Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3518 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 2 - Chương 83
thuyết phục

❊ ❊ ❊

Người duy nhất trongphòng không bị ánh mắt Tào Tháo khiến cho sợ hãi chính là ta. Bởi vì,nói sao đi nữa, ta thấy Tào Tháo đã bình tĩnh rất nhiều, không bao giờxúc động như trước nữa, hôm nay ta đã tận dụng đúng thời cơ. Ta nhìn Tào Tháo nói: “Chủ công, Tử Vân không cho rằng chuyện hôm nay là chuyệnnhỏ, thực ra có rất nhiều hậu họa.” Tuân Úc nhìn ta, run rẩy nói: “TửVân, chuyện này đâu có lớn, ngươi đừng nghĩ nhiều nữa.” Ông ta đã nhậnra ý định của Tào Tháo, sẽ không làm gì hoàng đế nữa, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm, nghe ta nói xong, mồ hôi lạnh lại tuôn ra, sợ ta nói gìđó sẽ khiến Tào Tháo gây hại cho Hoàng đế! Đúng là trung thành.

Ta nhìn ông ta thở dài: “Văn Nhược tiên sinh, ngài quen biết với Tử Vân đã bảy năm, Tử Vân có phải loại người không có chừng mực không?” Ông tacúi đầu không nói gì. Tào Tháo đương nhiên hiểu ý ông ta, không để ýnữa, xoay người hỏi ta: “Tử Vân, chuyện này ngươi hiểu rõ, ngươi cảmthấy rất nghiêm trọng sao? Nói lý do của ngươi đi.” Đúng vậy, lý do nàyta phải nói thật tốt mới được. Tào Tháo lúc này trong lòng chắc chắn hận không thể lập tức xẻ thịt bọn Đổng Thừa, muốn thuyết phục ông ta buôngtha tính mạng bọn họ, không phải chuyện dễ dàng. Quách Gia nhìn ta thầntình lo lắng: “Tử Vân, ngươi nghĩ kỹ chưa?” Đừng có cành mẹ đẻ cành conđó!

Ta không trả lời Quách Gia, chỉ tới gần quỳ xuống trước Tào Tháo, giống như trước nắm lấy tay ông ta, sau đó nhìnvào mắt Tào Tháo nói: “Chủ công, ngài còn nhớ rõ lời Tử Vân nói ở Quyênthành không?” Tào Tháo vốn đang không hiểu rõ ý ta, nghe xong ta nói,thân thể chấn động, nhìn kỹ mắt ta thấp giọng nói: “Sao lại không nhớrõ? Đúng vậy, lúc đó ngươi đã nói trên đời này, tiểu nhân vẫn nhiều hơnquân tử. Tháo quả thật đã gặp phải kẻ phản bội.” Nói tới đây, ông tacười khổ. Ta gật đầu: “Đúng vậy, làm người ai cũng có lòng riêng. Chủcông, chuyện này giống như Văn Hòa tiên sinh nói, cũng không phải chuyện khó xử lý, nhưng mà xử lý không tốt, hậu quả rất nghiêm trọng. Muốn dẹp giặc ngoài trước phải yên ổn bên trong đã! Đặc biệt là lúc này.”

Tào Tháo bọn họ đều nhíu mày. Tào Tháo nói: “Những người đó đương nhiênphải giết, có gì mà xử lý không tốt? Chẳng lẽ, ngươi còn muốn ta thamạng cho bọn chúng hay sao?” Câu nói sau cùng rất rõ ràng cho rằng đó là nhảm nhí. Ta ngẩng đầu nhìn mọi người, bọn họ đối với lời của Tào Tháođều xem là đương nhiên. Trong bụng ta thở dài, liền nói: “Vẫn là chủcông hiểu rõ Tử Vân, thần đúng là có ý này.” A? Mọi người đều sững sờnhìn ta. Chuyện lớn như vậy có thể gọi là đại nghịch bất đạo, ta lại nói nên buông tha tính mạng bọn chúng.

Tật xấuthích tranh cãi với ta của Quách Gia lại tới: “Tử Vân, ngươi muốn gì?Nếu như ngươi không muốn chúng chết, vì sao lại đem mọi chuyện đều trara rõ ràng? Ngươi đem ra chứng cớ chúng phạm tội, rồi lại nói muốn đểlại mạng cho chúng là sao?” Tào Tháo cũng nói: “Loại chuyện này nhấtđịnh phải giết một người răn trăm người, nếu không bọn chúng càng cànrỡ.”

Ta không để ý Quách Gia, lại nói với TàoTháo: “Chủ công, giết bọn họ giải quyết được vấn đề gì chứ? Lấy tínhmạng bọn chúng, đơn giản như giết một bầy kiến thôi, nhưng mà, giết mộtngười chưa chắc khiến trăm người sợ. Tử Vân nghĩ chính là: sau khi giếtbọn chúng ta được lợi gì? Mất gì?” Tào Tháo nhìn ta: “Được? Mất? Hừ, bọn chúng muốn giết ta, ta giết bọn chúng còn gì phải băn khoăn sao? Khônggiết bọn chúng, muốn ta mỗi ngày đều sống trong cảnh âu lo sao? Khônggiết chúng, hoàng đế làm sao hết được hy vọng? Tử Vân, ta biết ngươikhông muốn thấy người chết, chuyện này lại do ngươi phát hiện, càngkhông muốn để chúng chết, tránh cho mình thấy khó chịu, đúng không?”Ngài nghĩ ta tốt vậy sao?!

Ta cố ý cười tựgiễu: “Chủ công, ngài vẫn nghĩ Tử Vân là trẻ con chưa lớn sao? Khôngphải. Ban đầu ở Từ châu, Tử Vân ngăn cản ngài giết người, là vì nhữngngười kia căn bản không đáng chết; nhưng mà hôm nay, những người đó TửVân cho rằng chúng có chết cũng được, một đám khốn kiếp thiếu hiểu biết, có gì đáng giữ lại?” Tào Tháo nhíu mày, liền hỏi: “Ý ngươi là sao?” Tacười cười: “Tử Vân nhiều năm làm thương nhân, có thói quen làm chuyện gì cũng suy ngẫm được mất. Nói thật với chủ công, chuyện này thần đã biếthơn mười ngày, nhưng một mực suy nghĩ nên xử lý thế nào có lợi với chủcông, nên tới hôm nay mới nói ra.”

Tào Tháotrầm ngâm: “Vậy nói xem ngươi nghĩ thế nào?” Ông ta rút tay về, ta dùngsức giữ lại: “Chủ công, nói theo đạo lý, giết những kẻ đó là đúng. Nhưng mà, trong đám người đó, Đổng Thừa là quốc cữu của Hoàng đế; Lưu Bị danh nghĩa là hoàng thúc; còn có Đổng quý phi đã mang bầu, ngài có phải cũng muốn giết nàng không?” Tào Tháo hừ lạnh: “Đương nhiên, nghiệt chủngkhông thể giữ lại.”

Ta nhìn vào mắt ông ta, tay không hề buông lỏng: “Cứ như vậy, chủ công, ngài nghĩ xem địch nhân của ngài sẽ nghĩ sao? Nói thế nào?” Tào Tháo có chút không bình tĩnh, caogiọng nói: “Là bọn chúng muốn giết ta trước, ta giết bọn chúng sao lạikhông thể?” Ta nói: “Đúng, ở góc độ của ngài, như chúng ta thấy ngàikhông hề sai, chúng ta đều không sai. Nhưng mà, địch nhân của ngài, LưuBị, Viên Thiệu kia, thậm chí các chư hầu khác dã tâm bừng bừng sẽ coiđây là cái cớ, sẽ liên hợp chửi rủa hãm hại ngài. Bọn chúng sẽ nói ngàitàn sát hoàng thất, không tôn trọng hoàng gia. Điểm ấy, ngài phải cânnhắc!” Tào Tháo cười lạnh: “Tào Mạnh Đức ta sẽ để ý bọn chúng nói gìsao?”

Trong lòng ta rất phẫn nộ với Tào Tháo,không ngừng nói tiếp: “Chủ công, bọn Đổng Thừa nói tới cùng, muốn hạichính là ngài, không phải hoàng đế, không thể dùng từ đại nghịch bất đạo để hình dung được! Huống chi, dầu sao đó cũng là chiếu thư của hoàngđế, danh phận vua tôi vẫn còn mà! Ngài giết bọn chúng, những kẻ địch kia sẽ nói gì với người trong thiên hạ? Nói ngài khống chế hoàng đế, vũnhục Hoàng đế, năm giữ triều đình, là gian thần, lộng thần. Chủ công,đây là đại kỵ của người làm thần tử đó!” Tào Tháo tức giận vỗ tay xuốngán thư: “Ta sợ bọn chúng nhục mạ sao? Ta trăm ngàn khổ ải chống đỡ cáigọi là triều đình này, bọn chúng đối với ta như vậy, sao ta phải chịuđựng? Chiếu như ngươi nói, ta có cần phải cầm vạt áo đó quỳ trước hoàngđế, xin hắn ban cho ta tội chết, để làm trung thần, đúng không?”

Ta cau chặt lông mày: “Lời chủ công nói tất nhiên có đạo lý. Nhưng thiênhạ là người cầm bút, chủ công muốn danh chấn thiên hạ, phải chặn miệngngười đời, chớ để kẻ địch nói xằng, miệng người nước chảy đá vàng, cổkim vẫn vậy. Lại thêm dân chúng vốn không biết chuyện gì, hay tin lờiđồn nhảm, lời nói dối qua miệng trăm vạn người sẽ thành sự thật. Chủcông muốn làm nghiệp lớn, sao có thể để người khác lợi dụng lừa gạt dânchúng? Đặc biệt các phần tử trí thức sĩ tộc, bọn họ không vượt qua những tình huống sống còn, không trải qua minh tranh ám đấu, chỉ biết đọc mấy cuốn sách chết, tự cho biết được hết đạo lý trong thiên hạ, chịu ảnhhưởng rất nặng của tư tưởng chính thống. Huống hồ tư tưởng xưa nay làkhông dùng hình với đại phu, phải biết rằng nếu thật sự ngài bị bêudanh, có thể sẽ mất đi một số người tài năng, mất đi lòng dân đó! Trongloạn thế, con người là trọng yếu nhất.” Tào Tháo không nói gì, trongphòng mọi người cũng im lặng, rơi vào trầm tư.

Thấy Tào Tháo đã buông lỏng, ta khuyên tiếp: “Chủ công, các vị tiên sinh,các ngài đều đã đi thuyền qua Hoàng Hà rồi chứ?” Mọi người nhìn ta nghihoặc. Ta cười nói: “Thuyền xuôi dòng mà đi sẽ rất mau, nước đẩy thuyềnđi; chèo thuyền ngược dòng thì vô cùng khó khăn, nước cản thuyền chậmlại; một khi nước lật thuyền, thuyền hỏng người mất, có phải rất thêthảm? Cái này gọi là nước chở thuyền, cũng có thể lật thuyền! Chủ công,sự nghiệp của chúng ta giống như thuyền nổi trên sông, thiên hạ dânchúng chính là nước sông. Dân chúng tuy rằng không biết rõ, nhưng thường xuyên tự cho mình có trí, chính vì vậy mới càng dễ bị hạng người có ýđồ riêng lợi dụng để đối phó với kẻ thù. Chủ công, những dân chúng đókhi bị người khác lợi dụng, chúng ta giống như chèo thuyền ngược dòngvậy!”

Lời ta nói cuối cùng cũng tạo ra hiệuứng, một người đều một lần nữa suy nghĩ hậu quả. Đúng vậy, Vũ ca ca từng nói, những kẻ nhục mạ Tào Tháo, quở trách tội ác của ông ta, trong đótrách nhiều nhất chính là giết quốc cữu, thắt cổ hoàng phi, cầm tù thiên tử. Mà tất cả chuyện đó đều từ sự việc vạt áo viết chiếu thư mà ra. Cho nên, Vũ ca ca mới nói, nhất định không thể giết Đổng Thừa cùng Đổng quý phi. Tuân Úc nhìn ta trong mắt lộ ra sự cảm kích, ông ta vẫn không nóilời nào. Kỳ thực, mấy mưu sĩ của Tào Tháo đối với việc nội chính, chỉ có chú cháu Tuân gia thường lo nghĩ cho Tào Tháo, mấy vị khác xác định vịtrí là người bày mưu hiến kế cho Tào Tháo, bình thường không lo nghĩ mấy chuyện đó. Qua một thời gian thật lâu, Tuân Du nhìn Tuân Úc, tiến lênnói: “Chủ công, thần cảm thấy lời Tử Vân có đạo lý.”

Tào Tháo ừ một tiếng, nâng mắt nhìn ta: “Chèo thuyền ngược dòng, ví dụ rấtđúng! Như ngươi nói nên xử trí mấy người đó thế nào? Chẳng lẽ bảo takhông để ý nữa? Ta làm sao mà yên ổn nội bộ được?” Ta thở phào một hơi,cắn răng nói: “Những kẻ đó cả gan làm loạn, bụng dạ khó lường, sao cóthể khinh địch bỏ qua? Tội chết có thể tha, tội sống không thể bỏ qua.Tuy rằng chúng ta không giết một người răn trăm người, nhưng cũng khôngthể để bọn chúng nghĩ rằng chúng ta yếu đuối không làm gì được.” Nói tới đây, ta nhìn Tuân Úc hỏi: “Văn Nhược tiên sinh, ngài cảm thấy Tử Vânnói có lý hay không?” Sát khí trong giọng nói của ta rất rõ ràng, TuânÚc nghe được lạnh run người, cúi đầu nói: “Đương nhiên có lý, đúng làkhông thể tha cho bọn chúng.” Tốt, chỉ cần ông tỏ ra đồng ý là được:“Chủ công, Tử Vân nghĩ rồi, những kẻ đó giết với ngài bất lợi, mặc kệthì chúng tác oai tác quái. Cho nên bỏ tù bọn chúng là được.” Tào Tháongẫm nghĩ: “Bỏ tù thế nào? Chẳng lẽ chỉ trừng trị vài người sao? Hay làđem toàn bộ bọn chúng tống vào quân doanh nhé?”

Ta cười lạnh một tiếng: “Nếu phải làm chuyện đó, muốn chúng trả giá nặng,sao có thể chỉ trừng trị vài người? Để lai gia đình bọn chúng ở ngoàirải lời đồn, mê hoặc lòng người hay sao? Chủ công, Tử Vân nghĩ, nếu bọnchúng làm chuyện ác như vậy, chắc vì bình thường không chịu đọc sách,kết quả là chẳng biết đạo lý gì nữa. Vậy đi, chúng ta bắt bọn chúng đọcnhiều sách một chút, xem có biết cảm hóa không.” Thấy ánh mắt nghi ngờcủa mọi người, ta lại nói tiếp: “Chuyện chiếu thư trên vạt áo là dohoàng đế làm ra, nhưng người còn trẻ tuổi không hiểu chuyện. Nếu bọn họđều không hiểu lý lẽ, dứt khoát đem bỏ chung một chỗ học tập cho tốt đi. Tử Vân nghĩ, ngay trong hoàng cung, xây một biệt viện tường thật cao,thật lớn, đem những kẻ không biết điều, không hiểu chuyện đó nhốt cả vào một chỗ, để bọn họ ở bên trong tu tỉnh cho tốt, tới lúc hiểu được đạolý sẽ được ra ngoài.”

Ta nói xong, bọn họ đềuhiểu rõ. Tào Tháo không biểu hiện gì, Quách Gia bọn họ nhìn ta đều thấyrùng mình, chủ ý này quá độc. Tuân Úc hít vào một ngụm khí lạnh, nhìn ta chằm chằm nói: “Ý của Tử Vân là vĩnh viễn đem bọn họ giam cầm tronghoàng cung, bao gồm cả Hoàng thượng…” Ta cùng Tào Tháo đồng thời dùngánh mắt ép sát ông ta, ông ta không chịu nổi khí thế áp bức của TàoTháo, cúi đầu không nhìn chúng ta nữa. Ta cười lạnh một tiếng: “Chúng ta sao có thể giam cầm hoàng đế? Đây là vì muốn tốt cho người. Lúc này thế đạo hỗn loạn, hoàng đế còn quá nhỏ, thật sự không hiểu chuyện, phải dạy bảo thêm. Nếu không, người cứ tiếp tục suy nghĩ lung tung, đối với mọingười đều không tốt. Đợi người hiểu chuyện, trưởng thành hơn, thế đạo ổn định lại, người lúc đó muốn làm gì cũng được.” Miệng nói, tay dùng sứcnắm chặt tay Tào Tháo, truyền tín hiệu cho ông ta.

Tào Tháo hiểu rõ ý ta, ông ta cũng nói: “Không sai. Ta vốn cho rằng hoàngđế rất thông minh, biết cư xử, lúc này mới biết người chẳng hiểu cái gì. Nếu như vậy cứ theo lời Tử Vân là được!” Tuân Úc không dám nói gì nữa.Trong lòng ta tuy không đành lòng, cũng không thể buông tha ông ta: “Văn Nhược tiên sinh, việc thi công biệt viện và tìm thầy cho hoàng đế, mong ngài bỏ tâm tư. Như Tử Vân thấy, Khổng Văn Cử đại nhân là hậu nhân củaKhổng tử, thuở nhỏ nhận giáo hóa, bản thân cũng tài cao học rộng, thiênhạ ít người bì, để ông ấy làm thầy của hoàng đế chẳng phải rất hợp sao?Nếu như chủ công cùng ngài đồng ý, xin mời tiên sinh có lời với Khổngđại nhân. Có điều, biệt viện nếu chưa làm xong, ngài vẫn chưa được nói,chúng ta cũng không động tới bọn người Đổng Thừa, để bọn chúng khỏi tựchuốc lấy phiền toái.” Tào Tháo lập tức đồng ý: “Không sai, Tử Vân nóirất đúng, Văn Nhược, đây là nhiệm vụ nội chính của ngươi, chuyện nàygiao cho ngươi phụ trách.” Sắc mặt Tuân Úc tái nhợt, ánh mắt lộ vẻ oánhận bất đắc dĩ, có điều Tào Tháo đã lên tiếng, ông ta cũng chỉ đành nhận lệnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc