Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3506 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 1 - Chương 2
rời núi

❊ ❊ ❊

Thời gian một năm qua đi rất nhanh, hiện tại điều duy nhất khiến Triệu Vân lo lắng chính làsức khỏe phụ thân Vân Như càng ngày càng kém. Y thuật Triệu Vân Như cócao nữa, cũng chỉ có thể duy trì mà thôi. Triệu Vân nhìn thấy hài tử năm ấy mới 8 tuổi đã giống người lớn phải lo liệu chuyện trong nhà, hắn vừa đau lòng vừa kinh dị (từ khi Triệu Vân Như thay đổi, cô bé mới là người quan tâm chăm sóc cha và Triệu Vân), nhiều lần muốn tham gia, nhưngTriệu Vân Như căn bản không cho hắn nhúng tay vào việc nhà, cô bé nóivới Triệu Vân: “Ca ca làm tốt việc của mình là được rồi, trong nhà không cần huynh bận tâm, sớm muộn gì huynh cũng phải ra ngoài làm đại sự,muội sẽ không liên lụy huynh.” Triệu Vân cũng đành chịu.

Thời gian lại trôi qua, trong thôn trang cuộc sống bình dị yên tĩnh, nhưngthế giới bên ngoài đã hỗn loạn không chịu nổi. Bởi triều đình xuất binhđánh dẹp, khởi nghĩa Hoàng Cân thất bại, nhưng giang sơn nhà Hán cũnglung lay sắp đổ. Cùng lúc với đánh giặc Hoàng Cân, chư hầu các nơi đềucấp tốc tăng cường lực lượng vũ trang riêng, sức khống chế của trungương tập quyền ngày càng yếu ớt.

Trung Bình năm thứ 5(188), tôn thất nhà Hán Lưu Yên dựa vào chiến công tiêu diệt hai đạoquân Hoàng Cân, nhân cơ hội lãnh chức Ích châu mục, trên thực tế đã trởthành vua một cõi Ích châu. Bởi vậy để tăng cường lực lượng hộ vệ củachính mình, năm 188, Hán Linh Đế thiết lập “Tây viên quân”, lệnh chohoạn quan Kiển Thạc làm thủ lĩnh, Tào Tháo cũng trở thành một trong “Tây viên Bát hiệu úy”. Mà thiên hạ lập tức sắp sửa đại loạn.

Đông Hán Trung Bình năm thứ 6 (189) Hán Linh Đế băng hà, mâu thuẫn giữa Đạitướng quân Hà Tiến cùng Kiển Thạc về việc lập tân vương rốt cục đã bùngnổ, kết cục cuối cùng là Kiển Thạc mất mạng, Hán Thiếu Đế đăng cơ. Đángtiếc Hà Tiến chỉ là một tên đồ tể, triều đình còn chưa ổn định, cái ghếĐại tướng quân hắn còn chưa ngồi vững, ngay lập tức dưới sự xúi giục của Viên Thiệu, cái tên danh xưng “thành sự không có, bại sự có thừa” nàyđã phát động công kích bộ máy chính quyền bị hoạn quan thao túng suốthơn trăm năm. Kết quả là gã đần này bị băm thành thịt nát. Tiếp đó, Đổng Trác theo lời kêu gọi của Hà Tiến, dẫn quân vào kinh, trải qua một hồitranh đấu quyền lực, phong ba phế đế lập vua, thiên hạ chư hầu phântranh, thật là đại loạn.

Hôm nay, Triệu Vân ra ngoài thôn trở về, Triệu Vân Như gọi hắn lại: “Vân ca ca, Như nhi có chuyện muốnnói cùng ca ca.” Triệu Vân sửng sốt “Như nhi, chuyện gì vậy?”

Triệu Vân Như cười nói: “Ca ca, bệnh của phụ thân đã có chút khởi sắc, huynhcũng không cần bận tâm nhiều. Muội xem bây giờ thiên hạ sắp đại loạn,biết ca ca có ý muốn xây dựng công lao sự nghiệp, hiện tại vừa lúc cóthể ra ngoài. Không biết ca ca có tính toán gì hay không?”

Triệu Vân nhìn cô bé hết sức nghi hoặc: “Như nhi, làm sao muội biết thiên hạsắp loạn?” Triệu Vân Như nói: “Đêm qua Vân Như nằm mộng, nơi nơi đánhnhau, nơi nơi có người chạy trốn, lửa cháy hừng hực, thiêu trụi rấtnhiều phòng ốc đẹp đẽ, đáng sợ lắm.”

Triệu Vân gật đầu(hắn đã quen với chuyện muội muội nhỏ có khả năng kì dị này): “Huynh có ý định này, chỉ có điều, bệnh tình Nhị thúc đang rất nghiêm trọng; hơnnữa tình thế bên ngoài còn chưa rõ ràng, huynh vẫn chưa biết phải đi đâu nhờ cậy ai.”

Triệu Vân Như cũng đồng ý cách nhìn củahắn, dù sao Tào Tháo còn đang bận hành thích Đổng Trác, hiện tại chưacần phải đi: “Vậy ca ca còn muốn đợi thêm mấy năm nữa thế?” Triệu Vâncười cười: “Để qua một đoạn thời gian nữa hẵng nói. Đúng rồi. Như nhi,ngày hôm qua muội cưỡi ngựa rồi à, có bị ngã không vậy?”

Triệu Vân Như nhoẻn cười: “Ngựa của ca ca không tốt, sau này Như nhi nhấtđịnh tìm cho huynh một con thật tốt.” Triệu Vân cười: “Sau này? Chờ muội lớn hơn chút nữa phải lập gia đình, không thể ngày nào cũng đi theota!”

Triệu Vân Như cười tinh nghịch: “Như nhi cũng muốngiống ca ca làm nên sự nghiệp, giải cứu dân chúng thiên hạ khỏi nước sôi lửa bỏng.”

Triệu Vân cười ha hả: “Như nhi, một nữ hài tử như muội nói những lời này muốn làm người ta cười chết.”

Triệu Vân Như tức giận nói: “Nữ hài tử thì sao chứ? So với nam tử ta còn lợihại hơn. Như nhi cũng đã sớm nói rồi, nhất định phải trợ giúp ca ca kiến công lập nghiệp.”

Triệu Vân vui vẻ, tiến lên xoa đầunàng: “Được, được, được, Như nhi của ca ca thật là ngoan, ca tin muội,được chưa?” “Như vậy còn tạm được!” Triệu Vân Như cười duyên đi vào nhà.

Thời cuộc phát triển rất nhanh, tháng 10 năm Trung Bình thứ 6 (189), hànhthích Đổng Trác thất bại, Tào Tháo chạy khỏi Lạc Dương. Tháng 12, TàoTháo phát hịch, hiệu triệu các trấn chư hầu cùng khởi binh thảo phạtĐổng Trác.

Năm Sơ Bình thứ nhất (190), tháng 1, liên quân thảo phạt họ Đổng đưa Viên Thiệu lên làm minh chủ, tiến vào chiếm giữToan Tảo, tìm cơ hội tiến công Đổng Trác (căn cứ sử sách ghi lại, LưuQuan Trương căn bản không thể tham gia hành động lần này. Hoa Hùng chếttrong tay thuộc hạ của Tôn Kiên. La lão tiên sinh vì điểm tô cho Lưu tai to cùng huynh đệ của y nên mới không gì không tranh thủ tận dụng. Không biết vị hảo hán nào đã giết Hoa Hùng nhưng không được lưu danh sử sách, có đạp mồ sống dậy tìm lão La tính sổ hay không?). Trên thực tế, cuộcchiến thảo phạt họ Đổng đã trở thành một trò cười trong lịch sử. Nếu như không phải La tiên sinh đưa lão ra làm nền đánh bóng cho Lưu QuanTrương, thì cũng chẳng mấy ai quan tâm tới nó.

Triệu giatrang, ngay lúc này cũng xảy ra một chuyện, phụ thân Triệu Vân Như bệnhlâu ngày không trị, tháng 12 năm Trung Bình thứ 6 (189) đã qua đời. Loliệu hậu sự của lão nhân gia xong xuôi, Triệu Vân do dự mất vài ngày.Hắn định ra đi, nhưng lại lo cho Triệu Vân Như. Tuy rằng hắn cũng biết,Vân Như hiện tại so với người làm ca ca là hắn không kém bao nhiêu,nhưng cô bé vẫn chỉ là một tiểu nữ tử chưa tới 10 tuổi, hắn thật sự lolắng.

Triệu Vân Như nhìn bộ dáng của hắn, tự nhiên hiểurõ tâm tư hắn. Hôm nay, cô bé nói với Triệu Vân: “Vân ca ca, Như nhi đãtrưởng thành, không cần huynh lo lắng nữa. Phải đi thì cứ đi đi”. TriệuVân nhìn vị muội muội tuổi nhỏ đã sớm trưởng thành: “Như nhi, huynh thực không yên lòng về muội!”

“Như nhi mấy năm nay vẫn tốtlắm mà. Muội có thể tự chiếu cố chính mình. Vả lại, còn có đại ca chiếucố, muội muội sẽ không khổ đâu. Nhưng còn ca ca, bên ngoài các thế lựcchư hầu mới nổi đã rõ ràng, nghe nói có rất nhiều chư hầu đang tụ tập ởToan Tảo thảo phạt Đổng Trác. Ca ca đã tới lúc phải ra ngoài, không cầnlo cho Như nhi. Đúng rồi, muội đã vì ca ca sửa sang lại hành trang, ngày mai huynh hãy đi đi. Hảo hán nam nhi làng xóm xung quanh đều đang nhìnvào ca ca đấy!”

Triệu Vân nhìn nàng, cảm động không thôi: “Cám ơn Như nhi, muội còn suy nghĩ cho ca ca thật chu đáo. Muội yêntâm, vi huynh một khi có chỗ đứng chắc chắn, nhất định sẽ tới đón muộimuội.” Triệu Vân Như nở nụ cười: “Được, đến lúc đó, nói không chừng làNhư nhi đi tìm ca ca đó!” Huynh muội bèn nhìn nhau cười.

Ngày hôm sau, Triệu Vân ở quê nhà triệu tập trăm gã trai trẻ, đầu nhập ViênThiệu, chưa được một năm, nhìn ra Viên Thiệu chỉ là kẻ vô dụng, hắn lạitrực tiếp đến cậy nhờ Công Tôn Toản là kẻ đối địch với Viên Thiệu.

Sau khi Triệu Vân rời khỏi quê nhà, Triệu Vân Như cũng không lên đường ngay lập tức, cô bé vẫn nhớ kỹ thanh âm trong đầu kia “Vân Như, từ hôm naytrở đi, muội chính là ta, ta chính là muội. Lúc mới bắt đầu, ý thức củata có lẽ sẽ mạnh hơn của muội. Nhưng theo thời gian, ta sẽ từ từ biếnmất. Đến lúc đó muội có thể làm chủ chính mình rồi.” Nhưng trên thực tế, trừ những khi cần có kiến thức hoặc cô bé không hiểu rõ chuyện cần nhờthanh âm kia xuất hiện, thì âm thanh kia căn bản không hề khống chế tưtưởng của cô bé.

Thanh âm này, nói cụ thể là linh hồn của một người khác, tên là Triệu Vũ. Bởi một cơ hội đặc biệt, linh hồn hắntiến vào cơ thể Triệu Vân Như, đây mới là nguyên nhân cơ bản khiến Triệu Vân Như biến hóa đột ngột bốn năm trước. Triệu Vân Như biết hắn là mộtngười từ thời không sau thời đại Tam quốc đến đây. Mà Triệu Vân Như tiếp nhận hắn, đồng thời cũng tiếp nhận tất cả bản lĩnh và kiến thức củahắn, hơn nữa hắn biết rất nhiều chuyện. Đương nhiên những chuyện này làhắn nguyện ý nói cho Triệu Vân Như. Cho nên ba năm trước, Triệu Vân Nhưmặc dù mới bảy tuổi, đã có suy nghĩ của người trưởng thành cùng tri thức mấy ngàn năm.

Triệu Vũ nói với Triệu Vân Như rất nhiềutừ cô bé căn bản không hiểu được. Cô bé chỉ biết rõ một điều là Triệu Vũ khi còn sống ở thời đại kia, là đệ đệ Triệu Vân thừa nhận, hơn nữa muốn đi theo Triệu Vân cả đời. Thế nhưng, Triệu Vân ở thời đại kia thờ saimột kẻ tiểu nhân – Lưu Bị, thế nên huynh đệ bọn họ phải chịu nhiều cựckhổ. Đặc biệt Triệu Vũ, trong tình thế không còn cách nào khác, phải lựa chọn chết dưới ngân thương của Triệu Vân, khiến hắn chết rất không camlòng. Bây giờ thời gian chảy ngược trở về, hắn muốn mượn cơ thể TriệuVân Như để thực hiện chuyện mà ở thời đại kia hắn không làm được.

Nghĩ tới những chuyện này, trong lòng Triệu Vân Như dâng lên một cảm giác bi thương. Lại nghĩ tới chuyện xưa của Triệu Vũ.

Hôm đó,Triệu Vũ kể chậm rãi: “Tại nơi ta ở, sau khi ta chết năm mươi tám năm,Tấn diệt Ngô, ba nước về Tấn. Năm tháng trôi đi, Mai Hoa sơn trang đã đã trở thành một truyền thuyết bị người đời lãng quên trong sông dài lịchsử. Mà linh hồn của ta, bởi vì trước khi chết oán hận và không cam lòngmãnh liệt, không thể tiêu tán, cũng có thể là do ta vốn không phải vonglinh của thời không này, tóm lại, ta thủy chung phiêu bạt giữa thờikhông, cho đến ngày đó, xuất hiện một loại sóng chấn động thời không màta cũng không rõ ràng lắm, đẩy ta xộc vào thân thể của muội. Vậy làchúng ta hòa thành một thể, muội cũng có được tất cả trí nhớ và bản lĩnh của ta. Hiện tại, Vân Như, muội đã biết hết thảy về ta, con đường saunày ta phải nhờ vào muội để làm những việc lúc trước ta không làm được,muội nguyện ý không?”

Nghe xong chuyện xưa kinh tâm độngphách, Triệu Vân Như bị rung động sâu sắc, tâm tình của cô bé cũng phậpphồng theo dòng chuyện. Lúc này, trong đầu cô bé chỉ có một ý nghĩ: “Vũca ca, huynh yên tâm, Như nhi nhất định hoàn thành nốt tâm nguyện củahuynh. Muội sẽ đi trợ giúp Tào Tháo thống nhất thiên hạ, sẽ không để cho Vân ca ca lại đi theo cái tên Lưu Bị bại hoại kia.”

Triệu Vũ thở dài: “Như nhi, con đường này có lẽ rất gian nan đấy. Muội phảibiết rằng, ta chỉ có thể cho muội biết trí nhớ của ta về lịch sử, mọichuyện còn lại phải dựa vào chính muội. Đặc biệt là khi muốn cải biếnnhững sự kiện lịch sử ban đầu, muội phải dùng trí tuệ của mình để đốimặt với hết thảy. Muội phải có tư tưởng chuẩn bị.”

TriệuVân Như cười: “Vũ ca ca, hãy tin tưởng chính mình, cũng tin tưởng Nhưnhi, được không?” Triệu Vũ cũng cười lớn: “Tốt, tốt, để chúng ta cùngmạo hiểm lần này đi.”

Nghĩ đến đây, Triệu Vân Như thởdài, lẩm bẩm: “Vũ ca ca, huynh chịu khổ quá nhiều rồi. Như nhi sẽ dựatheo ý nghĩ của huynh để hành động, chờ thống nhất thiên hạ, huynh thậtsự sẽ rời khỏi Như nhi sao? Đến lúc đó, huynh có thể đi nơi nào đây?”

Thanh âm Triệu Vũ đột nhiên vang lên: “Như nhi, đến lúc chúng ta cần phải đirồi. Ca ca đã đi, chúng ta cũng có thể đi tìm Tào Tháo. Đương nhiên, nếu như muội không đồng ý, ta sẽ không miễn cưỡng muội.”

Triệu Vân Như vội vàng nói: “Vũ ca ca, Như nhi đương nhiên đồng ý. Không chỉvì huynh nói phải trợ giúp Vân ca ca kiến nghiệp, còn muốn cho thiên hạbớt người chịu khổ.”

Tiếng cười Triệu Vũ vang lên: “Xemra, Như nhi thật sự đã trưởng thành. Được, nếu đã nói như vậy, ta lậptức đem tất cả kiến thức cùng chuyện về sau này rót vào đầu muội. Từ nay về sau, không có chuyện cần ta sẽ không ra ngoài.”

Triệu Vân Như kinh hãi: “Vũ ca ca, vì sao vậy, không phải huynh nói chờ thống nhất thiên hạ, huynh mới rời khỏi Như nhi sao?”

Linh hồn Triệu Vũ thở dài: “Hai linh hồn cùng chiếm một cái đầu, sớm muộn cũngxảy ra vấn đề. Như nhi, muội hiện tại đã có khả năng tự mình làm rấtnhiều chuyện, không cần ta thường xuyên xuất hiện. Hơn nữa, ta cũng rấtmệt. Bất quá tạm thời ta sẽ không rời khỏi thân thể muội, chỉ là ở mộtgóc nghỉ ngơi vài năm thôi. Đến khi muội cần, ta sẽ ra ngoài. Còn nữa,Như nhi, ra ngoài thiên hạ, muội vẫn nên cải nam trang tốt hơn.”

Triệu Vân Như đắc ý nói: “Ta đã nghĩ kỹ rồi, trước mắt người đời tên ta sẽ là Triệu Như, tên chữ Tử Vân, là một nam nhân. Vũ ca ca, vốn ta muốn dùngtên của huynh, nhưng sợ huynh không đồng ý thôi.”

TriệuVũ cười: “Muội là muội, ta là ta, vốn dĩ là hai người, sao phải dùngdanh tự của ta. Được, Triệu Như, Triệu Tử Vân, tên rất hay. Cứ vậy chúng ta bắt đầu đi!”

Chú giải thêm:

- từ phần sau trở đi, Triệu Vân Như sẽ là nhân vật chính, trong sách cũng bắt đầu dùng ngôi thứ nhất.

- về Triệu Vũ, Triệu Tử Ngọc, là nhân vật chính trong ngoại truyện “Nghĩa chi truyền thuyết” của sách này.

Về ngoại truyện “Nghĩa chi truyền thuyết”: Mộng Ngưng Tiểu Trúc viếtNghĩa chi truyền thuyết trước, kể về chuyện Triệu Vũ ở năm 2951 do xảohợp xuyên không về thời đại Tam Quốc. Hắn nhận huynh đệ với Triệu VânTriệu Tử Long để tìm một nơi nương tựa, phát lời thề cả đời sẽ đi theohuynh trưởng của mình. Sau này, Triệu Vũ rong chơi trong tam quốc, kếtnghĩa huynh đệ với 6 vị ca ca khác, đều là những nhân vật trọng yếu củaTam Quốc. Mặc dù hắn luôn không muốn tham gia vào dòng chảy lịch sử,nhưng tình nghĩa với các vị ca ca đã khiến hắn không thể làm chủ được số phận của mình, cuối cùng chịu chết dưới tay Triệu Vân huynh trưởng, cho dù không cam lòng. Sau khi truyện kết thúc, cả Mộng Ngưng và độc giảđều cảm thấy không đành cho Triệu Vũ, Mộng Ngưng liền viết tiếp Loạn thế phong vân – Phượng Tường tam quốc, biến Nghĩa chi truyền thuyết thànhngoại truyện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc