Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3473 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 2 - Chương 94
tiến cử người mới

❊ ❊ ❊

Trước khi ta tớiGiang Đông, Tào Tháo vừa đồng ý thỉnh cầu phong Tôn Sách làm Đại Tư Mã,còn đính hôn Tào Chương cho con gái Tôn Bí, hơn nữa lệnh cho Thứ sửDương Châu Nghiêm Tượng cử Tôn Quyền làm mậu tài*, tận lực bày tỏ thành ý hòa hảo, bắt quan hệ thân thích. Tôn Sách hiểu rõ mục đích hành độngcủa Tào Tháo, có điều, giữa quan hệ thân tình (dù không đáng tin) cùngsự nghiệp, Tôn Sách vẫn có khuynh hướng coi trọng sự nghiệp hơn. Lúc tatới Giang Đông, Tôn Sách đang thương thảo chuyện tấn công Quảng Lăngphạt Tào, hay xuất binh đi Giang Hạ, một lần nữa tấn công Hoàng Tổ. Phải nói là, Tôn Sách nảy ra ý tưởng tấn công Quảng Lăng, có một phần tráchnhiệm của Trần Đăng. Trần Đăng là cháu của Trần Vũ, chú hắn từng bạidưới tay Tôn Sách, thân là cháu đương nhiên có oán hận. Vấn đề ở chỗ,hắn không nên nói bậy trước mặt Tôn Sách, phải biết địa vị Quảng Lăngtrong lòng Tôn Sách có sức hấp dẫn rất lớn, hắn lại nói vài lời khôngcung kính, tính tình Tôn Sách nóng nảy như vậy có thể bỏ qua mới lạ. Vìvậy lúc ta đến nơi, Tôn Sách đang muốn xuất binh đánh Quảng Lăng.

Ta không tới Đan Đồ mà trực tiếp đi Khúc A. Nếu đến thẳng Đan Đồ, lại đặcbiệt đi cứu người, quá lộ liễu. Kỳ thực, ta còn đang nghĩ có để Tôn Sách đi Đan Đồ không, nếu có thể thuyết phục hắn từ bỏ việc tấn công QuảngLăng, Tôn Sách cũng không cần tới Đan Đồ, một trường ám sát kia sẽ không xảy ra. Lúc ta đến Khúc A, Tôn Sách vừa giết Cao Đại. Nguyên nhân TônSách giết Cao Đại rất đơn giản, vì Cao Đại quá được lòng người. (Cao Đại ẩn ở Dư Diêu, Sách lệnh cho Thừa Lục Chiêu ở Hội Kê làm sứ giả chiêudụ, Sách rất mong chờ. Nghe nói Đại thuộc Tả Truyện, liền đọc theo, muốn cùng luận giảng. Có người nói vào: “Cao Đại làm tướng quân cũng chỉ oai vũ thôi, không có văn tài, lúc luận bàn có chỗ không biết lập tức sẽnói theo đối phương.” Lại có người nói với Đại: “Tôn tướng quân là người không thích ai hơn mình, nếu được hỏi, cứ nói không biết ông ấy mới vừa ý. Nếu tranh cãi sẽ nguy tới thân.” Đại nghe lời, khi cùng bàn luận, có lúc nói không biết. Sách quả nhiên tức giận, cho rằng Đại khinh mình,liền bỏ tù. Bạn bè đều tới xin hộ. Sách ở trên lầu, thấy người tập trung dài tới mấy dặm. Sách ghét Đại thu được nhân tâm, liền giết luôn. Đạitên chữ Khổng Văn, người Ngô Quận. Thiên tính thông minh, khinh tàitrọng nghĩa. Là kẻ kỳ sĩ xuất chúng, không thích nổi tiếng, bạn bè cótám người đều là anh tài đương thế. Thái thú Thịnh Hiến dùng thượng kếcho ông làm hiếu liêm. Hứa Cống đến lĩnh chức, Đại đem Hiến tránh nạntới nhà Hứa Chiêu, cầu cứu Đào Khiêm. Khiêm không đến cứu, Đại tiều tụykhóc tới chảy ra lệ máu, không ăn uống được gì. Khiêm cảm kích Đại cólòng trung, có đại nghĩa của Thân Bao Tư, hứa sẽ xuất quân, gửi thư choCống. Đại nhận được thư của Khiêm, nhưng Cống đã bắt được mẫu thân củaông ta. Người Ngô lớn bé đều sợ hãi, cho là Cống đang tức giận, đến tấtbị hại. Đại nói theo chủ thì vì chủ, mà mẫu thân còn trong lao ngục, ông ta vẫn phải đi, nếu gặp được, chuyện tự nhiên sẽ được cởi bỏ. Nhận được thư tự bạch, Cống liền cho gặp. Lời lẽ mẫn tiệp, nhận lỗi chân thành,Cống liền thả mẫu thân ra. Đại trước khi gặp Cống, bảo bạn là TrươngSung, Thẩm Mẫn chuẩn bị thuyền, Cống chắc chắn sẽ hối hận mà truy đuổi.Ra được bên ngoài liền đem mẫu thân lên thuyền một đường chạy nhanh. Quả nhiên lát sau Cống cho người đuổi theo, lệnh rằng nếu gặp được trênsông thì giết ngay, còn đã qua sông thì thôi. Đại đi sai đường, nhờ vậymà thoát. Lúc bị giết, mới hơn ba mươi tuổi.) Từ chuyện này có thể thấySách rất không ưa giới sĩ tộc, ai cũng có nhược điểm cả!

Lúc Tôn Sách nhìn thấy ta, thần tình có chút không tự nhiên, khiến ta không hiểu lắm: “Bá Phù huynh hôm nay có chuyện quan trọng cần làm sao? TửVân đến không đúng lúc phải không?” Tôn Sách cười: “Không có chuyện gì.Có điều, Sách nghe người ta nói, Tử Vân với Tào Tháo quan hệ không tồi…” Ta phì cười: “Bá Phù huynh là người sảng khoái, hôm nay sao lại ngậpngừng ấp úng như vậy? Ta giúp huynh nói vậy. Huynh nghe được chắc là thế này, Triệu Như là tiểu nhân bên người Tào Công, dựa vào sủng ái của Tào công làm một gian thương kiếm tiền, đúng không?” Tôn Sách xấu hổ cười:“Ngươi cũng biết mình thanh danh không tốt. Chuyện này…””

Ta hiểu chứ: “Xem ra, đối với chuyện ta và ngài kết giao, người của ngàicũng nói không ít! Có điều, chuyện Tử Vân làm đều không thẹn với lươngtâm. Ta ở chỗ Tào công được chiếu cố không ít, thứ nhất huynh cũng biếtrồi, các ca ca của ta đều ở chỗ ông ấy; thứ hai, y thuật của ta huynhcũng biết, chứng bệnh nhức đầu của Tào công đều do ta khám chữa, đượcsủng ái cũng không lạ. Không nói dối gì huynh, ta ở chỗ Viên Thiệu cũngđược sủng ái như vậy, người ở nơi đó không có nhiều miệng lưỡi, coi talà tâm phúc của Viên tướng quân, được rất nhiều kẻ nịnh bợ.”

Tôn Sách a một tiếng: “Ngươi ở chỗ Viên Thiệu cũng…” Ta thẳng vai cười nói: “Không sai, Viên đại tướng quân rất thích người nịnh nọt, Tử Vân ở mặtnày rất giỏi. Ta là thương nhân mà, đương nhiên cái gì có lợi ta sẽ làm. Chẳng hạn như ở chỗ huynh nơi này, ta là người đứng đắn, tuyệt đốikhông làm tiểu nhân. Nếu ta là loại tiểu nhân thích nịnh hót, huynh sớmđã giết ra rồi! Có điều, ta thật lòng coi huynh là bằng hữu, nếu nhưhuynh nghĩ việc gặp gỡ ta làm hỏng hình tượng của huynh, ta lập tức rađi, tuyệt đối không khiến huynh bị liên lụy, thế nào?” Tôn Sách lắc đầu: “Miệng lưỡi ngươi vẫn thật lợi hại.” Ta cười lớn: “Vốn là lợi hại mà.Được rồi, không nói nhiều nữa, ta tới gặp huynh là có chuyện quan trọng. Ta…”

Tôn Sách ngắt lời ta: “Tử Vân, ngươi đừng nóichuyện khác, tình thế Trung nguyên lúc này thế nào? Chiến tranh Viên Tào ngươi nghĩ sẽ ra sao? Đừng nói ngươi không biết, ngươi ăn cơm thịt ởchỗ Tào Tháo cùng Viên Thiệu, với bản lĩnh của ngươi, không thể khôngbiết tình thế của bọn họ.” Ta thở dài: “Đương nhiên là biết, huynh không hỏi ta cũng sẽ nói, ai bảo ta đã đồng ý ra chủ ý cho huynh.” Tôn Sáchcười: “Nói thật nhé Tử Vân, ta thấy ngươi thế nào cũng không giống mộttiểu gian thương. Dứt khoát ở lại đây đi!” Ta cười: “Huynh giữ ta lạikhông sợ bị người ta mắng sao? Thôi đi, ta hiểu rõ tâm ý của huynh. Cóđiều, dưỡng mẫu sẽ không cho ta ở lại bên ngoài. Còn nữa, chuyện làm ăncủa ta trong nhất thời không thể bỏ được. Ta ở lại đây cái gì cũng không ổn.” Tôn Sách thở dài một tiếng không nói gì nữa.

Tanhìn hắn cười: “Được rồi, ta không ở lại, không phải cũng để làm việccho huynh sao? Về phương diện tin tức, chỉ cần ta biết, huynh cứ việchỏi.” Tôn Sách cười cười: “Được rồi, ta cũng không miễn cưỡng ngươi. Thế này đi, ngươi nói cách nhìn về trận chiến này trước đã.” Ta trầm ngâmmột chút mới nói: “Trận chiến này không thể né tránh được nữa. Hai thếlực lớn ở nam bắc Hoàng Hà sớm muộn gì cũng phải sống mái với nhau,nhưng ta không nghĩ chuyện này lại bắt đầu nhanh đến vậy. Ta cứ nghĩphải hai năm nữa mới đúng.” Tôn Sách một chút biểu cảm cũng không có, im lặng nghe ta nói.

Ta âm thầm từ từ lựa chọn từ ngữ, phải không để lộ rằng ta cái gì cũng biết, cũng không thể chuyện gì cũngkhông nói: “Viên tướng quân mất bốn năm mới tiêu diệt được Công TônToản, kinh nội** của ông ta không tốt lắm, chủ yếu sống bằng của nả dành dụm, nhưng mà, thực lực của ông ta ban đầu thật sự hùng hậu, so với Tào công lớn hơn nhiều. Chỉ nhìn bên ngoài, ông ta hoàn toàn chiếm ưu thếtrong trận chiến này: lính nhiều hơn, đất rộng hơn đương nhiên nhiều tài nguyên, lương thảo hơn; từ U châu, Tịnh châu ra quan ngoại rất gần,Viên gia cùng các thế lực phía bắc Trường thành quan hệ không tồi, chiến mã của ông ta chính là từ đó mà có, thực lực kỵ binh rõ ràng hơn hẳnTào quân. Những điểm này đều là ưu điểm của ông ta. Về phía Tào công,ông ta lấy được Dự châu, Từ châu chưa lâu, các thế lực bên trong haichâu này rất nhiều, chưa thống nhất thành một khối, thực lực dĩ nhiên có thiếu sót. Dự châu, Từ châu mấy năm nay chiến tranh không ngừng, dân cư thưa thớt, nguồn mộ lính kém xa Viên tướng quân. Về người Viên Thiệuđông hơn, trận chiến này Tào công lấy ít địch nhiều, bất lợi rõ ràng.Lại nói về tiền vốn: trong thời gian dài, Tào công lấy tài lực một châunuôi dưỡng cả một triều đình, nhu cầu của binh lính ở tiền phương khôngnói, hậu phương cũng rất lớn, bởi vậy, nói về tiền vốn ông ta cũng không bằng Viên tướng quân; Ưu thế duy nhất của Tào công là bộ binh vô cùngtoàn vẹn, kỵ binh nhân số không nhiều nhưng lực công kích cực mạnh, điểm ấy ta hiểu rất rõ, vì Nhị ca và Tứ ca của ta nằm trong số đó. Luận năng lực tác chiến của một người, lính Tào công mạnh hơn Viên quân, nhưng mà nhân số kém hơn rõ ràng nên hai quân giao chiến, khó nói kết quả.”

Tôn Sách vừa nghe, nhãn cầu vừa không ngừng lưu chuyển, hiển nhiên đang sosánh thực lực Viên Tào, tự mình phân tích. Ta nhẹ nhàng uống một ngụmtrà, đợi hắn nói chuyện. Tôn Sách còn chưa mở miệng, một âm thanh đã từphía sau chúng ta vang lên: “Vậy theo Triệu Như ngươi thấy, giữa bọn họai có cơ hội thắng nhiều hơn?” Ta cùng Tôn Sách quay đầu lại nhìn, thìra đó là Trương Chiêu. Tôn Sách cười đứng dậy: “Tử Bố tiên sinh tới thật đúng lúc, Từ Vân từ phía bắc tới, ta đang bảo hắn nói qua tình hìnhchiến sự ở Trung nguyên.” Ta cũng bận rộn chào hỏi Trương Chiêu. Ông takhông khách khí, ngồi luôn xuống: “Ngô hầu, thần đã nghe Triệu Như nói,muốn biết hắn nghĩ kết quả sẽ thế nào.” Tôn Sách cũng nhìn ta gật đầu:“Tử Vân, tiếp tục nói đi.”

Ta cũng không khách khí:“Vâng, Tử Vân không giấu diếm gì. Bá Phù, Tử Bố tiên sinh, các người đều là hào kiệt, chinh chiến nhiều năm ở Giang Đông, cần phải hiểu nhân tốquyết định thắng bại không phải ở chỗ quân số nhiều hay ít, tiền vốnnhiều hay ít, địa bàn lớn hay nhỏ, mà còn nhiều nhân tố khác. Tử Vân ởHứa Đô, Nghiệp thành buôn bán nhiều năm, đối với con người ở cả hai bêncũng ít nhiều hiểu rõ tính cách, cho nên trong mắt ta, trận chiến nàyTào thắng Viên bại.”

Hai người đều nhìn ta, Trương Chiêuhỏi: “Ngươi vừa nói Tào quân rõ ràng ở thế hạ phong, sao lại xem trọngTào Tháo như vậy?” Ta cười: Tử Bố tiên sinh, chỉ cần nhìn ta ở chỗ TàoTháo bị thủ hạ của ông ta mắng mỏ, sang chỗ Viên Thiệu lại được người ta bợ đỡ thì biết. Viên tướng quân cho dù là gia tộc Tứ thế tam công,nhưng làm chuyện gì cũng chỉ mang tính bề mặt. Dưới trướng cho dù văn võ song toàn, nhưng tranh đấu cũng vô cùng kịch liệt, một khi cần ra quyết sách, luôn tranh luận không ngớt, cho dù một bên rõ ràng có lý, bên kia cũng tìm đủ loại lý do phản đối, trên dưới không có thể thống, đây làđại kỵ của việc làm tướng, đặc biệt trong lúc đại chiến. Tào Tháo ở mặtnày vô cùng giỏi, mưu sĩ dưới tay ông ta đều biết nghe ý kiến ngườikhác, sau đó tổng hợp phân tích, có thể sửa sang lại đúng chỗ, trên dưới đồng lòng, đây là một nguyên nhân ông ta thắng. Thứ hai, Viên Thiệu làngười với bên ngoài rộng rãi bên trong nghi kỵ, dùng người lúc nào cũnglo lắng, không chấp nhận buông tay; Tào Tháo lại là kẻ đã dùng người thì không nghi ngờ, sẵn sàng buông tay để thuộc hạ tự do hành động. Bởivậy, trận chiến này một khi nổ ra, trong tình huống quân không nhìn thấy tướng, tướng không nhìn thấy vua, từng tướng lĩnh của Tào quân đều cóthể kêu gọi binh lính, tổ chức chiến đấu, binh lính đều là người có chủkiến; còn Viên quân chắc chắn sẽ tan thành năm bè bảy mảng, không có sức mạnh đoàn kết. Thứ ba, Viên Thiệu không biết binh pháp Tôn Tử, khôngbiết dùng mưu kế để dành chiến thắng, chỉ trông cậy vào số đông, chuyệnnày… chỉ sợ không phải đối thủ của Tào Tháo. Tổng hợp những nguyên nhânấy, ta thấy Tào Tháo tốt hơn, nên nói Tào thắng Viên bại.”

Tôn Sách cùng Trương Chiêu nghe xong nhìn nhau, Tôn Sách có suy nghĩ gì đó, còn Trương Chiêu nói: “Triệu Như, ngươi biết Tào Tháo đã giết hai viênđại tướng của Viên Thiệu, Nhan Lương, Văn Sú chưa.” Ta cố ý há to miệng: “Tào Tháo giết Nhan Lương, Văn Sú? Thật sao? Hai kẻ đó rất lợi hại, sao lại chết nhanh thế? Đúng rồi, nhất định là Lữ Bố giết. Hai người bọn họ lợi hại cũng không phải đối thủ của Lữ Bố.” Tôn Sách nhìn ta cười,Trương Chiêu nhíu mày. Tôn Sách liền ngắn gọn đem tình huống xảy ra ởBạch Mã Diên Tân kể lại: “Hai người kia đều chết vô cùng bất ngờ. QuanVũ, Cam Ninh cũng không phải đại tướng gì.” Ta rất cao hứng, Ngũ ca đúng là không tồi, lập được công lớn như vậy, Văn Sú thật là xui xẻo.

Trương Chiêu nhìn ta nói: “Xem ra, Trình lão tướng quân nói đích thực khôngsai, Triệu Như ngươi không nên làm thương nhân. Ngươi nhìn nhận vấn đềrất giỏi.” Ta cười: “Đúng vậy. Về điểm này, tôi không khách khí. Tôi đãnói rồi, làm một thương nhân thành công không đơn giản như làm một tướng quân thành đạt. Nếu không thể nhìn rõ những chuyện đó, tôi làm sao cóthể làm ăn ở các nơi, làm sao có thể buôn bán phát đạt?” Trương Chiêukhông nói gì, Tôn Sách lại thở dài.

Thấy bọn họ như vậy,ta nghĩ một chút, rồi nói ra chủ đề chính: “Bá Phù, Tử Bố tiên sinh, hai người không nên trách Tử Vân lắm mồm. Nhắc tới cuộc chiến này, được lợi nhất chính là các người đó.” Hai người sửng sốt đều nhìn ta. Ta cười:“Các người xem, mặc kệ trận này hai bên ai thắng, đều sẽ bị hao tổnnguyên khí, dù sao hai bên lúc này phân nửa đều chưa bị tổn thương. Nếumột bên muốn tiêu diệt hoàn toàn bên kia trong thời gian ngắn là khôngcó khả năng. Tới nhiều năm sau, hai bên chưa thể khai chiến, phải tiếptục phục hồi thực lực, chờ trận chiến tiếp theo. Cục diện hỗn loạn củaTrung nguyên sẽ còn tiếp tục, chuyện này đối với sự phát triển ở GiangĐông rất có lợi!”

Tôn Sách cười: “Tử Vân, ngươi nói rấtđúng, có điều, lúc này ta đã cơ bản thu phục được Giang Đông, phát triển vô cùng thuận lợi. Trận chiến này có thể mang tới cho chúng ta không ít cơ hội.” Ta cũng cười: “Thì ra Bá Phù huynh muốn mượn gió bẻ măng!” Tôn Sách cười cười không nói gì. Ta cũng hiểu rõ lúc này hắn tuyệt đốikhông để lộ với ta, thôi bỏ đi, có điều, ta vẫn phải nói: “Bá Phù huynhmuốn thế nào, ta không xen vào, cũng không quản được. Nhưng mà ta nhắcnhở huynh, hai người này đều không dễ chọc. Huynh ở Giang Đông pháttriển, bọn họ không tới làm phiền huynh, nhưng mà, một khi huynh vượtqua Trường Giang, hai bên có thể sẽ cùng liên thủ đối phó huynh.” TônSách nghe ta nói liền cười: “Tử Vân, ngươi làm ăn giỏi thật, nhưng đánhtrận không phải chuyện làm ăn. Hai bên Viên Tào đại chiến, ai cũng không thể thoát khỏi đối phương, chỉ muốn dìm đối phương vào chỗ chết, làmsao có thể liên thủ đối phó ta?” Ta nhìn hắn trước tiên lắc đầu, sau đónói với Trương Chiêu: “Tiên sinh hiểu rõ ý Tử Vân không?” Trương Chiêucũng lắc đầu. Ôi, mấy người này, thật sự kém hơn thủ hạ của Tào Tháo.

Nhìn bọn họ, ta bất mãn nói: “Các người đều không hiểu rõ ý ta. Nếu Công Cẩn huynh ở đây khẳng định có thể hiểu. Nếu liên thủ chắc chắn không phảigiữa Tào Tháo và Viên Thiệu, chuyện này đến trẻ con cũng biết. Bá Phùhuynh, Tử Bố tiên sinh, các người phải tìm thêm nhân tài!” Trương Chiêukhẽ trừng mắt, mặt Tôn Sách hơi đỏ lên. Ta thấy buồn cười, cũng khôngvòng vo nữa: “Ta nói hai bên liên thủ là người thắng giữa hai bên Viên – Tào và Kinh châu Lưu Biểu. Đặc biệt là Viên Thiệu cùng Lưu Biểu. Khôngbiết các người có biết quan hệ giữa họ không, ta ở chỗ Viên Thiệu biếtrất rõ. Viên Thiệu từng nói với ta, nếu ta tới Kinh châu làm ăn, ông tacó thể nói vài câu với Lưu Biểu. Chuyện này cho thấy hai người họ quanhệ vô cùng tốt! Ta thấy, Lưu Bị sở dĩ không đâm sau lưng Tào Tháo, chính vì hai nguyên nhân: thứ nhất, Lưu Biểu không muốn can dự sớm vào trậnchiến Viên Tào, còn muốn xem chừng; thứ hai, ông ta giữ Kinh châu phòngbị các người đó!” Ta hoàn toàn nói bậy, vậy mà rất có đạo lý!

Quả nhiên, ta nói xong, Trương Chiêu lập tức a một tiếng: “Không sai, rấtcó thể. Ngô hầu, chúng ta không thể không đề phòng Kinh châu.” Ta khôngbiết rằng Tôn Sách muốn xuất quân đánh Quảng Lăng, Trương Chiêu kiên trì phản đối, vừa rồi ta nói bậy, lại vừa đẹp giúp ông ta có lý do. TônSách cúi đầu không nói gì, trên mặt tâm tình bất định, cũng hiểu đượclời ta nói. Một lát sau, hắn ngẩng đầu nhìn ta: “Như ngươi phân tích,Tào Tháo thắng, Lưu Biểu sẽ xuất quân sao?” Ta lắc đầu: “Không biết.Chuyện làm ăn của ta ở Kinh Châu đều thông qua Tô Phi tướng quân, chưatừng giao tiếp với Lưu Biểu, không rõ ông ta là người thế nào. Đúng rồi, Bá Phù, các người đã đánh với ông ta, ông ta là người thế nào?”

Tôn Sách nhìn ta cười khổ: “Tử Vân, ngươi đang tính chuyện làm ăn ở chỗ đóthì có!” Ta muốn ngã, lại coi ta như vậy. Có điều cũng tốt: “Ai, ta nghĩ gì huynh đều biết hết, Bá Phù, đừng nói ra hết như vậy! Nhưng mà, tanếu hiểu rõ con người Lưu Biểu, đối với các người cũng có ích mà! Ta làngười có thể đi bất cứ nơi nào. Huynh xem, ta hiểu rõ Tào Tháo cùng Viên Thiệu, không phải giúp huynh rất nhiều sao!” Sự thẳng thắn của ta khiến bọn họ bật cười.

Trương Chiêu nghĩ một chút rồi nói:“Lưu Biểu này cũng không phải người có thể thành đại sự. Triệu Như, tathấy ông ta không xuất binh bắc thượng, có thể vì đang cân nhắc lợi hại. Người này không có lợi sẽ không động tâm.” Đúng rồi, Lưu Biểu chính làloại người này. Ta cố ý trầm ngâm một chút: “Ta có thể nói không đúng.Phải rồi, Bá Phù huynh, ta muốn tiến cử với huynh một người tài, ngườinày có thể nhìn thấu được việc thiên hạ, huynh có muốn hay không?” TônSách sửng sốt: “Ngươi tiến cử người cho ta?” Ta buồn bực: “Sao vậy? Tavì sao không thể tiến cử người cho huynh? Ta đã nói sẽ giúp huynh rồi!Đừng nghĩ ta là gian thương thật chứ!” Trương Chiêu ở một bên cười trộm.

Tôn Sách ngượng ngùng giải thích: “Ta cho rằng ngươi chỉ chú ý tới người có quyền, vì bọn họ có lợi cho việc làm ăn của ngươi, còn với nhân tài thì không có hứng thú.” Ta than một tiếng: “Đối với những người khác, takhông thèm để ý, nhưng ngươi ở bên trong không có người dùng được, tađương nhiên phải nhắc nhở! Đây là làm tròn đạo nghĩa bạn bè.” Tôn Sáchcười: “Nói đi.” Ta hỏi Trương Chiêu: “Tiên sinh có quen biết Gia Cát Cẩn không?” Trương Chiêu nghĩ rồi lắc đầu. Ta chuyển hướng sang Tôn Sách:“Chắc huynh quen Hoằng Tư chứ.” Tôn Sách gật đầu, ta nói: “Ông ta biếtGia Cát Cẩn, huynh tìm ông ta mời người là được. Ta không quen biết GiaCát Cẩn, nhưng biết người này rất giỏi, là một nhân tài!” Ta cũng khôngnói nhiều.

Tôn Sách gật đầu, nhìn Trương Chiêu. TrươngChiêu cười: “Triệu Như, ngươi đúng là có lòng. Được, ta sẽ đi mời ngườinày.” Ta nhún vai: “Ta chỉ nghe nói thôi, tự các người xem.” Hai ngườigật đầu. Tôn Sách nói: “Bất kể thế nào ta cũng muốn cảm ơn ngươi, TửVân.” Ta cười khổ: “Khách khí, trong lòng ta rất khó chịu. Nếu chúng tathật sự là bằng hữu, huynh sẽ không khách khí như vậy.” Tôn Sách sửngsốt quả nhiên không nói nên lời.

Chú thích:

* Mậu tài: tức tú tài, vì kỵ húy Quang Võ đế Lưu Tú thời Đông Hán nên gọi là mậu tài.

** Kinh nội: nền kinh tế trong nội bộ một nước

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc