Kinh Mậu Đại Tống

Lượt đọc: 5967 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 243
quy ẩn trong núi sở

❊ ❊ ❊

Chuyến tham quan thành Cát An tươi đẹp hôm nay đã bị gián đoạn bởi sự việc nho nhỏ đso. Nhóm Tần Quyên không thể thay đổi kế hoạch, ngày mai họ vẫn quyết định rời điCổ Nguyệt nghe nói vậy thì bảo, "Không phải nói hai ngày nữa mới đi à? Ta vẫn còn chưa bán hết hàng đâu."Tần Quyên, "Đến Tuyền Châu bán cũng được."Nói rồi hắn quay về phòngHôm sau, khi trời còn chưa hửng sáng, Tần Quyên đã rời giường thay quần áo, sửa soạn hành lýHắn gói ghém đồ đạc cẩn thận rồi đi đánh thức bọn Triệu Hoài Chi, sai tiểu nhị chuẩn bị bữa sáng, sau đó lại ra chuồng ngựa cho ngựa ănKhi họ dừng bữa sáng xong thì chân trời đã hửng đỏHọ rời thành lúc mặt trời mới lên caoĐến tòa thành tiếp theo, người của Triệu Hoài Chi đã chờ sẵn. Theo lời nhắn, họ nói Vương Gian đang chờ ở Tuyền Châu, hẳn có việc muốn báoTriệu Hoài Chi bỗng nghiêm mặt, Tần Quyên đoán phía bắc xảy ra chuyện gì rồiTần Quyên đã tự nhủ lòng sẽ không màng tới phương bắc nữa nên không hỏi thăm câu nào."Mấy ngày nữa mới tới Tuyền Châu?" Triệu Hoài Chi hỏi Hứa ThừaHứa Thừa đáp, "Chừng 6 7 ngày."*6 ngày sau, quả nhiên họ đã tới cảnh nội Tuyền ChâuTrong lúc cho ngựa dừng uống nước ven sông, Hứa Thừa tới tìm Vương Giai, tiện thể hỏi thăm đường đi trấn Tuyền Thủy. Nhóm Triệu Hoài Chi thì dừng nghỉ ở quán rượu bên đườngTần Quyên hỏi chưởng quầy về trấn Tuyền ThủyChưởng quầy nói, "Trấn Tuyền Thủy á? Chẳng phải các vị đã đi ngang trên đường tới đây rồi sao? Nó chỉ cách phía bắc thành Tuyền Châu ba mươi dặm thôi.""........" Tần Quyên há hốc mồm. Họ đi từ tây bắc tới, vậy là đã bỏ lỡ mất rồiCũng đúng, cả nhóm tất tả lên đường, trong lòng chỉ muốn nhanh chóng đến Tuyền Châu nên đã quên hỏi thămTriệu Hoài Chi nhìn sang, Tần Quyên cũng nhìn lại y, nói, "Cứ chờ Vương Giai tới rồi tính tiếp. Đã đến tận đây rồi, không vội.""Ừ." Triệu Hoài Chi gật đầu.*Đêm đó, Vương Giai theo Hứa Thừa tới. Lúc này họ đã tìm được quán trọ để nghỉ chân, ngay sát bên quán rượuVương Giai vào phòng Triệu Hoài Chi nói chuyện thật lâu, còn giao cho y mấy phong thưThư của Lục Dự Chương báo cho Triệu Hoài Chi tình hình bắc địa. Hai thư còn lại, một là của Đán Mộc, báo tình hình Bá Nha Ngột thị và cả hướng đi của vị sư huynh y nữa. Còn lá thư thứ ba.....Thư này của Đại Vĩnh vương Viết Viết gửi cho Tần Quyên. Đầu tiên nó được giao cho Đán Mộc, sau đó Đán Mộc giao cho người của Lục Dự Chương để gửi đến đâyVương Giai nhìn Triệu Hoài Chi, "Chủ tử còn gì phân phó không? Ngày mai ta sẽ dẫn người ra biển."Triệu Hoài Chi đi tới, nói nhỏ với gã vài câuVương Giai nghiêm túc gật đầu, "Rõ."Triệu Hoài Chi vỗ vai gã, ý bảo gã cẩn thận.*Tần Quyên thấy Vương Giai đi ra, tựa như có chuyện muốn hỏiVương Giai đương nhiên biết. Hắn chỉ ôm quyền chào Tần Quyên rồi vội bước điTrong phòng, Triệu Hoài Chi vẫn đang đắn đo, không muốn có nên cho Tần Quyên biết việc Đại Vĩnh vương gửi thư cho hắn khôngTần Quyên nói hắn không muốn quan tâm tới phương bắc nữa....Triệu Hoài Chi thở dài, đúng lúc này thì Tần Quyên bước vàoTần Quyên nhìn Triệu Hoài Chi, thấy chân mày y cau lại, bèn hỏi, "Có chuyện lớn gì ư?"Triệu Hoài Chi lắc đầu, cười nói, "Không có gì. Bá Nha Ngột thị vẫn bình an. Chỉ cần họ làm theo lời ta dặn, không xảy ra sai lầm gì thì sẽ không bị thanh toán."Tần Quyên gật đầu, "Vậy thì tốt rồi."Triệu Hoài Chi dịu dàng cười, "Sáng sớm mai chúng ta hãy đến trấn Tuyền Thủy.""Ừ." Tần Quyên gật đầu, mắt liếc thấy mấy phong thư trên bànTriệu Hoài Chi nói, "Thư Đại Vĩnh vương gửi cho ngươi."Tần Quyên sửng sốt, một lúc lâu sau mới dám đi tới, cầm lấy lá thư đóTrong thư, Viết Viết nói hắn đang chuẩn bị quân binh. Quách Bưu đem về cho hắn rất nhiều bạc. Hắn lấy làm lạ nên không dám dùng, nhưng chẳng may xảy ra chiến sự hay nạn đói, bạc này có thể cứu hắn trong hoàn cảnh ngặt nghèoBạc của Quách Bưu là do Tần Quyên nhờ Trịnh Sinh Bách đưa cho Đại Vĩnh vương. Đại Vĩnh vương không rõ lai lịch của chúng nên không dám dùng là phảiNhưng thư ấy không có nửa chữ nhắn nhủ Tần Quyên quay về La Bặc. Phải chăng là.....Tần Quyên mơ hồ cảm thấy, Viết Viết đã biết được chuyện gì rồi. Tỷ dụ như đã biết hắn có lẽ không còn ở mạc nam mặc bắc, cũng không ở thảo nguyên.....Trái tim Tần Quyên cuối cùng cũng nhẹ nhõmHắn gấp lá thư, ôm chặt trước ngực mình đầy trân quý như một người bạn cũTriệu Hoài Chi thấy thế, mỉm cườiThiếu niên ấy vẫn là thiếu niên trọng tình trọng nghĩa mà y yêu thích năm xưaTắm gội xong, Tần Quyên đứng trước cửa sổ. Bên ngoài thành Tuyền Châu có một khu chợ lớn nên dù là ban đêm cũng vẫn náo nhiệt như ngàyHôm sau, lúc Tần Quyên vừa tỉnh thì Hứa Thừa ra khỏi nhàTần Quyên nghĩ chắc hẳn Triệu Hoài Chi đã sai Hứa Thừa đi làm nhiệm vụ nào đó. Tuyền Châu lớn như vậy, kiểu gì Triệu Hoài Chi cũng có sắp xếp người và sản nghiệp tại đâyLúc Tần Quyên vừa rửa mặt xong thì có tiếng vó ngựa dồn dập bên ngoài, rồi một người chạy lên lầuNgười đó vào phòng cách vách. Tần Quyên nghĩ không lẽ là người của Triệu Hoài Chi nên theo ra xemQuả nhiên, người của Triệu Hoài Chi tới giao cho y một bọc đồ, nhắn vài câu rồi đi ngayKhông lâu sau, Triệu Hoài Chi ra khỏi phòng."Chúng ta tới trấn Tuyền Thủy thôi."Tần Quyên còn đang ngơ ngác thì Triệu Hoài Chi đã xuống lầu trướcY gọi Cổ Nguyệt, Cổ Nguyệt cũng vội vàng dậy chuẩn bịTần Quyên nhìn Triệu Hoài Chi, cảm thấy hình như y biết có chuyện gì mới xảy ra, chuyện ở trấn Tuyền Thủy.....Cho nên dọc đường, đầu óc Tần Quyên như trên mâyLúc sắp tới trấn, Triệu Hoài Chi bảo Cổ Nguyệt ở ngoài chờ Hứa Thừa. Hiếm khi nào Cổ Nguyệt nghe lời như thếCảm xúc của Tần Quyên vẫn rất mông lung, mãi tới khi vào trấn, nhìn thấy chợ nhỏ ven sôngRồi....Rồi tới cây cầu cong cong hiện ra trước mắtLiễu rủ dọc trường đê, cầu cong như trăng đầu thángCây cầu không hề lớn, chẳng qua khi ấy hắn còn rất nhỏ nên cảm giác cầu rất lớn mà thôi....Từ bên này nhìn sang, bờ bên kia có lẽ là nhà cũ của Tần gia. Triệu Hoài Chi tra được như vậy, nhưng Tần Quyên không nhớ rõ nữa....Tần Quyên chỉ nhớ, khi còn nhỏ, mẫu thân ôm Cốc Cốc ngồi bên cầu. Hắn thì chơi cùng trẻ con như Ngưu Đại Lang.....Khi bọn họ đi qua bên kia, Triệu Hoài Chi chỉ vào một khu nhà hoang phế, trầm giọng báo cho hắn biết, "Người của ta tìm hiểu được, hai ba năm trước xảy ra một vụ hỏa họa lớn, cháy sạch rồi."Cặp mắt Tần Quyên mở lớn, đến mức vài sợi tơ máu vằn vện ở lòng trắngDù hắn đã quên nhưng cũng hiểu ý Triệu Hoài ChiNơi đó hẳn là Tần phủ."Cốc Cốc.....Cốc Cốc thì sao....." Hắn quay nhìn Triệu Hoài Chi với hốc mắt hoen đỏTriệu Hoài Chi lắc đầu, trên gương mặt xen lẫn vẻ thương tiếc và đau xótTần Cốc đã đi đâu, không mấy ai biết được."Rạng sáng nay, người của ta báo rằng Tần Cốc đã rời trấn Tuyền Thủy từ 4 năm trước. Sau đó, Tần phủ mới bị thiêu hủy. Chuyện xảy ra đã lâu rồi....Hẳn là khi ngươi còn ở Cát Cáp Bố doanh, Tần phủ bị trộm, đồ đạc bị cướp đi gần hết. Sau đó, vì trong nhà không còn người cáng đáng nên Tần lão phu nhân phải bán thêm rất nhiều của cải để duy trì cuộc sống. Khi Tần Cốc đưa tổ mẫu ngươi rời đi, Tần phủ đã khánh kiệt hoàn toàn rồi.""Nó và tổ mẫu đi đâu, có ai biết không?""Người dân quanh đây nói Tần Cốc đưa tổ mẫu đi chữa bệnh, từ đó không quay về. Tần phủ cũng cháy rụi nên người ta không biết nàng đi đâu." Triệu Hoài Chi hít sâu một hơi, "Ta vẫn đang điều tra tiếp, sẽ có tin tức sớm thôi."Tần Quyên nhìn y, hốc mắt ửng hồng, nghẹn ngào nói, "Ngươi cũng tin rằng nó chưa chết, đúng không?""Đúng vậy." Triệu Hoài Chi biết, sự kiên định của y chính là lời an ủi tốt nhất đối với Tần Quyên."Vậy quanh đây còn bằng hữu nào của nó không?" Tần Quyên đột nhiên hỏiTriệu Hoài Chi không muốn nói với Tần Quyên, sau khi gia đình gặp chuyện không may, Tần Cốc và tổ mẫu phải nương tựa lẫn nhau mà sống. Những đứa trẻ cùng tuổi khinh thường, chế nhạo nào. Người lớn sẽ không bắt nạt một cô bé, nhưng trẻ con thì đâu chiểu chuyệnTriệu Hoài im lặng một lát rồi nói, "Chắc là còn."Đắn đo một hồi, y lại nói thêm, "Nhưng đều đã xuất giá rồi."Các cô nương vùng này thành gia rất sớm, chỉ Tần Cốc là ngoại lệNhưng mà 4 năm trước, Tần Cốc mới chỉ 12 13. Tầm tuổi ấy thì thường mới chỉ đang tìm mối kết thân chứ chưa gả chồngTần Quyên đưa tay lau mặt, lại nhìn Triệu Hoài Chi, "Nếu không tra được thì lại tính tiếp vậy."Thực ra, trong lòng hắn muốn nói, trừ phi đã chết, bằng không nhất định sẽ có ngày hắn tìm hiểu được Tần Cốc đang ở đâuTriệu Hoài Chi gật đầu cười. Y vui mừng lắm. Dù hứng chịu nỗi đau thương nhưng thiếu niên lang vẫn giữ lòng kiên định, đứng dậy từ khó khănTần phủ tan hoang không khiến thiếu niên lang từ Samarkand về đây nản lòng.15 năm bôn ba ròng rã, 15 năm cách trở thiên nhaiHắn đạp lên khổ cực mà tới, nên khi nhìn đống phế tích hoang tàn, dù lòng rơi lệ vì chẳng thể thấy lại cảnh huy hoàng của Tần phủ năm xưa.....Nhưng vẫn sẽ đứng lên, tìm kiếm thân nhân duy nhất của mìnhTần Cốc rốt cuộc đã đi đâu."Này.....Ta thấy các ngươi đứng đây lâu lắm rồi. Xin hỏi là người nơi khác tới, đến tìm người sao?"Bọn họ quay đầu lại thì thấy một nữ tử trẻ trung, nhưng nhìn cách ăn vận thì biết đã là phụ nhân (phụ nữ có chồng) rồi."Ta...." Tần Quyên vừa mở miêng, Triệu Hoài Chi đã nhanh chóng ngắt lời, "Xin chào phu nhân. Ta là lang trung đến từ Tuyền Châu. Gia phụ lúc sinh thời có quen biết Tần lão gia, tình cảm thân thiết. Hôm nay ghé thăm lại thấy Tần phủ tan hoang thế này, không biết do đâu...."Nàng kia nghe y giới thiệu là lang trung thì bớt phần cảnh giác, hỏi, "Phụ thân ngài và Tần lão gia có quan hệ gì?"Trên phương diện nào đó, Triệu Hoài Chi nhạy bén hơn Tần Quyên. Y nhanh chóng nhận thấy, nữ tử này ắt biết chuyện Tần gia."Phụ thân ta cũng là lang trung, là bằng hữu của Tần thúc. Nhiều năm trước, gia đình ta ở đất Thục, năm nay mới tới Tuyền Châu nên phụ thân dặn dò ta tới thăm Tần phủ, nào ngờ...." Ánh mắt Triệu Hoài Chi lộ vẻ đau xót, "Xin phu nhân cho tại hạ biết, vì sao Tần phủ thành thế này, còn cả Tần gia muội muội hiện đang ở đâu....."Nói thật, những lời của Triệu Hoài Chi khiến Tần Quyên vô cùng sửng sốt. Có đánh chết hắn cũng không tin Triệu Hoài Chi biết nói mấy lời kịch nghệ thế này, cảm động đến mức không diễn vai tiểu sinh si tình trọng nghĩa thì thật uổng phí....Tiểu phụ nhân nghe những lời khẩn thiết của y, suýt nữa thì rơi nước mắt. Nàng bỗng nhỏ giọng nói, "Ta tên Hạ Thiền, là bạn thuở nhỏ của Tần Cốc. Nếu các vị muốn nghe chuyện Tần phủ, mời ngày mai tới trà lâu Hồ Quảng ở Tuyền Châu. Ta định tới đó bán đồ thêu nên sẽ có chút thời gian."Tiểu phụ nhân nói xong, nhân lúc không có ai, liền nhanh chân chạy đi mất.

Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/giaimancac
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »