Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3523 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 1 - Chương 59
ức hiếp bằng hữu

❊ ❊ ❊

Địa bàn Dương châu ở phía bắc Trường Giang có thể nói chúng ta đã thu phục được, chỉ còn địa bàn phía nam Trường Giang mà thôi, ta cần phải tìm biện pháp tiếp cận.Bằng hữu mà, vẫn nên thường xuyên qua lại, quan hệ mới tốt được. Lạinói, ta còn muốn hiến kế cho Tôn Sách, để hắn không có thời gian cùngtinh thần chú ý tới việc chúng ta thống nhất phương bắc. Hì hì, tình cảm bằng hữu không thể dối gạt sao? Vũ ca ca, muội đồng ý làm bằng hữu vớihọ, nhưng có nói không bắt nạt bọn họ đâu.

Hainăm qua Tôn Sách ở Giang Đông phát triển rất nhanh chóng, nhưng mà, quân đội của Tôn Sách không có Thái Sử Từ, phát triển chậm hơn nửa năm sovới lịch sử, giang sơn dễ lấy, danh tướng khó cầu, đặc biệt là tướnggiỏi. Không có Thái Sử Từ trấn thủ Hải Hôn, Kiến Xương, bọn cướp LưuKhánh kia khiến Tôn Sách gặp nhiều phiền não, cũng may hắn rất giỏi, lại được sự ủng hộ của phú hộ Giang Đông, sự nghiệp xưng bá cũng tiến hànhthuận lợi, chẳng qua chậm hơn một chút thôi. Viên Thuật xưng vương, TônSách lại cùng hắn dứt khoát cắt đứt, cứ vậy phát triển không có gì cầnlo lắng.

Lúc này Tôn Sách cũng không coi trọngđịa vị của Tào Tháo lắm, dù sao ở phương bắc thế lực lớn nhất vẫn làViên Thiệu, mà Lưu Biểu ở bên cạnh chính mình là uy hiếp lớn nhất. TàoTháo à, rất biết điều, lại dùng danh nghĩa hoàng đế lấy lòng ta, nếu hắn trở mặt cùng Lưu Biểu, tạm thời cũng không phải kẻ địch của ta. Khôngphải có câu, kẻ địch của kẻ địch chính là bằng hữu sao!

Đương nhiên, những lời “kẻ địch của kẻ địch là bằng hữu” đó không phải do Tôn Sách nói, cũng không phải Chu Du nói, là ta nói. Tôn Sách vừa lấy đượcKhúc A không bao lâu, cho nên lúc nghe mấy lời này, ta đang ngồi đốidiện với hắn. Lần này ta đến, muốn mở cửa hàng ở Khúc A, Tần Lợi hànhđộng rất nhanh, chúng ta đã sắp chế được lá trà rồi. Ta lần này, một làmuốn biến Khúc A thành cơ sở kinh doanh lá trà; thứ hai, muốn phát triển quan hệ với bọn người Tôn Sách.

Ngồi trong phủTôn Sách ở Khúc A, trên án mây đặt Thanh Bích trà của ta, trong hương vị trà phiêu lãng, Tôn Sách mang vẻ mặt khó hiểu cùng phẫn hận hỏi ta:“Triệu Tử Vân, Thái Sử Tử Nghĩa về tới nhà liền trở thành thủ hạ của Tào Tháo là sao? Vì cái gì? Chẳng lẽ Sách làm gì sai sao?”

Ta thở dài giải thích (lúc vừa tới, thiếu chút nữa đã bị trói lại): “BáPhù huynh, ca ca huynh ấy không phải về nhà mới đi theo Tào Tháo, mà dùkhông về nhà cũng sẽ đi theo Tào Tháo.” Tôn Sách không nói lời nào, đợita nói tiếp. Ta cười khổ: “Ngươi cũng biết, Tử Nghĩa huynh chỉ là Tamca. Đại ca chúng ta là Điển Vi.”

Tôn Sách a mộttiếng, chắc hắn cũng đã nghe tới tên Điển Vi. Ta nói tiếp: “Đại canguyên là thủ hạ của Trương Mạc, Trương Mạc nhận người mà không dùngngười, quan hệ của họ thật sự rất kém, đại ca luôn thấy không thoải mái. Sau đó, ta dẫn theo đại ca đi bán dạo, nhưng huynh ấy không muốn cùngta chạy qua chạy lại, ta cùng Tam ca liền để huynh ấy ở lại giữ ThọQuang thành, chiếu cố nghĩa mẫu. Vốn dĩ, Tam ca cho rằng huynh ấy có thể ở lại bên cạnh Lưu Do, sau đó có thể đưa đại ca và nghĩa mẫu tới GiangĐông. Ai ngờ, Lưu Do cũng không dùng huynh ấy. Năm đó, đai ca nghe tinTào Tháo cùng Trương Mạc khai chiến, đã nghĩ cùng Trương Mạc tính toánân oán, đúng lúc thủ hạ của Tào Tháo là Hạ Hầu Đôn là đồng hương với đại ca, mời đại ca tới chỗ Tào Tháo, đại ca không thương lượng với huynh đệ chúng ta đã đi luôn, còn đem theo nghĩa mẫu đi cùng.”

Tôn Sách trầm mặt, không nói lời nào. Ta cười trộm (lợi dụng nghĩa mẫu mộtphen), nói tiếp: “Lúc đại ca được Tào Tháo trọng dụng, chúng ta nhậnđược tin tức ngươi tấn công Lưu Do ở Giang Đông, lại nghe tin về cuộcchiến ở Thần Đình giữa Tam ca và ngươi, Tào Tháo ở đó dĩ nhiên cũngbiết. Ông ta liền muốn thu dụng Tam ca, còn nhiều lần tặng quà cho nghĩa mẫu, nghĩa mẫu liền bảo chúng ta nghĩ cách tìm Tam ca về. Bá Phù huynh, ngươi nói ta cùng Tam ca biết làm thế nào? Cho nên, ta tới đó. Thật xin lỗi, lúc ấy ta không thể nói chuyện đó ra, nếu không, cho dù Bá Phùhuynh có thể thả tam ca, chỉ sợ những người khác … Ôi, Triệu Như lần này tới, một là để giải thích với ngươi, dù sao chúng ta cũng là bằng hữu,không thể lừa gạt nhau (bây giờ ta bịa chuyện mặt cũng không đổi sắc);hai là xin thỉnh tội, ngươi muốn giết ta, ta không oán hận. Có thể chếttrong tay bằng hữu như ngươi, ta cũng nhắm mắt.”

Tôn Sách nghe đến đó, thở dài một tiếng: “Huynh đệ các ngươi đều là phụngmẫu chí hiếu, huynh đệ tình thâm, ta làm sao có thể giết ngươi. Ôi, làSách vô duyên với các ngươi. Tử Vân, ngươi không muốn ở đây, cũng là vìnguyên nhân này rồi!”

Ta lắc đầu, nói đùa, nếu vì nguyên nhân này, ta còn sống mà đi được mới là lạ: “Không phải. Bá Phùhuynh, hai vị ca ca của ta là tướng quân của Tào Tháo, Nhị ca lại là thủ hạ của Lữ Bố, ca ca ruột của ta lại ở chỗ Công Tôn Toản, ngươi bảo tabiết xử lý ra sao? Ở cùng ai, không ở cùng ai? Hay ta tự tìm một chủcông khác? Ta không phải người có chí hướng này, càng không muốn về sauthủ túc tương tàn, nếu mọi người ai cũng có sở thích riêng, không bằngta chỉ làm một thương nhân, còn có thể cùng các ca ca giữ liên lạc. Ôi,Bá Phù huynh, bởi vì huynh là người rộng rãi thẳng thắn, chúng ta lại là bằng hữu, ta mới có thể đề xuất ý kiến, ra mấy chủ ý nho nhỏ, nhưng takhông thể ở lại, mưu sĩ hay đại tướng đều không giống. Nói thật lòng,Tào Tháo cũng muốn ta lưu lại, ta vẫn không thể. Ta ở chỗ Lữ Bố và TàoTháo, ngay cả một chủ ý nhỏ cũng không nói ra (ta chỉ ra chủ ý lớn,không tính là nói dối).”

Tôn Sách cười khổ: “Sách nghe ngươi nói xong, thật không biết nên vui hay buồn. Nếu ta cùng cácca ca của ngươi sau này là địch, ngươi làm sao ở đây được?”

Ta bày ra một bộ dạng thống khổ: “Không chỉ về sau, lúc này cũng đã khórồi. Nhị ca Trương Liêu của ta là thủ hạ của Lữ Bố, chuyện Lữ Bố cùngTào Tháo đánh nhau chỉ là sớm muộn, đã đánh một lần ở Bộc Dương rồi, nhị ca ở đó còn phóng hỏa thiêu Tào Tháo, ngươi nói ta biết làm sao? Ca caruột của ta là người của Công Tôn Toản, Công Tôn Toản sớm tối đánh nhauvới Viên Thiệu, Tào Tháo là đồng minh của Viên Thiệu, ngươi nói ta phảilàm sao? Ta chỉ biết khuyên hai bên, ít nhất trên chiến trường, đừngđánh nhau với huynh đệ mình. Một bên thắng cũng phải chiếu cố bên thua,cho dù không thể giữ lại tính mạng, ít nhất cũng có thể chiếu cố vợ con. Cho nên, ta liều mạng kiếm tiền, xem ra, nuôi dưỡng gia đình các ca cađều do ta gánh vác. Bá Phù huynh, về sau, ngươi cùng các ca ca ta làđịch, hãy cố gắng đừng giết bọn họ! Ít nhất đừng tịch thu tài sản diệttoàn bộ gia tộc, được không?”

Tôn Sách thở dài:“Thật khó cho ngươi. Chẳng trách với tài trí của ngươi lại chỉ muốn làmthương nhân. Quên đi, Sách nếu có ngày cùng huynh trưởng của ngươi đốiđịch, sẽ tận lực không làm bọn họ bị thương tổn. Có điều, nếu ta bắt giữ được bọn họ, ngươi hãy khuyên bọn họ đầu hàng.” Ta đắc ý cực kỳ, gậtđầu thật mạnh.

Ở chỗ Tôn Sách tạo dựng địa bànxong, ta phải về. Đương nhiên, còn muốn dẫn người theo. Lưu Do chết rồi, con hắn Lưu Cơ rất không tồi (sách sử: Cơ là con cả của Do, tự Kính Dư, năm mười bốn tuổi, để tang Do rất có lễ, quan lại đưa biếu tặng đềukhông nhận. Ngô sách viết: Cơ gặp nhiều khó khăn, thủa nhỏ vất vả, chịunhiều cay đắng, không có ai thân thích. Cùng ở với các em, thức khuyadậy sớm, ít khi gần thê thiếp. Các em đều kính sợ, đối xử như với cha.Không thích giao du, cửa nhà không có khách linh tinh. Cơ có khí độ tốtđẹp, Tôn Quyền rất yêu mến. Quyền là Phiêu Kỵ tướng quân, cho làm ĐôngTào duyện, Phụ Nghĩa giáo úy, Trung Lang tướng. Quyền lúc làm Ngô Vương, thăng Cơ làm Đại tư nông. Quyền mở hội yến, Kỵ đô úy Ngu Phiên say rượu phạm lỗi, Quyền muốn giết, lại vô cùng tức giận, nhờ có Cơ can gián,Phiên được miễn tội. Quyền trong những ngày nóng nực, thưởng ở trongthuyền yến tiệc, có lần gặp mưa, Quyền lấy ô che mình, lại lệnh che choCơ, người khác không ai được vậy. Cơ được đãi ngộ đến thế, sau đượcphong Trung Lang lệnh. Lúc Quyền xưng hiệu, Cơ được đổi thành Quang Lộccông, Bình thượng thư sự. Bốn chín tuổi qua đời. Quyền cho con mình làBá lấy con gái của Cơ, ban thưởng phủ đệ hạng nhất, bốn mùa ân sủng,sánh ngang hai họ Toàn, Trương). Bằng hữu thì bằng hữu, nhân tài có thểdẫn đi vẫn phải dẫn đi.

Dự Chương, bắc giáp đấtDự, tây giáp Kinh châu, nói giàu không giàu, nói lớn không lớn, thật sựlà một nơi đóng quân tốt. Đáng tiếc, Lưu Do không có năng lực làm báchủ, lại chết sớm, nếu không, lúc này có ba mặt bảo vệ, nhất định làmnên chuyện. Lúc này Lưu Cơ thật sự là tuổi nhỏ sớm phải gánh vác, biếtphụ thân mình mới qua đời, trong nhà không có chỗ dựa, nếu như còn luitới với tướng lĩnh cũ của phụ thân, chắc chắn sẽ có người ghen ghét,muốn bảo toàn tính mạng cả nhà, chỉ có ngậm đắng nuốt cay, không dámtrông cậy vào họ hàng.

Lúc ta tìm tới nhà hắn,trước cửa có thể giăng lưới bắt chim, thê lương hết sức. Ôi, đây chínhlà tình cảnh dòng họ hoàng thất lúc này. Lưu Cơ cũng thật phúc hậu, hắnkhông học theo Lưu Bị, mang theo em trai em gái lấy danh nghĩa “dòng họHán thất”, gây chuyện khắp nơi. Còn chưa nói Lưu Chương so với Lưu Bịcòn đúng là “dòng họ Hán thất” hơn.

Lưu Cơ gặpta, vẻ mặt đề phòng: “Tiên sinh, Cơ không quen ai là Thái Sử Từ, chúngta bây giờ chẳng qua là một nhà thường dân, không dám bấu víu cành cao,ngươi đi đi!”

Ta biết, hắn không muốn liên hệ với người cũ: “Công tử, tôi hiểu tâm sự của ngài. Nhưng mà, cả một thế giavọng tộc, không thể cứ thế này suy tàn! Còn nữa, tôi nói ra tên của Thái Sử Từ, chẳng qua là để gặp được công tử thôi. Mặc kệ ngài có tin haykhông, tôi thật sự mang tới chiếu thư của Hoàng đế (ta lấy từ chỗ TàoTháo). Nói thế nào đi nữa, ngài cũng là huyết mạch của hoàng đế, Tàocông biết tình cảnh gia đình ngài, tâu riêng với bệ hạ. Cho nên, thư tôi mang tới đúng là chiếu thư của bệ hạ. Ngài cũng biết, Dự Chương cáchtriều đình cũng khá xa, ở giữa lại có nhiều thế lực, Tào công không thểđưa người tới đón tiếp cả nhà công tử, đành nhờ ta làm thay. Nếu nhưcông tử khăng khăng không tới Hứa Đô nhậm chức, ta cũng không ép. Nhưngmà, xin công tử vì một nhà mà nghĩ, thời kỳ rối loạn này, có nơi ở ổnđịnh, lại có thể vì triều đình ra sức, chẳng phải rất tốt sao! Tôi hyvọng ngài nghĩ cho kỹ.”

Lưu Cơ dĩ nhiên không ngờ tới, thương nhân trước mặt lại mang theo hoàng mệnh. Những người kháccó thể không thèm nhìn, nhưng ý chỉ của hoàng đế, hình như vẫn phảinghe. Lại nói, chúng ta đúng là dòng họ hoàng thất, nhận chiếu cố củahoàng đế, cũng không có vấn đề gì.

Lưu Cơ suytính thật lâu, ta cũng không thúc giục hắn, miễn cưỡng cũng không tốt,cuối cùng hắn gật đầu: “Nếu tiên sinh thật sự mang theo chiếu thư củahoàng đế, Cơ đương nhiên nghe lệnh. Phiền tiên sinh ở tạm mấy ngày, đợita đem mọi chuyện trong nhà sắp xếp xong, sẽ khởi hành.”

Một tháng sau, ta mang theo một nhà Lưu Cơ về tới Hứa Đô. Lưu Cơ đã có Tuân Úc cùng Khổng Dung mang tới gặp Hoàng đế. Tào Tháo sai người trongthành chọn một địa điểm, xây nhà cho hắn ở. Hoàng đế gặp Lưu Cơ rất caohứng, tuổi gần nhau. Theo ý định của Hoàng đế, vừa muốn biến Lưu Cơthành tâm phúc, nhưng mà, Lưu Cơ thật thông minh, hắn tới Hứa Đô khônglâu, liền hiểu rõ thực quyền trong tay ai. Cho nên, hắn ta mang vẻ thờ ơ lạnh nhạt, song phương ai ta cũng không thể đắc tội, làm cho tốt chứctrách gián nghị đại phu của mình là được.

Ngồitrong một gian phòng yên tĩnh tại tửu lâu Đức Dụ mới khai trương, TuânÚc oán hận ta: “Tử Vân, ngươi tìm về mấy chục vạn người chẳng báo trước, ta bị ngươi làm khổ muốn chết. Hiện tại nông cụ không đủ, ngươi nói làm sao bây giờ?”

Ta biểu tình chế giễu nhìn ông ta: “Văn Nhược, từ lúc ở Quyên thành, ta đã nói, các ông nên chuẩn bị thậtnhiều nông cụ, ông không nghe mà! Hiện giờ không đủ dùng lại tới tráchta, thật quá đáng!”

Tuân Úc hừ hừ: “Chiến tranhliên tục nhiều năm, lấy đâu ra tiền làm mấy chuyện đó. Ngươi nói nhẹtênh, phần làm bắt ta làm. Còn chưa nói, ngươi mở cái chiêu hiền quánngay cạnh nhà ta… “

Ta cười lớn: “Dù sao VănNhược tiên sinh ông tài trí hơn người, chút chuyện này sao đã kêu mệt?Là kêu một mình ta nghe mà thôi! Được rồi, đừng nhìn ta như vậy nữa, tađã sai Tần Dũng đi Thọ Quang, tháng sau hắn sẽ mang một đống nông cụ vềđây. Trâu cày không đủ, vậy có thể đem ngựa bỏ binh lính xuống mà thaythế thôi! Qua hai năm nữa, cuộc sống sẽ tốt hơn. Ta thấy, năm nay sẽ làmột năm thu hoạch lớn, kho lương sẽ tràn đầy. Ông tốt nhất nhanh chóngthương lượng với chủ công, đặc biệt huy động nhân lực tiến hành nuôitrâu cày, khuyến khích phát triển số lượng trâu. Phải biết rằng về saudân chúng trên địa bàn chúng ta sẽ ngày càng nhiều, còn nữa, đất đai sẽngày càng mở rộng, chúng ta không chỉ khuyến khích phát triển lươngthực, còn phải phát triển nông thương thật tốt, chẳng hạn, chăn nuôitrâu để bán, còn có thể chăn nuôi cả heo, gà, cá… Chúng ta phải đào ravàng từ trong đất mới được! Những chuyện này, ta đã nói rõ trong “đồnđiền chế” rồi.”

Tuân Úc thở dài: “Ngươi nói thìdễ, làm rất khó, rất nhiều vấn đề! Cũng may, một năm nay có không ítngười mới tới. Ta lập tức đi tìm chủ công, bàn bạc biện pháp của ngươi.Đúng rồi, chủ công muốn xuất binh đánh Uyển thành, ngươi có gì muốn nóikhông?”

Ta cười cười: “Xuất binh chẳng qua là đểuy hiếp. Ông nói với chủ công, lấy được thì lấy, không nên ép buộc quáđáng. Làm quá đáng, Trương Tú quay đầu sang Lưu Biểu, sẽ không tốt. Vềphần ta, ta muốn tới chấn chỉnh Tam ca một chút, sau đó sẽ đi Nghiệpthành. Đã tới lúc rồi, ta chắc không gặp được chủ công.” Tuân Úc cườiđi.

Chấn chỉnh Quách Gia nhất định phải làm,người đó, căn bản không đem lời ta nói, bảo hắn ít uống rượu, ít thâncận nữ sắc để trong lòng, nghiễm nhiên thừa dịp ta không có ở đây, lấythêm một tiểu thiếp. Trong nhà thêm người này, là bốn người vợ, quả thật là quá đáng.

Thấy bộ dáng nổi giận đùng đùng của ta, Quách Gia không ngừng lẩm bẩm: “Bản thân không lấy vợ, còn muốnquản ta, ngươi chỉ là đệ đệ, chuyện này…”

Ta nhìn Điển Vi: “Đại ca, huynh là ca ca, huynh có thể quản huynh ấy đó! Đệ cho huynh biết, Quách Phụng Hiếu, chuyện lần này ta tạm tha cho huynh, nếucòn có lần sau, xem ta có dám đem mấy tiểu thiếp đó của huynh đuổi đikhông, sau đó thiến huynh, dù sao đã có Quách Diệc, huynh sẽ không tuyệt hậu. Vì tính mạng của huynh, ta không ngại dùng thủ đoạn đâu. Hừ.”

Điển Vi ở một bên xoa tay đắc chí (nhìn thấy bộ dáng của huynh ấy, mông tacó chút đau). Thái Sử Từ khuyên Quách Gia: “Tam ca, Tử Vân nói rất đúng. Hắn là đại phu, lời hắn nói huynh phải nghe mới đúng. Vì muốn tốt chohuynh, đệ cũng sẽ bất kể huynh oán trách thế nào, giám sát huynh thậtchặt.”

Nhìn biểu tình nhất trí uy hiếp của bahuynh đệ ta, Quách Gia đau khổ ôm đầu: “Thiên lý ở đâu đây! Ba người bắt nạt một người, muốn khóc quá… Về sau cuộc sống còn có niềm vui sao?Rượu không thể uống, nữ nhân không thể động, để ta chết đi!”

Ta cười: “Tốt lắm, ngươi muốn chết thì tự chết đi. Chúng ta hôm nay sẽ đem chị dâu và cháu mang đi, về sau, cái nhà này ngươi muốn thế nào cũngđược, được không? Còn nữa, mấy chuyện này đã khiến ngươi đủ bận rộn rồi, ở chỗ chủ công không cần ngươi lo nữa. Dù sao ngươi cũng sẽ giống ChíTài huynh, nửa chừng dang dở, không bằng mặc kệ ngươi, đỡ khiến chủ công thương tâm, khiến mọi người bi thống.”

Quách Gia nghe xong lời ta, tội nghiệp nói: “Ít uống rượu đi là được chứ gì? Ta không lấy thêm thiếp nữa, được chưa?”

Ta hung tợn nói: “Rượu, chỉ có thể ba ngày uống nửa cân. Không cho phépngươi đi tới mấy chỗ ca vũ, lại muốn thêm thê thiếp. Bằng không, ta nóilà giữ lời. Còn nữa, đại ca, tứ ca chú ý, nếu huynh ấy dám phạm tật xấu, thẳng tay dùng quyền lực đưa chị dâu đi luôn, hừ, cho ngươi xem.” NémQuách Gia đang than thở lại, ta đắc ý hả hê lên đường đi Nghiệp thành.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc