Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3466 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 1 - Chương 11
lương tâm thầy thuốc

❊ ❊ ❊

Rời khỏi Bắc Hải,ta không mang theo Điển Vi, để huynh ấy ở lại chiếu cố nghĩa mẫu. Têngia hỏa này cũng giống ta, từ nhỏ không có mẹ, phụ thân lại là người lỗmãng, trừ bỏ săn thú, không biết dạy dỗ con trai, mặc cho con mình ởngoài lăn lộn hoành hành. Xem ra Điển Vi làm không ít trò trộm thịt,uống rượu. Người như vậy lớn lên, đa số đều rất trọng nghĩa khí. Võ nghệ Điển Vi giỏi như vậy là từ việc đánh nhau rèn ra, hơn nữa, huynh ấy cósức mạnh, đương nhiên cũng khá là lợi hại.

Giờ thì hayrồi, một đứa trẻ không có mẹ chăm sóc, giờ đã có thêm một người mẹthương yêu, so với ta huynh ấy còn để ý hơn, mỗi ngày đều tới thỉnh anthăm hỏi ân cần, tự mình lo chuyện ăn uống, vô cùng hiếu thuận. Cho nên, ta để huynh ấy lại bên cạnh nghĩa mẫu, đối với cả hai người đều khiếnta yên tâm.

Mang theo hai mấy người còn lại, chúng tathuận đường đi về vùng duyên hải phía đông. Hiện tại không phải thờiđiểm đi tìm Vân ca ca, huynh ấy theo Công Tôn Toản, chắc vừa mới thuthập giặc Hoàng Cân Biên Nam, còn chưa công khai trở mặt với Lưu Ngu, đi tìm cũng không có ý nghĩa, Lại nói, tính cách Vân ca ca ta sao cònkhông rõ, huynh ấy gặp ta làm gì có chuyện theo ta đi, ngược lại cònmuốn giữ ta bên cạnh. Dù sao huynh ấy cũng không có gì nguy hiểm, cứ đểmọi người đường ai nấy chơi cái đã.

Dọc đường đi, takhông cần làm mấy chuyện cướp của người giàu chia cho người nghèo nữa,đã có người theo bên cạnh, nếu thấy ngứa mắt, để bọn họ ra tay là được.Nhưng không có Điển Vi bên cạnh, ta cũng không dám mù quáng cho thủ hạra quân, bọn họ võ nghệ đều không cao lắm, ta cũng không muốn để lộ khảnăng của mình. Cho nên, thu nhập ngoài ý muốn giảm đi rất nhiều.

Đoàn người chúng ta không đi đường lớn, cứ tiện đường nào đi đường nấy, nênchuyện tìm chỗ tá túc là cả một vấn đề, thường chỉ có ở nhờ nhà dân.Mười ngày sau chúng ta đã tới phụ cận Nam Bì. Ban đêm thật lạnh, lạnhđến kêu cha kêu mẹ trong bụng. Mới vào thu, thời tiết phương Bắc đã lạnh như thế, một chút cũng không bình thường. Hai năm qua, nhân gian chiếnloạn liên miên, ông trời còn gây thêm phiền nhiễu. Vốn buổi chiều nhìnthấy một thôn trang, chúng ta định vào ở nhờ một đêm, nhưng người trongthôn vừa thấy chúng ta đã kêu cha gọi mẹ chạy mất, giống như chúng tađến để đánh cướp không bằng. Ôi, khổ thật, nỗi khổ của người tốt chínhlà tự làm khổ mình, chẳng biết phải làm sao, đành phải cắm trại ở bênngoài thôn. Cũng may đi cùng ta đều là lính, bọn họ đã quen với tìnhhuống này, chỉ có mình ta thấy lạnh, bám chặt vào đống lửa vẫn còn runbần bật.

Đang lúc mơ mơ màng màng, đột nhiên, một cảmgiác nguy hiểm ập đến, khiến ta tỉnh táo trở lại. Ta đứng dậy nhìn xungquanh, cũng không phát hiện ra điều gì cả. Nhưng loại cảm giác này thậtmãnh liệt, từ khi ta rời nhà đi, chưa từng trải qua cảm giác này. Mộtlần nữa nhìn kỹ bốn phía, trừ bỏ tiếng gió, chẳng còn thanh âm nào khác, ta không khỏi hoài nghi chính mình bị yếu thần kinh. Người hầu theo bên mình nhìn thấy động tác của ta, cũng cảm thấy kỳ lạ, một người trongđám cười nói: “Công tử, ngài rất ít khi nghỉ ở ngoài trời nên chắc không quen, không có chuyện gì đâu.” Ta cười cười, không nói gì, ngồi xuống.

Không buồn ngủ nữa, ta ngồi nghịch nghịch đống lửa, suy nghĩ lan man. Ra đisắp hai năm, cũng đã tìm được ba vị ca ca (Thái Sử Từ hẳn có thể tính là một nhỉ). Liên hệ được với Tào Tháo, tất cả đều thuận lợi, những chuyện cần làm tiếp theo khó khăn hơn nhiều. Đầu tiên, Tào Tháo đã bước đầuhành trình tranh thiên hạ, đối với ta mà nói, hắn đang ở giai đoạn pháttriển ban đầu, vẫn còn đang thuận lợi, ta chỉ cần nắm chắc một vàiphương diện chi tiết là được rồi. Đến giai đoạn sau mới phi thường khókhăn, đặc biệt sau khi hắn nghênh đón hoàng đế, ta nên làm thế nào mớikhông để hắn giữ hoàng đế bên cạnh đây? Thật ra, mặc kệ như thế nào,hoàng đế đều trở lại địa bàn của Tào Tháo, cứ mặc kệ sao? Hay là vẫnnghênh đón? Chuyện này đúng là một vấn đề hóc búa, Vũ ca ca cũng khôngnghĩ ra biện pháp nào ổn thỏa, ta có thể làm gì đây?

Đang lúc ta đau đầu suy nghĩ, một tiếng rít bén nhọn vang lên, không chờchúng ta kịp phản ứng, một đám người ngựa từ trong bóng tối xuất hiện.Hai mươi mấy thuộc hạ nhảy dựng lên, tập trung đứng khít thành hai vòngtròn, quây ta vào chính giữa. Trong nháy mắt, một đám người cầm đuốchiện ra xung quanh chúng ta, nhân số không ít, chúng ta đều bị chấnđộng, nhìn nhau dò hỏi.

Ta nhíu mày một chút, thấp giọngphân phó: “Nếu không cần thiết thì đừng động võ vội, xem tình huống hãynói.” Mọi người lĩnh mệnh, nhìn đối phương chằm chằm.

Nhìn thấy bộ dáng đề phòng của chúng ta, một đại hán trong đám người đi ra,đến cách chúng ta một khoảng không xa thì dừng lại, đánh giá chúng ta.Thấy chúng ta không nói lời nào, gã mở miệng nói: “Các ngươi đang đanglàm gì?”

Ta nhíu mày, vẫn trả lời: “Chúng ta là người qua đường, không kịp tìm chỗ nghỉ chân, nên dừng lại chỗ này nghỉ ngơi mộtđêm. Không biết các người là ai, vì sao làm thế này?”

Gãnhìn ta, thấy hứng thú: “Khà, chẳng lẽ đám người các ngươi do một đứatrẻ con làm đầu lĩnh sao? Nhìn dáng vẻ, nhất định là con nhà giàu cóhoặc con cháu nhà quan, chạy đi lang thang hả?” Người xung quanh gã đềucười ầm.

Trong lòng ta tức giận nhưng không để lộ ra mặt, nói đùa, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ta cũng không muốn đánh nhauvới nhiều người thế: “Vị đại ca này nói đùa rồi. Không sai, nơi này lànhỏ làm chủ, bọn họ đều là thuộc hạ của ta. Ta là một đại phu, dựa vàobản lĩnh kiếm cơm, không phải con nhà giàu có hay quan lại gì cả.” Takhông nói chúng ta làm nghề buôn bán, thời đại này mọi người không coitrọng thương nhân, nếu bọn họ muốn cướp của, chắc chắn sẽ không buôngtha thương nhân.

Nghe ta nói vậy, đám người vây chúng tabắt đầu thì thầm với nhau. Đại hán này sửng sốt một chút sau đó cười phá lên: “Úi, ngươi là đại phu? Ha ha, có tiểu đại phu nhỏ tuổi vậy sao?”Tiếp theo, gã nhìn bốn phía: “Các ngươi có từng thấy qua người nhỏ vậylàm đại phu sao? A! Ha ha, ha ha.”

Không đợi ta trả lời,trong đám người có một người đi ra, đến gần nhìn kỹ ta, trở lại nói vớiđại hán: “Thủ lĩnh, hắn thật sự là đại phu. Đúng, chính là người ta từng nói với các ngươi, là tiểu thần y ở Sử gia thôn kia.” A? Chung quanhmột mảnh im lìm.

Đại hán lúc đầu ngây người, tiếp theo là mừng rỡ: “Thì ra ngươi đúng là đại phu, còn là thần y. Hê hê, ngại quá, đắc tội rồi.”

Ta thở phào một hơi, biết nguy hiểm đã giảm đi phân nửa: “Không dám, không dám.”

Đại hán tiến lên vài bước: “Bà con ở chỗ ta không ít người bị bệnh, xin tiểu thần y tới khám chữa bệnh, không biết…”

Ta nghĩ thầm, xem tư thế của ngươi, không đi cũng không được, liền gậtđầu: “Có người bệnh sao? Có nhiều không? Nếu như các hạ tin ta, ta đương nhiên cống hiến sức lực.” Lời nói cố gắng thật dễ nghe.

Đại hán nghe thấy cao hứng cực kỳ: “Vậy không khách khí nữa. Hiện tại đi luôn được không?”

Ta cười: “Sao lại không được, đã có bệnh nhân chờ, đáng lý nên đi nhanhmột chút mới phải.” Không được cũng phải đi, còn hơn phải đánh nhau.

Phân phó thuộc hạ nhanh chóng thu thập hành lý, lập tức cùng bọn họ lênđường. Bọn thuộc hạ không dám do dự, chúng ta theo đại hán đi về hướngtây. Đi được nửa canh giờ, đến một trảng rừng lớn, oa, nơi đó có khôngít người, chắc phải trên một vạn. Ta nhìn những người trước mắt, áo quần rách rưới, nam nữ già trẻ đều có, trong lòng biết rõ, những người nàynhất định là dân chúng lưu vong, hoặc chính là giặc Hoàng Cân. Chỉ làkhông biết bọn họ thuộc về đội Hắc Sơn hay đội Biên Nam. Hiện tại, tacũng không hỏi, chỉ hỏi đại hán người bệnh ở đâu?

Đại hán thấy ta quan tâm người bệnh, cũng thấy cao hứng, lập tức hạ lệnh chotập hợp người bị bệnh đến bên này. Gã cười khổ với ta: “Thật ngại quá,chỗ này nhiều người cũng hơi loạn, làm phiền đại phu ngài.”

Ta thở dài: “Người của ngươi ở đây đông quá, tập trung nhiều như vậy cóthể dẫn tới tật bệnh lan tràn. Hiện giờ mới đầu xuân, thời tiết cònlạnh, nếu trời nóng lên, rất dễ sinh ra ôn dịch! Các ngươi nhất địnhphải đặc biệt chú ý mới được.” Đại hán càng không ngừng nói lời cám ơn.

Ta cũng không khách khí với gã, bởi đã có không ít người đứng dậy, xemthần sắc bọn họ đều là có bệnh, ta làm sao có thể ngồi yên. Vội vàng tìm một chỗ sạch sẽ, lệnh cho thuộc hạ duy trì trật tự, bắt đầu thực hiệnchức trách đại phu. Trời ạ, ba ngày sau, ta đã muốn kiệt sức. Cũng maythể chất ta không giống người thường, vậy mà còn mệt tới ngất ngư. Bệnhnhân nhiều không nói, loại bệnh cũng nhiều, còn thiếu thuốc thang, dụngcụ, mấy đồ khám bệnh đều không đủ, đến mức ta cũng bệnh luôn, là bệnhvừa bất đắc dĩ vừa mệt mỏi. Đến ngày thứ năm, ta nằm bẹp không muốn rờikhỏi giường.

Đêm nay, đại hán thủ lĩnh ngại ngùng mangmột chén cơm tới: “Thần y, thật là, khiến ngươi mệt mỏi như vậy, hay lànghỉ ngơi vài ngày đi. Chỗ này cũng không có gì để chiêu đãi ngươi, cáinày…”

Ta ngẩng đầu cười cười: “Không sao, ta vẫn còn cóthể tiếp tục, nhưng mà ngày mai ta chỉ xem bệnh ban ngày, buổi tối nghỉ. Ta thật sự cũng mệt mỏi, bản thân không sao, chỉ sợ xem lầm bệnh, mạngngười quan trọng, không thể qua loa.”

Thủ lĩnh nhìn ta vẻ mặt sùng bái: “Ngài thật sự là người có tấm lòng nhân hậu. Thế đạo lúcnày, người giống như ngài thật hiếm thấy.”

Ta cười: “Ta không thấy vậy. Là thầy thuốc, đương nhiên phải có lương tâm thầy thuốc. Đây là việc ta phải làm.”

“Thầy thuốc, lương tâm? Hầy, nói thì dễ, làm mới khó. Xin lỗi thần y chứ, tacũng từng đi tìm không ít đại phu, ôi, không phải y thuật không giỏi,chính là căn bản không muốn khám bệnh cho người của bọn ta.”

Ta sửng sốt: “Khám bệnh còn muốn phân người này người kia là sao? Làm gì có đại phu như vậy? Thật quá xằng bậy.”

Thủ lĩnh cười khổ: “Ta thấy tiểu thần y tâm tính thiện lương, liền nóithật, chúng ta không phải dân chúng bình thường, mà là giặc cướp đó!”

Ta ôi một tiếng: “Thủ lĩnh nói vậy là sao? Các ngươi chẳng qua là một đámnạn dân không có nhà để về thôi. Làm quân Hoàng Cân chẳng qua vì bị bứcbách, thủ lĩnh sao lại tự cho mình là giặc cướp?”

Thủ lĩnh nhìn ta kinh hãi: “Thì ra từ đầu thần y đã biết chúng ta là quân Hoàng Cân.”

Ta nhìn gã gật đầu: “Đơn giản thôi. Các ngươi ở nơi như thế này, khôngphải quân lính, cũng không phải dân thường, đương nhiên là quân HoàngCân. Chuyện này không khó đoán. Ta đến ngày thứ hai đã biết rồi.”

Thủ lĩnh nhìn thấy ta, cổ quái hỏi: “Chẳng lẽ ngài không sợ chúng ta?”

Ta nhìn gã, kỳ quái hỏi: “Tại sao phải sợ các ngươi? Các ngươi cũng khôngphải quái vật gì, cũng không phải loạn quân chư hầu, không có lý do đểsợ hãi!” Thế đạo như lúc này, họa lính còn nặng hơn họa cướp, cướp còncó chút nghĩa khí giang hồ, lính thì chẳng băn khoăn chuyện gì cả!

Thủ lĩnh thở dài: “Người ngoài đều sợ chúng ta. Có tiền có thế sợ chúng ta, không tiền không thế cũng sợ chúng ta, chỉ có thần y ngài nói khôngsợ.”

Ta cười: “Bọn có tiền có thế, bình thường hay ứchiếp dân chúng, đương nhiên sợ các ngươi tìm bọn họ tính sổ; không tiềnkhông thế là bởi vì tin lời đồn mà sợ các ngươi, chỉ cần các ngươi không ức hiếp bọn họ, bọn họ sẽ không sợ các ngươi nữa. Tất cả mọi người đềulà dân chúng bần cùng khốn khổ, có cái gì đáng sợ chứ.”

Thủ lĩnh nhìn ta: “Nếu người trong thiên hạ đều giống như thần y, cuộc sống của chúng ta tốt biết bao nhiêu.”

Ta nhìn gã, cũng thở dài: “Kỳ thực, các ngươi lầm bước tới tình trạng hômnay, cũng là do các ngươi không phải. Lúc quân Hoàng Cân vừa khởi nghĩa, đúng thực là vì dân chúng. Quân Hoàng Cân là ai? Chính là dân chúng.Quân Hoàng Cân ban đầu trên giết tham quan, dưới thu nạp nạn dân lưulạc, phát lương phát gạo, cứu dân chúng trong cơn lao khổ. Lúc ấy, quânHoàng Cân chính là cứu binh của dân chúng chịu đủ đau khổ. Nhưng mà than ôi, hiện tại quân Hoàng Cân nơi nơi cướp bóc, chẳng phân biệt quan dân, đến mức chó gà cũng chẳng tha. Các người đã biến từ bảo vệ dân chúngthành làm hại dân chúng rồi.”

Thủ lĩnh xấu hổ nói: “Không có cách nào cả, mấy năm nay thiên tai liên miên, chúng ta khổ không thể tả, nhưng đám quan lại triều đình kia, chẳng những không cứu tế an dân, còn không ngớt đặt sưu cao thuế nặng. Chúng ta sống không nổi, dù saotạo phản cũng là chết, không tạo phản cũng là chết. Chúng ta cũng làkhông còn biện pháp nào nữa. Những huynh đệ theo ta đều là người khôngcó nhà để về. Không cướp thì không có lương thực, không sống nổi!”

Ta cũng thở dài: “Đúng vậy, ta cũng lớn lên trong gia đình bình thường,đương nhiên hiểu rõ nỗi đau khổ của các ngươi. Nhưng mà, thủ lĩnh, cứthế này mãi không phải là cách. Nghe ta nói một câu, nam tử hán đạitrượng phu sống ở trong trời đất, người hiểu lý lẽ cần gánh vác chuyệnthiên hạ, lui có thể bảo hộ một phương, người cùng khổ chỉ lo thân mình. Hiện tại, tuy rằng tình cảnh các ngươi gian nan, nhưng cũng coi nhưngười có sức lực cường tráng, sao không đi báo đáp quốc gia, cũng là bảo vệ an nguy cho dân chúng một phương, lại không làm nguy hại tới tínhmạng của dân chúng. Ngươi nghĩ xem, cha mẹ vợ con ngươi là người, củangười khác thì không phải sao? Các ngươi làm chuyện như vậy, mạng sốngcủa những người đáng thương không có nhà để về giống các ngươi phải làmsao? Các người sao lại nhẫn tâm như vậy? Lương tâm sao yên ổn được!” Thủ lĩnh cúi đầu, thở dài không nói.

Thời gian lại trôi quanửa tháng, ta rốt cuộc đã chữa trị gần hết bệnh nhân nơi này. Hôm nay,ta tìm đến thủ lĩnh: “Thủ lĩnh, bệnh nhân ở đây trên cơ bản ta đã khámhết rồi. Tại đây ta sẽ để lại vài phương thuốc, ngươi tìm cách thu gomchuẩn bị thêm chút dược liệu nữa, đến lúc thời tiết nóng lên, nhớ chobọn họ dùng một ít thuốc sắc lên, sẽ không có vấn đề gì.”

Thủ lĩnh nhìn ta: “Chẳng lẽ thần y phải đi sao?”

Ta nhìn hắn gật đầu: “Đúng vậy, ta vốn phải đi Liêu Tây tìm nguyên liệuchế thuốc, đã ở chỗ này trì hoãn mất nhiều thời gian, nếu không đi,người ở đó chờ đợi sẽ sốt ruột. Ở chỗ ngươi đã không còn chuyện gì nữarồi.”

Gã nhìn ta, nửa ngày mới nói: “Nếu thần y nhất định phải đi, ta không dám ép ngài ở lại.”

Ta biết gã không muốn thả ta đi, cười một tiếng: “Ta hiểu ý thủ lĩnh. Thếnày đi, nếu ngươi tin ta, ở chỗ này kiên nhẫn chờ một năm, ta có quenbiết một vài người làm quan. Để ta xem có biện pháp nào kiếm cho cácngươi một nơi sống yên ổn sẽ dàn xếp, không cần làm giặc Hoàng Cân nữa.Dù sao các người tạo phản cũng vì muốn ăn cơm no đúng không?”

Thủ lĩnh sững sờ nhìn ta: “Thần y, ngài có cách sao? Ôi, khó lắm! Một người là giặc, cả nhà là giặc, chỉ sợ không ai dám thu nhận giúp đỡ chúngta.”

Ta cười nhẹ: “Chuyện là do người làm, tin tưởng ta,chờ ta từ Liêu Tây trở về, nhất định giúp ngươi nghĩ cách.” Lại nghĩthầm, nếu không được, ta sẽ dẫn bọn họ đi tìm Tào Tháo. Chờ ta từ LiêuTây trở về, Tào Tháo cũng đã trở thành Duyệt Châu mục, thu xếp cho vạnngười chắc không thành vấn đề.

Thủ lĩnh mừng rỡ, khomngười hạ bái: “Nếu được như thế, ta thay mọi người cảm ơn ngài. Ngàichính là đại ân nhân của chúng ta!”

Ta vội vàng đỡ lấygã: “Thủ lĩnh không cần như thế, ta đã từng nói, đây là lương tâm thầythuốc, kẻ làm đại phu làm sao có thể nhẫn tâm nhìn bao nhiêu người ở đây chịu khổ. Vả lại, thủ lĩnh cũng là hảo hán có nghĩa khí, lại tự nguyệnphục vụ cho mấy người già yếu mệt nhọc. Ta cũng thập phần bội phục thủlĩnh. Ngươi cứ việc yên tâm, ta nói lời giữ lời. Có điều, ta không dámchắc về thời gian, chỉ biết nhất định sẽ về tìm các ngươi. Ngươi cầnphải kiên nhẫn chờ ta mới được!” Thủ lĩnh liên tục gật đầu đáp ứng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc