gì. Có điều, ta thấy cũng lạ, Vu Cát này cũng chẳng nói gì, chẳng lẽ ông ta thật không sợ chết, hay cho rằng Tôn Sách sẽ không giết mình? Thấy mọi người vẫn tiếp tục cầu tình, Tôn Sách tuy rằng giận dữ, nhưng nể mặt mọi người, lệnh mang Vu Cát bỏ tù để xửtrí sau.

Lúc mọi người thấy Tôn Sách nổi giận đùng đùngbỏ đi, Trương Chiêu hỏi Chu Du và ta: “Hôm nay chủ công nổi giận tráchVu Cát, bọn ta khổ sở can gián, hai người các ngươi với chủ công đều cótình bằng hữu huynh đệ, sao không nói lời nào?” Chu Du cười: “Ta cókhuyên, nhưng vô dụng.” Ta cũng cười: “Tử Bố tiên sinh, các ông khôngrút ra kinh nghiệm gì cả. Lúc trước Bá Phù vì sao muốn giết Cao Đại?”Đám người Trương Chiêu a một tiếng. Ta nói tiếp: “Bá Phù trời sinh nóngnảy, tất cả các người đều coi trọng người kia, hoàn toàn không để ý mặtmũi huynh ấy, rượu ngon tiệc vui bỗng dưng mất nửa số người, không phảixem trọng Vu Cát kia hơn sao? Nếu các người đều có lòng vì chủ, sao lạilàm như vậy? Giữa lúc huynh ấy đang tức giận, mọi người lại ép huynh ấykhông giết Vu Cát, còn cầu xin giúp, hậu quả sẽ ra sao? Việc ngốc nghếch hại người hại mình như vậy ta không làm.” Chu Du thở dài: “Bá Phù làngười tính nóng như lửa, ngày thường ghét nhất yêu ma tà đạo, việc vừarồi đúng như Tử Vân nói, không khuyên còn được, một khi đã nói sẽ gâyhậu quả ngược lại.”

Ta giải thích một lượt, bọn TrươngChiêu mới tỉnh ngộ, đều đưa mắt nhìn nhau. Trương Chiêu vội hỏi: “Tìnhthế bây giờ, theo Công Cẩn nên làm sao cho phải?” Chu Du ngẫm nghĩ: “Từtừ hãy nói, nhất định không được cầu xin Bá Phù khoan dung nữa. Để tanghĩ cách thu xếp ổn thỏa!” Mọi người gật đầu. Ta vội nói: “Ý Công Cẩnta hiểu. Có điều việc này cũng không thể lập tức giải quyết. Tử Bố tiênsinh, ngài hãy tìm mấy người Bá Phù tin tưởng, mỗi ngày đều tới chỗ BáPhù cầu xin. Lúc cầu xin đừng dùng cách nói sùng bái thần tiên linh tinh kia, chỉ nói người này y thuật cao siêu, là người có chút cuồng ngạothôi. Ta sẽ có cách khiến Bá Phù nguôi giận.” Trương Chiêu mọi người đều đã hiểu.

Sau khi ta cùng Chu Du trở về Chu phủ (từ saukhi Tôn Sách khỏe lại, lại đề xuất việc quân, để tránh hiềm nghi, ta ởlại chỗ Chu Du, dù sao hai chúng ta cũng rất hợp nhau khoản đánh đànthổi sáo), ta đột nhiên nghĩ ra một chuyện, hỏi hắn: “Chuyện Vu Cát,chúng ta có cần cứu tính mạng ông ta không?” Chu Du nói: “Người này biết cách hành sự, hôm nay có thể thấy bất luận quan dân đều sùng bái hắn,cũng là người đáng sợ. Có điều, ta thấy người này không phải yêu nhânnhư Trương Giác, giết người này rất bất lợi cho chúng ta, vẫn là cứu thì hơn.” Ta cười: “Huynh nghĩ cũng giống ta. Nếu đã vậy, huynh lập tứcphái người tới trại giam dặn dò ngục tốt không thể lơi lỏng người này,phải để ông ta chịu khổ sở một chút, tốt nhất là trên người có vết máumới được.” Chu Du hiểu rõ, lập tức gọi thân binh đi truyền lời, cũng đặc biệt nói rõ làm vậy mới có thể cứu tính mạng Vu Cát, thân binh lĩnhmệnh rời đi.

Lại nói, Tôn Sách trở về phủ, hạ nhân truyền lời nói Lão phu nhân muốn gặp hắn. Tôn Sách là người chí hiếu, vội vàng vào gặp mẫu thân. Thì ra, có người biết chuyện đã đem việc hôm nay nóicùng Ngô lão thái thái. Lão thái thái nghe xong, không ngờ nhi tử dámđắc tội thần tiên, người đó rất cao minh, vội cho gọi Tôn Sách tới. LúcTôn Sách vào tới hậu đường, Lão thái thái nói với hắn: “Ta nghe nói conđem Vu thần tiên bắt trói. Người này từng chữa bệnh nhiều lần, quân dânđều kính ngưỡng, con vạn lần không thể giết ông ta.” Tôn Sách nghe xong, thấy Vu Cát thật lợi hại, lừa gạt được cả mẫu thân, cho nên hắn trảlời: “Người này là yêu nhân, lấy yêu thuật mị chúng, phải diệt trừ!” Lão phu nhân khuyên giải mãi, Tôn Sách không dám nói không, chỉ nói: “Mẫuthân chớ nghe người ngoài nói bậy, nhi tử đã có sắp xếp.”

Trở lại tiền sảnh, Tôn Sách càng nghĩ càng giận, thật sự không nhịn được,sai người đem Vu Cát trong ngục giải tới, nói hắn có lời muốn hỏi. Thủhạ vâng lời, vội đi truyền lệnh. Lúc Tôn Sách nhìn thấy Vu Cát, tức giận trong lòng quả nhiên tiêu tan bớt. Tên ngục tốt kia đúng là đần, rấtbiết nghe lời. Nghe thân binh của Chu Du chuyển lời xong, sau khi nóicho Vu Cát biết, mấy người đó quả thật đánh Vu Cát hơn mười roi, khiếnông ta chảy máu. Tôn Sách cho người đến truyền, bọn chúng không dám lơlà, đeo gông nặng cho Vu Cát, giải tới trước mặt Tôn Sách. Nhìn thấy VuCát héo rũ người, Tôn Sách trong lòng thấy thoải mái hơn nhiều, cườilạnh hỏi: “Thần tiên há sợ bị dày vò? Bản lĩnh tiên gia của ngươi ở đâuchứ?” Vu Cát cười khổ trả lời: “Tiểu nhân chẳng qua là một thường nhân,có cơ duyên xảo hợp, hiểu được y thuật nên được mọi người tôn sùngthôi.” Tôn Sách không nói thêm lời, sai người trói lại, bắt giam như cũ.

Lúc này, Trương Chiêu bọn họ theo lời ta bảo, vài người lục tục kéo đến xin hộ. Thấy tâm tình Tôn Sách tốt lên, trong lòng cũng nhẹ nhàng thở phào. Ngày thứ hai, đến lượt Lữ Phạm cầu tình. Hắn nói: “Tôi nghe nói Vu đạonhân có thể hô gió gọi mưa. Bây giờ trời đang hạn hán, sao không lệnhông ta cầu mưa chuộc tội?” Tôn Sách cười nói: “Nếu đã vậy, để ta xem yêu nhân này thế nào.” Liền truyền lệnh cho Vu ở trong ngục, bảo ngày maiđăng đàn cầu mưa.

Ta cùng Chu Du nghe được dở khóc dởcười, Lữ Phạm này thật là vẽ rắn thêm chân, cứ giam Vu Cát lại vài ngày, tự nhiên có thể thả ông ta ra ngoài, ngươi lại đi nói bậy bạ gì rồi?Thế này thật khó. Cầu mà mưa không xuống còn dễ nói, lỡ mưa thật mới làkhó khăn. Trương Chiêu nghe xong, oán trách Lữ Phạm, Lữ Phạm tự biết đãnói sai, trong lòng nóng vội, tối đó chạy tới chỗ Chu Du.

Lúc hắn tới, ta và Chu Du đang hóng mát ở hoa viên, nhìn thiên tượng. LữPhạm ào ào chạy vào, há mồm định nói chuyện, bị Chu Du thở dài mộttiếng, sau đó chỉ sang ta. Ta lại nhìn bầu trời một lúc lâu, thở dàinói: “Vu Cát gặp phải kiếp nạn này, ngày mai chúng ta chỉ có thể làm hết sức, có điều thật khó!” Chu Du khẩn trương nhìn ta: “Ngày mai thật sựsẽ mưa sao?” Ta gật đầu. Lữ Phạm nghe xong rất vui vẻ: “Ai da, vậy thìtính mạng Vu thần tiên được cứu rồi.” Ta cùng Chu Du đều dùng ánh mắtkhinh thường nhìn hắn. Lữ Phạm thấy biểu hiện của chúng ta, lại liêntưởng lời ta nói vừa rồi, mới ra mồ hôi lạnh: “Chẳng lẽ, chẳng lẽ ngàymai có mưa lại không tốt?” Chu Du thở dài một tiếng, xoay người bảo ta:“Có cách nào dời lại ngày không?” Ta lắc đầu: “Trừ phi trời không đổmưa. Tính nết Bá Phù huynh hiểu rõ hơn ta.”

Lữ Phạm muốnphát điên: “Làm sao đây? Trời ạ, ta gây họa rồi.” Thấy Lữ Phạm xoay đixoay lại, ta cũng sốt ruột: “Công Cẩn, khuya hôm nay huynh có thể bí mật thả Vu Cát, rồi nói ông ta đã tiên hóa không?” Chu Du nhìn ta cười:“Ngươi tỉnh táo không vậy? Kỳ thực sinh tử của người này không quantrọng. Ông trời muốn diệt hắn, chúng ta làm được gì?” Ta cau mày nói:“Nói cho cùng, Vu Cát cũng không phải người xấu, ngược lại đã cứu khôngít lão bách tính. Lúc này cuộc sống của dân chúng khổ sở, trong lòngmuốn có nơi ký thác, có nơi để dựa dẫm. Vu Cát chẳng qua là một sự kýthác, một câu chuyện thần thoại để người ta dựa vào thôi. Có thể cứungười như vậy, nên cố hết sức.” Lữ Phạm ở bên cạnh gật đầu: “Đúng vậy,đúng như vậy!”

Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời tối đen nhưmực, cẩn thận cảm nhận dòng khí ngột ngạt trong không trung, một lần nữa khẳng định ngày mai trời nhất định sẽ mưa. Nhìn Lữ Phạm, ta hỏi hắn:“Ngày mai vào lúc nào?” Hắn sửng sốt: “Cái gì, cái gì vào lúc nào?” Đầnvậy: “Đương nhiên là lúc Vu Cát cầu mưa.” Lữ Phạm nhận ra: “Buổi trưangày mai bắt đầu.” “Giờ này ai định?” Lữ Phạm a một tiếng: “Không rõ.Hình như là Vu thần tiên nói, muốn vào lúc nóng nhất sẽ bắt đầu.” Ta cúi đầu suy nghĩ, xem ra Vu Cát này cũng có chút bản lĩnh. Chu Du nhìn tatrầm tư liền hỏi: “Ngươi nghĩ gì vậy?” Ta ngẩng đầu: “Ta đã khinh thường Vu Cát, ông ta xem thiên tượng giỏi hơn ta nhiều. Ta chỉ có thể xemthiên tượng, ông ta có thể tính giờ trời sẽ mưa.” Chu Du a một tiếng. Ta cười: “Nếu Vu Cát đã biết giờ đổ mưa, ta lại có thể cứu ông ta.”

Hai người đều nhìn ta, ta cười lớn: “Nếu có người sáng mai nói cho Bá Phùbiết trưa mai sẽ có một trận mưa lớn, chuyện sẽ thế nào?” Mắt Chu Dusáng rực lên: “Ý kiến hay. Sau đó bất luận Vu Cát ra vẻ làm mưa thế nào, đều do vận khí tốt mà không phải do có bản lĩnh!” Ta cũng cười: “Đượcrồi, chuyện ngày mai sẽ khiến Bá Phù vui vẻ, chắc là Vu Cát có thể thoát thân.” Ta cùng Chu Du đều cười. Lữ Phạm tuy rằng không hiểu rõ lắm,nhưng cũng biết tính mạng Vu Cát sẽ an toàn, hắn cùng cười theo.

Ngày hôm sau, sáng sớm ta đã tới Tôn phủ. Tôn Sách nhìn ta hỏi: “Thế nào,hôm nay ngươi mới đến nói hộ Vu Cát sao?” Ta cười: “Sớm đã nghĩ rồi.Nhưng ta không biết về Vu Cát, không biết hắn đáng chết hay không. Nếunhư đáng chết, sao ta phải cầu xin?” Tôn Sách cười: “Lúc này đến, phảichăng cảm thấy hắn không nên chết?” Ta gật đầu cười: “Cũng là một nguyên nhân. Ta điều tra loanh quanh, người này đúng là biết y thuật, thậm chí rất giỏi, cứu không ít người.” Tôn Sách cười: “Còn lý do gì?” Ta cườikhông ngừng: “Ta muốn đến xem Vu Cát cầu mưa thế nào? Xem hắn lừa bịpngười ta ra sao!” Tôn Sách sửng sốt: “Lừa bịp? Sao lại lừa bịp? Cầu mưalà lừa bịp?” Ta cố ý cười lớn: “Đương nhiên là bịp. Ông trời vốn sẽ cómưa, lúc nào cần hắn cầu? Hắn chẳng qua muốn sống tới sắp điên rồi.”Thấy ánh mắt hồ nghi của Tôn Sách, ta vẫn cười: “Bá Phù, huynh luônkhông tin chuyện kiểu này, sao lại đáp ứng chuyện hoang đường như vậy.Nếu huynh muốn ta cầu mưa, hôm nay ta cũng sẽ cầu được mưa cho huynh.Huynh tin hay không?”

Tôn Sách ngẫm nghĩ: “Đừng nói vớita ngươi biết xem thiên tượng chứ, Tử Vân.” Hắn phản ứng thật là… Ta chỉ biết cười khổ: “Ta nào có bản lĩnh lớn như vậy! Chẳng qua ta học đượcít kiến thức nhìn thiên tượng từ mấy lão bá trồng thảo dược thôi. Trờinắng nóng đã gần hai mươi ngày. Từ ba ngày trước ban đêm không trăngkhông sao, hơn nữa không khí ngột ngạt khác thường, là biểu hiện sắp cómưa to. Hôm nay sáng sớm đã có nhiều côn trùng bay vừa thấp vừa vội,chứng tỏ sẽ có mưa to. Chuyện này đơn giản là suy luận thôi.”

Nhìn biểu hiện vô tội của ta, Tôn Sách cười: “Được, ta chỉ hỏi một câu thôimà.” Ta nhún vai: “Bá chủ các người đều vì nửa kinh nửa sợ mà vội vànggiết người.” Tôn Sách cười lớn: “Xem ra, Tào Tháo kia cũng là kẻ nửakinh nửa sợ a!” Ta nhìn hắn cười: “Huynh cũng hiểu Tào Tháo đấy!” TônSách thở dài: “Ta còn biết, Tào Tháo đối với mưu sĩ dưới trướng ngườikhác quyết không mềm lòng. Ngươi đó!” Ta cười cười: “Đã nhiều năm rồi,ông ta cũng đã quen với ta. Được rồi, nên chơi thế nào đây?” Tôn Sáchtrừng mắt: “Chơi?”

Ta cười: “Đúng vậy! Xem Vu Cát biểudiễn cứu mạng đó! Không bằng thế này đi, huynh đem hắn đến đây, nói chohắn biết để ngày khác, hai ngày sau hãy cầu mưa, xem hắn thế nào? Nếuhắn vui vẻ, vậy đúng là hắn rất để ý chuyện sống chết, có thể sống thêmhai ngày nhất định sẽ vui vẻ; nếu sợ, chứng tỏ hắn sớm biết hôm nay sẽcó mưa, cố ý giả vờ giả vịt! Chắc chắn chơi rất vui.” Tôn Sách bực mìnhhừ giọng: “Để xem hắn hôm nay giả vờ giả vịt thế nào.” Ta cười: “Tốtlắm, coi như chơi đùa đi. Cũng là cho hắn một đòn cảnh cáo, để bọn chúng thu liễm lại một chút. Lúc này người nghèo rất nhiều, có loại người như Vu Cát xem bệnh miễn phí cho người ta cũng không tệ lắm. Để hắn biểudiễn một phen, đuổi đi là được.” Tôn Sách suy tính rồi nói: “Thôi được,coi như nể mặt ngươi.” Ta cười: “Nhưng đừng nói ra, nếu không ta khôngchịu được. Ở chỗ huynh ta không muốn làm tiểu nhân, không thể giống chỗViên Bản Sơ được.” Tôn Sách cười lớn.

Thấy sắp tới buổitrưa, ta theo sau Tôn Sách tới giữa chợ, Vu Cát đã bị đưa tới đây, khoác gông xiềng, đứng trên đàn tế nhìn trời. Chu Du cũng chậm rãi đi tới, ta nhìn hắn một cái, khóe miệng hắn nhẹ nhàng nhếch lên, ta cười thầmtrong lòng. Thấy đã tới trưa, Tôn Sách lệnh thả Vu Cát ra cho ông ta cầu mưa. Vu Cát nhìn Tôn Sách, lại nhìn bầu trời, thở dài tự lấy dây thừngbuộc lên người, đi lên đàn tế. Dân chúng chen nhau tới xem đứng chật cảđường cả ngõ, Vu Cát nói với mọi người: “Ta cầu trời hạn gặp mưa bathước, cứu lấy vạn dân, chẳng qua chúng ta ai cũng chết một lần.” Ông ta cũng là người thấu hiểu nhân tâm. Mọi người không hiểu, đều nói: “Nếulinh nghiệm, chủ công tất nhiên kính phục.” Vu Cát cười khổ, nằm trênđàn tế, trong miệng còn nói gì đó. Ta cố ý đứng sau Tôn Sách, che miệngcười trộm. Tôn Sách cũng thấy buồn cười, quay lại trừng mắt liếc ta mộtcái.

Giờ ngọ ba khắc (khoảng 12g45), sắc trời ngày càngtrở nên u ám, đen sẫm lại, ta nhìn Tôn Sách, thấp giọng nói: “Lúc nàyhuynh có thể bảo Vu Cát đem mưa thu về xem sao? Thần tiên mà, cầu đượccó thể đuổi được chứ!” Tôn Sách nghe xong, thấy ý kiến hay, có thể khiến tên giả thần giả quỷ kia lộ nguyên hình. Hắn không chút do dự lập tứcsai người truyền lệnh: “Lúc này mới buổi trưa, nếu trời mưa sẽ khiến mọi người bất tiện, lệnh Vu thần tiên trước hãy đem mưa thu về, chờ giờ tíhôm nay hãy thả ra.” Thân binh của Tôn Sách lớn giọng truyền lệnh, mọingười đều choáng váng. Tôn Sách cười lớn: “Vu Cát nếu là thần tiên, tấtnhiên cái gì cũng có thể làm được. Cầu được mưa tới, tất nhiên có thểđuổi mưa đi. Thế nào? Đừng nói ngươi không thể.” Ta bắt chéo tay saulưng, lắc lắc đầu với Chu Du, thật sự là vui muốn chết.

Vu Cát trên dàn tế nghe Tôn Sách nói xong, cả người như mộng, cho tới giờchỉ cầu mưa, chưa nghe nói chuyện đuổi mưa. Mưa này nhất định sẽ đổ, làm sao ngăn được? Chưa nói tới việc ông ta vốn không có bản lĩnh này. Ngồi dậy khỏi đàn tế, cả người ông ta tê cứng, nghĩ thầm ngươi muốn giết cứgiết, muốn thả thì thả, chẳng qua chỉ dùng ta tiêu khiển thôi. Thời gian dần trôi qua, không đợi mọi người nghĩ ra cách gì, mưa đã ập xuống. Đầu tiên từng giọt từng giọt rớt xuống, chốc lát sau đã mau hơn, biến thành mưa như trút nước. Thật khiến người ta thư thái! Ta cười với TrươngChiêu: “Tử Bố tiên sinh, Vu thần tiên này bản lĩnh kém quá, mưa cũngkhông quản được, chẳng có tài cán gì. Hôm nay chơi không vui.” Giọng của ta rất lớn, người xung quanh đều nghe được, Trương Chiêu bọn họ đềutrừng mắt nhìn ta, trên mặt Tôn Sách cũng đã tràn ngập nụ cười. Quầnchúng vây xem thấy Vu Cát trên dàn tế á khẩu không trả lời được, đềukhông biết làm gì cho phải.

Ta cười lớn kéo Tôn Sách lêntửu lâu, Chu Du gọi đám Trương Chiêu lên theo. Chuyện này, ngoại trừ LữPhạm nghĩ có thể ta cùng Chu Du đã động tay chân, những người khác đềucảm thấy hồ nghi. Tinh thần Tôn Sách thật tốt, rất vui vẻ uống rượu vớiChu Du, ta cũng góp vui, thổi một khúc nhạc, giống như đang giễu cợttrận mưa vậy. Mọi người còn lại không biết Vu Cát sống chết thế nào,thật sự nghẹn họng, không uống rượu nổi. Nửa canh giờ sau, mưa ngớt mâytan, ánh mặt trời lại rạng rỡ. Ta nhìn trên dàn tế, Vu Cát vẫn ngơ ngácngồi ở đó, mặc cho mưa ướt như lột. Thấy mưa đã hết, Tôn Sách lệnh đemVu Cát tới, ta cười ngăn cản hắn: “Thôi đi, hôm nay hắn đã mất mặt lắmrồi, ta nghĩ hắn sẽ không ở đây gạt người nữa, để hắn đi đi. Huynh cũngthật là, đường đường là một anh hùng tiểu bá vương, lại bực bội với loại người đó, không sợ mất thể diện.” Tôn Sách cười lớn: “Cũng được, đuổihắn ra xa cũng tốt, đừng lại khiến ta tức giận nữa.” Chu Du chờ câu nóinày của hắn, tới bên cửa sổ, phất tay cho người đem Vu Cát đỡ đi.

Ba ngày sau, tiểu nhị trong hiệu thuốc gửi ta một phong thư: “Ơn cứu mạngkhông lời nào cảm tạ hết!” Ta cười lớn đưa cho Chu Du: “Đây chính là tác phong của thần tiên đó! Ta cũng có thể giả làm thần tiên rồi.” Chu Ducũng cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc