Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3554 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 2 - Chương 93
bạch mã – diên tân

❊ ❊ ❊

Lúc ta tới Thọ Quang sắp xếp công việc, đại chiến Tào Viên dưới sự quan sát chăm chú của các phương đã bắt đầu mở màn. Tháng hai năm Kiến An thứnăm (công nguyên 200), Viên Thiệu tự mình suất lĩnh hơn mười vạn đạiquân từ Nghiệp thành xuôi về phía nam, tiến vào chiếm giữ Lê Dương.Trước lúc hắn nam tiến, còn giải quyết xong những mâu thuẫn bên trong về một vài vấn đề cũ. Có điều, lần này Viên Thiệu không áp dụng phươngpháp ba phải trước đây, mà quyết đoán đem Điền Phong không muốn y vội vã khai chiến với Tào Tháo tống thẳng vào đại lao. (Điền Phong nhắc lại đề nghị của mình cùng Thư Thụ trước đây nói: “Tháo giỏi dụng binh, biếnhóa không theo lẽ thường, chúng tuy ít người, nhưng không thể xemthường. Không bằng trì hoãn lâu dài. Tướng quân có núi sông vững chắc,dân chúng bốn châu ủng hộ, bên ngoài kết giao anh hùng, bên trong sửasang nông nghiệp, sau đó lựa chọn quân tinh nhuệ, chia ra một đội kỳbinh, thừa lúc sơ hở nhiều lần xuất chiến, quấy nhiễu Hà Nam, cứu bênphải ta đánh bên trái, cứu bên trái ta lại đánh bên phải, khiến địch mệt mỏi, dân không an cư; ta được nghỉ ngơi mà hắn bị vây khốn, không tớihai năm, có thể ngồi không hưởng lợi. Nay từ bỏ kế sách có thể thắng,quyết một trận phân thành bại, nếu như không được, hối không kịp.”).Tiểu nhị ở dược điếm nhận được tin này, một bên khâm phục dự đoán của ta trước đó (ta đương nhiên biết chuyện này), một bên dựa theo dặn dò củata, chuẩn bị sắp xếp cuộc sống cho người nhà Điền Phong sau này chạytrốn.

Mà Thư Thụ, người khởi xướng chủ trương từ từ công kích,vốn dĩ là người định mưu bên trong, là người đứng đầu tướng soái bênngoài, lần này cũng vì nhiều lần can gián, chọc giận Viên Thiệu, hơn nữa đám người Quách Đồ ở phe đối lập thừa cơ gièm pha, nói Thư Thụ quyềnthế quá lớn, tiếp tục trọng dụng sẽ không thể khống chế. Viên Thiệu đốivới ý kiến sáng suốt của Điền Phong không nghe, đối với hành vi bỏ đáxuống giếng gây hoài nghi của Quách Đồ lại rất tin tưởng, lập tức đemquân đội do Thư Thụ chỉ huy chia làm ba bộ phận, để y cùng Quách Đồ,Thuần Vu Quỳnh chia nhau suất lĩnh, cắt bớt chức quyền của Thư Thụ. Hành động đó của Viên Thiệu, khiến những người có cách nhìn tương tự ĐiềnPhong, Thư Thụ nhất loạt im lặng, mục đích của Viên Thiệu đạt được, cũng gieo xuống hạt mầm tai họa.

Đại quân của Viên Thiệu cũng khôngdùng phương pháp nhanh chóng áp sát Quan Độ ở Hoàng Hà để phát động công kích, mà trong tháng hai, Viên Thiệu dẫn quân trú đóng ở Lê Dương bờbắc Hoàng Hà. Viên Thiệu xem kỹ phòng tuyến Bạch Mã – Diên Tân của TàoTháo xong, quyết định trước tiên đột phá tại Diên Tân. Trong tháng hai,mệnh lệnh cho đám người Vương Khải dẫn hai vạn quân tấn công Vu Cấm ởDiên Tân. Vu Cấm có năm ngàn binh, cũng không mù quáng xuất chiến, chỉlợi dụng ưu thế phòng thủ trong thành, ra sức chống cự. Đã nói qua, năng lực công thành của Viên quân có thể coi là bằng không, hơn nữa tướnglĩnh dẫn binh cũng không có tài cán gì, phương pháp công thành đơn điệu, ngoài việc cho binh lính leo tường, vẫn là binh lính leo tường. Mà VuCấm rất lợi hại, võ nghệ đã cao, binh lính thủ hạ lại đồng lòng, nhìnViên quân ai dám đi lên giết không tha, phòng thủ ở Diên Tân vô cùngkiên cố. Một tuần sau khi đánh Diên Tân, Vương Khải hồi báo Viên Thiệu,tướng thủ thành Vu Cấm vô cùng lợi hại, chúng ta không lấy được thànhDiên Tân.

Viên Thiệu nhận được hồi báo, suy nghĩ một chút, quyếtđịnh bỏ không đánh Vu Cấm nữa, chuyển sang công kích phòng tuyến Bạch Mã cũng được, dù sao cũng giống nhau, chỉ cần phá được một chỗ, đại quâncủa ta qua sông sẽ không gặp nguy hiểm. Cho nên, Viên đại tướng quân cửNhan Lương dẫn một vạn binh, vượt Hoàng Hà tấn công Lưu Duyên đang phòng thủ ở Bạch Mã. Như hắn suy nghĩ, Lưu Duyên chẳng qua là một thái thú,một văn nhân, lá gan chắc chắn không lớn bằng Vu Cấm, lấy đại quân củahắn đè tới, lấy thanh danh uy vũ của Nhan Lương, Lưu Duyên không bỏthành mà chạy, thì cũng mở cửa thành quy thuận, hắn có thể phá hủy phòng tuyến Bạch Mã – Diên Tân do Tào Tháo khổ công xây dựng, đưa đại quânvượt qua Hoàng Hà. Viên Thiệu thật là bại não, nói đùa sao, Tào Tháo khổ công dựng nên phòng tuyến Hoàng Hà hơn nửa năm, sao có thể để một kẻnhát gan không có bản lĩnh đến trấn thủ?

Bạch Mã thành, dưới sựquản lý của Thái thú Lưu Duyên, sừng sững đồ sộ đứng trên bờ nam HoàngHà. Lưu Duyên tuy rằng văn không hiển, võ không danh, nhưng là nhân tàiphòng thủ, đây chính là nguyên nhân Tào Tháo sử dụng ông ta, không phảidùng một võ tướng khác tới xây dựng phòng tuyến Bạch Mã. Ông ta khôngtrốn hay hàng như ý nghĩ của Viên Thiệu, mà vững vàng đứng tại thànhBạch Mã. Có điều, Lưu Duyên lúc này khi đứng cạnh chiến hào bên ngoàithành Bạch Mã, nhìn Viên quân đang ào ạt vượt sông, nhìn lại phía sauchỉ có ba ngàn binh trấn thủ Bạch Mã, lòng bàn tay bất chợt đổ mồ hôi.Trấn thủ Bạch Mã đã nửa năm, trước kia ông ta đối với chuyện bảo vệphòng tuyến Bạch Mã vẫn luôn có lòng tin, nhưng hôm nay, nhìn tình hìnhtrước mắt, người ông ta phải đối mặt chính là đại tướng Nhan Lương củaViên Thiệu, phương pháp duy nhất là trước khi Viên quân vây thành, phảicho khoái mã báo nguy tới Tào công, sau đó đóng chặt cửa thành tử thủ.

Lúc nhận được quân tình khẩn cấp của Lưu Duyên, Tào Tháo chắc chắn phảixuất binh cứu viện Bạch Mã. Ông ta tự mình dẫn đại quân chủ lực, nhanhchóng xuất động tới đón đầu Viên quân. Theo cùng có Điển Vi, TrươngLiêu, Quan Vũ, Cam Ninh. Nhưng mà, Tào Tháo không phải Viên Thiệu thíchđánh giặc từng bước, ông ta theo đề nghị của Tuân Du, dùng phương phápgiương đông kích tây, giương cao thanh thế chạy tới quân doanh của VuCấm ở Diên Tân phía bắc Hoàng Hà, giả bộ muốn qua sông chặn đường luiquân của Viên Thiệu. Viên Thiệu quả nhiên mắc mưu, vội vàng cử quân vềphía tây chặn đánh.

Tào Tháo nhận được tin thám báo Viên quân đãmắc mưu, tự mình suất lĩnh khinh kỵ binh, lệnh cho Trương Liêu, Quan Vũ(không có người đành phải dùng hắn, thật phiền) làm tiên phong nhanhchóng bất ngờ vây khốn quân Nhan Lương ở Bạch Mã, lại cho Vu Cấm dẫn bộbinh, bỏ qua phòng tuyến Diên Tân, lui về bờ nam Hoàng Hà cùng Nhạc Tiến hợp binh, dùng bộ binh chặn đánh quân cứu viện của Viên quân rất có thể sẽ tiếp viện hoặc cứu viện Bạch Mã.

Nhan Lương chậm chạp vượtHoàng Hà, bên bờ sông ngoài thành Bạch Mã chỉnh đốn đội ngũ, xây dựngcăn cứ tạm thời, sau đó nhàm chán ngồi trong trướng chỉ huy nghỉ ngơi.Hắn nhận được tin tức Tào quân ở Bạch Mã không nhiều, theo lý mà nói,phòng tuyến này lấy rất dễ dàng, nhưng Lưu Duyên kia lại đóng cửa khôngra. Hắn đã cho thiên tướng vượt sông thử công thành thăm dò, một chúthiệu quả cũng không có. Thật là, chiếm lấy nơi này, còn phải để đạitướng quân như ta tự mình xuất mã sao? Mấy tên đần độn, có điều, cầnphải nghĩ cách.

Đợi lúc Tào quân đã hiện lên trong tầm mắt, hướng quân doanh của Nhan Lương xông tới, kẻ tự cho không có đối thủ ở BạchMã kia mới nhận ra. Hắn cũng thật xui xẻo, thấy Tào Tháo nhào tới, mớivội vàng từ mã xa đứng dậy ứng chiến. Kết quả, chiến mã của mình cònchưa kịp lên, đã phải chạy vội, bị Quan Vũ đang muốn báo ân dùng lưỡi lê giết chết. Viên quân mất đi chủ tướng, nhất thời tán loạn, bị Tào quânđuổi chạy như vịt, Tào quân gần như không tổn thất dành được thắng lợi,thành công giải vây Bạch Mã.

Lại nói, Viên Thiệu dựa vào quân sốđông, vẫn nghĩ có thể phá hủy tất cả phòng tuyến của Tào Tháo giống nhưkhi tấn công Công Tôn Toản. Tin thất bại ở Bạch Mã, Nhan Lương tử trậntruyền tới, Viên Thiệu vẫn cố chấp mệnh lệnh đại quân tiếp tục tiến tới, chỉ phái sáu ngàn người giao cho Văn Sú đuổi theo Tào Tháo rút lui khỏi Bạch Mã. Theo hắn thấy, Tào Tháo giết được Nhan Lương, chẳng qua vìNhan Lương sơ suất, cho nên, lần này hắn gọi Lưu Bị tới, bảo người nàyđi theo Văn Sú, sẽ không sợ quỷ kế của Tào Tháo nữa. Lúc này, Thư Thụquyết ý giữ mình một lần nữa can gián Viên Thiệu, khuyên y không thểkhinh suất liều lĩnh. Viên Thiệu chẳng những không nghe, còn đem số quân còn lại của Thư Thụ giao cho Quách Đồ, tước hết quyền lực của ông ta.

Tại Bạch Mã, Tào Tháo không bị thành quả thắng lợi mê hoặc, lập tức tỉnhtáo nhìn nhận phòng tuyến Bạch Mã không thể ngăn được đại quân ViênThiệu, đối với ưu thế hơn người của y, bản thân phải rút nhanh phòngtuyến, tránh đem quân đội vốn đã ít của mình bị phân tán thêm. Cho nên,sau khi thu được chiến quả của địch, Tào Tháo lập tức phân phát cho lãobách tính ở Bạch Mã, lại đặt đồ quân nhu ở đó, rồi lệnh toàn quân lùilại phía sau. Phát chiến quả cho lão bách tính không biết là chủ ý củaai, có lẽ chính là của Tào Tháo, tóm lại, khi Văn Sú cùng Lưu Bị mangtheo năm, sáu ngàn người từ Diên Tân đuổi theo Tào Tháo, ông ta đã lệnhrút quân, để lão bách tính rút lui trước, bản thân mình đem quân đóngtrại ở một nơi có địa thế tốt dưới chân núi, chiếm ưu thế về địa hình.

Dựng trại xong, Tào Tháo lệnh cho quân sĩ lên núi quan sát hướng đi của Viên quân. Người quan sát không ngừng báo cáo tin tức, ban đầu báo Viên quân có năm, sáu trăm kỵ binh, sau đó hô lớn bộ binh Viên Thiệu nhiều khôngđếm xuể. Lúc này, Tháo không cho báo cáo nữa, ông ta muốn kỵ binh nghỉngơi đợi mệnh. Lúc này, quân nhu từ Bạch Mã rút về còn đang trên đường,cũng còn rất nhiều dân chúng mang theo đồ đạc đang trên đường chạytrước. Các đại tướng của Tào Tháo đều lo lắng kỵ binh địch bắt ngườicướp của, đề nghị để nhân mã mang quân nhu đồng loạt tiến vào doanhtrại. Tào Tháo mỉm cười, chỉ có Tuân Du cười nói: “Đây chính là mồi, làm sao cho vào được”. Tào Tháo cười lớn, lệnh hơn ngàn kỵ binh đóng bênsườn núi, chuẩn bị tấn công.

Quả nhiên, kỵ binh Viên quân đếnnơi, thấy trên đường nhiều quân nhu như vậy, lại có lão bách tính mangtheo gánh nặng, bọn chúng tham tiền tài, phía sau tiếp phía trước cướpbóc, trong nhất thời, đội ngũ Viên quân đại loạn. Tào Tháo nhân cơ hộihạ lệnh kỵ binh ập tới. Phải nói Cam Ninh ánh mắt rất tốt, người ta gặpmột người giết một người, hắn đặc biệt xem giáp trụ ai sáng sủa mới chạy tới. Tập kích đột ngột mà, không cần chào hỏi, bởi vậy, Văn Sú tronglúc đang còn chỉnh đốn đội ngũ, không cam lòng đã rơi đầu dưới kích củaCam Ninh. Cam Ninh giết Văn Sú, Viên quân lần nữa mất chủ soái. Cũngphải nói bản lĩnh chạy trốn của Lưu Bị thật không nhỏ, động tác tấn công của hắn có phần chậm chạp, còn cách Văn Sú khá xa, thấy tình thế khôngổn, lập tức quay ngựa bỏ chạy, thủ hạ của Tào Tháo lại bỏ lỡ cơ hội bắtgiết Lưu Bị.

Lần này rất hay, mấy ngàn kỵ binh Viên Thiệu, ngườiđứng đầu bỏ mạng, người đứng thứ hai bỏ chạy, bọn họ cũng quay đầu chạynhanh, không chỉ mình chạy, còn khiến bộ binh ở phía sau thất loạn báttao. Binh sĩ của Viên Thiệu trốn trốn, chạy chạy, chậm liền thành xươngtrắng ven đường, Tào Tháo chỉ dùng một ngàn kỵ binh, đã đánh tan đạiquân Văn Sú, thắng tiếp một trận. Văn Sú, Nhan Lương đều là danh tướngtrong quân Viên Thiệu, là hai trong bốn vị tướng có danh hiệu Hà Bắc tứtrụ, kết quả trong thời gian ngắn, qua hai trận chiến không kịch liệtlắm đều bị giết, thật khiến tinh thần Tào quân lên cao. Nhưng mà, haingười kia đều chết không nhắm mắt.

Trận chiến Diên Tân dành đượcthắng lợi, Tào Tháo sáng suốt lựa chọn từ bỏ phòng tuyến Bạch Mã – DiênTân. Ông ta rất tỉnh táo, biết phòng tuyến này không thể cản được mườivạn quân Viên Thiệu. Tuy rằng Tào quân giết được hai viên đại tướng siêu cấp của Viên Thiệu, nhưng không ra được đòn đả kích trí mạng, thực lựcViên Thiệu vẫn hơn xa. Bởi vậy, Tào Tháo lệnh cho lão bách tính, đemtheo đồ quân nhu đồng loạt theo Tào quân lui về hướng tây bờ nam HoàngHà, đặt phòng tuyến trọng điểm ở Quan Độ. Sau khi Tào Tháo dẫn quân rútlui tới Quan Độ, liền tập trung quân chủ lực, tổ chức cố thủ, đợi Viênquân đến lấy gậy ông đập lưng ông.

Rút lui khỏi Bạch Mã – DiênTân, không có nghĩa là từ bỏ nơi này. Theo sự sắp xếp của Tào Tháo, VuCấm, Từ Hoảng, Sử Hoãn dẫn theo quân bộ hạ ở lại hai bên bờ sông HoàngHà tại Bạch Mã, Diên Tân tiến hành đánh du kích, không ngừng quấy rốiđại quân Viên Thiệu, mục đích chủ yếu là kéo dài thời gian. Đồng thời,để phòng ngừa khả năng Viên Thiệu tập kích Hứa Đô, Tào Tháo cho Hạ HầuĐôn mang binh cố thủ tại Thương Ngao là vị trí trọng địa, cho Trương Túlãnh binh đóng ở Trần Lưu. Nhưng mà, Viên đại tướng quân người ta cănbản coi thường chiến thuật tập kích, tuy rằng Tân Bì đề xuất cử kỵ binhbất ngờ thâm nhập sau lưng Tào Tháo. Lại nói, Viên Thiệu rất biết phốihợp với chiến lược của Tào Tháo, hành binh vô cùng chậm chạp. Đại đội kỵ binh không đánh bất ngờ hay tập hậu, mà từ từ cùng khối bộ binh khổnglồ tiến về nơi tập kết đại quân chủ lực bên Tào – Quan Độ, tới tháng bảy mới chiếm được Võ Dương, hình thành thế giằng co cùng Tào Tháo. Chiếnlược gậy ông đập lưng ông của Tào Tháo được Viên Thiệu chấp hành vô cùng nghiêm túc.

Mà Quan Vũ lập công ở Bạch Mã, được Tào Tháo lấydanh nghĩa hoàng đế phong làm Hán Thọ đình hầu, khi nhận được tin tứcLưu Bị ở trong quân Viên Thiệu, lập tức viết thư cáo biệt, mang theo gia quyến Lưu Bị, rời khỏi Tào Tháo đi về hướng bắc. Tào Tháo biết chuyện,nén xúc động ngăn chư tướng đuổi theo, để Quan Vũ ra đi. (Tào công quýtrọng Vũ, nhưng thấy lòng hắn không muốn ở lại, bảo với Trương Liêu:“Khanh thử lấy tình hỏi xem.” Lát sau Liêu hỏi Vũ, Vũ thở dài nói: “Tabiết Tào công với ta ơn dày, nhưng ta chịu ân trọng của Lưu tướng quân,đã thề cùng chết, không thể phản bội. Ta sẽ không ở lại, xin huynh nóigiúp Tào công để ta đi.” Liêu thuật lại lời Vũ nói với Tào Công, Tàocông cảm cái nghĩa ấy. Phó tử viết: Liêu nói rõ với Thái tổ thì sợ Vũ bị giết, không nói lại trái đạo vua tôi, liền thở dài nói: “Minh công, làchúa của tôi; Vũ, là huynh đệ của tôi.”, đành thuật lại. Thái tổ nói:“Người không phụ chủ cũ, là nghĩa sĩ vậy. Lúc nào hắn sẽ đi?” Liêu nói:“Vũ chịu ơn của ngài, tất sẽ báo ơn ngài rồi mới đi.” Lúc Vũ giết NhanLương, Tào công biết ông ta sẽ đi, càng ban thưởng trọng hậu. Vũ gói hết đồ được ban thưởng, viết thư cáo từ, chạy sang chỗ Viên quân. Tả hữumuốn đuổi theo, Tào công nói: “Ai nấy vì chủ, đừng đuổi theo.”). Kỳthực, ta nghĩ Tào Tháo làm như vậy cũng là muốn thu mua nhân tâm, cácngười xem, hành vi của Quan Vũ như vậy ta cũng chẳng so đo, chứng tỏ Tào Tháo ta yêu người tài, những người khác đương nhiên sẽ nhìn đạo dùngngười của Tào Tháo, người muốn góp sức lại càng nhiều, thả một Quan Vũ,đổi được nhiều người càng lợi hơn!

Quan Vũ chạy đi tìm Lưu Bị, mà Lưu Bị lúc này cũng bỏ Viên Thiệu, mang theo Triệu Vân cùng ba trămngười của huynh ấy, hướng Nhữ Nam ở sau lưng Tào Tháo mà tới, nguyênnhân đương nhiên muốn liên hệ với Lưu Bích. Phải biết rằng vào tháng ba, Lưu Bích cảm thấy Tào Tháo nhất định sẽ đi đời, nên âm thầm đầu hàngViên Thiệu, nguyện trung thành. Viên Thiệu đương nhiên cao hứng, khôngđể ý chuyện Lưu Biểu xuất binh hay không, có được sự quy thuận của LưuBích, chính là có một con dao nhỏ ở sau lưng Tào Tháo, nên lúc Lưu Bị đề xuất nguyện vọng tập kích sau lưng Tào Tháo, Viên Thiệu không chút dodự cho Lưu Bị một ngàn binh (đủ nhỏ mọn), cho Lưu Bị nam hạ.

Trên đường xuôi nam, Lưu Bị gặp lại Quan Vũ, Trương Phi ở giữa đường, tấtnhiên vạn phần vui mừng. Có thêm phụ tá đắc lực, Lưu Bị vội vàng chạytới chỗ Lưu Bích (không biết Lưu Bích này có phải thân thích Lưu giakhông). Hai bên cùng một chỗ, tất nhiên muốn gây phiền toái cho TàoTháo, vì thế ở Nhữ Nam, đại kỳ phản Tào phất lên. Có điều, năng lực hiện tại của Lưu hoàng thúc thật sự không được, mà Lưu Bích kia tướng lĩnhđều xuất thân từ Hoàng Cân quân, so ra còn kém Quản Hợi, Quan Vũ có khảnăng giết Nhan Lương, nhưng ba người này cũng không thể là đối thủ củaTào Nhân. Vân ca ca được Lưu Bị nể trọng cho làm tổng chỉ huy hậu quân.Vấn đề là, hậu quân này chẳng qua có chưa tới năm trăm binh sĩ, kỵ binhkhông tới trăm tên, trên thực tế là một thống lĩnh quân cận vệ, nhiệm vụ chủ yếu đương nhiên là bảo vệ đám gia quyến và đồ quân nhu. Giữa thángnăm, Tào Nhân dẫn hai vạn đại quân rời khỏi Uyển thành, tiến thẳng tớiNhữ Nam. Lưu Bị còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, tất nhiên nếm quả đắng cáchtác chiến của Hoàng Cân quân. Thủ hạ của Lưu Bích thấy thực lực chiếnđấu của quân chính quy Tào Nhân, còn chưa kịp cùng Tào quân đối mặt, đãbắt đầu chạy toán loạn, mặc cho Lưu Bị ngăn cản thế nào cũng không được. Lưu Bị vô cùng tỉnh táo, chỉ dựa vào binh lực không tới ba ngàn này của mình, tuyết đối không phải là đối thủ của Tào Nhân, bất đắc dĩ đành từbỏ Nhữ Nam tiếp tục chạy về hướng nam, ở khắp nơi chơi trò đánh du kích.

Tào Tháo nhận được tin Tào Nhân đã bình định được Nhữ Nam, lập tức cử MãnSủng làm thái thú Nhữ Nam, tiến vào chiếm giữ nơi đó, vừa để phòng thủ,đả kích thế lực ác bá của Viên gia nơi này, đồng thời đem bảo giáp đồnđiền cưỡng ép thi hành, sử dụng thủ đoạn cưỡng chế cứng rắn nhất: ác bágiàu có trong thành Nhữ Nam, dưới bàn tay sắt của Mãn Sủng, bị giết hếthai phần ba, đại bộ phận đất đai bị sát nhập thành của công; đồng thời,còn nghiêm khắc đem tư binh của các địa chủ ác bá trong vùng toàn bộ yêu cầu giải tán, nếu không sẽ kiên quyết trấn áp; những cánh quân HoàngCân nhỏ lẻ thì tiến hành chiêu hàng. Đồng thời Mãn Sủng theo kinh nghiệm đã thành công ở Hứa Đô, dán bố cáo, chiêu dụ quân Hoàng Cân ở Nhữ Namtrước kia, không trách lỗi cũ, chỉ cần thật lòng muốn trở về, toàn bộ sẽ được chia đất đai, trở thành lão bách tính bình thường; nếu tự nguyệntham gia quân ngũ, gia quyến được ưu đãi miễn một năm tiền thuế, sau đócứ theo quy định ở Hứa Đô áp dụng. Những chính sách của Mãn Sủng giúpdẹp ác bá, yên lòng dân, ổn định cuộc sống, có ai không tự nguyện quythuận? Ba tháng sau, Nhữ Nam đã hoàn toàn ổn định. Mãn Sủng từ đám binhsĩ tự nguyện tòng quân kia chọn ra bốn ngàn tinh binh, thu phục được các thế lực ở địa phương, binh lực Nhữ Nam đã đạt được một vạn bảy ngàn,hơn nữa trăm họ đồng tâm, biến Nhữ Nam thành một tòa thành kiên cố. MàLưu Bị muốn gây sóng gió ở Nhữ Nam, chém giết một hồi rồi bao vây thànhThái Dương, do chính sách vườn không nhà trống của Mãn Sủng, cũng khôngđược lợi gì, đành phải lượn lờ bên ngoài thành Nhữ Nam, thở phập phồngđợi kết quả đại chiến Viên – Tào.

Mà Hàn Tuần dẫn kỵ binh do Viên Thiệu phái ra muốn cùng Lưu Bị hình thành thế tiếp ứng, cuối tháng tưlẻn tới phụ cận Hứa Đô đã bị Tào Hồng ở lại giữ thành đánh tan tác. Viên Thiệu sau khi biết tin Hàn Tuần chết, không chỉ không rút ra bài học,ngược lại rất đắc ý nói, may không nghe lời đám người Tân Bì đi tập kích Hứa Đô, bằng không tổn thất quá lớn, thất bại của Hàn Tuần chứng tỏcách nhìn của y là rất chính xác. Đến lúc này, toàn bộ những cánh quânViên Thiệu phát ra để gây chuyện đều bị tiêu diệt, Lưu Biểu ở Kinh Châuquả nhiên không xuất binh, nguy cơ phía sau lưng Tào Tháo cơ bản đượcgiải trừ. Lúc này chỉ còn lại Giang Đông.

Mà lúc ta còn ở ThọQuang, Tôn Sách đã giết Hứa Cống thái thú Ngô quận. Kỳ thực Hứa Cốngkhuyên giải hoàng đế cũng là làm tận bổn phận thần tử, Tôn Sách hơi quáđáng. Hứa Cống cũng là người trọng nghĩa khinh tài, trong nhà có nhiềumôn khách, sau này, Tôn Sách gặp chuyện chính là do môn khách của HứaCống gây ra. Tôn Sách xử lý ông ta thật quá vội vàng. Có điều, ta khôngcó lòng dạ trách trời thương dân của Vũ ca ca, tính cách không thích xen vào chuyện của người khác, loại chuyện này ta sẽ không ngăn cản (cóngăn cũng không ngăn được), còn tranh thủ lợi dụng.

Chú thích(của tác giả): chương này viết rất miễn cưỡng, ta thực sự rất không giỏi miêu tả cảnh chiến trường, mong mọi người tha thứ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc