Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3456 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 1 - Chương 46
tức giận

❊ ❊ ❊

Hai ngày sau, bọnngười Lưu Bị còn đang thảo luận thích khách là do ai phái đến, ta mượndanh nghĩa là bệnh binh, rời khỏi quân doanh Lưu Bị, trở về Tiểu Bái. Ta là cố gắng chống đỡ trở về, một mũi tên này của Quan Vũ thật lợi hại,thuốc trị thương của Lưu Bị không có tác dụng, ta phải vội ra đi. Lúctrở lại Tiểu Bái, miệng vết thương đã có chút sưng. Cũng may Tần Dũng đã đến, nhìn thấy sắc mặt ta không tốt, hắn cũng lắp bắp kinh hãi.

Ngăn không cho hắn hỏi thăm, ta mang theo hắn trở về nhà Trương Liêu. Dù sao huynh ấy đã tới Hạ Bì, nơi này không có người ở. Thấy miệng vết thươngcủa ta, Tần Dũng giật nảy mình, ta cười khổ mà nói, mình gặp loạn binhcủa Lưu Bị, bị loạn tiễn gây thương tích. Hắn bắt đầu oán trách ta không nên một mình chạy tới chiến trường: “Công tử, võ nghệ của cậu khôngmuốn lộ ra, đến mấy nơi như thế, làm sao không bị thương được. Nhìn tình hình, về sau tôi không thể rời cậu được.” Ta cũng không nói gì. Nghĩthầm, may là vai bị thương, nếu không muốn chữa thương thật khó khăn.

Ở lại Tiểu Bái mười ngày, đã tới tháng 6 năm 196. Nghe nói Lưu Bị cùngđường đã chạy về Từ Châu. Ta biết, Lữ Bố không muốn thu nhận và giúp đỡhắn, ta cũng không muốn gặp lại hắn ở đây, dù sao cũng không có cơ hộiám sát hắn nữa. Thấy thương thế đã ổn định, nghĩ lại, ta cũng nên tớiHứa Đô gặp Tào Tháo, xem phải giải quyết vấn đề hoàng đế như thế nào.Nếu ta nghĩ không ra biện pháp giải quyết triệt để, sẽ đem lợi hại nóilại cùng Tào Tháo, nhiều người nhiều sức mạnh, mọi người cùng nhau độngnão vẫn hơn ta một người hao tổn tâm trí. Mang theo ý nghĩ này, ta cùngTần Dũng ra đi. Nghĩ thầm, về sau, có nên tìm một nữ hộ vệ bên người hay không, lỡ ra…

Cái gì gọi là nhà dột gặp mưaphùn, ta liền gặp tiếp chuyện xui xẻo. Loạn ở Từ châu không phải bìnhthường, ta cùng Tần Dũng mới đi được hai ngày, đã gặp một đám loạn binh. Mấy năm nay, chúng ta chạy ngược chạy xuôi suốt cũng chẳng gặp loạnbinh lần nào, đúng lúc ta đang bị thương, lại gặp phải. Cướp Tiểu Bạchcủa ta, đúng là muốn chết, không giết được Lưu Bị, chẳng lẽ không giếtđược các ngươi sao? Trong cơn giận dữ, ta cái gì cũng không để ý, lầnđầu thể hiện thương pháp của mình. Nhìn cơn thịnh nộ của ta, Tần Dũngcũng giật nảy mình, bị dọa thì dọa, tay chân hắn cũng không chậm, nhưngbọn khốn kiếp đó xem tình hình cũng chạy thật nhanh, không đợi ta cùngTần Dũng đem bọn chúng làm thịt đã bỏ chạy mất.

Vận động mạnh mẽ khiến miệng vết thương trên vai lại vỡ ra, đau đớn vôcùng, ta rốt cục tỉnh ra không ít. Nhìn mười thi thể trước mắt, ta thởdài: “Tần Dũng, có phải chúng ta quá đáng rồi không?”

Tần Dũng nhìn ta, vẻ mặt vô tội: “Công tử, cậu vừa rồi thật dọa người. Tôi lần đầu giết người đó!”

Ta chán nản: “Thôi bỏ đi, hôm nay tâm trạng không tốt, coi như chúng xui xẻo.” Tần Dũng không phản đối.

Tối hôm đó ở khách điếm, Tần Dũng đắp thuốc lên vết thương cho ta: “Côngtử, chúng ta ở lại đây nghỉ tạm hai ngày đi, miệng vết thương của cậulại chảy máu rồi.”

Ta nghiến răng miệng kêu to:“Nhẹ thôi, đau quá. Ôi, ta cũng có muốn vất vả thế này đâu, nhưng mà,mấy ngày nay không hiểu sao trong lòng rất hoảng hốt, cảm thấy có chuyện không tốt sắp phát sinh. Tần huynh, ta biết ngươi cùng Công Tôn huynhrất muốn biết thân phận thật của ta, hôm nay ta cũng nói thật với ngươi, ta là mưu sĩ của Duyện châu mục Tào Tháo, đã được bốn năm rồi, nhữngviệc ta làm đều là trách nhiệm của ta. Ngươi hiểu chưa?”

Ta vốn cho rằng Tần Dũng sẽ tỏ vẻ ngạc nhiên hoặc biểu tình gì đó, khôngngờ hắn chỉ nói: “Công tử, Tần Dũng cần làm gì, cậu ra lệnh là được. Mặc kệ là người của ai, chúng tôi đều là người của cậu. Được rồi, thuốc đãrịt xong, cậu đổi y phục đi.”

Trong lòng ta cảm động không thôi: “Cám ơn các ngươi, kiếp này có các ngươi đi theo, Triệu Như không cầu gì khác.”

Tần Dũng cười: “Công tử, nói những lời này là xem nhau như người ngoài rồi.”

Ta thở dài: “Nhưng mà, con đường ta chọn vô cùng vất vả mệt mỏi, cũng rấtlâu dài, ta hy vọng ngươi phải có sự chuẩn bị. Còn nữa, ta biết võ nghệcủa ngươi lúc này đã rất tốt, đi theo ta, có lẽ cả đời ngươi cũng khôngthể kiến công lập nghiệp, nổi danh thiên hạ. Nếu như ngươi muốn đi gâydựng công lao sự nghiệp, ta tuyệt đối không cản ngươi.”

Tần Dũng cười : “Công tử, Tần Dũng cùng ca ca đi theo công tử tới giờ chưahề có ý nghĩ đó, đời này của chúng ta chính là người của công tử. Cậumuốn chúng tôi làm gì, chúng tôi làm cái đó, cậu không đuổi được chúngtôi đâu.”

Nghe xong lời hắn nói, ta không ngănđược lệ, vội vã nói: “Lần này ngươi đi với ta tới Hứa Đô là để làm quenvới mấy vị đại nhân, tùy thời điểm đặc biệt, ta cần ngươi giúp liên hệvới bọn họ. Được rồi, ngươi đi nghỉ đi, ngày mai còn phải lên đường.”Tần Dũng gật đầu khép cửa đi ra ngoài. Ta không khỏi thở dài, có phải ta thật ích kỷ hay không?

Năm nay thật sự ta quáđen đủi, vào tháng bảy, thời tiết chợt thay đổi bất thường, đã sắp tớiHứa Đô, lại gặp phải một trận mưa lớn. Thương thế của ta vốn không ổn,lại gặp phải chuyện đó, lúc tới được Hứa Đô, cả người ta đều phát sốt. Ở một nơi cách Tào Phủ không xa, tìm được hiệu thuốc mới mở, ta khoát tay không cho thuộc hạ báo cáo chạy đi ngủ luôn, thật hết sức mệt mỏi.

Tới ngày hôm sau gặp lại, bọn họ nói cho ta một tin tức xấu, một tin tứctốt. Ta vừa nghe, người đã muốn hôn mê. Tin tốt là Tào Tháo đã đi gặpHoàng đế, tin xấu là Hi Chí Tài không sống qua nổi năm nay, đã qua đời.Hai tin tức này với ta đều là tin xấu. Hi Chí Tài chết là chuyện khôngthể cứu vãn, ta đã tận lực rồi. Nhưng Tào Tháo đi nghênh đón Hoàng đế,sao lại thế được, không phải là chuyện cuối năm sao? Hiện giờ mới làtháng bảy mà! Hoàng đế sắp tới rồi, ta phải làm gì đây?

Mang theo một bụng phiền não, ta tới phủ Đô úy của Thái Sử Từ. Thái Sử Từthấy ta trở về, tất nhiên rất cao hứng, vội vàng đón ta vào. Tâm tìnhcủa ta một chút cũng không tốt, quên cả mang đồ cho nghĩa mẫu tới. Nhìnthấy Thái Sử Từ, ta cũng không nhiều lời, bảo hắn mời mấy mưu sĩ của Tào Tháo ở Hứa Đô tới, ta muốn cùng họ nói ít chuyện. Thái Sử Từ nhìn bộdáng của ta, chỉ biết ta có chuyện, cũng không hỏi gì, vội vã ra ngoàitự mình đi mời người. Hắn cũng cẩn thận quá mức, đâu cần phải giữ bí mật như vậy.

Không lâu sau, Trình Dục cùng Thái SửTừ vội vàng trở về. Vừa thấy ta, Trình Dục cười nói: Tử Vân, ngươi vềthật đúng lúc, chỗ này sắp náo nhiệt rồi. Chuyện làm ăn của ngươi sẽ rất khá.”

Ta nhìn hắn: “Trọng Đức tiên sinh, ở nhà chỉ có mình ông sao?”

Trình Dục thấy ta thần thái nhạt nhẽo, cho rằng ta mệt mỏi, không chú ýnhiều, vẫn rất hứng thú nói: “À, Văn Nhược đang bận chuyện đón Hoàng đế, hôm nay sợ không có thời gian. Bá Ninh đi cùng chủ công tới Lạc Dương,những người khác không biết ngươi, không có sự cho phép của chủ công,không ai được biết thân phận của ngươi.”

Ông ta cao hứng như vậy, nhưng ta thì không, lạnh lùng hỏi: “Chí Tài huynh đã đi bao lâu rồi?”

Sắc mặt Trình Dục lập tức tối sầm lại: “Gần ba tháng rồi. Trước khi hắn đimuốn gặp ngươi. Ở chỗ Văn Nhược có thư hắn để lại cho ngươi đó.”

Ta nhìn hắn thanh âm vẫn lạnh nhạt: “Vậy sao? Ta sẽ qua lấy.” Một ngườichết, các ngươi có thể thờ ơ như vậy sao? Vẫn là ta lòng không đủ tànnhẫn sao?

Trình Dục thấy sắc mặt ta, thở dài: “Tử Vân, có phải ngươi cảm thấy chúng ta thật tàn nhẫn không? Kỳ thực,chúng ta đều thấy thương tâm khi Chí Tài chết. Chủ công giam mình trongphòng cả ngày, không gặp ai. Nhưng mà Tử Vân, gặp nhau lúc loạn thế, aibiết ngày nào mình sẽ chết? Chí Tài bệnh chết, trước khi hắn chết, còncó chúng ta ở bên cạnh. Phải biết rằng, trong loạn thế đây là một kếtcục tốt! Ta và ngươi ai có thể đảm bảo được chết trong nhà mình?” TháiSử Từ ở bên cạnh gật đầu.

Đúng vậy, ta thừa nhậnông ta nói có đạo lý. Nhưng mà, tim ta thật đau. Vũ ca ca nói rất đúng,một khi ta thay đổi lịch sử, ai biết sẽ có biến hóa gì, ví như Thái SửTừ hiện nay đã tới đầu Tào Tháo, ta có thể thề sẽ bảo đảm an toàn chocác huynh trưởng được sao? Ta có thể bảo đảm mọi người đều bình an vô sự sao? Không thể. Ta thật đau đầu.

Lắc lắc đầu,không nghĩ chuyện đó nữa, ta cố ép bất mãn trong lòng xuống, hỏi TrìnhDục: “Tiên sinh, chuyện Hoàng đế sao lại thế này? Các ông sao phải đónbệ hạ tới đây? Đã suy nghĩ cẩn thận chưa?”

Nghe ta hỏichuyện đó, Trình Dục càng thêm hăng hái: “Tử Vân, ta thấy chủ công cùngVăn Nhược, Hiếu Tiên nói rất đúng. Ngươi xem, thiên tử yếu nhược, nhưngthế lực vẫn còn, thừa lệnh vua hành sự, làm chuyện gì cũng danh chínhngôn thuận, để thiên hạ thần dân biết có thiên tử, sẽ biết có chủ công.Huống chi chúng ta lấy danh nghĩa thiên tử hành động, làm việc không cần lo lắng nữa, cứ quét ngang các chư hầu khác, xuất sư có danh, có thểtrấn an lòng dân những nơi đầu hàng; vả lại, ở chốn đế đô, sĩ tử thiênhạ đều hướng tới, chúng ta ở trong đó có thể chọn những người tài năngđể sử dụng, đầu nhập cho chủ công, cũng tránh miệng lưỡi cho Tử Vân,ngươi có thể lưu lại lâu ngày bên cạnh chủ công, chẳng phải rất tốt sao? Lại nói, bệ hạ đang ở đường cùng thế bí, chủ công nhiệt tình giúp đỡ,cứu bệ hạ khỏi nguy nan, trong lòng bệ hạ sao lại không cảm kích? Lòngtrung thành của chủ công cũng có thể lan truyền khắp thiên hạ, lấy đượcnhân tâm!”

Ông ta thao thao bất tuyệt về viễncảnh tốt đẹp khi đón hoàng đế về, trong đầu ta lại hiện ra hậu quả việcnày: Tào Tháo bị mắng thành gian thần, nói ông ta ép thiên tử hiệu lệnhchư hầu, tuy rằng những chư hầu đó cũng chẳng nghe lệnh ông ta; nhân tài tuy nhiều, nhưng mấy kẻ bốc phét là trung thần với hoàng đế thì đông,mà người có thực học vì Tào Tháo dốc sức lại ít, trong đó không ít người phản lại Tào Tháo, vài lần mưu sát muốn đẩy Tào Tháo vào chỗ chết;ngươi trong lúc nguy nan lôi kéo hắn một phen, nhưng hắn lại cho rằngngươi có ý đồ riêng, muốn đẩy hắn vào chỗ chết, cho nên, hắn nghĩ cáchgiết chết ngươi để bày tỏ lòng cảm kích, cướp hết mọi thứ của ngươi,cách cảm ơn như vậy cũng thật đặc biệt.

Ông tacàng nói, ta càng tức giận. Chuyện lớn như vậy lại quyết định qua loa,thậm chí không nghĩ tới việc trưng cầu ý kiến của ta, muộn hai thángnữa, có chết người được không? (nói không chừng, mấy vị đại thần trongtriều đã đói chết rồi). Tuân Văn Nhược, người này căn bản không phảitrung thần của Tào Tháo, ông ta là trung thần của vị hoàng đế kia. Những người đó căn bản sẽ không thành thật nghiêm túc suy nghĩ cho tương laicủa Tào Tháo. Trở thành phụ quốc trung thần thì sao chứ? Từ xưa đến nay, có vị đại thần công cao át chủ nào không chết thê thảm đâu, các ngươimuốn Tào Tháo như vậy sao? Tuân Văn Nhược ngươi được cho là tài trí hơnngười, đọc cả xe sách, thế nhưng không nghĩ tới chuyện đó sao? Rõ rànglà đẩy chủ công vào con đường không thể quay lại mà! Bọn họ thuần túy là lợi dụng Tào Tháo thực hiện giấc mộng trung thần của họ.

Ta càng nghĩ càng hận, lửa giận trong lòng cuối cùng không khống chế nổi,đứng bật lên, lật ngược án thư trước mặt: “Khốn nạn, một đám đần độn tựcho mình là đúng, hừ, cung nghênh đại giá hoàng đế, nhặt lại giày ráchcủa kẻ khác, so với mưu sĩ hạng hai của người khác cũng không bằng. Cácngươi, các ngươi mấy người đều không thật lòng muốn tốt cho chủ công,các ngươi chính là đem chủ công biến thành ván cầu để bước lên địa vịcao, ta hận chết các ngươi.”

Ta giận tím mặtkhiến Trình Dục cùng Thái Sử Từ kinh hãi trợn mắt há mồm, Trình Dụckhông biết phải làm sao, Thái Sử Từ phản ứng nhanh hơn một chút, bướctới giữ tay ta: “Tử Vân, ngươi sao vậy? Tỉnh táo lại đi, có chuyện gì từ từ nói.”

Ta đầu đau, người choáng váng, toànthân mệt mỏi, muốn đẩy hắn ra, nhưng đẩy không được: “Không cần lo chota, ta là cái gì đâu? Ta là cái gì chứ? Buông ra!” Tựa vào người Thái Sử Từ, ta vô lực òa khóc.

Trình Dục cuối cùng cũng tỉnh lại, vội tiến lên nói: “Tử Vân, ngươi làm sao vậy? Có gì không đúng sao?”

Ta khóc thì thào tự nói: “Muộn rồi, tất cả đều muộn, ta nên làm cái gì bây giờ?”

Trình Dục cau mày, nhẹ nhàng sờ trán ta: “Tử Vân, ngươi bị bệnh rồi, sao lạinóng thế này? A, tay ngươi lạnh quá.” Ông ta nhìn Thái Sử Từ: “Không ổn, Tử Vân chưa từng bị thế này, trán hắn nóng quá, ngươi mau đỡ hắn đinghỉ ngơi, ta đi tìm đại phu.”

Ta phát tiết xong, cuối cùng bình tĩnh lại, nghe thấy ông ta nói, ta lắc lắc tay: “Takhông sao, các ngươi không cần lo cho ta, ta muốn ở một mình.” Ta gạttay Thái Sử Từ, đi ra ngoài.

Trình Dục vội vàng chạy lại: “Tử Vân, ngươi phát sốt rồi, đừng đi.”

Ta ngẩng đầu nhìn ông ta: “Thật xin lỗi, ta có lẽ vì không thoải mái, ôngđừng để ý, ta không có ý châm chích các ông, tiên sinh đừng phiền lòng.Các người yên tâm, ta chính là đại phu. Ta về nghỉ tạm đã.” Không để ýtới hai người họ, ta lập tức trở về hiệu thuốc. Trình Dục cùng Thái SửTừ giật mình đứng đó, đưa mắt nhìn nhau.

Về tớihiệu thuốc, Tần Dũng nhìn thấy ta kinh hãi: “Công tử, sắc mặt cậu kémquá, thương thế lại…” Ta lắc tay: “Ngươi giúp ta tìm ít thuốc an thầnlại đây. Đúng rồi, các ngươi nghe được tin tức về Tam ca không?” Gianhân trong hiệu thuốc vội vã bước tới đáp: “Công tử, không có tin tứcTam gia. Chúng tiểu nhân đã nghe ngóng, ở đây không ai tên Quách Gia.”

Ta thật đau đầu, sao lại thế này, thư ta đã gửi gần nửa năm, vì sao khôngthấy Quách Gia tới đây? Chẳng lẽ hắn xảy ra chuyện gì sao? Lúc này, takhông muốn nghĩ chuyện đó, chỉ muốn về phòng ngủ, lệnh cho bọn thuộc hạai muốn gặp cũng để tới mai. Trở lại phòng, ta nằm xuống ngủ luôn, cáigì cũng mặc kệ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc