Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3509 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 1 - Chương 34
tái ông mất ngựa

❊ ❊ ❊

Ta hiểu rõ lo lắngcủa bọn họ, Tào Tháo đang lúc hưng phấn, chuẩn bị tới lúc đại khởi,trong thời gian ngắn ngủi nửa năm, phụ thân huynh đệ đều bị giết, ngườinhà gần như mất hết. Sau đó bản thân lại bị bằng hữu tin tưởng cùng thần tử mình trọng dụng bán đứng. Nếu không có những mưu sĩ này trợ giúp,đất đai cũng chẳng còn, thật khó có chỗ an thân. Còn gặp một đám nhữngkẻ lừa đảo, phản đồ, có thể nói là đang trên đỉnh núi cao rơi xuống khenúi, ai gặp phải cũng khó mà chịu đựng được. Kỳ thật thực lực ông ta vẫn còn, vấn đề là, Tào Tháo hiện thời không còn giống lúc vội vã tấn côngĐào Khiêm, giận dữ mất đi lý trí, mà là mất đi lòng tin với mọi chuyện,đối với việc kết giao với người khác đã mất đi dũng khí, cho nên mới cóbiểu hiện uể oải, chán chường thất vọng. Ta cần phải suy nghĩ xem nênkhuyên bảo ông ta thế nào để một lần nữa hồi tỉnh. Khúc mắc này khôngcởi được, sẽ để lại nhiều di chứng.

Ta cũng độtnhiên hiểu được Tào Tháo về sau vì cái gì tin tưởng Trình Dục như vậy.Trình Dục xuất hiện muộn hơn những người khác, nhưng lại là một trongnhững người trung thành nhất. Chẳng trách, tới lúc Tào Tháo đã khống chế được một nửa thiên hạ, mặc kệ ai cáo ngầm Trình Dục, Tào Tháo đều không để ý, không chỉ không để ý, mà còn càng trọng thưởng. Mà Tuân Úc, mặcdù Tào Tháo biết rõ lòng ông ta ở bên hoàng đế, chỉ cần Tuân Úc khôngcông khai phản đối, ông ta đều nhẫn nhịn, không chỉ nhẫn, còn khôngngừng đề bạt, trọng dụng. Một phần, vì Tuân Úc đúng là một kỳ tài loviệc nội chính, mặt khác, cũng là vì lần này Tuân Úc trung thành. Chonên, sau khi Tào Tháo bất đắc dĩ bức tử Tuân Úc, đối với hậu nhân củaông ta quan tâm gấp bội, không ngừng ban thưởng.

Ta cũngbiết rõ, Trương Mạc cùng Trần Cung làm phản, Trương Mạc phản bội chínhlà tình bằng hữu sinh tử cùng Tào Tháo; Trần Cung phản bội chính lànghĩa vua tôi của thần tử đối với chủ công. Mà hai người bọn họ mộtngười là bạn tốt, thậm chí là bằng hữu có thể giao phó cả tính mạng vàgia quyến; một người được ông ta tín nhiệm vô cùng, tín nhiệm đến mứcngười ngoài đều biết Tào Tháo đối tốt với Trần Cung, tốt đến trình độthân thiết chẳng kém người trong nhà. Hai người kia phản, hẳn là nguyênnhân khiến Tào Tháo sau này trở thành người đa nghi hay giết người. Hơnnữa, Ngụy Chủng ngoài dự đoán mọi người chạy sang với Trương Mạc, mà Tất Kham lừa gạt Tào Tháo một phen, đổi lại là ta gặp phải đả kích như vậy, đối với cái thế gian gọi là bằng hữu, tri kỷ cũng sẽ chết lặng. Kỳthực, nhiều khi, bằng hữu thân thiết nhất lại là đòn tấn công hung hiểmnhất. Không phải tục ngữ có câu: người nguy hiểm chính là bằng hữu bêncạnh ngươi sao? Hiện tại, ta phải dốc sức khuyên bảo Tào Tháo, không đểông ta trở thành người không tin tưởng vào người khác như vậy.

Ta suy nghĩ trong chốc lát, đúng vậy, lần này phiến loạn tưởng rằng nguyhiểm, trên thực tế lại lợi nhiều hơn hại. Tuy rằng Tào Tháo đã trải quanhiều khó khăn, nhưng mà, trên thực tế là tái ông mất ngựa, ai biết họaphúc? Có mất sẽ có được. Thứ nhất, trong hoạn nạn mới thấy chân tình,người nào trung với Tào Tháo, người nào gió chiều nào xoay chiều ấy đềulộ rõ, đối với Tào Tháo là chuyện tốt. Thứ hai, để vấn đề ở Duyện châulộ ra triệt để, cũng thuận tiện giải quyết cho sớm, nếu không, đợi vềsau lúc mấu chốt Tào Tháo tranh bá, Duyện châu lại loạn, mới là thêthảm. Thứ ba, cho Tào Tháo bọn họ học được một bài học, tránh cho ông ta tiếp tục nóng đầu, lúc nào cũng muốn mở rộng địa bàn.

Vào trong phòng của Tào Tháo, ông ta đang cúi đầu ngồi ở trên giường, trong mắt còn sót lệ. Có thể thấy lần này ông ta bị đả kích trầm trọng tớimức nào. Nghe thấy có người tiến vào, ông ta ngẩng đầu nhìn, ta khôngđành lòng nhìn ánh mắt ông ta, đã không còn vẻ vui mừng thường ngày lúcnhìn thấy ta, mà là ánh mắt vô tội, bất đắc dĩ, thật làm người ta đaulòng.

Ta bước tới, ngồi bên cạnh, chậm rãi đặt tay lêntay ông ta: “Chủ công, Như biết, ngài hiện tại nhất định rất đau lòng.Như cũng vậy.” Tào Tháo run rẩy một chút: “Tử Vân, ngươi nói đúng, cólợi là bằng hữu, có tai họa thành thù địch. Ta còn chưa có tai họa gìlớn, bạn bè đã xa lánh tới mức này.”

Ta nghe thấy cảngười run lên: “Chủ công, sao ngài có thể nghĩ thế? Cái gì là bạn bè xalánh? Chúng tôi thì sao? Chúng tôi không phải người thân của ngài sao?Chẳng lẽ trong lòng ngài, chúng tôi chỉ là thần tử, là thuộc hạ củangài? Là người không quan trọng sao?” Tào Tháo sửng sốt: “Không phải, Tử Vân, Tháo không phải có ý này.”

Ta cười, nắm chặt tayông ta: “Đúng rồi, ngài còn có chúng tôi, có nhiều thần tử trung thành,có nhiều tướng sĩ đi theo ngài. Mấy tên tôm tép nhãi nhép kia, làm saocó thể đả kích được ngài chứ? Trương Mạc đúng như lời tôi nói, chẳng qua là một tên ba phải vô dụng, đối với hắn, việc ngài làm Duyện châu mụclà muốn chiếm đất đai của hắn, hơn nữa ngài mặc dù không nghe lời ViênThiệu giết hắn, nhưng chính hắn lại luôn lo lắng. Tôi thấy hắn cũngkhông muốn giết ngài, chỉ muốn đuổi ngài đi, là vì hắn sợ ngài đó! Người như vậy căn bản không phải là bằng hữu đích thực. Về phần Trần Cung,người này tài học sơ thiển, lại tự cho mình có học thức uyên bác, khôngcam lòng làm hạ nhân, mưu toan trở thành người có quyền lực cao nhất ởDuyện châu. Hơn nữa, từ sau khi mấy người Văn Nhược tới, ngài không cònthường xuyên giữ y bên mình, y cảm thất mất mát. Một người luôn tự cholà đúng lại có cảm giác mất mát như thế, làm ra chuyện như vậy rất bìnhthường, điều đó càng chứng minh y không phải một người có tài hoa, có lý trí thực sự. Cho nên, ngài cũng không cần vì hai người như thế mà đaulòng. Không phải sao?”

Tào Tháo nhìn ta, chảy nước mắtgật đầu. Để tháo gỡ khúc mắc cho ông ta, ta tiếp tục khuyên: “Trong lúcloạn thế, mạng người nhỏ bé. Dân chúng dĩ nhiên là đành chịu, sĩ lâm cókiến thức lại càng nhiều người ích kỷ. Người hiểu rõ đại nghĩa tất nhiên là có, nhưng không nhiều, nếu không làm sao lại có nhiều truyền thuyếtvề những người hiệp nghĩa như thế. Những người luyến tiếc mạng sốngchiếm đa số, chẳng qua hành vi của bọn họ không quá đáng quá. Có câu: vợ chồng vốn như chim trong rừng, tai vạ tới thì mạnh ai nấy bay. Huốngchi tình bằng hữu, tình nghĩa vua tôi rất khó so với tình vợ chồng, concái. Ngụy Chủng, Tất Kham đám người kia chẳng qua là người như vậy.Những người giống như bọn chúng về sau cũng không có kết quả tốt, ngàilàm gì phải bực bội? Ngài xem, như Văn Nhược cùng Trọng Đức, còn có ChíTài, không phải vẫn theo ngài sao? Bọn họ mới là thần tử cùng mưu sĩngài cần xem trọng, đúng không? Chủ công đừng lấy hành động của đámngười Ngụy Chủng, Tất Kham mà lạnh nhạt với tình nghĩa quân thần, bằnghữu của những thần tử luôn trung thành với ngài. Như còn nhớ rõ lúctrước, lúc Như khuyên ngài đề phòng Trương Mạc, ngài từng khuyên Như,nói không thể coi người trong thế gian đều là tiểu nhân. Như cũng biết,trong cuộc sống khó có nhất là tình bằng hữu thật lòng, khó biết nhấtchính là hiểu được lòng người. Thế nhưng con người cứ khăng khăng cầnbằng hữu, lúc mọi người nói kết bằng hữu chẳng qua vì công danh và lợilộc, kỳ thực trong thâm tâm đều nghĩ có thể tri kỷ sống chết vì nhau.Chủ công, ngài cũng vậy, là người cao cao tại thượng, cũng muốn có bằnghữu. Như cùng Văn Nhược bọn họ sẽ là bằng hữu của chủ công, ngài phảitin tưởng vào chúng ta! Sao có thể vì một lần bị rắn cắn, mười năm sợdây thừng chứ! Nếu ngài mỗi ngày đều sống trong bóng ma sợ hãi bị bánđứng, cuộc sống sẽ chẳng còn thú vị nữa. Ngài bảo, Như nói có đúngkhông?”

Tào Tháo thở một hơi dài nhẹ nhõm, gật đầu: “Đúng vậy, Tử Vân, Tháo hiểu rồi, ngươi cùng Trọng Đức, Văn Nhược, Chí Tàibọn họ đều thật lòng phù trợ Tháo, Tháo sẽ tuyệt đối không nghi ngờ cácngươi. Đặc biệt là Tử Vân.”

Ta cười: “Chủ công, ngài đốitốt với Triệu Như, Như đương nhiên biết. Ngài tin tưởng tôi như vậy, lúc ở Bành Thành, tôi làm ra chuyện đó, ngài cũng không trừng phạt tôi.”

Tào Tháo khẽ cười chua chát: “Đó là vì Tháo biết, Tử Vân một lòng muốn tốtcho ta. Cách làm của ngươi không phải là phản bội Tháo, hoàn toàn ngượclại, là trung thành với Tháo! Vậy mà, ta lại không nghe lời ngươi.”

Ta gật đầu: “Đúng vậy, ngài phải biết rằng, thiên hạ hôm nay đại loạn,người tài xuất hiện nhiều, nhưng không muốn cho chúng ta sử dụng cũngnhiều. Chủ công có lòng mong mỏi người tài, hận kẻ tài không để mìnhdùng, Như cũng cho là dĩ nhiên. Nhưng thiên hạ nhiều người, lòng ngườikhó lường. Lúc này, những người đó phản bội ngài, kỳ thực phải nói là có nguyên nhân. Bởi vì ngài vốn cũng không phải là người nơi này, ngườiDuyện châu vẫn có chút kỳ thị người bên ngoài. Bọn họ lúc trước nghênhđón ngài về làm Duyện châu mục, cũng là vì gấp gáp muốn ngăn chặn áp lực giặc Hoàng Cân. Một khi áp lực không còn, tất nhiên sẽ có ý nghĩ này,đây là loại tâm lý tiểu nhân của đại đa số người đó! Chủ công bất đồngsuy nghĩ với bọn họ, mới có thể trở thành chủ công mà Như và những người đi theo ngài sùng bái. Nhưng mà, chủ công, con đường khai phá thiên hạcủa ngài còn rất dài, gặp những kẻ tiểu nhân như thế còn rất nhiều,chuyện phản bội vẫn sẽ có, thậm chí còn nặng nề hơn. Cho nên, Như thậtra vì chủ công cảm thấy may mắn. Lần này dẹp được phản loạn, chúng ta có thể triệt để ổn định Duyện châu. Cái đó gọi là Tái ông mất ngựa, aibiết họa hay phúc? Trong họa có phúc, trong phúc có họa, chỉ cần chúngta ngã một lần khôn hơn một chút, là có thể tận lực hạ thấp hết cỡ loạithương tổn này. Mọi kinh nghiệm đều từ máu tươi mà học được, sớm họcđược bài học đó, vẫn tốt hơn muộn mới gặp.”

Tào Tháo càng gật đầu không ngừng. Ta biết ông ta đã nghe ra, cảm xúc bi quan cũnggiảm bớt rất nhiều. Ta nhìn ánh mắt ông ta nói tiếp: “Cho nên, chủ công, chúng tôi vẫn muốn giống như ngài đã nói, muốn dựa trên nguyên tắc tathực lòng với người, người sẽ đối đãi với ta bằng thành ý, chân thànhgiúp đỡ. Cái gọi là không nên có tâm hại người, nhưng phải có tâm phòngbị người, phương pháp như vậy mới là đúng, nhưng mà, ngài là người làmđại sự, vẫn phải đã dùng người thì không nghi ngờ, nghi ngờ thì quyếtkhông dùng mới được. Về phần nhân tâm, Tử Vân cùng Văn Nhược, Chí Tàihuynh nhất định sẽ nắm chắc hơn nữa. Hai người bọn họ nhìn người rấtchuẩn, không hề kém Như, chủ công cứ tin tưởng bọn tôi là được rồi.”

Tào Tháo thở nhẹ nhõm một hơi: “Không sai, ta còn có các ngươi. Tử Vân,ngươi nói rất đúng, Tháo có thể nguôi ngoai rồi.” Ta cười, cuối cùng ông ta cũng hồi lại.

Ta cười nói: “Như một lần nữa nói mộtchút với chủ công về đạo dùng người cùng đạo người được dùng, đượckhông?” Tào Tháo ngồi ngay ngắn, gật đầu.

Ta nói: “Đạodùng người, phải có tâm, có nhìn, có nghe để dùng. Giao việc cho bề tôi, bản thân cũng phải cùng gánh vác. Khiêm tốn để học hỏi, rộng rãi hỏi ýkiến mọi người, tiếp nhận cả những ý kiến không đồng ý, đó là tập hợpnhiều trí tuệ vào một người; với người được dùng, phải thật lòng tinphục, nói năng thông suốt, lấy thân tận lực, dũng cảm nói thẳng, khôngtị trung nghịch, tận trung với chủ, tận nghĩa với bạn bè, chân thành với đồng liêu, đó là dùng một trí tuệ dung hòa vạn trí tuệ vậy. Chủ công,nếu làm được hiền chủ lương thần như thế này, thiên hạ lo gì không lấyđược? Như mong chủ công bất cứ khi nào, cũng có thể dùng trí tuệ, tránhxa gian nịnh, đối xử tử tế với những người bên cạnh. Còn nữa, chủ công,muốn để thần tử giãi bày hết với ngài, đầu tiên bọn họ phải thích ngài,phải hiểu rõ được ngài. Ngài phải học được cách cùng họ trao đổi tâmtình! Kỳ thực, chuyện này rất dễ. Chỉ cần công tư phân minh là được.Việc công, ngài phải khiến bọn họ kính phục; việc tư, ngài phải coi bọnhọ là bằng hữu. Tới lúc bọn họ đối với ngài vừa kính vừa yêu, tự nhiênlòng sẽ hướng về ngài, giống như bình thường Như đối với ngài vậy. Đếnlúc đó, chủ công việc công có mãnh tướng, việc tư có bằng hữu thâm giao. Cho dù có một ngày, Như không thể đi theo ngài nữa, tôi cũng thấy yêntâm!”

Tào Tháo mở trừng mắt: “Tử Vân, sao ngươi lại nói như vậy?”

Ta thở dài: “Chủ công, trong loạn thế, sẽ có rất nhiều chuyện không thể dự liệu. Như càng có bản lĩnh, chủ công càng lợi hại, nhưng chưa biếtchừng một ngày kia, tôi gặp phải bất trắc. Không ai có thể biết bản thân mình sau này sẽ gặp phải chuyện gì. Chủ công, nếu tôi thật sự gặp phảichuyện không hay, hy vọng chủ công có thể nhớ kỹ lời nói hôm nay, Nhưcho dù có chết, cũng đừng quá bận tâm.” Ta là nữ nhân, nếu một ngày bímật bị bại lộ, ta còn có thể đi theo ông sao?

Tào Tháonước mắt lại rơi: “Sẽ không đâu, ta quyết sẽ không để ngươi gặp phải bất trắc. Tử Vân, Tháo không muốn ngươi rời khỏi ta.”

Tacũng rưng rưng cười nói: “Chủ công, xem ngài kìa, so với tôi còn giốngtrẻ con hơn, tôi không hề khóc. Chúng ta tình nghĩa vua tôi ý hợp tâmđầu, Như nhất định sẽ tự bảo trọng, quyết không dễ dàng chịu chết. Chủcông cũng vậy, nhất định phải bảo trọng, ngàn vạn lần không thể lạigiống như hai ngày nay, đày đọa chính mình, vậy là tốt sao? Nửa nămkhông gặp, ngài gầy đi rồi. Chỉ cần Như biết ngài khỏe mạnh, ở bên ngoài cũng thấy an tâm.” Tào Tháo nhìn ta gật mạnh đầu.

Tathan thở suy nghĩ, chẳng trách Vũ ca ca nói, Tào Tháo đôi khi cũng giởtính trẻ con, đúng là như vậy. Chỉ cần ông ta không còn vướng mắc, tínhtình sẽ tốt hơn nhiều, cũng sẽ không giết nhiều người như vậy! Nghĩ mộthồi, ta đứng dậy đi tới trước án thư, mài mực. Tào Tháo tò mò nhìn ta,ta cười, viết một trang giấy, đưa cho ông ta, sau đó đi ra ngoài phòng.

Tào Tháo nhìn tấm giấy, trên mặt ta viết hai khúc ca:

“Ai không có một vài chuyện khắc cốt ghi tâm, ai có thể biết trước kết quả;

Ai không có một chút lòng thù hận, một chút sai lầm vô ý?

Ai không có một giấc mộng không đạt được, ai biết ai phụ ai nhiều?

Ai nguyện ý giải thích vì sao, cười trông gió mây qua.

Sống vui vẻ, lòng không thù hận, vì ngày mai cười vui ca hát.

Trong lòng có thể tiếp nhận mới là khoái lạc, trong gió đêm mở rộng tấm lòng.

Theo đuổi không cần giải thích vì cái gì, cười trông mây gió.” *

Những vinh quang có được trong quá khứ, đã biến thành hồi ức xa xôi.

Vượt qua nửa đời người cay đắng nhọc nhằn, hôm nay lại bước vào mưa gió.

Ngươi không thể buông tha chính mình, từ bỏ giấc mộng trong lòng.

Ngươi không thể để nước chảy bèo trôi, vì tình cảm chân thành của người thân.

Lại khổ sở lại khó khăn, vẫn phải kiên cường, càng thêm những ánh mắt trông đợi.

Trái tim vẫn còn, mộng vẫn còn, chỉ cần kiên trì sẽ có tương lai.

Xem thành bại, đời người hào sảng, cùng lắm lại một lần trở lại.” **

Nhẹ nhõm thở một hơi, tâm trạng ổn định, Tào Tháo để ý cất kỹ tờ giấy, bước ra ngoài.

Lúc ta rời khỏi phòng Tào Tháo, nhìn Trình Dục cùng Hi Chí Tài cười, bọn họ cũng thở dài nhẹ nhõm. Có điều, sự việc lần này để lại ảnh hưởng rấtlớn tới Trình Dục, cuộc đời ông ta sau này luôn thận trọng, không dámkết giao cùng người ngoài, chính là chịu ảnh bởi chuyện này, cũng may,ông ta cùng chúng ta rất hợp nhau. Ta cũng không nói gì nữa, hướng bọnhọ hành lễ rồi đi.

Chú Thích:

* Lời bài hát Tiếu khán phong vân – Trịnh Thiếu Thu

** Lời bài hát Vinh quang quá khứ – Lưu Hoan

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc