Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3482 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 1 - Chương 31
cuộc chiến lương thảo

❊ ❊ ❊

Ta ở Thọ Quang xâydựng căn cứ bí mât, hồn nhiên quên mất tình cảnh của Tào Tháo. Có lẽtrong lòng, ta cho rằng Tào Tháo sẽ nghe lời ta, sẽ không lần thứ haichinh phạt Đào Khiêm. Đáng tiếc, sức mạnh của lòng hận thù cộng với dãtâm, Tào Tháo ở Quyên thành nghỉ ngơi chỉnh đốn chừng hai tháng, dẫntheo tám vạn đại quân, một lần nữa bắt đầu chinh phạt Từ châu. Lần nàytiến quân so với lần trước thuận lợi hơn nhiều, chỉ trong hai mươi ngày, hạ hết năm thành, hơn nữa ở bên ngoài Đàm thành đánh cho Lưu Bị cùngTào Báo chạy trối chết.

Đang lúc Tào Tháo địnhphát động thừa lúc hăng hái chiếm lấy Đàm thành, lời ta tiên đoán mộtlần nữa trở thành sự thực. Trần Cung cấu kết cùng Trương Mạc kéo Lữ Bốvà Trương Dương tới, ở sau lưng Tào Tháo phóng hỏa. Trần Cung này vốn là người Tào Tháo tin tưởng, lúc Tào Tháo mới lĩnh chức Thái thú Đông quận đã tìm tới bên cạnh. Lúc đầu, bên cạnh Tào Tháo không có mưu sĩ, nênrất coi trọng y, lúc Tào Tháo được thăng Duyện châu mục, cũng nhờ y bỏnhiều công sức, cho nên, Tào Tháo vốn coi y là tâm phúc. Có điều, tabiết lòng y chẳng hề ở bên Tào Tháo, cho nên, lúc ta bắt đầu đi theo Tào Tháo, liền xác định rõ một điểm: ta không thích người này, nhìn y không vừa mắt, kiên quyết yêu cầu Tào Tháo không thể lộ thân phận của ta vớiy. Tào Tháo vẫn cho rằng đây là tính tình trẻ con của ta, tuy cảm thấybuồn cười, nhưng cũng vì an toàn của ta, không nói với Trần Cung. Chonên, lúc ông ta nhận được tin tức Trần Cung phản bội, cả người toát mồhôi lạnh, thầm nghĩ, may mà nghe lời Tử Vân nói.

Trương Mạc đối với việc Viên Thiệu muốn Tào Tháo giết hắn vẫn canh cánh tronglòng. Tuy rằng Tào Tháo không nghe theo Viên Thiệu, nhưng hắn có cảmgiác Tào Tháo ở Duyện châu khiến trên đầu hắn vẫn treo lơ lửng một thanh kiếm đoạt mạng. Cuối năm ngoái, Lữ Bố từ địa bàn của Viên Thiệu chạysang chỗ Trương Dương, đi qua quận Trần Lưu, Trương Mạc cảm thấy có thểdựa vào võ nghệ của Lữ Bố nên cao hứng chạy tới cùng Lữ Bố bắt quan hệ.Lữ Bố là một người không có nhiều tâm tư, có người nguyện ý đối tốt vớihắn, hắn đương nhiên vui mừng, cho nên hai người phối hợp ăn ý, đã trởthành minh hữu cùng bằng hữu.

Trần Cung đã có bất mãn với Tào Tháo từ lâu, mắt thấy mưu sĩ bên cạnh Tào Tháo ngày càngđông, ngày càng ít dựa vào mình, y không còn là người dưới một ngườitrên vạn người ở chỗ Tài Tháo nữa, nên đã sớm có lòng phản loạn. Y hiểurất rõ tâm lý của Trương Mạc. Lúc này, Tào Tháo rời xa Duyện châu, y cảm nhận được cơ hội đã tới. Ngay sau khi Tào Tháo xuất binh vài ngày, y đã tới chỗ Trương Mạc, Trương Mạc đã động tâm trước viễn cảnh tương lai do y ba hoa chích chòe vẽ ra, lại có Lữ Bố mạnh mẽ làm chỗ dựa vững chắc,hai người hợp kế, dứt khoát mời Lữ Bố làm Duyện châu mục. Lữ Bố lưu lạckhắp nơi gần hai năm, nghe thấy có thể dành được một nơi thuộc về mình,sao lại không đồng ý. lập tức mang binh đánh Duyện châu. Được Trương Mạc cùng Trần Cung công khai ủng hộ, trừ bỏ Quyên thành, Đông A, huyện Phạm ba nơi, các địa phương khác đều nhao nhao dựng cờ nghênh đón, Duyệnchâu rối loạn.

Ở Từ châu, Tào Tháo nhận đượcthông báo của Tuân Úc, ông ta hối hận, hối hận không nghe lời ta đừngdụng binh đánh Từ châu nữa. Vừa may, Lữ Bố không phải là một cao thủdùng binh, hắn không ở trên đường Tào Tháo lui quân dẫn binh chặn đánh,mà lại hao tổn binh tực cùng Tuân Úc ở Quyên thành, Đông A, huyện Phạm,muốn nhân lúc hăng hái chiếm luôn căn cứ của Tào Tháo. Đáng tiếc, TrầnCung tự cao tự đại, mưu kế của y so với Tuân Úc, Trình Dục, Hi Chí Tàicăn bản không thể so sánh, đánh vội vã hơn hai mươi ngày, không có cáchnào lấy được ba nơi này. Lúc này, Tào Tháo đã dẫn đại quân trở về, Lữ Bố đành phải bố trí phòng tuyến, cùng Tào Tháo ở Bộc Dương khai chiến.

Ở Đàm thành Từ châu, Đào Khiêm nghe tin Tào Tháo lui binh, thở phào mộthơi, lão cũng không có đủ dũng cảm và lực lượng để truy kích Tào Tháo,tự đem công lao lui binh địch gắn cho Lưu Bị.

Lúc này, ta đang ở Thọ Quang chờ Tần Dũng đến, còn đang tính kế hoạch gomtiền xây dựng thủy quân. Tần Dũng chưa tới, thuộc hạ ở hiệu thuốc XươngẤp đã tới trước: “Công tử, chúng tôi nhận được tin tức từ Nghiệp thành,lão chủ công bên kia xảy ra chuyện rồi.”

Ta giật cả mình: “Thế là thế nào? Đại nhân xảy ra chuyện gì?”

“Đại nhân không có chuyện gì, tên thuộc hạ đó nói, Trần Cung, Trương Mạcphản bội, Lữ Bố tiến đánh Duyện châu. Hiện tại, Duyện châu đang náoloạn. Lão chủ công ở Từ châu chưa kịp trở về.”

Trời ạ, Tào Tháo vẫn không nghe lời ta, để Duyện châu rối loạn, ta làm saolại quên chuyện này. Hiện tại, ta nên làm gì bây giờ? Ta bước qua bướclại, tên thuộc hạ kia nhìn ta tha thiết mong chờ, ta đột nhiên hiểuđược, người nhà tên thuộc hạ kia đều ở Nghiệp thành, bọn họ cũng đang lo cho người trong nhà. Ta cười an ủi hắn: “Trở về nói với mọi người,Duyện châu dù loạn, Nghiệp thành cũng không loạn, các người cứ yên tâmđi. Đúng rồi, một năm nay, ta cho các người đem lương thực gom được điĐông A, các ngươi làm thế nào rồi?”

Tên thuộc hạgật đầu: “Đã đưa hàng được ba đợt. Chúng tôi vẫn chưa gặp được Trình đại nhân, nhưng theo phân phó của công tử, chúng tôi lưu lại hai người ở đó coi chừng chỗ lương thực, chờ thời điểm Trình đại nhân trưng thu lươngthực sẽ dâng lên. Điểm ấy ngài cứ yên tâm.”

Vậylà tốt, ta đúng là yên tâm: “Như thế, ngươi lập tức trở về đi, báo chothương đội, tạm thời đừng tới Duyện châu, như thực lực trước mắt củachúng ta chưa đủ để bảo vệ mình lúc hỗn loạn. Việc buôn bán ở phươngbắc, cứ tiến hành ngay ở U châu và Ký châu được rồi, Ta cảnh báo lần nữa cho các ngươi, mạng người hơn hết thảy, hiểu chưa?” Tên thuộc hạ đápứng rời đi.

Ta ngồi xuống, cẩn thận tự hỏi: xemra, chiến cuộc ở Duyện châu đã vậy, ta cũng không sợ chuyện gì ngoài ýmuốn. Có điều, hiện tại ta có tới cũng chẳng có tác dụng gì. Tính thờigian, bây giờ là tháng năm, Tào Tháo cùng Lữ Bố đã khai chiến ở BộcDương. Dù sao thắng thua không quan trọng, phải để Điển Vi đi, để hắnhiển lộ thân thủ.

Nghĩ tới đây, ta đi tìm ĐiểnVi: “Đại ca, huynh còn nhớ rõ đệ từng nói, sẽ tìm cho ca ca một minhchủ, để huynh kiến công lập nghiệp không?” Điển Vi gật đầu.

Ta nói: “Minh chủ này chính là Duyện châu mục Tào Tháo, Tào Mạnh Đức. Đệhôm nay cũng xin nói thật với ca ca, đệ chính là mưu sĩ của ông ấy. Hiện tại, chủ công đang khai chiến cùng Lữ Bố, chính là cần đại tướng nhưhuynh. Nếu ca ca đồng ý, ngày mai, huynh hãy tới đại doanh Tào quân ởBộc Dương, tìm tướng quân Tào Hồng, hắn sẽ đưa huynh đi gặp chủ công,thế nào?”

Điển Vi nhìn ta: “Hà, đã hơn một năm,ta chỉ biết tiểu gia hỏa ngươi không phải người đơn giản. Ta đã nói sẽnghe lời ngươi, ngày mai ta đi.”

“Tốt, ca, ở đâycó thư đệ viết cho chủ công, huynh mang tới giúp đệ. Đúng rồi, ngoại trừ với chủ công, trước mặt bất kỳ ai khác, huynh cũng không được nói rađệ, hiểu không ? Chuyện này có quan hệ tới tính mạng đệ đó!”

Điển Vi cười: “Đệ yên tâm, chuyện ấy ta hiểu rõ. Đúng rồi, khi nào ngươi đưa Tử Nghĩa trở về?”

“Còn gần một năm nữa. Chuyện đó ca ca không cần quan tâm, đệ tự biết an bài.” Điển Vi gật đầu.

Ngoài thành Bộc Dương, Tào Tháo đang nổi giận! Hai canh giờ trước, ông ta vừa chạy ra từ thành Bộc Dương. Ông ta trúng phải kế trá hàng của ĐiềnNguyệt gia tộc Điền thị, tưởng rằng bọn chúng đồng ý nội ứng ngoại hợp,phản lại Lữ Bố. Ông ta dẫn theo năm nghìn binh mã, sau khi có người mởcửa thành tiếp ứng, liền vọt vào cửa bắc Bộc Dương. Ai biết sau khi vàothành, lại bị binh mã Lữ Bố bao vây, may mắn Lữ Bố không biết mình, lửa ở Bắc môn cũng không lớn, thêm vào bản thân mạng lớn mới chạy ra được,nếu không hậu quả khó lường.

Tào Tháo ngồi trongdoanh trướng, vẻ mặt buồn bực, trận này đánh hơn một tháng, đã không hạđược, còn suýt nữa chết trong thành, thật sự không biết làm thế nào !Đang thở dài, Tào Hồng dẫn Điển Vi vào : “Huynh trưởng, vị tướng quânnày do Tử Vân tiên sinh tiến cử tới.”

Điển Vitiến lên chào: “Tôi tên Điển Vi, là đại ca của Tử Vân. Đệ ấy nói Tào đại nhân là anh hùng, có thể làm đại sự, tôi đến muốn đi theo ngài.”

Tào Tháo biết hắn, lần trước ta tới Quyên thành đã nói cho ông ta biết tacó một vị ca ca kết bái, là từ chỗ Trương Mạc kéo ra. Lúc đó Tào Tháo và Trương Mạc là bằng hữu, hắn đến không tốt, hiện tại đã trở mặt, đươngnhiên có thể đến. Ông ta lập tức cầm tay Điển Vi: “Tháo đã nghe Tử Vânnói qua, Điển tướng quân võ nghệ cao siêu, là người nghĩa khí, Tháotrông mong tướng quân đã lâu. Nay Tháo lâm vào hiểm cảnh, không thểkhiến tướng quân vừa lòng, chỉ có thể ủy khuất tướng trước tiên làmthiên tướng* ở chỗ Diệu Tài*, không biết tướng quân có bằng lòng không?”

Điển Vi cười nói: “Tôi tới nơi này, là vì Tử Vân nói ngài là minh chủ, không phải đến thụ lộc, huống chi tôi không có công lao gì, sao có thể hưởngđịa vị cao? Để sau này tôi giết địch lập công, ngài phong thưởng khôngmuộn.”

Tào Tháo nghe được rất thoải mái. Kỳ thực, những lời Điển Vi nói đó, đều là do ta dặn. Hiện tại, Tào Tháo rất coitrọng hắn, vì hắn là ca ca kết nghĩa của ta, mặt khác, Tào Tháo cũngbiết, nếu là người không có khả năng, ta sẽ không tiến cử.

Khách khí một hồi, Điển Vi đưa thư của ta giao cho Tào Tháo: “Đây là do tiểu tử bảo tôi mang tới.”

Tào Tháo cao hứng, vẫn là Tử Vân hiểu rõ hoàn cảnh của ta. Nhận được thư,ông ta lệnh Tào Hồng sắp xếp Điển Vi tới chỗ Hạ Hầu Đôn rồi mở thư củata ra, vừa đọc, chỉ thấy tám chữ : «kéo dài thời gian, vây mà khôngđánh». Ôi, đây là ý tứ gì? Tào Tháo mông lung.

Gọi Hi Chí Tài và Mãn Sủng tới, Tào Tháo đưa thư của ta cho bọn họ xem: “Các ngươi đọc xem, ý Tử Vân là sao?”

Hi Chí Tài nghĩ một hồi: “Xem ra, ý của Tử Vân hẳn là muốn chúng ta dầndần tiêu hao Lữ Bố. Nhưng mà, cứ tiêu hao như vậy, là có ý gì?”

Mãn Sủng lắc đầu: “Hiện tại, chúng ta không tấn công, Lữ Bố cũng không rakhỏi thành, hơn nữa, tôi thấy Lữ Bố cũng không có ý xông ra. Vây màkhông đánh? Trừ bỏ tránh được thương vong, nào có ý gì nữa đâu?”

Tào Tháo thở dài: “Tử Vân vẫn tính trẻ con, hắn không muốn có nhiều thươngvong. Có điều, chiến tranh làm sao không có người chết. Lần này, là dota không nghe hắn, hắn đã nói nhiều lần, Duyện châu không ổn, không thểtin Trương Mạc, là do ta không nghe lời hắn thôi!”

Hi Chí Tài lắc đầu: “Chủ công, tôi cảm thấy ý tứ của Tử Vân còn nằm ở bốnchữ kéo dài thời gian nữa, ở đây kéo dài thời gian đúng là với chúng tacó lợi hơn. Lữ Bố không biết dùng binh, Bộc Dương thành tuy rằng vừa lớn vừa kiên cố, nhưng nó cũng chỉ là một tòa thành bị cô lập, bảo vệ nó có ý nghĩa gì? Thời gian càng dài, chúng ta ở bên ngoài có thể lấy đượclương thảo, vật dụng, trong thành cái gì cũng không có, một khi hếtlương, Lữ Bố hắn dựa vào cái gì mà thủ thành? Cho nên, Tử Vân mới nóikéo dài thời gian.’’ Cái này, Tào Tháo cùng Mãn Sủng đều gật đầu.

Lại nói, Điển Vi nhìn thấy Hạ Hầu Đôn, nói thẳng với hắn: “Tiểu tử bảo tatiện thể nhắn với ngươi, nói ngươi chú ý loạn tiễn, đừng để tên trúngvào mắt.” Hạ Hầu Đôn sửng sốt, hắn vẫn chưa hiểu.

Thời gian trôi đi từng ngày, Tào Tháo không triển khai công thành nữa, chỉthỉnh thoảng đánh vài trận nhỏ, hì, chuyện này được lợi nhiều nhất là Hạ Hầu Đôn, không có công thành kịch liệt, con mắt hắn được bảo vệ. Mặc dù đối với hắn thiếu mất một vài câu chuyện anh hùng, nhưng mà ta nghĩ,hắn muốn con mắt, không muốn làm anh hùng.

Lúcsong phương còn đang giằng co, Tào Tháo lại chiếm được nơi tích trữlương thảo của Lữ Bố – Biệt Đồn. Giống như tình huống phát sinh sau này ở trận chiến Quan Độ, để phá hủy lương thảo của Lữ Bố, Tào Tháo tự mìnhmang một ngàn binh đi Biệt Đồn tập kích lương thảo của Lữ Bố. Lữ Bố được tin báo, cũng tự mang binh tìm cách cứu viện. Tào Tháo động tác chậmmột chút, bị Lữ quân vây khốn trong Biệt thành. Tào Tháo lúc đó mới thấy được sự lợi hại của Điển Vi. Trận quyết đấu này, Tào Tháo thiêu cháylương thảo của Lữ Bố, mà Lữ Bố cũng là nộ hỏa công tâm (không có cái ăn, ai mà chịu nổi), cho nên trận này đánh từ sáng tới tối. Mắt thấy Lữ Bốđiên tiết không ngừng vây công, Tào Tháo nhìn bốn phía : “Ta muốn dùngdũng sĩ đánh vào Lữ quân, ai dám đảm đương?” Điển Vi đứng dậy đáp: “Tôixin ra trước.” Chiêu mộ được hơn mười người, lấy song giáp khoác lênmình, bỏ thuẫn, cầm trường mâu ra khiêu khích quân địch. Chỉ trong chốclát, quân địch phía tây công kích dồn dập, Điển Vi giết hết chúng. LúcLữ quân thấy hắn dũng mãnh, bắn tên vào, Vi không thèm để ý (hai tầnggiáp trụ, cần gì để ý), nói với tùy tùng: “Giặc đến gần mười bước, thìhô lên.” Tùy tùng nói: “Mười bước rồi.” Vi lại nói: “Năm bước thì hô.”Tùy tùng e ngại, hô to: “Giặc tới rồi”! Vi cầm trong tay hơn mười kích,hô lớn, những kẻ ngăn cản đều bị hất ngã. Quân Lữ Bố kinh hãi thoái lui. Tới lúc hoàng hôn, Tào Tháo vội vã dẫn quân phá vây mà đi. Trở về doanh trướng vô cùng mừng rỡ, có được tướng giỏi. Lập tức phong Điển Vi làmĐô úy. Từ đó đem theo Vi bên mình, xem như tùy tùng.

Có điều, theo thời gian, lương thảo hai bên đều xuất hiện khó khăn. Lữ Bố ở trong thành tất nhiên đem tất cả những gì thu thập được ra ăn, ăn hết,toàn quân đã tới tình trạng một ngày ăn một bữa. Cuộc sống của Tào Tháocũng không tốt lắm. Năm nay hạn lớn, Duyện châu cùng Thanh châu hoa mầuhầu như không thu hoạch được một hạt. Thật may mắn, ta đã chuẩn bị lương khô, Trình Dục ở Đông A lấy được lương thảo một phần ba là do ta cungcấp. Tên thuộc hạ hộ tống lương thảo nói với ông ta một câu: hiệu thuốcĐức Tường kính hiến. Trình Dục lúc ấy chính là cảm tạ, đến chỗ Tào Tháo, vừa nói xong, Tào Tháo thở dài, giải thích với ông ta, Trình Dục miệnghá hốc nói không nên lời. Đến cuối tháng tám, mọi người đều chống đỡkhông nổi. Tào Tháo nghe lời đám người Hi Chí Tài, mang hết tất cả lương thực có thể thu gặt lẫn không thể thu gặt mười mấy dặm quanh thành BộcDương theo, trở lại Quyên thành.

Lữ Bố thấy TàoTháo thu binh giải vây mà đi, mới dám thở phào một hơi, đã phát hiệnchung quanh chẳng còn gì để ăn, rơi vào đường cùng, dẫn Trương Mạc, Trần Cung cùng tất cả binh sĩ, rời bỏ Bộc Dương, xuất phát về hướng đôngnam, chuyển căn cứ về quận Sơn Dương. Phần đầu cuộc chiến này, coi nhưhạ màn.

Chú thích :

* Thiên tướng : tướng quân cấp thấp nhất, thống lĩnh 3000 quân

* Diệu Tài: tức Hạ Hầu Uyên

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc